Nhạc nềnDeep_Sea

Giao Dịch Đẫm Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit sực mùi lưu huỳnh gầm rú bên ngoài, quật liên hồi vào những tấm chì phế liệu bọc quanh căn phòng áp mái rách nát của Vy. Tiếng kim loại va đập trầm đục vang lên đều đặn như nhịp tim của một thực thể khổng lồ đang hấp hối. Bên trong, không khí nồng nặc mùi đồng rỉ, chì hàn và chất khử trùng rẻ tiền.


Minh ngồi sụp dưới sàn nhà bê tông loang lổ dầu máy. Cánh tay cơ khí trái bọc sợi carbon bọc graphene đen mờ xù xì buông thõng hoàn toàn, bất động như một khối sắt chết. Vết chém rách sâu hoắm ở khớp vai vẫn rỉ ra từng giọt dầu thủy lực màu xanh lục dính nhớp, trộn lẫn với máu sinh học đỏ tươi từ vết thương chưa lành trên gò má trái. Pin sinh học Graphene: 0%. Hệ thống thủy lực bị khóa cứng hoàn toàn sau cú quá tải điện áp ngược dưới cống ngầm.


Nhưng nỗi đau thể xác ở bả vai không là gì so với cơn co thắt đang tàn phá vỏ não của anh. Mắt trái của Minh bị mờ vĩnh viễn bởi một màng sương sọc đỏ của virus nhận thức. Cứ mỗi vài giây, một luồng xung điện từ gáy lại phóng thẳng lên đỉnh đầu, kéo theo những sọc nhiễu neon đỏ rực quét qua võng mạc, bóp méo tầm nhìn của anh thành những mảng sáng nhạt nhòa.


"Mày không thể vác cái thân xác phế thải này đi đâu được cả, Minh," Vy vừa gõ phím cộc cộc trên chiếc Cyber-Deck tự chế bọc vỏ gỗ, vừa nói mà không quay đầu lại. Thiết bị của cô vẫn đang bốc lên những sợi khói mỏng sau cú chập điện từ tập trước. "Mã độc của Tiến sĩ Vũ đang ping vị trí của mày ra ngoài. Nếu mày không tìm được Bio-Soma để cô lập nó trong vòng mười hai giờ tới, Phong 'Sẹo' và đặc vụ Aras-Bio sẽ xé xác mày trước khi mày kịp quên thêm một ký ức nào nữa."


Minh không trả lời. Anh dùng bàn tay phải bằng xương bằng thịt của mình thọc sâu vào túi áo khoác da rách nát, chạm vào thiết bị lưu trữ bằng đồng lạnh ngắt—nơi chứa tọa độ phòng thí nghiệm bị niêm phong của Giáo sư Khang mà Bác sĩ Sơn đã trao cho anh trước khi ngất đi. Đó là chiếc phao cứu sinh cuối cùng, chứa bản thiết kế gốc của chip Lam để sửa chữa cánh tay cơ khí trái và cứu lấy vỏ não đang hoại tử của anh. Nhưng để đến được đó, anh phải sống sót qua đêm nay.


*Bíp. Bíp.*


Một tín hiệu vô tuyến analog tần số thấp rè rè vang lên từ chiếc máy thu phát cũ kỹ đeo bên hông Vy. Giọng nói lém lỉnh của Thằng Tèo, gã chạy vặt thuốc lậu, vang lên qua những tiếng rột rẹt: "Anh Lam... Chị Sáu Sâm đã về đến Chợ đen Linh Xuân. Chị ấy mang theo một lô Bio-Soma dòng lậu đặc chủng từ khu Trung Tâm. Nhưng nhanh lên, tai mắt của Hắc Long đang lảng vảng quanh gầm cầu vượt nhiều lắm."


