Nhạc nềnHesitation

Chiếc Thẻ Ma

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm rền rĩ từ phía cửa sông Sài Gòn vọng về, kéo theo những luồng gió rít buốt lạnh lùa qua khe cửa gỗ mục nát của phòng khám từ thiện Bình Đông. Cơn mưa bão ngoài kia vẫn chưa có dấu hiệu ngớt, nước kênh đen ngòm ngoài hẻm đã dâng lên sát mép thềm xi măng, mang theo mùi rác thải và dầu máy nồng nặc.


Lâm Sỹ Vân ngồi quỳ sụp dưới nền đất, một tay ôm chặt lấy gáy. Vết mổ sau gáy anh vừa bị rách nhẹ sau cuộc cận chiến chớp nhoáng với Long Chùa, giờ đây đang rỉ ra những giọt máu tươi nóng hổi, thấm đẫm vào lớp băng gạc cáu bẩn. Cơn đau thần kinh giật lên thon thót theo từng nhịp tim, buốt nhói tận thùy chẩm. Nhưng nỗi đau thể xác ấy không tàn nhẫn bằng khoảng trống rỗng trong tâm trí anh lúc này. Anh cố gắng nhắm mắt, lục tìm trong ký ức hình ảnh người mẹ quá cố Nguyễn Thị Mai, nhưng đáp lại chỉ là một màn sương xám xịt, lạnh lẽo. Con chip neuron chết tiệt đã nuốt chửng mảnh ký ức cuối cùng về bà để nhường chỗ cho phản xạ cận chiến lạnh lùng của Trịnh Thế Nam.


"Chi... Chi ơi... Đừng đi..."


Tiếng lầm bầm của ông Lâm Hoài từ chiếc giường tre phía góc phòng cắt ngang dòng suy nghĩ của Vân. Ông già bại liệt đang co rúm người dưới tấm chăn chiên rách nát, đôi mắt đục ngầu hoảng loạn nhìn trân trân vào khoảng không tối tăm. Trận đập phá của băng nhóm Sáu Búa vừa rồi đã dọa ông phát khiếp.


Vân cắn răng gượng dậy, lết từng bước đến bên chiếc bàn gỗ đổ nát. Trên mặt bàn loang lổ nước mưa, bản thỏa thuận bảo mật An Sinh mà Long Chùa bỏ lại đang nằm ướt sũng. Vân nhặt tờ giấy lên, những điều khoản bồi thường lạnh lùng và chữ ký giả mạo của em gái Lâm Diệp Chi hiện rõ dưới ánh đèn dầu leo lét. Tập đoàn An Sinh muốn dùng tiền để tẩy trắng một mạng người, dùng quyền lực để dập tắt mọi sự thật. Vân siết chặt tờ giấy trong lòng bàn tay, các khớp xương ngón tay kêu răng rắc.


"Hùng Sói sẽ dẫn quân đến đây trong vòng vài tiếng nữa," Vân tự nhủ, giọng nói của anh vô thức mang theo ngữ điệu trầm lạnh của Nam. Long Chùa đã phát hiện ra vết mổ sau gáy anh, và Hoàng Bách chắc chắn sẽ không bỏ qua manh mối này.


Anh không thể để cha mình ở lại đây thêm một phút nào nữa. Vân lén lút thu dọn vài vỉ thuốc an thần thô sơ, giấu chiếc Huân chương chiến sĩ của ông nội vào túi áo ngực, rồi gọi điện khẩn cấp cho thím Út Trầm. Người đàn bà tốt bụng của hẻm 148 Bình Đông lật đật chạy qua trong chiếc áo mưa cánh dơi rách tả tơi. Nhìn thấy cảnh tượng đổ nát của phòng khám, bà không khỏi kinh hoàng.


"Trời đất ơi, Vân ơi! Tụi nó làm gì nhà con thế này?"


"Thím Út, con xin thím," Vân khàn giọng, đôi mắt sâu hoắm nhìn bà đầy khẩn thiết. "Họ sắp quay lại. Con phải đi có việc gấp. Thím giúp con đưa cha lên căn gác lửng nhà thím lánh tạm được không? Đừng để ai nhìn thấy."


Nhìn thấy vệt máu rỉ ra sau gáy Vân và sự quyết tuyệt trong mắt anh, thím Út Trầm không dám hỏi thêm, chỉ gật đầu lia lịa. Hai người cùng vực ông Lâm Hoài dậy, lén lút đưa ông băng qua lối cửa sau sát bờ kênh tối tăm để sang nhà thím Út. Sau khi đảm bảo cha đã tạm an toàn, Vân kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai che kín vết sẹo sau gáy, bước thẳng vào màn mưa xối xả của Bình Đông. Anh cần phải liên lạc với Lê Phong.


