Trộm Xác Kẻ Sát Nhân
Cơn bão nhiệt đới vẫn gào rú điên cuồng ngoài kia, trút những làn nước xối xả xuống lớp kính cường lực dày của tòa tháp An Sinh Tower. Nhưng ở độ sâu mười lăm mét dưới lòng đất, bên trong hành lang kỹ thuật dẫn đến tầng hầm B3, không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng o o lạnh lẽo của hệ thống điều hòa trung tâm. Mùi ozone công nghiệp ngột ngạt pha lẫn mùi cồn sát trùng nồng nặc bốc lên từ các khe hở thông gió, bám chặt vào lớp áo bảo hộ màu xanh sẫm của Lâm Sỹ Vân.
Anh đứng bất động trước cánh cửa thép dày của phòng nhà xác. Vết mổ sau gáy râm ran đau, dịch vàng lẫn máu tươi rỉ ra thấm đẫm lớp gạc mỏng, buốt nhói lên tận thùy đỉnh mỗi khi anh nghiêng đầu. Trên vách thép xám xịt, ổ khóa từ mã hóa động mới nâng cấp đang nhấp nháy dải ánh sáng xanh lục lạnh lùng. Phía trên nó, chiếc camera quét mống mắt nhỏ xíu của Lâm Thế Kiệt đang chầm chậm xoay quét, phát ra tia laser định vị màu đỏ nhạt lướt qua vai anh.
Thời gian đếm ngược đến giờ hỏa táng lậu thi thể Trịnh Thế Nam chỉ còn đúng hai mươi phút. Nếu để xác Nam bị đẩy vào lò thiêu hủy chứng cứ sinh học sát bên cạnh, bản quét cấu trúc neuron gốc của gã sát thủ sẽ tan thành tro bụi. Khi đó, Sỹ Vân sẽ vĩnh viễn bị kẹt lại với con chip lỗi đang phân rã, không bao giờ có thể tìm ra kẻ đã ra lệnh tiêm liều thuốc quá tải hủy hoại não bộ của em gái Lâm Diệp Chi.
"Phải nhanh lên," Vân lẩm nhẩm, giọng khàn đặc vì lạnh.
Anh thọc tay vào túi áo, siết chặt chiếc hộp quẹt Zippo cổ chứa thiết bị nạp dữ liệu cầm tay 'Echo-Link'. Để vượt qua ổ khóa từ mã hóa động này, anh không thể dùng tấm thẻ bảo trì giả lập thông thường được nữa. Anh cần kỹ năng bẻ khóa cơ điện tử tinh vi của Trịnh Thế Nam. Nhưng để có được nó, anh phải chấp nhận đánh đổi.
Anh nhắm mắt, ngón tay cái ấn mạnh vào nút phát xung điện trên chiếc Zippo cổ.
*Kích hoạt Đồng bộ hóa Level 2: Đồng bộ kỹ thuật (26% - 50%).*
Một luồng điện thế vọt lên 25mA phóng thẳng từ con chip sau gáy vào sâu trong vỏ não Vân. Cơn đau buốt thấu xương tủy ập đến khiến toàn thân anh co rúm, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau đến mức bật máu tươi nơi khóe miệng. Đồng tử anh đột ngột co rút lại, nhịp tim dưới sự kích thích của vùng dưới đồi bắt đầu giảm mạnh, kéo dải sóng não alpha vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối. Những ngón tay đang run rẩy vì lạnh bỗng chốc trở nên cứng cáp, khéo léo và chuẩn xác đến đáng sợ. Nhân cách sát thủ của Nam đang trỗi dậy, tạm thời đóng băng nỗi sợ hãi sinh học của Vân.
Anh rút bộ chặn sóng sinh trắc học cầm tay 'RF-Shield' từ túi quần, áp sát vào vành đai cảm biến của camera quét mống mắt.
*Tạch.*
Thiết bị RF-Shield rung nhẹ, phát ra dải sóng vô tuyến tầm ngắn làm nhiễu loạn luồng dữ liệu truyền về trung tâm an ninh. Màn hình quét mống mắt đứng hình.
"Mười lăm giây," giọng nói lạnh lùng của Nam vang lên trong đầu Vân, thúc giục anh hành động.
Bằng phản xạ vận động tinh cực nhanh của Nam, Vân dùng chiếc tua vít đa năng cạy mạnh nắp bảo vệ của ổ khóa từ dưới gầm hộp số. Những sợi dây mạch đồng siêu nhỏ lộ ra. Vân không cần nhìn sơ đồ, tay phải anh tự động lách nhíp gắp nhổ phăng sợi dây nguồn màu vàng, chập trực tiếp vào cổng giao tiếp JTAG để tạo ra một xung điện ngắn đánh lừa rơ-le cơ học.
Mười một... mười... chín...