Minh gượng đứng dậy. Khớp gối sinh học của anh rên rỉ dưới sức nặng của cánh tay cơ khí chết. Anh dùng tay phải kéo mạnh chốt ly hợp cơ học cấy ẩn bên dưới bả vai trái—gạt công tắc cơ học của Khóa khớp cơ khí lực cực đại. Một tiếng *cạch* khô khốc vang lên. Toàn bộ các piston thủy lực không còn pin của cánh tay trái bị khóa cứng vật lý, biến chi giả nặng nề này thành một khối sắt đặc rỉ sét, một chiếc chùy xích cứng đờ treo bên sườn anh. Anh đeo chiếc mặt nạ lọc khí đồng cổ điển lên mặt, kéo kín mũ trùm đầu che đi gương mặt đầy sẹo phẫu thuật rỉ máu sinh học nhẹ, rồi bước vào màn mưa axit.


***


Chợ đen Linh Xuân nằm sâu dưới gầm cầu vượt rỉ sét của Quận 9, một mê lộ của những tấm tôn rách, những đường ống thải hóa chất lộ thiên và những bảng hiệu neon lỗi thời nhấp nháy sắc hồng, sắc tím bệnh hoạn. Không khí nơi đây đặc quánh mùi dầu máy cháy, mùi thịt tổng hợp nướng và vị kim loại của những linh kiện cơ khí cũ. Cư dân tầng đáy di chuyển như những bóng ma âm thầm, khuôn mặt họ che kín sau những chiếc mặt nạ lọc độc rẻ tiền. Họ đến đây để mặc cả từng mảnh ký ức ngắn hạn lấy vài ngày thở oxy sạch hoặc những liều thuốc kích thích thần kinh giá rẻ.


Thằng Tèo đứng chờ Minh dưới bóng một cột bê tông khổng lồ bám đầy rêu độc phát quang. Đôi giày patin điện tử cũ kỹ dưới chân gã khẽ rít lên những tiếng điện từ nhỏ khi gã dẫn Minh luồn lách qua những quầy hàng chợ đen bày bán đủ loại chip kỹ năng lậu và mắt camera rỉ sét.


"Nhanh lên anh Lam, Chị Sáu Sâm đang ở quầy thuốc cuối hẻm," Tèo thì thầm, mắt dáo dác nhìn quanh. "Hôm nay chợ đen có mùi lạ. Bọn tay sai Hắc Long đang quét định danh gắt gao lắm."


Quầy thuốc của Chị Sáu Sâm khuất sau một tấm bạt bọc chì dày cộp để chống quét radar tầm nhiệt. Sáu Sâm đứng sau tủ kính chứa những ống nghiệm phát sáng neon xanh nhạt. Cô khoảng bốn mươi tuổi, đeo khẩu trang lọc độc màu đen, đôi mắt sắc sảo trang điểm đậm bằng phấn huỳnh quang nổi bật dưới ánh sáng mờ tối của chiếc đèn sợi đốt. Chiếc áo khoác da báo của cô dính đầy những vệt dầu máy khô.


"Mày đến muộn, Lam," Sáu Sâm gằn giọng qua bộ lọc khí, tay cô đặt trên chiếc vali bảo ôn chuyên dụng chứa Chất ổn định thần kinh Bio-Soma (Dòng lậu). "Tao đã bảo Thằng Tèo nhắn mày phải đến trước khi bão axit đạt đỉnh. Giá hôm nay là năm trăm Điểm tín dụng đen, không mặc cả."


Minh bước tới, mắt trái bị mờ vĩnh viễn bởi màng sương sọc đỏ của virus khiến anh phải nghiêng đầu để nhìn rõ chiếc vali. Anh đặt lên bàn kính một khay chứa những mảnh silicon rác quân sự thu thập được từ bãi rác và một thẻ tín dụng đen lỏng lẻo.


Ngay khi Sáu Sâm vừa chạm tay vào chiếc vali bảo ôn, một tiếng rít điện từ chói tai vang lên từ đầu hẻm, cắt nát tiếng mưa axit.


