Tro Tàn Ký Ức
Lưỡi kiếm nano lạnh buốt của Bóng Đen khẽ nhích thêm một milimét, Minh cảm nhận rõ vệt máu sinh học nóng hổi bắt đầu rỉ ra từ cổ họng mình dưới ánh đèn đỏ lòm của phòng bảo mật. Trong không gian khép kín nồng nặc mùi ozone và tiếng rít điện từ, gã sát thủ tàng hình nhìn anh bằng nửa con mắt qua lớp mặt nạ kỹ thuật số bị nứt vỡ. Những sọc điện xanh lét chạy rần rần trên cơ thể hắn, báo hiệu hệ thống ngụy trang quang học đang cố gắng tự sửa lỗi sau cú đấm sấm sét của Minh.
"Mày không phải là Lam," Bóng Đen trầm giọng, tiếng nói qua bộ lọc âm thanh phát ra những dao động cơ khí lạnh lẽo. "Lam chiến đấu bằng bản năng của một con thú khát máu, còn mày... mày tính toán từng góc độ như một gã kỹ sư rẻ rách. Tập đoàn không cho phép bất kỳ lỗi hệ thống nào tồn tại. Nhất là một vật thí nghiệm trốn chạy."
Cổ họng Minh nghẹn lại. Lưỡi kiếm nano đang rung với tần số cực cao, chỉ cần hắn ấn nhẹ, động mạch cổ của anh sẽ bị cắt đứt không một tiếng động. Cánh tay cơ khí trái của anh, bọc sợi carbon bọc graphene đen mờ xù xì, đang run lên từng cơn vô thức. Vết chém rách sâu trên bả vai trái rò rỉ từng giọt dầu thủy lực màu xanh lục dính nhớp xuống sàn nhà, phát ra những tiếng "tách, tách" trầm đục.
*"Minh! Đừng cử động!"* Giọng Vy vang lên đầy hoảng loạn trong bộ đàm nội bộ sau tai anh. *"Hệ thống cảm biến áp lực mặt đất của Giám sát viên Trịnh đã kích hoạt. Lính gác bọc thép đang khép chặt vòng vây bên ngoài. Tao đang cố tạo vòng lặp camera giả, nhưng tao không giữ được quá mười lăm giây nữa đâu!"*
Minh nhắm mắt lại. Trong bóng tối của tiềm thức, con chip Sát thủ Lam cấy sâu sau gáy anh bắt đầu phát ra những xung điện áp tủy sống điên cuồng, đòi hỏi quyền kiểm soát cơ thể. Sát tính lạnh lùng dâng lên như thủy triều đen, thúc giục anh phóng dây nano để xé xác kẻ trước mặt. Nhưng chỉ số tương thích hiện tại của anh chỉ có mười hai phần trăm. Nếu để chip Lam đồng hóa hoàn toàn trong trạng thái kiệt quệ này, anh sẽ mất đi bản ngã kỹ sư Nguyễn Minh vĩnh viễn.
Anh phải tính toán. Bóng Đen đang tự phụ vì nắm thế thượng phong. Hắn tin rằng lưỡi kiếm nano sát cổ là dấu chấm hết cho một kẻ mạo danh. Đó chính là sai lầm của hắn.
Minh không lùi lại, ngược lại, anh chủ động dấn cổ tới trước một milimét. Lưỡi kiếm nano cắt sâu vào da thịt sinh học, máu tươi chảy tràn xuống mặt nạ đồng cổ điển. Bóng Đen khựng lại một nhịp trong sự ngỡ ngàng trước hành động tự sát của đối thủ.
Ngay trong một phần mười giây ngắn ngủi đó, Minh kích hoạt đòn Khóa khớp cơ khí lực cực đại ở cánh tay trái. Piston thủy lực trong bắp tay cơ khí rít lên chói tai, dồn toàn bộ tám mươi lăm phần trăm năng lượng pin Graphene còn lại vào năm ngón tay bọc graphene siêu cứng. Bàn tay cơ khí của anh lao vút lên như một chiếc gọng kìm thép, chộp thẳng vào flat của lưỡi kiếm nano đang áp sát cổ.
