Người Quen Trong Bóng Tối
Tiếng bước chân nện dồn dập của gã bảo vệ sảnh vang lên trên sàn đá cẩm thạch, đuổi sát theo bóng lưng của Sỹ Vân vào lối rẽ hành lang tối. Khác với vẻ lộng lẫy, ngập tràn ánh sáng của sảnh chính An Sinh Tower, hành lang kỹ thuật phía sau là một thế giới hoàn toàn khác – lạnh lẽo, xám xịt và nồng nặc mùi ozone rỉ ra từ các đường ống thông khí áp lực cao.
Vân không dám chạy nhanh. Tiếng đế giày bảo hộ nện xuống sàn bê tông rất dễ tạo ra âm vang phản xạ trong không gian hẹp này. Anh cố gắng kiểm soát nhịp thở, nhưng vết mổ sau gáy đột ngột nhói lên một cơn đau buốt buốt như bị kim châm. Dịch vàng dính dáp lẫn chút máu tươi bắt đầu rỉ ra nhiều hơn từ mép gạc mỏng, thấm ướt một mảng cổ áo bảo hộ màu xanh. Cơn đau thắt thùy chẩm khiến tầm nhìn của Vân nhòe đi trong chốc lát. Luồng điện từ con chip "Phản xạ Tiếng vọng" đang dội ngược lên vỏ não, nhắc nhở anh rằng thời gian đồng bộ hóa Level 2 đang cạn dần từng phút.
"Đứng lại! Nhân viên bảo trì số 0892!" Tiếng gã bảo vệ vang lên từ khúc cua phía sau, kèm theo tiếng loẹt xoẹt của bộ đàm đang bắt đầu nhiễu sóng. "Tôi yêu cầu anh dừng lại để kiểm tra mống mắt thủ công!"
Vân liếc nhanh xung quanh. Phía trước là một ngã ba kỹ thuật với các bảng chỉ dẫn khô khốc: bên trái dẫn xuống khu xử lý rác thải hầm B1, bên phải là lối vào Phân khu hóa nghiệm lâm sàng cấp thấp. Vân không thể chạy xuống hầm B1, nơi đó quá trống trải và không có lối thoát hiểm. Anh quyết định rẽ phải, lách mình qua một cánh cửa sập bằng thép xám, rồi nhanh chóng thụt sâu vào khe hẹp giữa một tủ điện trung thế và bức tường bê tông vô trùng.
Anh nín thở, hai tay siết chặt lấy chiếc Huân chương chiến sĩ của ông nội giấu trong túi áo ngực. Kim loại lạnh ngắt ghim vào da thịt ngực giúp anh duy trì một chút tỉnh táo mong manh giữa cơn bão đau đầu đang tàn phá tâm trí. Vân áp dụng "Phương pháp giả lập nhịp tim sinh học" một lần nữa. Hít vào bốn giây... giữ thở bốn giây... thở ra tám giây... Nhịp tim của anh, vốn đang vọt lên gần 110 nhịp do chạy trốn, từ từ hạ xuống dưới sự cưỡng bức của xung thần kinh.
*Cạch. Cạch.*
Tiếng gã bảo vệ dừng lại ngay trước cánh cửa sập. Ánh đèn pin quét qua khe cửa kính mờ, tạo thành những vệt sáng dài nhợt nhạt trên nền nhà. Vân áp sát lưng vào bức tường lạnh, cảm nhận rõ rệt dòng dịch ấm vẫn đang chảy dài xuống gáy. Nếu gã bảo vệ đẩy cửa bước vào, anh sẽ bị dồn vào góc chết. Với mức đồng bộ hiện tại, anh không có đủ kỹ năng cận chiến hoàn hảo để hạ gục một nhân viên an ninh có vũ trang mà không gây ra tiếng động lớn.
"Trung tâm gọi chốt 3, có phát hiện kẻ tình nghi không?" Tiếng bộ đàm của gã bảo vệ vang lên sát sườn.
"Chưa thấy. Hắn rẽ vào hành lang kỹ thuật phân khu hóa nghiệm rồi. Tôi đang kiểm tra phòng lọc khí," gã bảo vệ trả lời, tay đặt lên tay nắm cửa thép.
Đúng lúc đó, một tiếng động lớn phát ra từ phía cuối hành lang đối diện – tiếng một chiếc xe đẩy y tế bị va quẹt vào tường. Gã bảo vệ giật mình, buông tay khỏi cánh cửa sập và quay đầu chạy về hướng có tiếng động: "Phát hiện mục tiêu di chuyển về hướng khu lưu trữ phụ! Tôi đuổi theo đây!"
