Thân Xác Mượn Vay
Bóng tối không ập đến như một tấm màn êm dịu, nó dội vào đại não của Minh bằng những sọc nhiễu neon đỏ lòm và tiếng rít chói tai của dòng điện lượng cao áp.
"Xoẹt. Rèèè..."
Minh hít vào một hơi thật sâu. Lồng ngực anh thắt lại, buốt nhói như thể vừa nuốt phải một vốc thủy tinh vụn. Không khí nồng nặc mùi hóa chất khử trùng rẻ tiền trộn lẫn với mùi dầu máy khét lẹt và rác thải hữu cơ đang phân hủy từ con kênh rạch bên ngoài. Anh muốn mở mắt, nhưng võng mạc bên phải chỉ phản hồi bằng những mảng màu xám đục, trong khi bên trái là những dòng mã nhị phân chạy dọc liên tục, nhấp nháy dòng cảnh báo đỏ rực: [CẢNH BÁO: CHỈ SỐ TƯƠNG THÍCH CHIP 12% - ĐÀO THẢI CỰC HẠN].
"Nằm yên, thằng ngu này! Mày muốn các mối nối thần kinh sau gáy đứt lìa ra à?"
Một giọng nói khàn đặc, cộc cằn vang lên sát bên tai. Minh cảm nhận được một bàn tay thô ráp, nồng mùi thuốc lá lậu đè chặt bả vai anh xuống mặt bàn mổ bằng sắt lạnh ngắt.
Khi tầm nhìn dần ổn định, Minh lờ mờ nhận ra trần nhà bằng tôn rỉ sét của một căn hầm ngầm. Những giọt nước thải hóa chất rò rỉ từ tháp lọc khí phía trên nhỏ xuống mái tôn theo nhịp đều đặn, phát ra những tiếng "tách, tách" khô khốc. Trước mặt anh là một khuôn mặt già nua, nhăn nheo với mái tóc bạc phơ xơ xác. Mắt trái của ông ta đã được thay thế bằng một thấu kính hiển vi cơ khí xoay liên tục, phát ra ánh sáng xanh lam nhạt lạnh lẽo.
Đó là Bác sĩ Sơn. Người vận hành phòng khám lậu sâu dưới tầng hầm của nhà máy đóng hộp bỏ hoang ở Quận 9 này.
"Tôi... tôi là ai?" Minh thốt lên, giọng nói khàn đặc, rè rè như thể phát ra từ một bộ phát âm thanh hỏng. Anh cố di chuyển cánh tay trái của mình, nhưng một cảm giác nặng nề, cơ khí hóa ập đến.
Anh nhìn xuống. Cánh tay trái của anh—từ bả vai trở xuống—không còn là da thịt nữa. Thay vào đó là một chi cơ khí thô sơ, chắp vá từ những linh kiện phế liệu bọc carbon đen mờ. Tại khớp nối khuỷu tay, dịch thủy lực màu đen nhạt đang rò rỉ, nhỏ giọt xuống sàn đất nện nhầy nhụa bùn axit.
"Mày là ai à?" Bác sĩ Sơn cười khẩy, thấu kính hiển vi ở mắt trái xoay nhẹ để lấy tiêu cự. "Hiện tại thì mày là sát thủ Lam của băng Hắc Long. Kẻ vừa chết vì một nhát dao nano xuyên tủy ba ngày trước. Tao đã lột da mặt nó, vá lên bộ xương sọ rách nát của mày. Tao cũng cấy con chip sát thủ của nó vào đầu mày để giữ cho đại não của mày không bị hoại tử. Nói cách khác, mày đang mượn thân xác của một xác chết để sống sót, thằng kỹ sư tội nghiệp ạ."
Kỹ sư? Minh?
Đại não của Minh đột ngột co thắt dữ dội. Một luồng ký ức đứt gãy dội về như bão cát: một phòng thí nghiệm vô trùng rực rỡ ánh sáng trắng, tiếng còi báo động dồn dập của tập đoàn Aras-Bio, một cô gái trẻ có nụ cười ấm áp đeo chiếc vòng cổ titanium...
"An..." Minh thì thầm, lồng ngực đau thắt lại. "Em gái tôi... An đâu rồi?"
