Xuống Tầng Địa Ngục
Cơn bão nhiệt đới số hai đổ bộ vào thành phố lúc nửa đêm, biến những đại lộ lấp lánh ánh đèn của Quận 1 thành những dòng sông nước đen cuồn cuộn. Tiếng sấm sét rền vang như những phát súng đại bác nện liên hồi vào lớp kính cường lực của tòa tháp An Sinh Tower. Gió rít qua các khe hở kỹ thuật, tạo nên những âm thanh u uất, rợn người. Dưới màn mưa xối xả trắng xóa, bóng dáng một nhân viên bảo trì mặc bộ đồng phục màu xanh sẫm, đầu đội mũ lưỡi trai kéo sụp, lặng lẽ lướt qua vành đai bảo vệ vòng ngoài.
Lâm Sỹ Vân áp sát lưng vào bức tường bê tông lạnh ngắt của lối thoát hiểm tầng hầm B1. Nước mưa từ vành mũ nhỏ giọt xuống cổ áo, thấm vào lớp băng gạc sau gáy. Cơn buốt lạnh tức thì kích thích lên vết mổ chẩm vẫn còn non nớt, khiến một luồng điện tê dại phóng chạy dọc cột sống. Vân cắn chặt răng để ngăn một tiếng rên rỉ thoát ra ngoài. Vết mổ rách miệng rỉ dịch từ đêm qua giờ đây đang sưng tấy lên dưới tác động của độ ẩm cao ngoài trời. Anh thọc tay vào túi áo gió, siết chặt chiếc hộp quẹt Zippo cổ chứa máy nạp dữ liệu cầm tay 'Echo-Link' như một cách để tìm kiếm chút hơi ấm cơ học ít ỏi.
Trong đầu anh lúc này là một khoảng không xám xịt. Khi Phan Đăng hỏi anh có nhớ khuôn mặt của người mẹ Nguyễn Thị Mai hay không, anh chỉ thấy một màn sương mù trống rỗng. Ý thức về tình mẫu tử, những buổi chiều Nam Bộ thoang thoảng mùi nước thơm hoa bưởi, tất cả đã bị con chip neuron 'Phản xạ Tiếng vọng' quét sạch để nhường chỗ cho các thuật toán bẻ khóa và phản xạ vận động của Trịnh Thế Nam. Vân biết mình đang tự tay bốc từng nắm cát ký ức của bản thân ném vào hư vô, nhưng anh không thể dừng lại. Diệp Chi đang nằm dưới nấm đất lạnh ở nghĩa trang Bình Đông, và cái chết của cô không thể bị tẩy trắng bằng những xấp tiền đền bù bẩn thỉu kia.
"Đêm thứ Ba. Ba giờ sáng. Lò thiêu hầm B3."
Vân lẩm nhẩm lịch trình tiêu hủy xác Nam mà Mai Vy đã mạo hiểm tuồn ra. Thời gian đếm ngược chỉ còn chưa đầy bốn mươi phút trước khi thi thể của gã sát thủ quá cố bị biến thành tro bụi, mang theo toàn bộ cấu trúc neuron gốc của hắn biến mất vĩnh viễn. Vân rút tấm Thẻ nhân viên kỹ thuật bảo trì giả lập từ túi ngực, quẹt mạnh vào đầu đọc của cửa thoát hiểm B1.
*Tạch. Đèn tín hiệu chuyển sang màu xanh lá.*
Cánh cửa sắt nặng nề hé mở một khe hẹp vừa đủ để Vân lách người vào trong. Ngay lập tức, luồng không khí vô trùng lạnh lẽo của hệ thống điều hòa trung tâm ập vào mặt anh, mang theo mùi ozone công nghiệp ngột ngạt. Vân nhanh chóng đóng cửa lại, cúi đầu ở góc 45 độ theo đúng Quy tắc 'Bóng Ma' của Nam để tránh góc quét trực diện của chiếc camera dome gắn trên trần hành lang kỹ thuật. Anh phân bổ trọng lượng cơ thể vào mũi bàn chân, di chuyển uyển chuyển và không phát ra bất kỳ tiếng động nào trên nền gạch epoxy xám xịt.