*Đoàng! Đoàng!*


Những luồng đạn xung điện từ cực mạnh xé toạc tấm bạt bọc chì, găm thẳng vào tủ kính chứa thuốc của Sáu Sâm, khiến những ống nghiệm phát nổ thành những vệt nước xanh neon bắn tung tóe. Tiếng la hét hỗn loạn bùng phát khắp chợ đen.


"Nó đây rồi! Thằng Lam giả mạo!"


Giọng nói hung hãn của Long Đầu Búa vang lên. Gã đòi nợ thuê của Hắc Long bước ra từ màn sương axit, mái tóc nhuộm đỏ neon rực lửa dưới ánh đèn đường hỏng. Cánh tay trái cấy ghép khung xương cơ khí rỉ sét của gã đang rò rỉ dầu đen dính nhớp, tay phải lăm lăm khẩu búa tạ bọc thép tích hợp dòng điện cao áp. Theo sau gã là năm tên tay súng bọc giáp da rách nát của băng đảng Hắc Long, tất cả đều trang bị súng ngắn xung điện tầm ngắn.


"Cường Sẹo ra lệnh bắt sống mày!" Long Đầu Búa cười gằn, chỉ thẳng chiếc búa tạ vào mặt Minh. "Món nợ máu của mày với bang hôm nay phải trả bằng cả cái nhận thức rác rưởi kia!"


Toán tay súng lập tức nổ súng áp đảo, những luồng đạn điện từ xanh lam quét dọc quầy thuốc, tạo ra những vụ nổ hồ quang điện chói mắt.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Minh không hề hoảng loạn. Tư duy logic của một kỹ sư hệ thống hoạt động với công suất tối đa. Anh dùng bàn tay phải sinh học của mình đẩy mạnh Chị Sáu Sâm vào bên trong hòm sắt bảo ôn dày cộp chứa thuốc—vật duy nhất có khả năng chống đạn và cách điện hoàn hảo trong quầy.


*Rầm!*


Cánh cửa hòm sắt đóng sập lại ngay khi một luồng đạn điện từ bắn sém vào mép thép.


Cơn co thắt từ virus nhận thức dội lên não Minh, kích hoạt bản năng tàn bạo của con chip Sát thủ Lam trong đầu anh. Đôi mắt anh bùng lên sắc vàng neon rực rỡ dưới lớp kính mặt nạ đồng. Minh dùng tay phải sinh học giật mạnh sợi dây cáp thép bảo trì từ cổ tay cơ khí trái bị khóa cứng—kích hoạt cơ chế giải phóng thủ công của vũ khí signature: Ám sát bằng dây nano.


*Vút!*


Sợi dây nano siêu mảnh, mảnh như tơ nhện nhưng phát ra ánh sáng xanh mờ ảo, phóng ra từ đầu ngón tay của cánh tay cơ khí trái chết lặng. Minh dùng răng cắn chặt đầu dây bảo trì, mượn lực xoay người của chân sinh học, quật sợi dây nano bay vút qua màn khói súng.


*Phập!*


Sợi dây nano quấn chặt lấy cổ tên tay súng gần nhất. Minh không cần nhìn bằng mắt trái đang bị mờ sọc đỏ, anh cảm nhận lực căng vật lý qua kẽ răng. Anh giật mạnh đầu dây. Sợi dây nano cắt đứt giáp cổ và xương sống của tên tay súng không một tiếng động trong một phần mười giây. Thi thể gã đổ sụp xuống đống đổ nát, máu sinh học phun ra nhuộm đỏ những mảnh kính vỡ.


Nhưng ngay khi Minh định thu dây nano về để triệt hạ mục tiêu tiếp theo, một luồng gió lạnh ngắt mang theo mùi ozone cực đậm ập đến từ phía trên.


*Keng! Cạch!*


Một tia lửa vàng bắn ra chói mắt trong bóng tối. Lưỡi dao găm bọc sợi carbon tích hợp tần số rung siêu cao chém thẳng vào sợi dây nano của Minh, cắt đứt nó làm đôi với một tiếng rít kim loại chói tai.