Trán Vân vã mồ hôi lạnh, vết mổ sau gáy nhói lên từng đợt dữ dội do dòng điện kích thích quá tải. Mạch Safe-Cut dán sau gáy đáng lẽ phải ngắt kết nối khẩn cấp khi điện thế vượt ngưỡng, nhưng thiết bị bảo mệnh này đã bị lỗi quá dòng từ đêm qua mà Bé Ba chưa kịp hàn lại. Vân đang chơi đùa với cái chết não lâm sàng.
Ba... hai... một...
*Cạch. Xoẹt.*
Cánh cửa thép nặng nề nhả chốt cơ học, chầm chậm trượt mở sang hai bên. Vân lập tức giật bộ RF-Shield ra, lách người lẻn vào trong phòng nhà xác ngay trước khi hệ thống camera an ninh khôi phục lại tín hiệu quét. Cánh cửa tự động sập lại phía sau lưng anh, khóa chặt không gian bên ngoài.
Bên trong nhà xác hầm B3 lạnh buốt. Nhiệt độ âm hai mươi độ C lập tức đông cứng những giọt mồ hôi trên trán Vân thành những lớp tuyết mỏng. Ánh sáng xanh lam từ các dải đèn LED vô trùng gắn trên trần hắt xuống những khay đông lạnh bằng thép không gỉ xếp thành hàng dài dọc bức tường bê tông. Mùi hóa chất formalin nồng nặc lẩn khuất trong không khí khô khốc, xộc thẳng vào mũi Vân gây cảm giác buồn nôn dữ dội.
Vân lướt nhanh qua các dãy khay, mắt đảo quanh tìm kiếm mã số. Dãy số 14 nằm ở góc tối nhất của căn phòng, sát cạnh bức tường ngăn cách với khu vực lò thiêu hủy chứng cứ sinh học. Anh dùng cả hai tay kéo mạnh tay cầm kim loại của khay số 14.
*Rầm.*
Chiếc khay trượt ra, mang theo một thi thể cứng đờ được phủ tấm vải liệm màu xám tro dính đầy vết ố vàng. Vân run rẩy lật tấm vải che mặt lên.
Gương mặt của Trịnh Thế Nam hiện ra dưới ánh đèn LED xanh lét. Làn da gã đã chuyển sang màu xám bợt, môi tím tái và đôi mắt nhắm nghiền vô hồn. Sau gáy Nam, một vết mổ rạch thô bạo dài mười centimet vẫn còn hằn rõ những vết khâu bằng chỉ thép – dấu vết của ca phẫu thuật cưỡng bức lấy chip thần kinh trước khi gã bị thủ tiêu. Nhìn vào cái xác của kẻ mà mình đang mượn phản xạ, Vân cảm thấy một nỗi rùng mình chạy dọc sống lưng. Đây chính là tương lai của anh nếu anh thất bại.
Không được phép chần chừ. Vân rút thiết bị Echo-Link từ trong vỏ hộp quẹt Zippo cổ, kéo sợi cáp quang siêu nhỏ có đầu kim kết nối bằng titan. Anh lật nghiêng đầu xác Nam, lách mũi kim cắm sâu vào cổng kết nối vật lý còn sót lại ở vùng chẩm sau gáy gã sát thủ quá cố.
*Tít. Kết nối thành công. Bắt đầu quét dữ liệu neuron thô.*
Màn hình nhỏ trên máy Echo-Link hiện dòng chữ xanh: `0%... 5%... 12%...` Tiến trình nạp dữ liệu neuron gốc bắt đầu chạy.
Đột ngột, một tiếng động cơ học nặng nề vang lên từ phía cửa ra vào.
*Rầm. Cạch. Cạch.*
Tiếng các chốt khóa thép cơ học bên ngoài đồng loạt sập xuống. Vân giật mình quay lại, lao đến bên cửa và quẹt tấm thẻ bảo trì giả vào đầu đọc bên trong. Đầu đọc chỉ phát ra ba tiếng bíp ngắn màu đỏ vô vọng. Hệ thống điều khiển trung tâm đã ngắt toàn bộ quyền truy cập nội bộ của tầng hầm B3.
Trên góc tường, chiếc camera dome bảo mật bất ngờ xoay chuyển, ống kính hồng ngoại chĩa thẳng vào vị trí của Vân, nhấp nháy ánh sáng đỏ đầy đe dọa.
Tại phòng điều hành an ninh ở tầng thượng An Sinh Tower, Hoàng Bách đứng khoanh tay trước hệ thống màn hình giám sát thời gian thực. Gương mặt gã cựu sĩ quan cảnh sát biến chất lạnh lùng như đá khi nhìn vào chấm đỏ nhấp nháy báo động xâm nhập tại hầm B3.
"Trưởng phòng, có kẻ đột nhập vào nhà xác B3," tiếng nhân viên kỹ thuật mạng báo cáo gấp gáp qua bộ đàm. "Hắn đang cố tình truy cập vào khay đông lạnh số 14."