*Rắc!*
Lực ép cơ khí khổng lồ bẻ gãy tần số rung của lưỡi kiếm, bẻ đôi thanh vũ khí nano ngay trước mặt Bóng Đen. Gã sát thủ kinh hoàng định thối lui, nhưng Minh đã nhanh hơn. Anh xoay người, dùng bả vai trái đang rò rỉ dầu thủy lực húc mạnh vào lồng ngực đối phương, đồng thời tay phải sinh học thọc sâu vào két sắt bảo mật đang hé mở bên cạnh.
Ngón tay anh chạm vào một vật thể nhỏ, lạnh ngắt và phát ra ánh sáng xanh lam nhạt mờ ảo. Mảnh ký ức gốc đầu tiên của anh.
Minh giật phắt mảnh chip ra ngoài, nhét thẳng vào chiếc Túi bọc chì cách ly điện từ đeo bên hông rồi kéo khóa kín kẽ. Ngay lập tức, còi báo động đỏ toàn bộ nhà hát Vô Danh rú lên gầm rú. Ánh đèn vàng kim ấm áp tắt phụt, thay thế bằng những luồng sáng đỏ quay cuồng đầy kích động.
"Bắt lấy hắn! Tiêu diệt gã bảo trì lậu!" Tiếng gầm của Giám sát viên Trịnh vang lên từ hệ thống loa phát thanh.
Bóng Đen ngã quỵ xuống đất, bộ giáp tàng hình quang học chập mạch hoàn toàn sau vụ nổ từ trường từ lưỡi kiếm bị bẻ gãy. Hắn trừng mắt nhìn Minh qua khe mặt nạ nứt vỡ, nhưng không kịp đuổi theo. Cửa phòng bảo mật bị phá tung, những họng súng máy laser của lính gác bọc thép bắt đầu xả đạn điên cuồng.
*"Minh! Lao ra cửa sổ bên trái ngay!"* Vy hét lên qua bộ đàm. *"Tao đã bẻ khóa được lộ trình của một chiếc xe tự hành dọn rác ở làn đường phía dưới! Nhảy!"*
Không một chút do dự, Minh dùng bả vai cơ khí trái đâm sầm vào tấm kính cường lực của phòng bảo mật. Tấm kính vỡ vụn thành hàng vạn mảnh li ti lấp lánh dưới ánh đèn neon đỏ. Thân hình anh lao vút ra ngoài không trung, rơi tự do từ độ cao mười mét xuống mui của chiếc xe tự hành đang lao đi vun vút dưới cơn mưa axit tầm tã.
Mui xe bằng tôn dày bị lõm xuống một vệt lớn dưới sức nặng cơ khí của Minh. Anh lết thân xác rách nát, nhanh chóng chui qua cửa sổ khoang lái nơi Vy đang chờ sẵn, tay cô liên tục gõ phím trên chiếc Cyber-Deck tự chế bọc vỏ gỗ cổ điển.
"Mày lấy được chưa?" Vy vừa hỏi vừa bẻ lái gấp, chiếc xe dọn rác trượt bánh trên mặt đường dính đầy nước mưa axit, lao thẳng vào lối vào của Đường hầm thoát nước ngầm số 4.
Minh không nói ra lời, anh chỉ gật đầu, một tay ôm chặt lấy chiếc túi bọc chì bên hông. Khớp vai trái của anh bốc khói xám nhẹ, dầu thủy lực xanh lục trộn lẫn với máu sinh học đỏ tươi chảy dọc theo cánh tay bọc sợi carbon, để lại vệt dài dính nhớp trên ghế lái.