Nhưng hệ thống an ninh của An Sinh Tower dưới thời Hoàng Bách không phải là thứ dễ dàng bị qua mặt. Từ phía cuối hành lang B1, tiếng loẹt xoẹt của bộ đàm đột ngột vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của tầng hầm.
"Toán 2 nghe rõ, tăng cường tuần tra khu vực trạm biến áp hầm B1. Hệ thống AI vừa báo cáo có sự sụt giảm điện áp nhẹ ở hành lang kỹ thuật phía Tây. Kiểm tra kỹ các cửa thoát hiểm."
Tiếng bước chân nện dồn dập của những đôi bốt quân đội bắt đầu vang lên từ khúc cua phía trước. Đó là toán tuần tra cơ động của Hùng Sói. Vân giật nảy mình, nhịp tim lập tức vọt lên cao. Trong không gian hẹp của hành lang kỹ thuật, không có bất kỳ ngách rẽ nào để lẩn trốn ngoại trừ khoảng không gian hẹp rộng chưa đầy ba mươi centimet phía sau một tủ điện trung thế màu xám đậm.
Không một giây do dự, Vân lướt nhanh, nghiêng người nép chặt vào góc khuất sau tủ điện. Lưng anh dán chặt vào bức tường bê tông, trong khi ngực áp sát vào lớp vỏ kim loại đang rung lên bần bật của tủ điện công nghiệp. Tiếng bước chân mỗi lúc một gần hơn. Ánh đèn pin mạnh mẽ của Hùng Sói bắt đầu quét dọc hành lang, những vệt sáng loang loáng rọi thẳng vào vách tường đối diện, rồi quét sát mép áo khoác bảo hộ màu xanh của Vân.
Cơn hoảng loạn bắt đầu dâng lên thùy thái dương của Vân, đe dọa phá vỡ trạng thái tĩnh lặng. Nếu nhịp tim của anh vượt quá ngưỡng 90 nhịp/phút, hệ thống cảm biến sinh trắc học ẩn dọc hành lang sẽ lập tức phát cảnh báo xâm nhập cho trung tâm an ninh. Vân cắn chặt môi đến mức rỉ máu, ngón tay anh lén chạm vào nút phát xung trên chiếc Zippo cổ trong túi áo.
*Kích hoạt Đồng bộ cơ bản (10% - 25%).*
Một luồng điện từ cường độ 10mA phóng thẳng từ con chip sau gáy vào vùng thùy chẩm của Vân. Đôi mắt anh hơi dại đi trong ba giây, các mạch máu hai bên thái dương nổi rõ lên dưới da. Nhưng ngay lập tức, một sự tĩnh lặng lạnh lùng, vô cảm của Trịnh Thế Nam ập đến, đè bẹp toàn bộ nỗi sợ hãi sinh học của Vân. Nhịp tim của anh đột ngột giảm mạnh, duy trì ở mức băng giá 60 nhịp/phút. Ngón tay cái bên tay phải của anh bắt đầu gảy nhẹ theo một nhịp điệu đều đặn vô thức.
Hùng Sói dừng lại ngay trước tủ điện trung thế. Gã đội trưởng tuần tra hung hãn cầm chiếc gậy ba khúc gõ nhẹ vào cạnh tủ, ánh mắt quét qua quét lại trong bóng tối. Ánh đèn pin của gã chỉ cách mũi giày của Vân đúng năm centimet. Vân nín thở hoàn toàn, cơ thể anh bất động như một bức tượng đá dưới sự kiểm soát của nhân cách sát thủ.
"Không có gì bất thường ở đây. Chỉ là do bão lớn gây nhiễu lưới điện thôi," Hùng Sói nói vào bộ đàm, giọng khàn khàn đầy hách dịch. "Di chuyển xuống hầm B2. Lò thiêu sắp hoạt động rồi, không được để xảy ra bất kỳ sai sót nào."
Toán tuần tra quay lưng di chuyển tiếp. Tiếng bốt quân đội xa dần rồi mất hẳn sau cánh cửa sập dẫn xuống lối cầu thang bộ. Vân lúc này mới từ từ thở ra, ngắt kích hoạt đồng bộ hóa trên máy Echo-Link để tránh việc bộ não bị quá tải sớm. Cơn đau nửa đầu lập tức ập đến như một nhát búa nện thẳng vào đỉnh đầu, khiến anh loạng choạng suýt ngã. Anh đưa tay quẹt ngang mũi, phát hiện một vệt máu tươi mỏng đang rỉ ra từ lỗ mũi trái. Cái giá của sự đồng bộ luôn đến nhanh và tàn nhẫn.