"Chết rồi. Hoặc tệ hơn thế," Sơn thở dài, quay người nhặt một ống tiêm chứa dung dịch màu xanh neon lấp lánh. "Mày bị tẩy sạch ký ức gốc khi bị mưu sát trong lõi Aras-Bio. Nếu tao không nhặt mày về từ hồ tiêu hủy hóa chất và cấy chip Lam vào, mày đã là một đống tro tàn số từ lâu rồi. Nhưng cái giá của sự tái sinh này không rẻ đâu. Con chip sát thủ Lam đang đồng hóa não bộ mày từng giờ. Chỉ số tương thích của mày hiện tại chưa đầy mười lăm phần trăm. Mỗi lần mày cố nhớ về quá khứ, cơ thể mày sẽ tự đào thải."
Chưa kịp để Minh tiêu hóa hết những lời tàn nhẫn ấy, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía cửa hầm.
"RẦM!"
Cánh cửa sắt rỉ sét của phòng khám bị đạp bay, đập mạnh vào vách tường gạch tạo nên một đám bụi vôi mù mịt.
"Sơn già! Thằng chó Lam đâu rồi? Nó trốn ở đây đúng không?"
Một gã vạm vỡ bước vào qua làn khói bụi. Tóc gã nhuộm đỏ neon rực rỡ, mặc chiếc áo ba lỗ để lộ cánh tay trái cấy ghép khung xương cơ khí rỉ sét rò rỉ dầu đen nhầy nhụa. Gương mặt gã hằn lên những vết sẹo bạo lực, và trên tay phải gã là một chiếc búa tạ bọc thép rỉ sét khổng lồ.
Long Đầu Búa. Tên đòi nợ thuê tàn bạo khét tiếng của băng đảng Hắc Long.
"Long Đầu Búa," Bác sĩ Sơn lạnh giọng, lén giấu ống tiêm Bio-Soma ra sau lưng. "Đây là phòng khám của tao. Hắc Long không có quyền xông vào đây phá phách."
"Câm mồm, lão già mù!" Long Đầu Búa quát lớn, gầm rú lên như một con thú hoang. "Thằng Lam nợ băng đảng năm vạn điểm tín dụng đen để mua thuốc ổn định tủy sống. Hôm nay là hạn chót. Nếu nó không trả bằng tiền, tao sẽ tịch thu ký ức của nó để bán đấu giá. Hoặc tao sẽ bẻ gãy từng khớp xương cơ khí của nó để bán phế liệu!"
Cặp mắt hí của Long Đầu Búa quét qua căn phòng, cuối cùng khóa chặt vào Minh đang nằm trên bàn mổ với gương mặt quấn băng kín mít.
"À, hóa ra mày nằm đây giả chết hả thằng chó?" Long cười gằn, bước từng bước nặng nề về phía bàn mổ. Chiếc búa tạ rỉ sét kéo lê trên sàn đất nện, tạo ra những tiếng rít ghê rợn.
Minh muốn ngồi dậy, nhưng hệ thần kinh của anh hoàn toàn tê liệt trước sự áp chế của dòng điện lượng rò rỉ từ cánh tay giả. Anh bất lực nhìn gã khổng lồ áp sát.
"Trả nợ đi, Lam!"
Long Đầu Búa gầm lên, vung chiếc búa tạ rỉ sét bổ thẳng xuống ngực Minh với lực ép thủy lực cực đại từ cánh tay cơ khí của gã.
Theo bản năng sinh tồn tối cổ, Minh lăn người sang bên phải.
"UỲNH!"
Chiếc búa tạ nện thẳng xuống mặt bàn mổ bằng sắt, lực đánh mạnh đến mức làm cong sụp cả khung thép nâng đỡ, bắn ra những tia lửa vàng chói mắt. Minh ngã lăn xuống sàn đất nện ẩm ướt. Nhưng tai họa ập đến ngay lập tức: cánh tay cơ khí trái rò rỉ dầu chưa được đồng bộ kịp của anh bị kẹt cứng vào khe sắt bị móp của thành bàn mổ.
"Á..." Minh nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt nhói chạy dọc từ khớp vai cơ khí thẳng vào tủy sống.
Long Đầu Búa cười lớn, gạt chiếc búa ra chuẩn bị giáng cú thứ hai. "Khớp thủy lực lỗi mà cũng đòi trốn à? Để tao giúp mày tháo rời nó ra nhé!"
Ngay trong khoảnh khắc tử thần cận kề, đại não của Minh đột ngột bùng phát một luồng điện lượng lạnh ngắt.
