Bước Qua Cổng Kính
Lớp nhựa polime lạnh ngắt của chiếc thẻ ma găm chặt vào lòng bàn tay Vân, dưới màn mưa giông đang gào rú ngoài hẻm tối. Sương đêm từ con kênh đen ngòm bốc lên, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng rốn nước Bình Đông, nhưng không cách nào dập tắt được luồng điện nóng hổi đang chạy dọc cột sống Sỹ Vân. Con chip "Phản xạ Tiếng vọng" cấy sâu dưới chẩm gáy đang phát ra những xung động âm ỉ, giống như một loài ký sinh trùng đói khát đang cựa quậy đòi ăn. Mỗi nhịp tim đập, Vân lại cảm nhận rõ rệt một phần ký ức của Trịnh Thế Nam – gã sát thủ dọn dẹp đã chết – đang cố gắng bám rễ vào các thùy não của mình.
Sáng hôm sau, cơn bão nhiệt đới đã ngớt, chỉ còn lại những dải mây xám xịt sà thấp ôm lấy đỉnh tháp kiêu hãnh của An Sinh Tower tại trung tâm Quận 1. Tòa tháp sáu mươi tầng bọc kính cường lực xanh thẫm hiện ra như một pháo đài y sinh bóng loáng, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo xuống dòng người đang hối hả đổ vào sảnh chính. Đối lập hoàn toàn với vẻ ẩm ướt, cáu bẩn của khu ổ chuột Bình Đông nơi cha anh đang phải nằm lánh nạn, không gian nơi đây vô trùng, thơm mùi sáp lau sàn đắt tiền và ngập tràn tiếng giày cao gót nện xuống nền đá cẩm thạch.
Sỹ Vân đứng nép mình bên góc đường đối diện, khoác trên người bộ đồng phục màu xanh bảo hộ của đội kỹ thuật bảo trì hệ thống lọc khí – thứ mà Lê Phong đã lén trích xuất từ một nhà kho phế thải. Chiếc mũ lưỡi trai sẫm màu kéo sụp xuống sát sống mũi, che khuất đôi mắt sâu hoắm mệt mỏi và quan trọng hơn là giấu đi vết sẹo mổ sinh thiết vẫn còn đỏ hồng sau gáy. Vết mổ chưa lành hẳn, sau ca vận động mạnh khống chế Huy Còi đêm qua, giờ đây đang rỉ ra một chút dịch vàng dính dáp dưới lớp băng gạc mỏng. Vân cắn chặt răng, đưa tay chỉnh lại cổ áo bảo hộ kéo cao để che kín vết thương, ngăn chặn bất kỳ tia hồng ngoại nào từ camera giám sát có thể quét trúng cấu trúc da tổn thương.
Trong túi áo ngực của anh, chiếc Thẻ nhân viên kỹ thuật bảo trì giả nằm im lìm bên cạnh chiếc Huân chương chiến sĩ của ông nội. Đó là hai vật phẩm mang hai ý nghĩa hoàn toàn đối lập: một bên là công cụ dối trá mượn từ một xác chết, một bên là mỏ neo danh dự giữ cho anh không hoàn toàn biến chất thành một con quỷ báo thù.
"Mày phải bình tĩnh, Vân," anh tự lẩm bẩm, giọng nói run nhẹ dưới làn gió lạnh. "Mày chỉ có một cơ hội. AI nhận diện của Hoàng Bách không biết nhân nhượng."
Anh bước xuống lòng đường, hòa vào dòng nhân viên kỹ thuật đang xếp hàng tiến về phía cổng sảnh chính. Lối vào tòa tháp được trấn giữ bởi hệ thống cổng xoay an ninh ba lớp thông minh. Mỗi nhân viên khi đi qua phải thực hiện quét thẻ từ, quét vân tay điện dung và xác thực mống mắt thời gian thực. Hai nhân viên an ninh mặc đồng phục đen sẫm của phòng bảo an An Sinh, vai đeo bộ đàm tầm xa, đứng gác hai bên với tư thế cảnh giác cao độ. Ánh mắt họ quét qua từng người xếp hàng giống như những chiếc máy quét sinh học di động.