***
Chiếc xe tự hành đâm sầm vào rào chắn rỉ sét của lối vào cống ngầm rồi chết máy hoàn toàn. Minh và Vy lao xuống dòng nước thải hóa chất đen ngòm của Đường hầm thoát nước ngầm số 4. Bóng tối bao trùm lấy cả hai, chỉ có ánh sáng xanh mờ từ kính áp tròng HUD của Vy và thấu kính đa phổ ở mắt phải của Minh dẫn đường.
*"Cảnh báo: Lực lượng đặc vụ bọc thép Aras-Bio đang tiếp cận lối vào cống ngầm. Khoảng cách: hai trăm mét."* Hệ thống định vị của Vy phát ra âm thanh cảnh báo lạnh lùng.
Từ phía sau, những luồng ánh sáng quét tầm nhiệt mạnh mẽ bắt đầu rọi dọc theo đường cống ngầm ẩm ướt. Tiếng động cơ phản lực của drone săn mồi Vulture rít lên chói tai dội vào vách đá.
*Đoàng! Đoàng!*
Những phát đạn xung điện từ (EMP) quân sự bắn ra từ phía sau, sượt qua tai Minh, va vào vách cống tạo nên những vụ nổ hồ quang điện chói mắt. Từ trường hỗn loạn khiến con chip Lam sau gáy Minh giật lên từng cơn, mắt trái của anh bắt đầu mờ đi, tầm nhìn bị nhòe bởi những sọc nhiễu đỏ.
"Chúng khóa được định vị của mảnh chip rồi!" Vy hét lên trong tiếng súng nổ gầm rú. "Lớp bọc chì của mày bị hở rồi!"
Minh cúi xuống nhìn chiếc túi bọc chì bên hông. Vệt chém của Bóng Đen từ tập trước đã làm rách một đường nhỏ ở đáy túi, khiến bức xạ điện từ của mảnh ký ức gốc rò rỉ ra ngoài. Anh cắn chặt răng, dùng bàn tay sinh học bóp chặt vết rách, cố gắng cô lập sóng định vị bằng chính da thịt của mình.
"Vy! Dẫn đường đến trạm biến áp phụ dưới cống!" Minh gầm lên qua bộ biến âm của mặt nạ đồng.
"Mày định làm gì? Súng EMP tự chế của mày hỏng rồi!"
"Tao tự làm EMP!"
Họ lao qua những ngã rẽ chằng chịt của cống ngầm, dòng nước thải axit ăn mòn đôi ủng cao su và làm rỉ sét những khớp nối cơ khí trên chân Minh. Trước mặt họ hiện ra một trạm biến áp phụ cũ kỹ của quận, được bao bọc bởi hàng rào lưới thép rỉ sét rò rỉ tia lửa điện liên tục.
Lính đặc vụ bọc thép đã xuất hiện ở ngã rẽ phía sau, những họng súng trường xung điện từ đã khóa mục tiêu vào lưng Minh.
Không còn thời gian để do dự. Minh lao tới, dùng tay cơ khí bọc sợi carbon bọc graphene giật phắt tấm bảng bảo vệ của trạm biến áp phụ. Anh nhìn thẳng vào lõi cuộn cảm đồng đang đỏ rực điện áp cao.
Biểu tượng viên pin Graphene trên võng mạc anh hiển thị tám mươi lăm phần trăm. Minh chủ động chạy chương trình quá tải hệ thống sạc ngược của cánh tay cơ khí trái. Anh đấm thẳng bàn tay cơ khí vào giữa lõi đồng của trạm biến áp.
*OÀNG!*
Một vụ nổ hồ quang điện khổng lồ bùng phát. Toàn bộ năng lượng sạc ngược từ pin Graphene của Minh xung đột trực tiếp với dòng điện cao áp của trạm biến áp, tạo ra một luồng sóng xung kích điện từ (EMP) cực mạnh lan tỏa trong bán kính năm mươi mét.