[KÍCH HOẠT GIAO THỨC PHẢN XẠ TỰ VỆ - CHIP SÁT THỦ LAM: ĐỒNG BỘ HÓA TẠM THỜI 18%]
Đôi mắt Minh chợt chuyển sang màu vàng neon rực rỡ dưới lớp băng gạc. Tiếng gầm rú của dòng điện chạy dọc tủy sống ép các sợi thần kinh vận động hoạt động vượt giới hạn sinh học. Cơn đau ở bả vai trái biến mất, thay thế bằng một sự tê liệt lạnh lùng, vô cảm.
"RẠC!"
Minh không hề do dự, dùng lực cơ học cực đại của con chip sát thủ ép tủy sống phóng xung điện làm tê liệt cơn đau, giật mạnh cánh tay cơ khí trái ra khỏi khe sắt móp. Tiếng kim loại mài mòn rít lên chói tai, kéo theo một vệt máu tươi bắn ra từ mô thịt sinh học xung quanh khớp vai bị rách.
Minh lộn một vòng trên đất, đứng bật dậy như một bóng ma.
Long Đầu Búa kinh ngạc trước tốc độ phản xạ của "Lam". Nhưng gã chưa kịp vung búa tiếp, Minh đã lao lên với tốc độ vượt giới hạn sinh học của một thanh niên gầy guộc. Bản năng chiến đấu tàn bạo của chip Lam điều khiển cơ thể anh hoàn hảo. Minh dùng bàn tay phải sinh học bám chặt vào cổ họng Long Đầu Búa, cố gắng khóa khớp vai của gã.
Tuy nhiên, cơ thể vật lý của Minh quá rách nát và chưa được sạc đầy điện lượng. Lực bóp từ bàn tay phải sinh học quá yếu, không thể bẻ gãy được khung xương cổ đã được gia cố của Long.
"Hừ, lực yếu như sên thế này mà đòi chơi cận chiến với tao à?" Long Đầu Búa cười khẩy, dùng cánh tay cơ khí trái bọc thép húc mạnh vào lồng ngực Minh, đánh văng anh lùi lại va rầm vào tủ thuốc lậu.
Các chai lọ hóa chất rơi xuống vỡ tan tành, nước axit loãng chảy tràn ra sàn đất bốc khói nghi ngút.
Long Đầu Búa giơ búa tạ lên cao, nhắm thẳng vào đầu Minh. "Chết đi, thằng phế thải!"
"Xoẹt!"
Một tia laser màu đỏ rực rỡ, mảnh như sợi chỉ đột ngột rạch ngang qua không khí, sượt sát qua vành tai của Long Đầu Búa, bắn trúng bức tường gạch phía sau tạo thành một lỗ đen sâu hoắm bốc khói khét lẹt.
Long Đầu Búa khựng lại, mồ hôi hột chảy dọc bên má. Gã quay đầu nhìn lại.
Bác sĩ Sơn đang đứng đó, hai tay cầm khẩu súng rạch laser y tế chuyên dụng đã được tháo bộ phận giảm áp lực. Thấu kính hiển vi ở mắt trái ông ta xoay tít, phát ra những tiếng "tạch, tạch" đầy đe dọa.
"Long Đầu Búa," Sơn già lạnh lùng nói, giọng nói không còn chút run rẩy của người già. "Khẩu súng rạch laser này có thể cắt đôi bộ xương sọ của mày từ khoảng cách này trong vòng không phẩy một giây. Tao khuyên mày nên mang đống sắt vụn của mày cút khỏi đây trước khi tao mất kiên nhẫn."
Long Đầu Búa nhìn họng súng laser đang đỏ rực năng lượng, rồi nhìn sang Minh đang gượng dậy trong bóng tối với đôi mắt vàng neon lạnh lùng vô cảm. Gã nghiến răng, từ từ hạ chiếc búa tạ xuống.
"Được lắm, Sơn già. Tao nể mặt lão già sắp xuống lỗ như mày hôm nay," Long Đầu Búa nhổ một bãi nước bọt dính máu xuống sàn nhà. Gã quay sang chỉ thẳng vào mặt Minh. "Lam! Cường Sẹo đã nhận được hợp đồng mới từ tập đoàn. Mày muốn chuộc lại mảnh ký ức gốc đầu tiên của mày đúng không? Đêm nay, mày phải hành sự. Nếu không, ngày mai tao sẽ quay lại đây cùng cả băng Hắc Long san phẳng cái phòng khám rác rưởi này!"