Sỹ Vân tiến vào hàng. Tim anh bắt đầu đập nhanh, nhịp độ vọt lên 105 nhịp/phút. Cảm giác lo âu tự nhiên của cơ thể đang đe dọa kích hoạt hệ thống cảnh báo nói dối sinh học của tòa tháp. Vân biết, các camera AI gắn trên trần sảnh không chỉ quét khuôn mặt mà còn phân tích biểu cảm vi mô và tần số dao động của mạch máu vùng cổ để phát hiện những kẻ đột nhập có tâm lý bất ổn.
"Kích hoạt... Đồng bộ kỹ thuật," Vân thầm ra lệnh trong đầu.
Một luồng điện mạnh đột ngột phóng ra từ con chip sau gáy, chạy thẳng vào thùy đỉnh của não bộ. Vân nhắm mắt trong nửa giây để chịu đựng cơn đau nhói như có hàng ngàn cây kim bạc đâm xuyên qua màng não. Khi anh mở mắt ra, đồng tử lập tức co rút lại, dải sóng não chuyển dịch sang trạng thái tĩnh lặng đáng sợ. Nhân cách và phản xạ của Trịnh Thế Nam bắt đầu chiếm quyền kiểm soát một phần cơ thể anh. Vân bắt đầu thực hiện "Phương pháp giả lập nhịp tim sinh học". Anh hít vào sâu trong bốn giây, giữ hơi thở đứng im trong bốn giây, rồi từ từ thở ra trong tám giây. Nhịp tim của anh bắt đầu hạ xuống một cách cưỡng bức, dao động ổn định ở mức 60 nhịp/phút – đúng bằng tần số tim tĩnh của Nam trong cơ sở dữ liệu gốc.
Đến lượt Vân bước lên phía trước cổng xoay số 3.
Anh đưa bàn tay phải lên, áp ngón tay cái có dán lớp silicon giả mạo vân tay của Nam lên đầu đọc điện dung, tay kia quẹt chiếc thẻ bảo trì giả qua khe đọc từ.
*Tít. Đèn đỏ chớp sáng.*
"Xác thực vân tay thất bại. Vui lòng quét lại," tiếng còi báo lỗi của máy quét vang lên khô khốc.
Tim Vân suýt nữa nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh liếc nhìn xuống ngón tay cái của mình. Lớp keo dán miếng silicon mỏng dính do Huy Còi chế tạo đang bị nhòe đi vì mồ hôi tay do phản ứng căng thẳng ban đầu của cơ thể. Tệ hơn nữa, một nhân viên an ninh đứng gác bên cạnh đã chú ý đến tiếng bíp lỗi, hắn quay đầu lại, đôi mắt một mí sắc lẹm khóa chặt vào bóng lưng gầy guộc của Vân.
"Có vấn đề gì đó, người anh em?" Gã bảo vệ bước lại gần một bước, tay phải đặt hờ lên chiếc gậy ba khúc đeo bên hông.
Trong khoảnh khắc sinh tử đó, phản xạ bẻ khóa của Nam tự động dẫn dắt bàn tay Vân. Anh không hề bộc lộ một động tác thừa hay sự hoảng loạn nào. Vân đưa ngón tay cái lên, giả vờ hà hơi ấm vào đầu ngón tay rồi lén dùng vạt áo bảo hộ lau khô lớp mồ hôi dính trên miếng dán silicon một cách cực kỳ tự nhiên.
"Cảm biến bị bám hơi sương đêm ngoài đường thôi anh," Vân trả lời bằng chất giọng trầm khàn, lạnh lùng đặc trưng của Nam, hoàn toàn không có chút run rẩy.