Tiếng bước chân xa dần. Vân thở hắt ra một hơi dài, lồng ngực phập phồng dữ dội. Anh biết mình vừa thoát chết trong gang tấc, nhưng vết mống mắt lỗi đã bị ghi nhận trên hệ thống của Lâm Thế Kiệt. Không sớm thì muộn, Hoàng Bách sẽ cho phong tỏa toàn bộ phân khu này. Anh phải hành động thật nhanh.
Vân lách ra khỏi khe hẹp, chỉnh lại chiếc mũ lưỡi trai kéo sụp xuống trán rồi tiến về phía cửa vào Phân khu hóa nghiệm lâm sàng cấp thấp. Anh rút chiếc Thẻ nhân viên kỹ thuật bảo trì giả từ túi áo ra, quẹt mạnh qua khe đọc từ của cánh cửa kính hai lớp vô trùng.
*Tít. Đèn xanh bật sáng.*
Cửa kính trượt mở không tiếng động. Vân bước vào bên trong, mùi cồn sát trùng và mùi dung dịch hóa chất đặc trưng lập tức xộc vào mũi. Đây là nơi chuẩn bị thuốc và phân liều cho các ca thử nghiệm lâm sàng giai đoạn 1 và 2 của tập đoàn An Sinh. Căn phòng rộng khoảng năm mươi mét vuông, được bao phủ bởi những dãy bàn inox sáng loáng đặt đầy các máy ly tâm, ống nghiệm và tủ kính bảo quản biệt dược. Ánh sáng đèn huỳnh quang trắng lạnh chiếu xuống sàn nhà vô trùng không một vết vết.
Vân tiến sát về phía dãy tủ kính chứa các mẫu thuốc thử nghiệm dòng Beta. Anh cần tìm kiếm bất kỳ tài liệu bệnh án vật lý hoặc nhãn chai thuốc nào có liên quan đến mã số dự án thử nghiệm lâm sàng của em gái Lâm Diệp Chi. Đôi bàn tay gầy guộc của anh lướt nhanh qua các hàng chai lọ thủy tinh, mắt không ngừng rà soát các biểu đồ sắc ký dán trên thành tủ.
*Xoạt.*
Tiếng cửa kính trượt mở ở phía góc phòng khiến Vân giật mình đông cứng. Anh lập tức rút tay lại, cúi thấp đầu giả vờ kiểm tra đường ống dẫn khí của máy ly tâm bên cạnh.
Một cô y tá trẻ bước vào phòng, tay bưng chiếc khay inox chứa đầy các ống nghiệm thủy tinh vừa được lấy mẫu. Cô mặc bộ đồng phục y tá màu xanh nhạt phẳng phiu, mái tóc đen được búi gọn gàng dưới chiếc mũ vải vô trùng. Gương mặt cô thanh tú nhưng lộ rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt sáng thông minh hơi trũng sâu vì những ca trực đêm liên tục.
Đó là Mai Vy.
Vân đứng im, tim anh lại bắt đầu đập loạn nhịp. Anh nhận ra cô ngay lập tức. Mai Vy chính là cô y tá thực tập từng làm việc chung phòng nghiên cứu với Diệp Chi, người bạn thân duy nhất đã khóc nức nở bên linh cữu của em gái anh tại nghĩa trang Bình Đông ngày đó. Sự xuất hiện của cô ở đây là một biến số nằm ngoài mọi tính toán của anh.
Mai Vy dừng bước khi nhìn thấy một bóng người mặc đồ bảo trì đứng cạnh tủ thuốc đặc biệt. Cô khẽ nhíu mày, đặt chiếc khay inox xuống bàn gỗ rồi tiến lại gần: "Ai đó? Khu vực này sáng nay không có lịch bảo trì định kỳ. Anh thuộc đội kỹ thuật nào?"
Vân không ngẩng đầu lên. Anh biết, nếu cô nhìn thẳng vào mắt anh, vỏ bọc của anh sẽ sụp đổ. Anh bắt buộc phải sử dụng giọng nói của Trịnh Thế Nam để đuổi cô đi. Anh hắng giọng, cố gắng ép dây thanh quản phát ra chất giọng trầm lạnh, khàn khàn và có phần cộc cằn của gã sát thủ:
"Kiểm tra rò rỉ bộ lọc khí dòng Beta. Phòng an ninh báo áp suất phòng hóa nghiệm bị sụt giảm. Cô nên ra ngoài để tránh hít phải khí độc."
Mai Vy không lùi lại. Trái lại, cô tiến thêm một bước, ánh mắt đầy nghi ngờ khóa chặt vào dáng vai hơi khòm nhưng khung xương vững chãi của Vân: "Sụt áp suất? Hôm qua đội kỹ thuật của anh đã ký biên bản nghiệm thu hệ thống lọc khí rồi mà. Hơn nữa, nhân viên bảo trì của An Sinh không bao giờ đi làm ca một mình mà không có giám sát an ninh đi kèm. Anh tên gì? Để tôi gọi điện xác nhận lại với Trưởng phòng Hoàng Bách."
