Nhạc nềnDeep_Sea

Virus Nhận Thức

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit sực mùi lưu huỳnh gầm rú bên ngoài, quật liên hồi vào những tấm chì phế liệu bọc quanh căn phòng áp mái rách nát của Vy. Tiếng kim loại va đập trầm đục vang lên đều đặn như nhịp tim của một thực thể khổng lồ đang hấp hối. Bên trong, không khí nồng nặc mùi đồng rỉ, chì hàn và chất khử trùng rẻ tiền.


Minh ngồi sụp dưới sàn nhà bê tông loang lổ dầu máy. Cánh tay cơ khí trái bọc sợi carbon bọc graphene đen mờ xù xì buông thõng hoàn toàn, bất động như một khối sắt chết. Vết chém rách sâu hoắm ở khớp vai vẫn rỉ ra từng giọt dầu thủy lực màu xanh lục dính nhớp, trộn lẫn với máu sinh học đỏ tươi từ vết thương chưa lành trên gò má trái. Pin sinh học Graphene: 0%. Hệ thống thủy lực bị khóa cứng hoàn toàn sau cú quá tải điện áp ngược dưới cống ngầm.


Nhưng nỗi đau thể xác ở bả vai không là gì so với cơn co thắt đang tàn phá vỏ não của anh.


Mắt trái của Minh bị mờ vĩnh viễn bởi một màng sương sọc đỏ của virus nhận thức. Cứ mỗi vài giây, một luồng xung điện từ gáy lại phóng thẳng lên đỉnh đầu, kéo theo những sọc nhiễu neon đỏ rực quét qua võng mạc, bóp méo tầm nhìn của anh thành những mảng sáng nhạt nhòa.


"Minh! Giữ nhịp thở! Đừng để tần số sóng não vượt quá ba mươi héc-tơ!"


Vy hét lên, giọng cô khàn đặc vì hít phải khí độc lưu huỳnh dưới cống. Cô quỳ rạp bên cạnh anh, mái tóc ngắn nhuộm highlight xanh dương bết dính mồ hôi. Chiếc Cyber-Deck tự chế bọc vỏ gỗ cổ điển đặt trên đùi cô đang nhấp nháy đèn báo động đỏ lòm. Một phần bo mạch chủ của thiết bị đã bị chập mạch, bốc lên mùi khét lẹt của nhựa cháy sau nỗ lực lọc mã độc thất bại ở bưu điện cũ.


Trong góc tối của căn phòng, Bác sĩ Sơn đang nằm trên chiếc giường xếp rỉ sét. Lão thở khò khè qua những ống truyền dịch sinh học đục ngầu, mắt trái cơ khí hỏng hoàn toàn rò rỉ dịch vàng nhạt. Lão vẫn còn sống, nhưng nhịp tim yếu ớt hiển thị trên màn hình phụ của Vy báo hiệu lão không thể giúp gì cho Minh lúc này.


"Tao... tao đang quên mất..." Minh rên rỉ qua bộ biến âm của chiếc mặt nạ lọc khí đồng. Giọng nói của anh bị bóp méo, rè rè như tiếng sắt cọ sát. "Các cổng logic... cấu trúc hệ điều hành của Thần Khuyết... những đoạn mã tao từng tự tay viết... chúng đang biến mất."


Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lồng ngực Minh. Anh là một kỹ sư hệ thống. Bộ não, tư duy logic và những kiến thức bẻ khóa là vũ khí duy nhất giúp anh giữ lại bản ngã trước sự đồng hóa tàn bạo của con chip Sát thủ Lam sau gáy. Nhưng mảnh ký ức bị chỉnh sửa mà anh cướp được từ phòng đấu giá—mảnh chip chứa hình ảnh nụ cười biến dị của em gái An—thực chất là một cái bẫy sinh hóa cực kỳ tinh vi. Virus nhận thức cài ẩn bên trong đang gặm nhấm từng tế bào thần kinh vỏ não của anh, phân rã các liên kết ký ức gốc và thay thế chúng bằng những tiếng thì thầm khát máu của Lam.