***


Quán hủ tiếu gõ của Chị Hoa nằm lụp xụp dưới gốc cây bàng cổ thụ đầu hẻm 148 Bình Đông hôm nay vắng khách lạ thường do mưa bão. Tấm bạt nilon che tạm phía trước bị gió giật phành phạch, hắt những tia nước mưa lạnh buốt vào bên trong.


Sỹ Vân ngồi ở chiếc bàn nhựa trong góc tối nhất, gọi một tô hủ tiếu nóng nhưng không hề động đũa. Anh đang chờ đợi. Đúng mười một giờ đêm, một bóng người cao gầy, khoác chiếc áo khoác kaki sờn cũ bước vào quán. Lê Phong tháo chiếc kính gọng tròn đầy nước mưa ra lau vội vào vạt áo, ánh mắt sắc sảo của một nhà báo điều tra nhanh chóng quét qua góc tối và dừng lại ở Vân. Cậu kéo ghế ngồi đối diện anh, đặt chiếc túi đựng máy ảnh xước sát lên đùi.


"Cậu hẹn tôi ra đây giờ này có việc gì gấp thế?" Phong hạ thấp giọng, ánh mắt dò xét dừng lại ở vết băng gạc rỉ máu sau gáy Vân. "Vết thương sau gáy cậu... chuyện gì xảy ra thế này? Nhìn cậu dạo này khác quá, Vân ạ. Lạnh lùng và... đáng sợ hơn trước."


Vân không trả lời câu hỏi của Phong. Anh thọc tay vào túi áo, rút ra bản thỏa thuận bảo mật An Sinh bị ướt sũng, đặt lên bàn gỗ.


"Đàn em của Sáu Búa vừa đến đập phá phòng khám của tôi. Chúng ép tôi ký cái này để đổi lấy sự im lặng về cái chết của Diệp Chi."


Lê Phong nhíu mày, cầm tờ giấy lên đọc lướt qua dưới ánh đèn dầu tù mù. Gương mặt cậu đanh lại, sự phẫn nộ hiện rõ trong ánh mắt.


"Lũ khốn nạn! Đây là hợp đồng bịt miệng đặc trưng của ban pháp chế An Sinh do luật sư Trương Gia Bình soạn thảo. Nhưng làm sao cậu thoát khỏi tay tụi đàn em Sáu Búa? Tụi đó nổi tiếng hung hãn, tay lúc nào cũng sẵn mã tấu."


"Tôi tự lo được," Vân nói ngắn gọn, giọng anh trầm xuống một tông khiến Phong hơi rùng mình. "Phong, tôi cần thâm nhập vào An Sinh Biotech. Tôi biết cậu đang điều tra các vụ mất tích ở Bình Đông liên quan đến các ca thử nghiệm lâm sàng của họ. Cậu nắm giữ sơ đồ an ninh của tòa tháp đúng không?"


Lê Phong im lặng một lúc lâu, ánh mắt cậu đầy sự nghi ngại và lo lắng. Cậu đẩy gọng kính lên sống mũi, nhìn thẳng vào mắt Vân.


"Vân, cậu điên rồi sao? Cậu định thâm nhập vào An Sinh Biotech bằng cách nào? Đó là một pháo đài y sinh thực sự. Hoàng Bách, trưởng phòng an ninh của họ, là cựu sĩ quan cảnh sát hình sự biến chất. Hắn đã thiết lập một hệ thống camera AI sinh trắc học quét mống mắt và nhận diện khuôn mặt dày đặc toàn thành phố. Hơn nữa, hắn đang cho người lùng sục khắp nơi để tìm kiếm các cựu kỹ thuật viên thần kinh bị sa thải như cậu. Cậu bước chân vào đó không khác gì tự sát."


"Tôi không có lựa chọn nào khác," Vân gằn giọng, bàn tay phải của anh vô thức gảy nhẹ ngón cái lên mặt bàn nhựa theo nhịp điệu của Nam. "Công lý của Diệp Chi không nằm trong những tờ đơn khiếu nại bị từ chối của cậu. Tôi phải vào tận nơi để lấy hồ sơ bệnh án gốc của em gái tôi."


Nhìn thấy sự kiên định tột cùng pha lẫn sự lạnh lùng xa lạ của Vân, Lê Phong thở dài đầy bất lực. Cậu biết mình không thể ngăn cản được người anh trai đang bị thù hận nung nấu này. Phong lén lút rút từ trong túi áo khoác ra một tập tài liệu nhỏ được gấp làm tư, đẩy về phía Vân.