Minh lùi lại ba bước, bả vai cơ khí rít lên một tiếng đau đớn cơ học do phản lực của sợi dây bị đứt dội ngược vào khớp vai rách nát.


Đặc vụ K bước ra từ bóng tối của gầm cầu vượt bẩn thỉu. Gã cyborg lính đánh thuê mặc chiếc áo khoác măng tô rách nát che khuất cơ thể cyborg hóa 70% bọc trong các tấm thép đen mờ rỉ sét. Đôi mắt gã phát sáng đỏ rực rỡ sau lớp mũ giáp sắt bọc kín. Trên hai tay gã là đôi dao găm rung tần số cao đang phát ra tiếng o o trầm đục, làm bốc hơi những giọt mưa axit rơi trúng lưỡi dao.


"Kỹ năng của Lam thật không chậm chạp và vụng về như thế này," Đặc vụ K nói, giọng nói số hóa trầm đặc, vô cảm phát ra từ bộ biến âm mặt nạ. "Mày chỉ là một kẻ mượn vay danh tính phế thải."


K lao tới với tốc độ kinh hoàng. Nhờ hệ thống kích thích tủy sống cơ khí thế hệ cũ, chuyển động của gã tạo ra những bóng mờ màu xám đen trong không khí. Gã vung dao găm chém dọc một nhát nhắm thẳng vào cổ họng Minh.


Minh cố gắng dùng mắt trái để định vị đường dao, nhưng màng sương sọc đỏ của virus nhận thức đột ngột bùng phát, tạo ra ba hình ảnh ghost ảo giác của Đặc vụ K cùng lúc lao tới. Sát tính của chip Lam gầm rú trong đầu anh, đòi hỏi anh phải lao lên cận chiến trực diện—một quyết định tự sát khi cánh tay trái đang bị khóa cứng.


*"Không... tao là Nguyễn Minh... tao không phải là cỗ máy giết người của mày!"* Minh hét lên trong tiềm thức, dùng lý trí kỹ sư cưỡng chế kìm hãm sát tính của chip.


Chính cơn loạn thần và những ảo ảnh ghost của virus nhận thức lại khiến chuyển động của Minh trở nên loạng choạng, bất thường, hoàn toàn nằm ngoài quy luật của một sát thủ chuyên nghiệp. Anh bước hụt một bước sang bên phải do phán đoán sai khoảng cách của mắt trái bị mờ.


Nhưng chính bước đi loạng choạng do ảo giác đó đã cứu mạng anh.


Lưỡi dao găm rung tần số cao của Đặc vụ K sượt qua sát mép mặt nạ đồng của Minh, chém đứt một vệt da giả trên má trái anh, để lại một vết rách rỉ máu sinh học đỏ tươi dọc theo lớp vỏ đồng.


Nhận ra Đặc vụ K di chuyển và tấn công dựa trên thuật toán dự đoán của chip quân sự cũ—thứ luôn tính toán đường đi của mục tiêu dựa trên tư thế đứng chính quy—Minh lập tức đưa ra quyết định chiến thuật. Anh sẽ không dùng kỹ năng của Lam nữa. Anh sẽ chiến đấu như một khối sắt phế liệu.


Minh dùng bàn tay phải sinh học gạt mạnh chốt khóa vật lý của khớp vai trái cơ khí lần thứ hai, khóa cứng hoàn toàn cánh tay trái bọc sợi carbon bọc graphene thành một khối sắt đặc rỉ sét nặng gần ba mươi cân.


Anh không phóng dây nano nữa. Minh xoay người, mượn trọng tâm của chân sinh học, vung toàn bộ cánh tay cơ khí trái chết lặng như một chiếc chùy xích khổng lồ, tung cú đấm lực cực đại bằng cả trọng lượng bả vai vào thẳng ngực bọc thép của Đặc vụ K.