"Mày phải nhanh lên, Sỹ Vân," anh tự thì thầm với chính mình bằng giọng khàn đặc. "Mày đang chết dần đấy."
Lợi dụng khoảng trễ thay ca của các toán tuần tra, Vân nhanh chóng rời khỏi chỗ nấp. Thay vì đi theo lối hành lang chính đầy rẫy camera hồng ngoại mới lắp đặt của Lâm Thế Kiệt, anh quyết định luồn lách qua đường rãnh thoát nước bẩn tối tăm chạy dọc theo các đường ống dẫn khí của tòa tháp. Nước thải công nghiệp đen ngòm, hôi thối ngập đến mắt cá chân, thấm qua lớp giày vải làm chân anh tê buốt. Nhưng đó là con đường duy nhất không nằm trong bản đồ quét của hệ thống AI.
Vân bám theo các thanh gá sắt rỉ sét, bò rạp người dọc theo đường rãnh, tiến dần xuống khu vực Tầng hầm B3 An Sinh Tower. Càng xuống sâu, nhiệt độ càng giảm mạnh. Mùi hóa chất sát trùng formalin lạnh lẽo pha lẫn mùi thịt cháy khét từ hệ thống lò thiêu y tế nội bộ bắt đầu xộc thẳng vào mũi anh, tạo nên một cảm giác kinh tởm tột độ. Đây chính là nơi tập đoàn An Sinh dùng để phi tang những ca thử nghiệm lâm sàng thất bại của dòng thuốc 'An Thần Khang' lỗi, biến những con người nghèo khổ của khu Bình Đông thành những đống tro tàn vô danh.
Sau mười phút di chuyển nghẹt thở, Vân tiếp cận được lối ra của rãnh thoát nước sát cạnh phòng nhà xác hầm B3. Anh lén nhìn qua khe hở của tấm lưới sắt bảo vệ. Hành lang B3 lúc này hoàn toàn vắng lặng, chỉ có tiếng o o đều đặn từ hệ thống làm lạnh công nghiệp của các khay đông lạnh thi thể.
Vân dùng chiếc tua vít đa năng mang theo lén tháo rời các ốc vít của tấm lưới sắt, nhẹ nhàng đặt nó xuống nền đất mà không phát ra một tiếng động nhỏ. Anh bước ra ngoài, chỉnh lại bộ đồng phục bảo trì đã ướt sũng nước bẩn và bùn đất. Vết mổ sau gáy anh lúc này buốt lạnh thấu xương do độ ẩm cao dưới hầm ngầm, khiến bả vai trái của anh liên tục co rút nhẹ.
Anh tiến sát đến cánh cửa sắt dày, vô trùng dẫn vào phòng nhà xác hầm B3. Chỉ cần bước qua cánh cửa này, anh sẽ tiếp cận được thi thể của Nam để nạp dữ liệu neuron gốc. Vân đưa tấm Thẻ nhân viên kỹ thuật bảo trì giả lên trước đầu đọc thẻ từ của cửa.
Nhưng ngay khi nhìn thấy thiết bị bảo mật gắn trên vách thép, tim Vân đột ngột thắt lại.
Đầu đọc thẻ từ thông thường đã biến mất. Thay thế vào đó là một hộp thiết bị bảo mật mới tinh, vỏ ngoài bằng hợp kim titan xám đen với màn hình LED đang nhấp nháy những dải mã số động thay đổi liên tục sau mỗi ba giây. Phía trên đầu đọc là một camera quét sinh trắc học mống mắt nhỏ xíu đang phát ra một tia sáng laser màu xanh lục nhạt quét qua quét lại trên khoảng không trước cửa.
Hoàng Bách đã âm thầm nâng cấp toàn bộ hệ thống khóa từ của nhà xác lên hệ thống mã hóa động hai lớp, liên kết trực tiếp với máy chủ bảo mật của Lâm Thế Kiệt. Tấm thẻ bảo trì giả lập của Huy Còi giờ đây hoàn toàn vô dụng trước cánh cửa thép dày cộp này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!