Tất cả ánh đèn neon dưới cống ngầm tắt phụt. Những con drone Vulture đang bay trên cao chập mạch, rơi rụng rầm rầm xuống dòng nước thải đen ngòm. Kính nhìn đêm và hệ thống định vị của toán đặc vụ bọc thép bị làm mù hoàn toàn, chúng loạng choạng nổ súng loạn xạ trong bóng tối.
Vy nhanh tay nắm lấy vai Minh, kéo anh vào một nhánh cống rẽ nhỏ hẹp, tối tăm hoàn toàn nằm ngoài bản đồ kỹ thuật số của tập đoàn—một lối đi analog cũ kỹ mà cô Tư Sạch đã vẽ tay trên bản đồ da cũ.
Cánh tay cơ khí trái của Minh bốc khói đen nghi ngút, các khớp ngón tay bị khóa cứng hoàn toàn do quá tải điện áp ngược. Anh lết đi trong bóng tối, hơi thở dồn dập, đau đớn tột độ từ tủy sống dội thẳng lên não bộ.
***
Hai giờ sau, họ tiếp cận được Phòng máy chủ analog ngầm nằm sâu dưới lòng đất của bưu điện cũ Quận 9. Đây là một không gian ngột ngạt, bụi bặm, chứa đầy những tủ máy chủ khổng lồ đời cổ hoạt động bằng băng từ và bóng chân không rỉ sét. Không có bất kỳ kết nối internet hay sóng vô tuyến kỹ thuật số nào có thể lọt vào nơi này.
Ông già Nam—cựu kỹ sư trưởng của Aras-Bio—đang ngồi trầm ngâm bên cạnh chiếc đầu đọc analog cổ điển. Đôi mắt già nua của ông sáng lên một vệt sáng mờ nhạt khi nhìn thấy Minh và Vy bước vào trong trạng thái rách nát, đầy vết thương.
"Mày lấy được nó rồi sao, gã kỹ sư mạo danh?" Ông già Nam hỏi, giọng nói run rẩy nhưng đầy uy nghiêm.
Minh run rẩy đặt chiếc túi bọc chì lên bàn gỗ mục nát. Anh lôi mảnh ký ức gốc màu xanh lam ra. Bề mặt con chip đã bị rạn nứt nhẹ do nhiệt lượng từ phát súng laser và vụ nổ EMP dưới cống.
"Giúp cháu giải mã..." Minh thốt lên, giọng nói khàn đặc, bộ biến âm của mặt nạ đồng phát ra những tiếng rè rè yếu ớt. Anh khuỵu gối xuống sàn nhà, đầu óc quay cuồng dữ dội.
Vy lập tức cắm cáp từ chiếc Cyber-Deck bọc vỏ gỗ của mình vào mảnh chip để cố gắng lọc sạch các mã độc của tập đoàn trước khi nạp vào đầu đọc. Nhưng ngay khi dòng code bẻ khóa của cô vừa chạm vào bề mặt chip, một biểu tượng sọc đỏ rực rỡ hiện lên trên màn hình.
*Xèo...*
Chiếc Cyber-Deck của Vy phát ra một tiếng nổ nhỏ, khói xám bốc lên từ bo mạch chủ. Vy hét lên, giật phắt sợi cáp ra, đôi kính áp tròng HUD của cô chớp nháy liên tục rồi tắt ngóm.
"Khốn kiếp! Hệ thống tường lửa bảo mật của Aras-Bio quá mạnh!" Vy ôm đầu đau đớn. "Nó là một cái bẫy nhận thức được thiết lập để tự hủy nếu gặp các công cụ giải mã kỹ thuật số! Nó đã làm chập mạch thiết bị của tao rồi!"
Minh nhìn mảnh chip đang nhấp nháy sắc đỏ cảnh báo nguy hiểm. Cơn đau đầu dữ dội từ chip Lam bắt đầu gặm nhấm tế bào não anh. Nếu không giải mã ngay bây giờ, mảnh chip sẽ tự hủy vĩnh viễn, và anh sẽ mất đi manh mối duy nhất về An.