[TIẾN TRÌNH HOẠI TỬ TẾ BÀO THẦN KINH VỎ NÃO: 2.8%]

[CẢNH BÁO: RÒ RỈ NHẬN THỨC CẤP 2. NGUY CƠ ĐỒNG HÓA CHIP LAM: 45%]


"Tao không để mày biến thành một cỗ máy giết người vô hồn đâu!" Vy nghiến răng, ngón tay cô gõ điên cuồng trên bàn phím của chiếc Cyber-Deck bị hỏng một phần. "Sơn đã dạy tao Giao thức nạp dữ liệu tạm thời trước khi phòng khám bị sập. Tao sẽ thiết lập một phân vùng cô lập tạm thời để đóng băng con virus này."


Vy giật phắt sợi cáp kết nối thần kinh bọc thép từ Cyber-Deck, gạt bỏ lớp máu khô trên cổng cắm sau gáy Minh, rồi cắm mạnh vào.


*Cạch.*


Một luồng điện lượng lạnh ngắt chạy dọc tủy sống Minh. Võng mạc mắt phải của anh xuất hiện một vòng tròn sọc xanh lục chạy quanh—biểu thị phân vùng cô lập của Sơn Protocol đang cố gắng hoạt động.


Nhưng con virus nhận thức của tập đoàn không dễ dàng bị khuất phục. Ngay khi luồng dò tìm của Vy chạm vào vùng nhớ bị nhiễm độc, hệ thống bảo mật ẩn bên trong mã độc lập tức phản kháng.


*Xèo xèo! Bùm!*


Một tiếng nổ nhỏ vang lên ngay trên bo mạch chủ của chiếc Cyber-Deck bọc vỏ gỗ. Luồng điện áp ngược cực mạnh phóng ngược từ gáy Minh qua sợi cáp, đánh sập hoàn toàn hệ thống lọc của Vy. Khói xám bốc lên nghi ngút từ khe cắm thẻ nhớ, những tia lửa điện xanh tím bắn ra tung tóe, đốt cháy một mảng da trên mu bàn tay Vy. Cô hét lên đau đớn, chiếc Cyber-Deck rơi sầm xuống sàn nhà.


"Khốn kiếp! Nó có hệ thống tự vệ sinh học! Nó đang hack ngược lại thiết bị của tao!" Vy ôm lấy bàn tay bỏng rát, gương mặt cô tái mét dưới ánh đèn neon lỗi.


Cú chập mạch điện từ dội thẳng vào tủy sống Minh như một nhát búa nung đỏ. Ý thức của anh lập tức bị đẩy vào vực sâu của những cơn ảo giác loạn thần của Rò rỉ Cấp 2.


Tầm nhìn của Minh biến đổi. Căn phòng áp mái bọc chì biến mất. Anh thấy mình đang đứng giữa đống đổ nát hoang tàn của phòng thí nghiệm cốt lõi Aras-Bio. Ánh sáng trắng lạnh lùng từ những ống nghiệm bị vỡ chiếu sáng những vệt máu khô trên sàn nhà. Phía trước anh, một bóng người gầy gò đang từ từ quay lại.


An. Em gái của anh.


Cô bé mặc chiếc áo bệnh viện rách nát dính máu, đeo chiếc vòng cổ titanium cũ kỹ. Nhưng gương mặt của An không còn nụ cười ấm áp của quá khứ. Nửa mặt bên trái của cô bị che phủ hoàn toàn bởi một lớp võng mạc sinh học phát sáng đỏ rực rỡ, những đường mạch nano chạy dọc thái dương như những con rết công nghệ.