Anh áp ngón tay cái trở lại đầu đọc.
*Tít. Đèn xanh vân tay bật sáng.*
Nhưng thử thách thực sự mới bắt đầu. Đầu đọc mống mắt phía trên bắt đầu phóng ra một tia laser màu xanh lam nhạt quét thẳng vào mắt Vân để đối chiếu dải tần số võng mạc.
*Tít. Đèn đỏ lại chớp.*
"Lỗi tiêu cự mống mắt. Yêu cầu xác thực lại."
Thiết bị quét mống mắt của An Sinh hoạt động dựa trên tiêu cự quét ba chiều cực kỳ chính xác. Vì Sỹ Vân cao hơn Trịnh Thế Nam khoảng hai phân, góc nhìn và tiêu cự mắt của anh khi cúi xuống đầu đọc bị lệch một góc nhỏ so với cấu trúc quét gốc của Nam lưu trên máy chủ. Gã bảo vệ đã tiến đến sát sau lưng Vân, khoảng cách chỉ còn chưa đầy nửa mét. Vân có thể ngửi thấy mùi thuốc lá rẻ tiền và tiếng xột xoạt của bộ đàm trên vai hắn.
"Đứng im. Không được di chuyển," gã bảo vệ ra lệnh, tay đã rút chiếc gậy ba khúc ra khỏi bao da.
Bên trong não bộ của Vân, con chip thần kinh bắt đầu phóng điện quá tải để ép các bó cơ cổ và vai điều chỉnh. Dữ liệu phản xạ vận động tinh của Nam truyền xuống, ép Vân phải khom nhẹ bả vai trái đang đau nhức xuống đúng hai phân, đầu hơi nghiêng một góc 15 độ về phía bên phải để khớp hoàn hảo với tiêu cự laser của máy quét. Đồng thời, Vân tập trung tinh thần tuyệt đối, giữ cho nhãn cầu hoàn toàn bất động trước tia sáng xanh.
*Tít... Cạch.*
Đèn tín hiệu trên đầu đọc mống mắt chuyển sang màu xanh lá cây rực rỡ. Hệ thống cổng xoay tự động nhả chốt cơ học, mở ra một lối đi hẹp dẫn vào sảnh kỹ thuật vòng ngoài.
Gã bảo vệ nhìn màn hình hiển thị dòng chữ "Xác thực thành công – Nhân viên bảo trì Nguyễn Văn Nam", hắn khẽ nhíu mày nhưng rồi cũng từ từ thu lại chiếc gậy ba khúc, hất hàm ra hiệu cho Vân đi qua.
Sỹ Vân bước qua cổng xoay, cảm giác nhẹ nhõm chưa kịp lan tỏa thì một tiếng chuông cảnh báo nhỏ, trầm đục vang lên từ bảng điều khiển trung tâm của hệ thống AI đặt tại bàn lễ tân phía sau. Trên màn hình giám sát của phòng an ninh, một dòng chữ cảnh báo màu vàng nhạt xuất hiện: 'Phát hiện sự không trùng khớp nhẹ ở dải tần số mống mắt của nhân viên bảo trì số 0892'.
Tiếng loa AI thông báo nhỏ nhưng rõ mồn một trong không gian yên tĩnh của sảnh: "Yêu cầu kiểm tra thủ công dải tần số mống mắt của nhân viên vừa đi qua cổng số 3."
Gã bảo vệ đứng sau lưng Vân giật mình, lập tức đưa tay lên nhấn nút bộ đàm: "Này! Cậu thợ bảo trì kia, đứng lại!"
Sỹ Vân không quay đầu lại, anh cắn chặt môi chịu đựng cơn đau đầu dữ dội đang bùng lên do vỏ não bị quá tải điện thế sau ca đồng bộ, lướt nhanh bước chân tiến thẳng vào hành lang kỹ thuật tối tăm phía trước, nơi ánh sáng sảnh chính không thể chạm tới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!