Kế Hoạch Đêm Thứ Ba
Cơn mưa giông rải rác từ sáng sớm đã nhanh chóng chuyển thành những đợt mưa rào nặng hạt, trút nước xối xả xuống những mái tôn rỉ sét của khu xưởng cơ khí cũ nằm sâu trong một con hẻm ngoằn ngoèo ở Quận 7. Tiếng máy tiện, máy hàn cơ khí ầm ĩ từ gian nhà ngoài của Tư Mỏ Lết dội xuống tầng hầm, hòa cùng tiếng mưa bong bóng tạo nên một thứ âm thanh hỗn tạp, che giấu hoàn toàn sự tồn tại của phòng thí nghiệm ngầm nằm sâu mười mét dưới lòng đất.
Bên trong không gian ngột ngạt ngập mùi dầu máy công nghiệp trộn lẫn mùi cồn y tế lạnh lẽo, Lâm Sỹ Vân ngồi bất động trên chiếc ghế xoay bằng sắt. Chiếc mũ lưỡi trai bảo hộ màu xanh đã được tháo ra, để lộ mái tóc đen cắt ngắn bết dính mồ hôi và một vết sẹo mổ lồi đỏ hồng chạy dọc vùng chẩm sau gáy. Vết mổ chưa lành hẳn sau ca đồng bộ hóa cưỡng bức đêm qua hiện đang rách miệng, rỉ ra từng vệt dịch vàng nhạt lẫn máu tươi loang lổ xuống cổ áo bảo hộ.
"Cậu điên rồi, Sỹ Vân! Tôi đã cảnh báo cậu thế nào về việc ép bộ não hoạt động quá tải ở Level 2?"
Giáo sư Phan Đăng run rẩy dùng chiếc nhíp y tế gắp miếng gạc đẫm máu ra khỏi gáy Vân. Gương mặt ông hằn sâu những nếp nhăn của sự dằn vặt và mệt mỏi dưới ánh sáng vàng vọt của chiếc đèn mổ tự chế. Ông đổ cồn sát trùng trực tiếp lên vết thương. Cơn đau buốt thấu xương tủy ập đến khiến toàn thân Vân co rúm lại, hai tay anh siết chặt lấy thành ghế sắt đến mức các khớp ngón tay kêu răng rắc. Nhưng anh không hề rên rỉ một tiếng. Ánh mắt anh, sâu hoắm và đỏ ngầu tơ máu, vẫn dán chặt vào mảnh giấy lịch trình tiêu hủy nhỏ nát đặt trên bàn inox.
"Nếu tôi không ép não bộ giả lập nhịp tim của Trịnh Thế Nam để vượt qua hệ thống AI nhận diện mống mắt của Lâm Thế Kiệt, tôi đã bị Hoàng Bách tóm gọn ngay tại sảnh chính," Vân khàn giọng trả lời, giọng nói anh trầm xuống một tông, phảng phất ngữ điệu lạnh lùng của gã sát thủ quá cố. "Mai Vy đã mạo hiểm tính mạng để tuồn mảnh giấy này ra ngoài. Đêm thứ Ba tuần này, lúc ba giờ sáng, họ sẽ đưa xác của Nam vào lò thiêu hầm B3 để phi tang vĩnh viễn. Tôi không có thời gian để chờ vết mổ này lành lại."
Phan Đăng dừng tay nhíp, ông thở dài một tiếng đầy bất lực, đặt lọ cồn xuống bàn. Ông nhìn thẳng vào đôi mắt vô thần của người học trò cũ: "Cậu có biết cái giá của ca đồng bộ hóa đêm qua là gì không? Khi tôi kiểm tra dải sóng não alpha của cậu lúc nãy, vùng thùy thái dương dưới – nơi lưu trữ ký ức dài hạn – đã xuất hiện một vết nứt thần kinh mới. Sỹ Vân... cậu còn nhớ mẹ cậu trông như thế nào không?"