"Đây là tài liệu quy trình an ninh vòng ngoài của An Sinh Tower mà tôi thu thập được từ một cựu bảo vệ đã bị sa thải. Cách duy nhất để cậu có thể tiếp cận các phân khu nghiên cứu lâm sàng cấp thấp ở các tầng hầm mà không kích hoạt báo động là sở hữu một chiếc Thẻ nhân viên kỹ thuật bảo trì giả. Hệ thống an ninh ở đó được phân cấp. Level 1 dành cho nhân viên bảo trì hệ thống lọc khí và điều hòa. Nhưng thẻ đó phải có mã hóa sinh trắc học mống mắt và vân tay trùng khớp với dữ liệu trên máy chủ."


"Làm sao để có được chiếc thẻ đó?" Vân hỏi, mắt anh sáng lên một tia lạnh lẽo.


"Ở khu Bình Đông này chỉ có một người làm được," Phong hạ giọng xuống mức tối thiểu, môi hầu như không di chuyển. "Huy Còi. Hắn có một tiệm in ấn lậu giấu sau tiệm photocopy ở hẻm 214 đường Phạm Thế Hiển. Hắn chuyên làm giả giấy tờ tùy thân và thẻ nhân viên cho giới giang hồ đường phố. Nhưng hắn rất nhát gan và hám tiền. Cậu phải cẩn thận."


Vân thu tập tài liệu vào túi áo, đứng dậy lặng lẽ.


"Cảm ơn cậu, Phong. Giữ liên lạc qua hộp thư chết ở quán hủ tiếu này nhé."


"Vân!" Phong gọi giật giọng khi Vân chuẩn bị bước ra màn mưa. "Hứa với tôi, đừng làm gì phạm pháp vượt quá ranh giới. Tôi muốn đưa sự thật ra ánh sáng bằng ngòi bút, chứ không muốn thấy cậu biến thành một kẻ sát nhân."


Vân dừng bước trong giây lát, bóng lưng gầy guộc của anh đổ dài dưới ánh đèn dầu. Anh không trả lời, chỉ kéo sụp mũ lưỡi trai rồi biến mất vào bóng tối của con hẻm lầy lội.


***


Trở về căn phòng trọ tạm thời mà anh thuê lén dưới bến đò Bình Đông, Vân lập tức bắt tay vào việc. Anh không muốn phụ thuộc hoàn toàn vào một kẻ làm giả chợ đen như Huy Còi nếu có thể tự làm. Căn phòng ngập tràn mùi ẩm mốc và tiếng mưa gõ vào mái tôn. Vân đặt chiếc máy nạp dữ liệu cầm tay 'Echo-Link' tự chế lên bàn, kết nối nó với một chiếc máy tính xách tay đời cũ qua đống dây cáp sợi quang chằng chịt.


Anh rút ra một phôi thẻ từ trắng mà anh nhặt được từ bãi phế liệu điện tử Quận 8. Vân muốn thử sử dụng kiến thức kỹ thuật thần kinh cũ của mình để ghi đè mã số an ninh Level 1 của An Sinh lên phôi thẻ bằng cách giả lập xung điện thần kinh của Nam.


Anh dán hai điện cực nhỏ của máy Echo-Link vào hai thái dương, nhắm mắt lại và kích hoạt đồng bộ hóa Level 1.


*Xẹt... xẹt...*


Luồng điện nhẹ phóng ra từ con chip sau gáy khiến toàn bộ cơ vai trái của anh co rút mạnh. Đầu óc Vân bỗng chốc quay cuồng, những hình ảnh hỗn loạn về một phi vụ dọn dẹp xác chết ở vùng biên giới của Nam hiện lên mồn một trong tâm trí, đè bẹp nhận thức hiện tại của anh. Bàn tay phải của anh bắt đầu run rẩy kịch liệt do xung điện kích thích quá mức.


*Cạch. Xoẹt...*


Một tia lửa điện nhỏ màu xanh lam bất ngờ bùng lên từ đầu cắm sợi quang của máy Echo-Link. Khói đen bốc lên nghi ngút kèm theo mùi khét lẹt của nhựa cháy. Phôi thẻ từ trắng trên bàn đã bị dòng điện quá tải đánh cháy sém một góc, con chip bên trong hoàn toàn bị hủy hoại.


"Khốn kiếp!"