Cô đưa tay về phía chiếc điện thoại nội bộ treo trên tường.
"Đừng gọi," Vân gằn giọng, giọng nói vô thức chuyển dịch về tông giọng thực tế của chính mình do sự hoảng loạn tinh thần.
Anh nhanh chóng bước lên một bước để chắn giữa cô và chiếc điện thoại. Trong nỗ lực di chuyển nhanh đó, Vân phải cúi đầu để tránh góc quét của chiếc camera dome gắn trên trần phòng. Cú gập đầu đột ngột khiến cổ áo bảo hộ kéo cao bị trượt xuống, làm lộ ra vết mổ sau gáy còn rỉ dịch vàng và... chiếc dây chuyền bạc có mặt cỏ bốn lá giấu trong ngực áo tuột ra ngoài, buông thõng giữa không trung.
*Keng.*
Chiếc mặt dây chuyền bạc chạm nhẹ vào chiếc khóa kéo bằng kim loại của áo bảo hộ, phát ra một tiếng động thanh mảnh nhưng sắc gọn trong căn phòng yên tĩnh.
Mai Vy đứng khựng lại như bị sét đánh. Đôi mắt cô trợn tròn, nhìn trân trân vào chiếc dây chuyền cỏ bốn lá đang đung đưa trước ngực Vân. Đó không phải là một món trang sức thông thường. Đó là chiếc dây chuyền bạc mà chính tay cô đã cùng Diệp Chi đi mua tại một cửa hàng lưu niệm nhỏ ở Quận 5 nhân dịp Diệp Chi nhận được học bổng. Phía dưới mặt cỏ bốn lá vẫn còn một vết xước nhỏ do Diệp Chi vô tình làm rơi trong phòng mổ.
"Chiếc dây chuyền này..." Giọng Mai Vy run rẩy, cô lùi lại nửa bước, hai tay bịt chặt lấy miệng để ngăn một tiếng hét thất thanh thoát ra. "Của Diệp Chi... Tại sao anh lại có nó? Anh... anh là ai?"
Cô ngước mắt lên nhìn thẳng vào khuôn mặt của Vân dưới vành mũ lưỡi trai. Dù gương mặt anh hốc hác, làn da tái nhợt và đôi mắt đầy tơ máu vì mất ngủ, cô vẫn nhận ra những đường nét quen thuộc từ những bức ảnh gia đình mà Diệp Chi từng tự hào khoe với cô.
"Anh Sỹ Vân... Anh trai của Diệp Chi?" Mai Vy thều thào, nước mắt lập tức dâng đầy khóe mắt. "Anh chưa chết? Nhưng báo chí nói anh đã..."
"Im lặng!" Vân bước tới, nắm lấy cổ tay cô kéo vào góc khuất của camera giám sát. Giọng anh run lên vì dằn vặt và căng thẳng. "Cô Vy, tôi xin cô... đừng gọi bảo vệ. Tôi không muốn làm hại cô."
"Tôi không gọi bảo vệ," Mai Vy khóc nấc lên, nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, ghé sát tai Vân nói nhỏ. "Nhưng anh đang làm gì ở đây? Nơi này đầy rẫy camera của Hoàng Bách. Anh có biết họ đang lùng sục anh khắp nơi không?"
"Tôi phải tìm ra sự thật," Vân nói, mắt anh đỏ ngầu, tay vẫn siết nhẹ cổ tay cô như một bản năng đề phòng. "Diệp Chi không chết vì bệnh tim. Họ đã giết con bé. Tôi cần hồ sơ bệnh án gốc của em gái tôi."
*Rầm. Rầm.*
Tiếng đập cửa mạnh mẽ từ hành lang kỹ thuật bên ngoài cắt ngang cuộc đối thoại của họ. Tiếng bộ đàm của đội tuần tra vang lên rõ mồn một qua khe cửa kính:
"Cô Vy! Có chuyện gì bên trong thế? Chúng tôi phát hiện có kẻ đột nhập đi thẻ giả lọt vào khu vực này! Cô có an toàn không?"
Vân đứng đông cứng. Tay anh vô thức đưa xuống hông, nơi chiếc dao bấm của Nam đang nằm im lìm. Con chip thần kinh sau gáy bắt đầu phóng ra một luồng điện nóng hổi, nhân cách sát thủ của Nam đang cố gắng kích hoạt phản xạ cận chiến để chuẩn bị giết người mở đường máu. Vân cắn chặt môi đến bật máu, cố gắng dùng ý chí thép để đè nén luồng xung điện tự hủy đó.