"Anh hai," An gọi, giọng nói số hóa rè rè, vô cảm dội thẳng vào não anh. "Tại sao anh còn cố giữ lại cái nhận thức phế thải đó? Hãy để con chip Lam nuốt chửng anh đi. Chúng ta sẽ bất tử cùng Thần Khuyết."


An bước tới, cánh tay trái của cô bé—bây giờ là một chi cơ khí khổng lồ bọc thép đen mờ rò rỉ dầu—vươn lên, bóp chặt lấy cổ họng Minh. Lực ép khổng lồ khiến anh không thể thở nổi.


Trong thực tại, cơ thể Minh bắt đầu co giật dữ dội trên sàn nhà. Đôi mắt anh trợn trừng, chuyển sang màu vàng neon rực rỡ của sát thủ Lam. Bàn tay phải sinh học của anh co quắp lại như một chiếc vuốt thép, tự cào rách da cổ mình, máu sinh học đỏ tươi rỉ ra dọc theo mép mặt nạ đồng. Nhịp tim của anh hiển thị trên kính áp tròng HUD của Vy tăng vọt lên mức 160 nhịp một phút.


"Minh! Tỉnh lại! Đó là ảo giác!" Vy hét lên trong tuyệt vọng. Cô biết nếu nhịp tim vượt ngưỡng 180, con chip Lam sẽ chiếm quyền kiểm soát hoàn toàn hệ thần kinh vận động, biến Minh thành một kẻ cuồng sát tàn bạo và xóa sổ bản ngã kỹ sư của anh mãi mãi.


Không một chút do dự, Vy lao tới chiếc tủ sắt cũ nát ở góc phòng. Cô dùng bàn tay bỏng rát bới tung những lọ hóa chất phế thải, tìm kiếm một ống tiêm nhỏ chứa dung dịch màu xanh neon phát sáng nhạt.


Chất ổn định thần kinh Bio-Soma dòng lậu. Đây là liều thuốc tự chế cuối cùng mà cô mua được từ Chị Sáu Sâm bằng Điểm tín dụng đen dự phòng.


Vy lao trở lại bên cạnh Minh, đè chặt bả vai đang co giật của anh xuống sàn. Cô gạt nắp bảo vệ của bộ ức chế hóa học di động đeo ở thắt lưng Minh, ghim thẳng ống tiêm Bio-Soma vào khoang chứa khẩn cấp kết nối trực tiếp với tủy sống anh.


*Xoẹt! Cạch.*


Một luồng hóa chất lạnh buốt như băng được tiêm thẳng vào hệ thần kinh trung ương của Minh.


Cơn lạnh cực độ cắt đứt luồng ảo giác rực lửa. Hình ảnh An biến mất trong tiếng cười lỗi rè rè. Minh giật nảy người, lồng ngực phập phồng hít thở những luồng khí độc lưu huỳnh mỏng lọt qua bộ lọc. Đầu óc anh tỉnh táo lại trong một phần mười giây ngắn ngủi, nhưng anh cảm nhận rõ dòng điện áp từ con virus vẫn đang tích tụ sau gáy, chuẩn bị cho một đợt bùng phát hủy diệt tiếp theo.


"Ngắt... ngắt kết nối vật lý... ngay..." Minh thốt lên trong đau đớn.


Với phản xạ nhanh nhạy của một cựu kỹ sư, Minh dùng ngón tay của bàn tay phải sinh học ấn mạnh vào công tắc vật lý cấy ẩn sau tai phải—Tự động ngắt kết nối thần kinh chủ động.


*Tạch.*


Một tiếng động cơ học nhỏ vang lên trong đầu Minh. Toàn bộ dòng điện chạy vào chip não lập tức bị cắt đứt. Cánh tay cơ khí trái bọc graphene bị khóa cứng hoàn toàn do mất tín hiệu điều khiển thần kinh, đổ rầm xuống sàn bê tông. Minh đổ gục người về phía trước, nôn mửa ra những vệt nước bọt dính lẫn dầu máy màu xanh nhạt.