"Dùng đầu đọc analog của ông đi," Minh quay sang Ông già Nam, ánh mắt đầy tuyệt vọng.
"Mày sẽ phải trả giá bằng tủy sống đấy, Minh," Ông già Nam cảnh báo, ngón tay run rẩy điều chỉnh các cuộn cảm của chiếc máy đọc băng từ cổ điển. "Thiết bị này không có bộ lọc bảo mật. Mọi dữ liệu—kể cả mã độc—sẽ truyền thẳng vào cổng thần kinh sau gáy mày không qua kiểm duyệt."
"Cháu không quan tâm. Cắm đi!"
Minh ngồi lên chiếc ghế sắt rỉ sét. Ông già Nam đặt mảnh chip vào khay đọc cơ học của máy analog, rồi cắm sợi cáp đồng thô sơ trực tiếp vào cổng thần kinh sau gáy Minh.
*Cạch.*
Một luồng điện lượng thô ráp, mạnh mẽ như dòng thác lũ dội thẳng vào tủy sống Minh. Anh hét lên một tiếng đau đớn tột cùng, hai tay bám chặt vào thành ghế sắt đến mức các khớp ngón tay cơ khí phát ra tiếng rạn nứt.
Trước mắt Minh, bóng tối biến mất, thay thế bằng một đoạn ảo ảnh ký ức lỗi màu neon rực rỡ.
Anh nhìn thấy mình—trong trang phục kỹ sư Aras-Bio phẳng phiu—đang đứng trong một phòng thí nghiệm cốt lõi ngập tràn ánh sáng trắng. Phía trước anh là một cô bé gầy gò, mặc chiếc áo bệnh viện rách nát, đeo chiếc vòng cổ titanium cũ kỹ phát ra ánh sáng xanh lục dịu nhẹ.
An. Em gái của anh. Cô bé đang quay lưng lại, bận rộn điều chỉnh một hệ thống ống nghiệm sinh học khổng lồ.
"An..." Minh thốt lên trong ảo ảnh ký ức, giọt nước mắt sinh học chảy dài trên gương mặt đầy sẹo giả. Anh bước tới, muốn ôm lấy bờ vai gầy gò của em gái.
Đột ngột, đoạn ký ức bị giật hình dữ dội. Một sọc nhiễu đỏ rực rỡ như một vết chém xé toạc không gian trắng xóa của phòng thí nghiệm.
An từ từ quay người lại.
Gương mặt cô bé không hề ngây thơ, ngập tràn tình yêu thương như trong chiếc vòng cổ hologram cũ kỹ của Minh. Nửa mặt bên trái của An đã bị che phủ hoàn toàn bởi một lớp võng mạc sinh học phát sáng đỏ rực rỡ, ánh mắt cô lạnh lùng, tàn nhẫn và vô cảm đến đáng sợ.
Đứng ngay bên cạnh cô là Giám đốc Lâm—gã phản diện bảo mật của tập đoàn.
An chỉ thẳng ngón tay bọc mạch nano vào Minh, giọng nói của cô bé không còn là tiếng gọi "Anh hai ơi" ấm áp, mà là một tần số âm thanh số hóa lạnh ngắt, vang vọng khắp tiềm thức anh:
"Xóa sạch nhận thức của hắn. Hắn biết quá nhiều về Thần Khuyết. Hắn không còn giá trị sử dụng cho Dự án Nhận Thức Mới nữa."
*"Không... Không thể nào!"* Minh gào lên trong ảo ảnh. *"An! Anh hai đây! Tại sao em lại làm thế?"*
Nhưng hình ảnh An biến mất trong một tiếng cười lạnh lùng, rè rè giống hệt tiếng cười lỗi trong chiếc vòng cổ hologram. Cùng lúc đó, một dòng mã độc ẩn màu đỏ rực rỡ hiện lên trên võng mạc mắt phải của anh, bắt đầu xâm nhập phá hủy các tế bào não bộ.