"Đừng ra tay," Mai Vy thì thầm, cô nhìn thấy vết máu rỉ ra sau gáy Vân và hiểu được sự nguy kịch của anh. "Để tôi đối phó."
Cô gạt tay Vân ra, nhanh chóng chỉnh lại trang phục rồi bước về phía cửa kính. Cô đẩy nhẹ cửa ra một khe nhỏ, đứng chắn trước tầm nhìn của gã bảo vệ sảnh đang lăm lăm chiếc gậy ba khúc trên tay.
"Có chuyện gì thế anh? Tôi đang tiến hành phân liều thuốc thử nghiệm dòng Beta theo lịch trực," Mai Vy nói bằng giọng điệu bình tĩnh, có chút bực bội của một nhân viên bị làm phiền khi làm việc.
"Cô Vy, hệ thống AI báo có một kỹ thuật viên bảo trì đi sai tuyến lọt vào hành lang này. Cô có thấy ai khả nghi không?" Gã bảo vệ nhòm qua vai cô cố gắng nhìn vào bên trong phòng.
"Không có ai khả nghi cả," Mai Vy thản nhiên đáp. "Chỉ có anh Nam bên đội kỹ thuật đang hỗ trợ tôi kiểm tra lại áp suất van lọc khí của máy ly tâm số 4. Máy bị kẹt từ sáng nay, tôi đã yêu cầu bảo trì khẩn cấp. Anh ấy đang ở góc phòng kia kìa."
Cô chỉ tay về phía Vân, lúc này đang đứng quay lưng lại, giả vờ dùng tua vít vặn ốc trên thân máy ly tâm, mũ lưỡi trai kéo sụp che khuất hoàn toàn khuôn mặt.
Gã bảo vệ nhìn bóng lưng của Vân, đối chiếu với thông tin hiển thị trên máy bộ đàm cầm tay. Thấy bộ đồng phục bảo trì chuẩn xác và sự bảo lãnh của cô y tá thực tập, gã khẽ thở ra một hơi:
"Được rồi. Nhưng nhắc anh ta làm nhanh lên rồi rời khỏi đây ngay. Hoàng Bách đang cho rà soát toàn bộ thẻ nhân viên bảo trì sảnh chính đấy."
"Tôi biết rồi. Cảm ơn anh," Mai Vy đóng cửa kính lại.
Căn phòng trở lại vẻ tĩnh lặng vô trùng. Mai Vy quay lại nhìn Vân, gương mặt cô tái nhợt đi vì sợ hãi nhưng đôi mắt lại ánh lên một sự quyết tâm kỳ lạ. Cô bước nhanh đến bên bàn làm việc, lén rút từ trong túi áo đồng phục ra một mảnh giấy nhỏ đã được gấp làm tư, nhét nhanh vào lòng bàn tay Vân.
"Anh Vân, nghe tôi nói kỹ đây," cô nói thì thầm, giọng run lên nhưng dứt khoát. "Anh không thể tìm thấy bệnh án của Diệp Chi ở phân khu cấp thấp này đâu. Họ đã chuyển toàn bộ hồ sơ tuyệt mật xuống hầm B3 để chuẩn bị tiêu hủy cùng với các mẫu thử thất bại."
Vân nhìn mảnh giấy trong tay, mắt anh nheo lại: "Tiêu hủy?"
"Đúng thế," Mai Vy gật đầu, nước mắt cô lại rơi xuống. "Họ sắp tiêu hủy thi thể của một người tên Nam vào đêm thứ Ba ở lò thiêu hầm B3. Mảnh giấy này ghi lại lịch trình vận chuyển rác thải y tế đặc biệt của tuần này. Đó là cơ hội duy nhất của anh trước khi mọi chứng cứ bị biến thành tro bụi."
Cô lùi lại, nhìn Vân bằng ánh mắt đầy đau khổ và cầu xin:
"Hãy đi đi, trước khi Hoàng Bách tự mình dẫn quân đến đây. Và xin anh... hãy sống sót để đòi lại công lý cho Diệp Chi."
Sỹ Vân nắm chặt mảnh giấy trong lòng bàn tay, cảm nhận góc cạnh sắc nhọn của nó ghim vào da thịt. Anh nhìn cô y tá trẻ, người bạn thân duy nhất của em gái mình, rồi khẽ gật đầu. Anh kéo chiếc mũ lưỡi trai xuống thấp hơn, lách mình qua cửa sau của phòng hóa nghiệm, biến mất vào bóng tối của hành lang kỹ thuật, để lại Mai Vy đứng một mình giữa những ống nghiệm lạnh lẽo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!