Vân giật phắt các điện cực ra khỏi đầu, thở dốc đầy bất lực. Anh quỳ sụp xuống bàn, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, vết mổ sau gáy lại nhói lên đau đớn. Phản xạ cơ bắp của Nam quá mạnh mẽ và không ổn định ở mức đồng bộ thấp, khiến anh không thể thực hiện các thao tác kỹ thuật tinh vi yêu cầu độ chính xác milimét của đôi bàn tay. Anh nhận ra giới hạn thực tế của mình: anh là một kỹ thuật viên thần kinh, chứ không phải là một kỹ sư phần cứng chuyên nghiệp. Anh bắt buộc phải tìm đến Huy Còi.


***


Hẻm 214 đường Phạm Thế Hiển vào ban đêm tối tăm và vắng vẻ lạ thường. Vân đi bộ luồn lách qua những con hẻm nhỏ hẹp, né tránh những chiếc camera an ninh của khu phố bằng cách đi sát vào bóng tối dưới các mái hiên nhà dân.


Tiệm photocopy của Huy Còi nằm sâu trong hẻm, bên ngoài treo một tấm biển hiệu bạt hiflex đã phai màu, bên trong chỉ bật một chiếc bóng đèn tuýp mờ tối. Khi Vân đẩy cánh cửa kính xộc xệch bước vào, tiếng máy in laser đang chạy ro ro phát ra những âm thanh đều đặn.


Huy Còi là một gã thanh niên khoảng hai mươi lăm tuổi, dáng người gầy nhom, da dẻ xanh xao bợt bạt do thiếu nắng, đeo chiếc kính cận dày cộp trên sống mũi. Gã đang tỉ mỉ dùng nhíp gắp một phôi bằng lái xe giả dưới ánh đèn bàn kính hiển vi. Nhìn thấy Vân bước vào với bộ dạng gầy gộc, gương mặt lầm lì và chiếc mũ lưỡi trai kéo sụp, Huy Còi giật nảy mình, vội vàng lấy tờ báo che tập phôi giấy tờ giả trên bàn.


"Mua gì anh trai? Trễ rồi, tiệm tôi chuẩn bị đóng cửa," Huy Còi nói, giọng gã run nhẹ đầy cảnh giác.


Sỹ Vân không nói lời nào. Anh bước đến sát bàn làm việc của gã, rút chiếc USB chứa dữ liệu quét mống mắt và vân tay gốc của Trịnh Thế Nam (được trích xuất từ ổ cứng di động lượm được ở bãi rác y tế) đặt lên bàn.


"Tôi cần một chiếc Thẻ nhân viên kỹ thuật bảo trì giả của Tập đoàn An Sinh Biotech. Level 1. Nạp dữ liệu sinh trắc học này vào phôi thẻ."


Huy Còi nghe đến cái tên "An Sinh Biotech", sắc mặt gã lập tức biến đổi. Gã cầm chiếc USB lên, cắm vào máy tính kiểm tra cấu trúc dữ liệu. Chỉ sau vài giây rà soát các thuật toán mã hóa đa lớp hiển thị trên màn hình, Huy Còi vội vàng rút USB ra, đẩy trả lại cho Vân với vẻ mặt hoảng sợ tột độ.


"Không làm được! Anh đi chỗ khác chơi giùm tôi! Đây là hệ thống mã hóa sinh trắc học mống mắt đa lớp của tập đoàn lớn. Đụng vào cái này lỡ bị an ninh của họ truy vết ra địa chỉ IP là tôi đi tù mọt gọng. Tôi chỉ làm ba cái bằng lái xe, thẻ sinh viên kiếm cơm qua ngày thôi!"


Huy Còi đứng dậy, định đẩy Vân ra ngoài cửa để đuổi khách.


Nhưng ngay khi gã vừa chạm vào vai Vân, luồng điện từ con chip sau gáy Vân bỗng phóng nhẹ. Ánh mắt Vân đột ngột co rút lại, chuyển sang dải màu sắc lạnh vô hồn của Trịnh Thế Nam. Phản xạ tự vệ của sát thủ chiếm quyền kiểm soát.


Vân vươn tay chộp chặt lấy cổ tay của Huy Còi, xoay nhẹ một góc 45 độ khiến gã đau đớn quỳ sụp xuống mặt bàn gỗ. Lực bóp từ bàn tay gầy gộc của Vân mạnh mẽ đến mức các khớp xương của Huy Còi kêu lên răng rắc.


"Á... đau! Buông ra! Anh trai, buông ra nói chuyện!" Huy Còi méo mặt hét lên, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán.