Nói rồi, Long Đầu Búa quay người, kéo lê chiếc búa tạ bước ra ngoài hành lang tối tăm của nhà máy bỏ hoang.
Không gian phòng khám lậu trở lại sự im lặng ngột ngạt, chỉ còn tiếng rít thủy lực yếu ớt từ cánh tay cơ khí trái của Minh và tiếng thở dốc nặng nề của anh. Đôi mắt vàng neon nhạt dần, trả lại màu mắt đen mệt mỏi ban đầu. Cơn đau tột cùng từ khớp vai bị rách mô sinh học ập đến như thác lũ, khiến Minh quỵ gối xuống sàn đất nện.
Bác sĩ Sơn thở dài, hạ khẩu súng laser xuống và bước tới đỡ Minh dậy, đặt anh ngồi lên chiếc ghế gỗ rỉ sét. Ông dùng chỉ sinh học lậu để nhanh chóng khâu lại vết thương đang chảy máu ở khớp vai của anh.
"Tao đã cảnh báo mày rồi," Sơn vừa khâu vừa nói, thấu kính mắt trái liên tục điều chỉnh. "Mày chưa đồng bộ hóa được với con chip Lam. Nếu mày cứ tiếp tục ép tủy sống phóng điện lượng cực hạn như vừa rồi, tế bào não của mày sẽ hoại tử hoàn toàn trước khi mày kịp tìm thấy em gái."
Minh im lặng chịu đựng cơn đau buốt nhói. Anh nhìn xuống bàn tay phải sinh học của mình, rồi nhìn sang cánh tay cơ khí trái rò rỉ dầu đen. Cảm giác trống rỗng của một kẻ không có ký ức, không có danh tính thực sự đè nặng lên ngực anh như một khối đá nghìn tấn.
"Tôi phải làm gì để lấy lại ký ức?" Minh khàn giọng hỏi.
Bác sĩ Sơn dừng tay khâu. Ông bước tới chiếc hòm sắt rỉ sét ở góc phòng, lấy ra một chiếc mặt nạ lọc khí bằng da thô ráp bọc đồng cổ điển, che nửa mặt dưới, và một thiết bị nhỏ hiển thị giao diện HUD ảo lấp lánh ánh xanh lục.
"Đây là mặt nạ của Lam. Nó tích hợp bộ lọc khí độc axit và máy biến âm giọng nói giúp mày che giấu danh tính thực sự," Sơn trao chiếc mặt nạ và thiết bị HUD cho Minh. "Và đây là mục tiêu đầu tiên của mày."
Minh nhận lấy thiết bị HUD. Một luồng ánh sáng ảo quét qua võng mạc của anh, hiển thị sơ đồ ba chiều của một nhà máy dệt bỏ hoang ở rìa Quận 9, kèm theo chân dung của một người đàn ông trung niên mặc áo blouse trắng rách nát.
[MỤC TIÊU ÁM SÁT: KỸ SƯ PHẢN TỈNH CỦA ARAS-BIO - ĐANG NẮM GIỮ TÀI LIỆU MẬT]
[PHẦN THƯỞNG: CHUỘC LẠI MẢNH KÝ ỨC GỐC ĐẦU TIÊN]
"Đêm nay, phi vụ đầu tiên của mày dưới danh phận sát thủ Lam chính thức bắt đầu," Bác sĩ Sơn nhìn sâu vào mắt Minh, thấu kính cơ khí của ông lóe lên một tia sáng dằn vặt. "Hãy nhớ kỹ, mày chỉ có một trăm sáu mươi chương để hoàn thành khế ước mượn vay này trước khi con chip sát thủ xóa sạch nhân tính cuối cùng của mày. Đi đi, và đừng để bản thân biến thành một cỗ máy giết người vô hồn."
Minh im lặng đeo chiếc mặt nạ lọc khí đồng lên mặt. Khớp da giả khóa chặt quanh quai hàm anh phát ra tiếng "tạch" cơ học khô khốc. Anh đứng dậy bước ra phía lối ra của căn hầm, hướng thẳng về phía cơn mưa axit đang tầm tã ngoài kia, nơi bóng tối của Neo-Sài Gòn đang chờ nuốt chửng anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!