[CẢNH BÁO: VIRUS NHẬN THỨC TẤN CÔNG].
[TIẾN TRÌNH HOẠI TỬ TẾ BÀO THẦN KINH VỎ NÃO: 1.2%... 2.5%...]
[TẦN SỐ SÓNG NÃO VƯỢT NGƯỠNG AN TOÀN: 45HZ].
Cơn co thắt thần kinh đột ngột khiến cơ thể Minh gập cong lại trên ghế sắt. Sát tính của con chip Sát thủ Lam bùng phát dữ dội trước sự phản bội tột cùng của em gái. Luồng sóng não bạo lực của Lam trỗi dậy, muốn chiếm quyền điều khiển cơ thể để tàn sát mọi thứ xung quanh.
Minh trợn trừng mắt, nhìn thẳng vào Vy đang đứng trước mặt. Tay trái cơ khí của anh tự động vươn lên, năm ngón tay bọc graphene mở rộng định bóp nghẹt cổ họng cô.
"Minh! Giữ vững lý trí kỹ sư của mày!" Vy hét lên, cô không lùi lại mà dùng cả hai tay ghì chặt cánh tay cơ khí đang run giật của anh. "Đó là bẫy nhận thức! Tập đoàn muốn mày phát điên để con chip Lam đồng hóa mày hoàn toàn! Đừng để chúng chiến thắng!"
Lời hét của Vy như một luồng nước lạnh dội vào lò lửa đang bùng cháy trong đầu Minh. Anh cắn chặt môi đến mức bật máu, dùng toàn bộ ý chí tự do còn sót lại của một kỹ sư hệ thống để ép nhịp tim xuống, cô lập vùng nhớ bị virus xâm nhập bằng Giao Giao thức tự thôi miên sâu.
*Phụt!*
Chiếc đầu đọc analog của Ông già Nam phát ra một tiếng nổ lớn, cuộn cảm biến bằng đồng bị cháy rụi hoàn toàn trong một làn khói đen khét lẹt. Sợi cáp đồng kết nối sau gáy Minh tự động đứt lìa, bắn ra những tia lửa vàng li ti.
Minh quỵ ngã xuống sàn nhà lạnh ngắt, hơi thở dốc, mắt trái hoàn toàn bị mờ đi bởi một màng sương sọc đỏ của virus nhận thức.
"Nó... nó đã khóa nhận thức của tao," Minh thầm thì, giọng nói yếu ớt rệu rã. "Tao nhìn thấy An... chính nó đã ra lệnh xóa não tao..."
Vy quỳ xuống bên cạnh, run rẩy lau vệt máu rỉ ra từ tai và mắt của anh. Cô nhìn lên màn hình Cyber-Deck đã bị hỏng một nửa, hiển thị dòng cảnh báo đỏ nhấp nháy liên tục:
[VIRUS NHẬN THỨC ĐANG TỰ ĐỘNG PHÂN RÃ VỎ NÃO].
[THỜI GIAN SỐNG CÒN LẠI: 7 NGÀY].
[KHÓA GIẢI MÃ DUY NHẤT: LÕI BẢO MẬT CỦA THÁP TRUNG CHUYỂN ARAS-BIO QUẬN 9].
Minh nắm chặt chiếc vòng cổ titanium của An trong lòng bàn tay phải sinh học, những vết sẹo tự phẫu thuật trên mặt anh rỉ máu sinh học nóng hổi. Sự sụp đổ niềm tin tột cùng biến thành một ngọn lửa quyết tâm bi tráng trong đôi mắt vàng neon của anh.
Anh không còn đường lui nữa. Để cứu mạng mình và tìm ra sự thật về em gái, anh buộc phải thâm nhập vào sào huyệt tối cao của kẻ thù.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!