"Mười triệu đồng tiền mặt," Vân nói bằng chất giọng trầm khàn, lạnh lùng đến đáng sợ của Nam. Anh dùng tay còn lại rút từ trong túi áo khoác ra một xấp tiền mặt mệnh giá 500.000 VND từ Quỹ tiền mặt không vết vết của Nam, ném mạnh xuống bàn. "Làm ngay cho tôi. Đừng để tôi phải dùng đến cách thứ hai."


Huy Còi nhìn xấp tiền mặt dày cộp trên bàn, lòng tham trong mắt gã lóe lên nhưng nỗi sợ hãi vẫn còn quá lớn. Gã dằn vặt, nuốt nước bọt ực một cái.


"Nhưng... nhưng rủi ro lớn quá. Giá này không bõ công tôi gánh rủi ro pháp lý đâu anh trai. Ít nhất... ít nhất phải hai mươi triệu tôi mới làm!"


Vân khẽ nheo mắt. Sự tham lam của gã làm anh nóng máu, nhưng lý trí của một kỹ thuật viên thần kinh giúp anh nhanh chóng đọc vị được tâm lý nhát gan của gã. Anh từ từ buông tay Huy Còi ra, ghé sát tai gã, giọng nói thì thầm đầy đe dọa.


"Huy Còi. Tôi biết căn hầm phía sau tiệm của cậu chứa ba chiếc máy khắc laser mini chuyên dụng để làm giả bằng đại học và thẻ ngành công an. Cậu nghĩ sao nếu tôi gửi một tin nhắn ẩn danh kèm định vị chính xác vị trí này cho công an quận 8? Chỉ cần một cuộc kiểm tra hành chính đột xuất vào ngày mai, cậu sẽ có ít nhất mười năm để suy nghĩ về cái giá của sự tham lam."


Gương mặt Huy Còi lập tức cắt không còn một giọt máu. Gã bàng hoàng nhìn Vân, toàn thân run rẩy kịch liệt. Gã không hiểu làm sao một kẻ xa lạ lại có thể nắm rõ mọi bí mật ngầm của gã đến thế.


"Anh... anh... được rồi! Tôi làm! Tôi làm ngay! Xin anh đừng báo công an!" Huy Còi cuống cuồng vơ lấy xấp tiền trên bàn, rồi vội vàng cắm chiếc USB vào máy tính, bắt đầu vận hành chiếc máy khắc laser mini giấu sau tấm màn che phía sau.


Tiếng máy khắc laser bắt đầu chạy *rè rè... xè xè* đều đặn, phát ra những tia sáng màu xanh tím chói mắt dưới kính hiển vi quang học. Huy Còi tỉ mỉ nạp dữ liệu mống mắt và vân tay của Nam vào dải từ và con chip NFC của phôi thẻ mới. Vân đứng lặng lẽ bên cạnh, ánh mắt vô hồn giám sát từng chuyển động của gã.


Sau mười lăm phút căng thẳng nghẹt thở, tiếng máy khắc dừng lại. Huy Còi dùng nhíp gắp chiếc thẻ ra, ép plastic bảo vệ rồi đưa cho Vân bằng đôi bàn tay vẫn còn run rẩy.


Chiếc Thẻ nhân viên kỹ thuật bảo trì giả hiện ra hoàn hảo dưới ánh đèn tuýp. Trên mặt thẻ in rõ logo hologram lấp lánh của Tập đoàn An Sinh Biotech, kèm theo hình ảnh chân dung trắng đen của Trịnh Thế Nam dưới cái tên giả lập "Nguyễn Văn Nam - Bộ phận Bảo trì Cơ điện".


Vân cầm lấy chiếc thẻ, cảm nhận lớp nhựa polime lạnh ngắt trong lòng bàn tay. Đây chính là chiếc chìa khóa đầu tiên mở cánh cửa pháo đài y sinh của kẻ thù.


Anh đút chiếc thẻ vào túi áo, quay lưng định bước ra cửa. Nhưng ngay khi tay Vân vừa chạm vào tay nắm cửa kính, Huy Còi ở phía sau bỗng đẩy gọng kính lên, cất giọng khàn khàn đầy lo ngại cảnh báo:


"Cổng quét của An Sinh có AI nhận diện khuôn mặt, thẻ giả chỉ giúp anh qua được cửa xoay, còn lại phải tự lo."


Vân dừng bước trong giây lát dưới ánh đèn mờ tối của tiệm in lậu. Lời cảnh báo của Huy Còi như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu anh, báo hiệu những thử thách sinh tử đang chờ đợi anh phía sau cánh cổng kính lấp lánh của An Sinh Tower.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!