Một khoảng lặng chết chóc bao trùm căn phòng ngầm. Vân ngơ ngác nhìn vào bức tường bê tông xám xịt trước mặt. Anh cố gắng lục tìm trong trí nhớ hình ảnh người mẹ hiền hậu Nam Bộ thoang thoảng mùi nước thơm hoa bưởi mà anh từng yêu thương kính trọng. Nhưng vô ích. Tất cả những gì hiện lên trong đầu anh lúc này chỉ là một khoảng không xám xịt, trống rỗng và vô hồn. Ký ức về bà đã bị xung điện từ của con chip thần kinh quét sạch vĩnh viễn để nhường chỗ cho phản xạ bẻ khóa sinh trắc học của Nam.
Khóe mắt Vân khẽ giật nảy, nhưng gương mặt anh nhanh chóng đanh lại, lạnh lùng đến đáng sợ: "Tôi đã quên mặt mẹ rồi, Giáo sư. Nếu tôi dừng lại bây giờ, cái chết của Diệp Chi sẽ mãi là một tai nạn y khoa bẩn thỉu được tẩy trắng bằng tiền của tập đoàn An Sinh. Tôi không quay đầu. Tôi bắt buộc phải đột nhập vào nhà xác hầm B3 để quét dữ liệu gốc trực tiếp từ thi thể chưa bị phân hủy của Nam. Không có bản quét gốc đó, mức đồng bộ của tôi sẽ mãi kẹt ở mức 28%, không cách nào bẻ khóa được các phân khu bảo mật cao hơn để lấy bệnh án của em gái."
"Nhưng nạp dữ liệu neuron gốc trực tiếp từ một xác chết đang phân rã là một hành vi tự sát!" Phan Đăng lớn tiếng cắt ngang, giọng ông run lên vì kinh hãi. "Dữ liệu neuron chưa qua xử lý bộ lọc mô phỏng sẽ tạo ra một xung dội ngược thần kinh khổng lồ. Nó sẽ phóng thẳng vào vùng chẩm của cậu với điện thế vượt quá 150 microvolt. Cậu sẽ bị chết não lâm sàng ngay trên khay đông lạnh của nhà xác!"
"Tôi chấp nhận rủi ro đó," Vân đứng dậy, bả vai trái anh co rút nhẹ – một phản xạ vận động vô thức của Nam đang dần ký sinh vào cơ thể anh. Anh thọc tay vào túi áo ngực, sờ vào chiếc Huân chương chiến sĩ bằng đồng của ông nội như để tìm kiếm một điểm tựa danh dự cuối cùng. "Giáo sư, ông đã tạo ra công nghệ này để cứu người, nhưng An Sinh đã dùng nó để giết em gái tôi và hàng chục nạn nhân nghèo ở Bình Đông. Hãy giúp tôi hoàn thành kế hoạch này."
Từ trong góc tối của phòng lab, tiếng bước chân nặng nề nện xuống sàn bê tông cắt ngang cuộc tranh luận gay gắt. Trần Lửa bước ra, người thấp đậm, bắp tay cuồn cuộn dính đầy dầu mỡ đen nhẻm. Trên tay anh ta cầm một thiết bị cơ khí nhỏ bằng bàn tay, vỏ ngoài bằng titan nhám được hàn nối chằng chịt các đường dây dẫn siêu nhỏ.
"Lão già, bớt lảm nhảm lý thuyết đi. Thằng Vân nó nói đúng đấy, không chơi canh bạc này thì cả lũ sớm muộn cũng bị Hoàng Bách dọn dẹp sạch sẽ," Trần Lửa nói, giọng ồm ồm phóng khoáng đặc trưng của dân giang hồ đường phố. Anh đặt thiết bị lên bàn inox, đẩy về phía Vân. "Hàng của mày đây, Vân. Bộ chặn sóng sinh trắc học cầm tay 'RF-Shield' tự chế từ linh kiện quân sự cũ ở bãi phế liệu Quận 8."
Bé Ba, cô gái hàn mạch nhỏ nhắn với mái tóc nhuộm màu khói cá tính, cũng bước ra từ trạm hàn xung dưới kính hiển vi. Cô đặt chiếc hộp quẹt Zippo cổ chứa máy nạp dữ liệu cầm tay 'Echo-Link' bên cạnh thiết bị của Trần Lửa.