Căn phòng áp mái trở lại sự im lặng ngột ngạt, chỉ còn tiếng mưa axit gầm rú bên ngoài.


Vy quỳ sụp xuống bên cạnh anh, hơi thở dốc. Cô dùng tấm gạc y tế dính máu để băng bó bàn tay bị bỏng điện của mình, mắt không rời khỏi màn hình Cyber-Deck bị nứt vỡ đang cố gắng khởi động lại bằng nguồn điện dự phòng.


"Mày ổn chưa?" Vy hỏi, giọng cô run lên vì sợ hãi.


Minh gượng dậy, tựa lưng vào bức tường bọc chì lạnh ngắt. Mắt trái của anh vẫn bị mờ hoàn toàn bởi những sọc đỏ nhấp nháy, nhưng lý trí kỹ sư của anh đã tạm thời được giữ vững.


"Tao ổn..." Minh thầm thì, tháo chiếc mặt nạ đồng ra để lộ gương mặt đầy sẹo phẫu thuật rỉ máu sinh học nhẹ. "Nhưng tao vừa mất đi một ký ức gốc nữa. Tao không còn nhớ rõ khuôn mặt của mẹ Mai lúc bà nhường phần ăn sạch cho tao ở Quận 9 nữa... Chỉ còn lại một khoảng trống xám xịt."


Vy mím chặt môi, ánh mắt cô lộ rõ vẻ xót xa tột cùng. Cái giá phải trả để giữ lại bản ngã sau mỗi lần virus tấn công là sự suy giảm vĩnh viễn của cơ thể và những mảnh ký ức gia đình quý giá nhất.


Cô quay lại nhìn màn hình Cyber-Deck vừa khôi phục được 20% dung lượng hệ thống. Những dòng code phân tích cấu trúc mã độc từ mảnh ký ức bị chỉnh sửa bắt đầu chạy chậm rãi trên màn hình CRT cũ kỹ.


Đột ngột, Vy khựng lại. Đôi kính áp tròng HUD của cô co thắt liên tục khi cô đọc những dòng chữ ký điện tử ẩn bên dưới các đoạn mã độc.


"Minh..." Giọng Vy run rẩy, sắc mặt cô trở nên trắng bệch dưới ánh sáng xanh lét của màn hình. "Mã độc này... nó không phải là virus tự nhiên của thế giới ngầm."


"Ý mày là sao?" Minh gượng hỏi, tay phải sinh học siết chặt chiếc vòng cổ titanium rạn nứt trước ngực.


"Nó chứa chữ ký điện từ mã hóa của Tiến sĩ Vũ... nhà nghiên cứu sóng não hàng đầu của Aras-Bio," Vy nói, ngón tay cô run rẩy chỉ vào dòng chữ ký số phát sáng đỏ rực rỡ trên màn hình. "Và đó chưa phải là điều tồi tệ nhất."


Vy gõ phím cộc cộc, chuyển sang giao diện quét tần số của căn phòng áp mái bọc chì.


"Mã độc này được lập trình để tự động phát tín hiệu định vị ngầm tầm ngắn. Căn phòng này bọc chì để chống quét radar tầm xa từ vệ tinh, nhưng con virus trong đầu mày đang liên tục gửi một tín hiệu ping vô tuyến analog tần số thấp ra ngoài. Lực lượng tuần tra vòng ngoài của Đại úy Phong... chúng có thể dò ra tần số này nếu tiến sát khu vực này."


Minh trợn trừng mắt trái bị mờ sọc đỏ. Trên màn hình quét HUD của anh, một chấm đỏ nhỏ sau gáy đang nhấp nháy liên tục, phát ra những gợn sóng vô hình xuyên qua những tấm chì phế liệu bọc quanh căn phòng áp mái, hướng thẳng ra màn mưa axit u ám bên ngoài.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!