Hoàng Bách nheo mắt, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn. Gã cầm bộ đàm lên, lạnh lùng ra lệnh cho Hùng Sói: "Khóa chặt toàn bộ cửa thoát khí phụ của nhà xác B3. Kích hoạt hệ thống chữa cháy bằng khí Nitơ. Tôi muốn kẻ xâm nhập phải chết ngạt bên trong trước khi đội tuần tra xuống thu hồi xác."
Bên trong phòng nhà xác, tiếng xì xì rợn người đột ngột vang lên từ bốn họng phun khí trên trần nhà. Luồng khí Nitơ hóa lỏng lạnh buốt bắt đầu phun ra xối xả dưới dạng làn khói trắng đục, nhanh chóng tràn xuống sàn nhà và đẩy lượng oxy ít ỏi trong phòng thoát ra ngoài qua các khe hở.
Khí Nitơ không mùi, không vị, nhưng sức tàn phá của nó đối với sự sống là tức thì. Vân cảm thấy lồng ngực mình đột ngột thắt lại, phổi anh co bóp điên cuồng nhưng chỉ hít vào những luồng khí trơ lạnh ngắt. Đầu óc anh bắt đầu quay cuồng, thùy thái dương đau nhói như có hàng ngàn cây kim đâm xuyên qua.
"Tiến trình quét dữ liệu: 45%... 52%..."
Màn hình máy Echo-Link vẫn chạy chầm chậm một cách tàn nhẫn. Vân biết nếu anh rút cáp quang ra lúc này để tìm đường thoát, tệp dữ liệu neuron gốc sẽ bị lỗi phân mảnh, và anh sẽ vĩnh viễn mất đi cơ hội nâng cấp đồng bộ hóa để chiến đấu với những kẻ thù cấp cao hơn.
"Phải nhịn thở. Giảm tiêu hao oxy," Vân tự ra lệnh cho chính mình bằng kiến thức y học lâm sàng còn sót lại.
Anh quỳ sụp xuống cạnh khay xác của Nam để tránh luồng khí Nitơ đang phun mạnh từ trên cao. Anh xé một mảnh băng gạc y tế dính máu từ gáy mình, tẩm cồn thô từ lọ sát trùng trên bàn rồi nhét chặt vào một trong những họng phun khí gần nhất để hạn chế tốc độ xả khí. Nhưng áp lực khí quá mạnh nhanh chóng thổi bay miếng gạc.
Cơn thiếu oxy cục bộ bắt đầu tấn công vào vỏ não Vân. Mắt anh mờ dần, những vệt sáng màu xám và xanh lục nhảy múa trước võng mạc. Con chip sau gáy không có mạch Safe-Cut bảo vệ bắt đầu phản ứng với sự sụt giảm oxy của máu, phóng ra những xung điện dội ngược liên hồi khiến toàn thân Vân run rẩy dữ dội, bả vai trái co rút mạnh đến mức mất cảm giác.
"68%... 75%... 82%..."
Thế giới xung quanh Vân thu nhỏ lại chỉ còn là những con số nhấp nháy trên màn hình Echo-Link. Anh gục đầu lên ngực thi thể Trịnh Thế Nam, hai tay bám chặt vào thành khay thép lạnh ngắt để giữ cho mình không bị ngất xỉu. Trong cơn mê sảng do ngạt khí, anh như nhìn thấy ảo ảnh của Diệp Chi đứng trong phòng mổ số 9, cô đang đưa tay về phía anh, miệng mỉm cười nhưng không phát ra âm thanh nào. Anh muốn gọi tên em gái, nhưng thanh quản anh tê dại, chỉ phát ra những tiếng khò khè đứt quãng.
"Không được chết... chưa phải lúc này..." Ý chí thép của một kẻ không còn gì để mất gầm lên trong tâm thức Vân, ép buộc các tế bào não cuối cùng phải duy trì sự tỉnh táo.
"91%... 95%... 99%..."
*Tít. Tiến trình sao chép hoàn tất 100%.*
Bản quét cấu trúc neuron gốc của Trịnh Thế Nam đã được lưu trữ an toàn trong bộ nhớ của Echo-Link. Vân dùng chút sức lực tàn tạ cuối cùng giật phăng sợi cáp quang ra khỏi gáy xác Nam, nhét thiết bị vào túi áo gió rồi lết người về phía cửa sắt.
Phổi anh đau rát như đang bốc cháy, cơ thể anh không còn một chút dưỡng khí nào. Vân ngã quỵ xuống ngay dưới chân cánh cửa thép khóa chặt, hai tay run rẩy lôi chiếc tua vít đa năng ra, cố gắng tìm cách bẻ mạch vật lý của hộp điều khiển cửa từ bên trong.
Nhưng bóng tối đang nhanh chóng nuốt chửng lấy nhận thức của anh. Bên ngoài hành lang, tiếng bước chân nện dồn dập của Hùng Sói và đội tuần tra vũ trang đang tiến sát đến cửa nhà xác.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!