"Em đã nạp đầy dung lượng pin cho Echo-Link và kiểm tra lại các đầu cáp sợi quang siêu nhỏ," Bé Ba nói, giọng ít biểu cảm nhưng cực kỳ cẩn trọng. "Nhưng có một tin xấu. Khi em thử nghiệm mạch ngắt khẩn cấp 'Safe-Cut' trên mô hình giả lập sóng não của anh Nam, mạch bảo vệ đã bị cháy do quá dòng kích thích lên tới 45mA. Hệ thống tự chế của chúng ta quá thô sơ, nếu anh bị quá tải điện thế vỏ não ở mức đồng bộ trên 50% trong nhà xác, miếng dán Safe-Cut sau gáy có thể sẽ không thể tự động ngắt kết nối chip kịp thời để cứu mạng anh đâu. Em bắt buộc phải hàn lại một bộ mạch mới hoàn toàn dưới kính hiển vi, nhưng cần thêm thời gian."
"Chúng ta không có thời gian, Bé Ba," Vân cầm lấy chiếc Zippo cổ, cảm nhận lớp vỏ kim loại lạnh lùng và thô ráp. "Cứ giữ nguyên mạch cũ. Tôi sẽ tự kiểm soát điện thế bằng ý chí."
"Mày đừng có chủ quan," Trần Lửa gõ ngón tay thô ráp lên thiết bị RF-Shield. "Nguyên lý hoạt động của con hàng này là phát ra một dải tần số nhiễu cực mạnh để tạm thời làm đóng băng hệ thống camera quét mống mắt và cảm biến hồng ngoại tầm nhiệt xung quanh mày. Nhưng mày phải nhớ kỹ: thiết bị này chỉ có tác dụng trong vòng đúng 15 giây. Quá thời gian đó, hệ thống an ninh trung tâm của tòa tháp sẽ phát hiện ra sự sụt giảm tín hiệu bất thường và còi báo động đỏ toàn tháp sẽ rú lên lập tức. Mày chỉ có đúng 15 giây để vượt qua vành đai quét mống mắt của cửa nhà xác hầm B3."
Sỹ Vân cầm bộ RF-Shield lên, ngón tay anh lướt qua nút nguồn cơ học bên hông thiết bị. Anh biết Hoàng Bách là một cựu cảnh sát hình sự sừng sỏi, mọi sơ hở nhỏ nhất trong di chuyển đều sẽ bị phát hiện. Anh nhắm mắt lại, kích hoạt một phần dữ liệu cũ của Nam trong đầu để rà soát lại Quy tắc di chuyển 'Bóng Ma': luôn cúi đầu ở góc 45 độ để tránh góc quét camera, phân bổ trọng lượng cơ thể vào mũi bàn chân để di chuyển không tiếng động, và tuyệt đối không để lại bất kỳ sợi tóc hay vết mồ hôi nào tại hiện trường.
"Thời tiết dự báo sẽ có bão nhiệt đới lớn đổ bộ vào thành phố vào đêm thứ Ba," Phan Đăng đứng bên cạnh, ánh mắt ông nhìn ra cửa sổ thông gió nhỏ hướng lên mặt đất đầy những hạt mưa xối xả. "Sét đánh có thể sẽ gây ảnh hưởng đến hệ thống điện lưới của tòa tháp An Sinh. Đó là thời điểm hệ thống an ninh chuyển sang dùng máy phát điện dự phòng, tạo ra một khoảng trễ hệ thống khoảng 3 giây. Đó là cơ hội duy nhất của cậu để thâm nhập mà không bị AI trung tâm khóa chặt lối thoát."
Vân đút chiếc Zippo chứa Echo-Link vào túi áo gió, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng quyết tuyệt giữa bóng tối của phòng lab ngầm: "Đêm thứ Ba. Tôi sẽ xuống tầng địa ngục đó và mang Nam trở về."
Trần Lửa nhìn Vân, khuôn mặt bặm trợn hiện lên một vẻ nghiêm nghị hiếm có. Anh ta đặt bàn tay to khỏe lên vai Vân, siết chặt như một lời thề im lặng của những kẻ ngoài vòng pháp luật:
"Thiết bị này chỉ có tác dụng trong 15 giây, quá thời gian đó, còi báo động toàn tháp sẽ rú lên. Mạng của mày nằm trong tay chính mày đấy, em trai."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!