*Bùm!*


Cú va chạm vật lý thô bạo phát ra một tiếng nổ kim loại đanh gọn. Sức nặng và lực quán tính khổng lồ từ cánh tay cơ khí khóa cứng của Minh đập nát lớp giáp bảo vệ ngực của Đặc vụ K, ép các piston thủy lực của gã cyborg phải lùi lại ba bước để hấp thụ lực va đập. Những đường mạch nano trên ngực K bắn ra những tia lửa điện xanh lè.


Đặc vụ K khựng lại trong một giây, hệ thống định vị của gã bị quá tải tạm thời do không thể dự đoán được một cú đánh thô bạo, phi kỹ thuật như vậy từ một 'sát thủ'.


Nhưng K phản ứng cực nhanh. Gã kích hoạt hệ thống kích thích tủy sống cực hạn, đôi mắt đỏ rực bùng sáng. Gã lướt qua điểm mù của mắt trái bị mờ của Minh, vung dao găm chém một nhát sâu hoắm vào bả vai cơ khí trái của anh.


*Xoẹt! Kít!*


Lưỡi dao găm rung tần số cao cắt đứt lớp sợi carbon bọc graphene bảo vệ khớp vai, chém đứt hai đường ống dẫn dầu thủy lực chính của Minh. Dầu thủy lực màu xanh lục dính nhớp phun ra xối xả, trộn lẫn với nước mưa axit sủi bọt trên mặt đất. Cánh tay cơ khí trái của Minh bị hư hại thêm 20% hệ thống thủy lực, khớp vai phát ra những tiếng rít cơ học chói tai.


Minh cắn chặt răng để không tiếng thét thoát ra khỏi mặt nạ đồng. Anh biết mình không thể kéo dài trận chiến này. Pin sinh học đã cạn, tay cơ khí bị hỏng nặng, và virus nhận thức đang tàn phá vỏ não anh từng giây.


Minh dùng tay phải sinh học chộp lấy một chiếc vỏ hộp thiếc hỏng trên bàn thuốc của Sáu Sâm—một khung súng EMP tự chế cũ nát không có pin mà anh nhìn thấy bằng mắt phải. Anh giơ thẳng nó về phía Đặc vụ K, giả vờ như đang kích hoạt một phát bắn EMP cận chiến để đánh lừa thuật toán phòng thủ của gã.


Đặc vụ K lập tức lùi lại phòng thủ, vung đôi dao găm tạo thành một lá chắn rung tần số cao trước ngực để chống lại sóng điện từ.


Nhưng đó chỉ là một cú lừa.


Minh không hề kích hoạt súng. Anh tận dụng một giây ngắn ngủi K lùi lại, dùng tay phải sinh học giật phắt chiếc vali bảo ôn chứa Bio-Soma của Chị Sáu Sâm trên bàn kính. Anh đá mạnh vào chốt khóa của hòm sắt bảo ôn, giải thoát cho Sáu Sâm.


"Chạy đi!" Minh hét lên qua bộ biến âm của mặt nạ đồng.


Sáu Sâm lao ra khỏi hòm sắt, nhanh nhẹn rút khẩu súng ngắn xung điện từ thắt lưng bắn một phát xuống mặt đất ngập nước axit ngay dưới chân Đặc vụ K và Long Đầu Búa, tạo ra một vùng nhiễu điện từ cục bộ chói sáng.


Trong lúc toán tay sai Hắc Long bị lóa mắt bởi vụ nổ hồ quang điện, Minh dìu Chị Sáu Sâm lao thẳng vào màn sương axit dày đặc, chạy trốn vào mê lộ của những tấm tôn rách nát dưới gầm cầu vượt Chợ đen Linh Xuân.


Sau lưng họ, tiếng bước chân cơ khí nặng nề của Đặc vụ K vẫn đều đặn vang lên, bám sát theo vệt dầu thủy lực màu xanh lục đang rò rỉ liên tục từ bả vai trái của Minh xuống nền đất dơ bẩn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!