Nhạc nềnHesitation

Tráo Đổi Con Mồi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn sương mù dày đặc bốc lên từ dòng kênh Tẻ như một tấm vải liệm khổng lồ, nuốt chửng những ánh đèn đường yếu ớt cuối cùng của bán đảo Bình Đông. Chiếc ghe máy của Gái Mập lướt đi âm thầm trong bóng tối, tiếng động cơ diesel đã được độ lại bộ giảm thanh chỉ còn là những tiếng xình xịch trầm đục, chìm lấp dưới tiếng mưa phùn rơi lộp bộp trên mặt nước sông lạnh ngắt.


Lâm Sỹ Vân nằm gục trên boong ghe ướt sũng, một tay ôm chặt lấy lồng ngực. Dưới lớp áo gió sờn cũ, ngón tay anh miết chặt vào chiếc Huân chương chiến sĩ bằng đồng của ông nội. Những góc cạnh kim loại lạnh buốt ghim vào da thịt trước ngực mang lại một cơn đau nhói buốt óc, nhưng đó là mỏ neo duy nhất giữ cho lý trí anh không bị dòng thác vô tri cuốn trôi. Chip thần kinh "Phản xạ Tiếng vọng" sau gáy anh đang tạm thời im lặng sau khi bị ngắt kết nối vật lý với chiếc máy nạp dữ liệu "Echo-Link". Thế nhưng, một cơn đau âm ỉ vẫn không ngừng hành hạ thùy chẩm của anh. Vết mổ sau gáy bị rách sâu trong trận cận chiến ở bãi phế liệu giờ đây đang mưng mủ, rỉ ra dịch vàng nhạt nóng bỏng dọc theo cổ áo bảo hộ kỹ thuật viên màu xanh sẫm.


Anh không dùng bất kỳ viên thuốc kháng sinh tây y nào. Sỹ Vân thừa hiểu Hoàng Bách—Trưởng phòng An ninh của tập đoàn An Sinh—đã lập trình hệ thống AI để quét toàn bộ dữ liệu mua bán thuốc đặc trị nhiễm trùng thần kinh tại các hiệu thuốc lớn trong thành phố. Anh chỉ có thể chịu đựng bằng ý chí thép, thỉnh thoảng dùng tay trái—bàn tay thuận tự nhiên của mình—thấm chút nước sắc cây Bán Chi Liên tươi còn sót lại trong túi để lau nhẹ lên vết sẹo mổ lồi đỏ hồng sau gáy nhằm giảm bớt áp lực nội sọ.


Bên cạnh anh, bác sĩ Ngô Vĩnh đang bị trói chặt chân tay bằng dây cáp nhựa, nằm co rúm người dưới tấm bạt sọc xanh đỏ. Gương mặt mập mạp của gã bác sĩ phẫu thuật thần kinh trưởng An Sinh Biotech giờ đây xám ngoét như tro tàn, nước mưa lẫn nước mắt chảy ròng ròng qua cặp kính cận dày cộp đã bị nứt một góc. Gã run rẩy, đôi môi thâm tím vì lạnh và hoảng sợ, miệng lầm bầm những lời cầu xin vô vọng.


"Nam... Trịnh Thế Nam... tao xin mày... Đừng giết tao. Tao chỉ làm theo lệnh của Mỹ Lệ thôi... Bản gốc lệnh viết tay vẫn nằm trong két sắt văn phòng của bà ta ở tầng mười tám... Tao sẽ khai hết, tao sẽ làm chứng trước tòa, chỉ cần mày tha mạng cho tao..."


Vân ngước mắt phải đỏ ngầu tơ máu nhìn gã, nửa cơ mặt bên trái khẽ giật nhẹ một cách vô thức—một di chứng tàn nhẫn của con chip chập mạch. Anh thuận tay trái, còn Nam thuận tay phải. Khi không có sự đồng bộ của chip, Vân di chuyển bằng bản ngã của chính mình, chậm rãi nhưng tràn đầy sự tỉnh táo của một cựu thủ khoa y sinh.


"Câm miệng," Vân khàn giọng ra lệnh. Giọng nói của anh trầm xuống, lạnh lẽo đến mức khiến Ngô Vĩnh lập tức ngậm chặt miệng, không dám phát ra một tiếng động nào ngoài tiếng răng đập vào nhau lập cập.


Chiếc ghe máy khẽ chao đảo rồi áp sát vào một bến đò đường sông bỏ hoang sát bờ kênh tẻ Bình Đông. Gái Mập tắt máy ghe, nhanh nhẹn nhảy xuống vùng bùn nhão bên bờ sông, tay giữ chặt sợi dây thừng để neo ghe vào một cây đước mục. Cô quay đầu lại, kéo sụp chiếc mũ bảo hộ lao động dính đầy dầu mỡ xuống, lo lắng nhìn Vân.


"Vân, không ổn rồi. Chú Năm Đô vừa nhắn tin báo. Hoàng Bách điên cuồng vì để mất ông. Gã đã dùng thế lực truyền thông bẩn để phát lệnh truy nã ông trên khắp các trang tin chính thống. Chúng nó cáo buộc ông tội bắt cóc và mưu sát bác sĩ Ngô Vĩnh. Hình ảnh vết sẹo mổ sau gáy của ông thu được từ camera hành trình đã bị đẩy lên hệ thống nhận diện AI toàn thành phố. Nguyễn Mạnh đang dẫn đầu một chốt kiểm soát sinh trắc học di động ngay dưới chân cầu chữ Y để chặn đường sang Quận 7."


Vân cắn răng gượng dậy, cơn sốt cao khiến đầu óc anh xoay cuồng. Anh thọc tay vào túi áo gió, rút ra xấp tiền mặt mệnh giá năm trăm nghìn đồng từ Quỹ tiền mặt không vết vết của Nam—khoản tiền mặt duy nhất không bị tập đoàn phong tỏa tài khoản. Anh đếm nhanh mười triệu đồng, đặt vào bàn tay thô ráp đầy vết chai của Gái Mập.


"Đây là tiền dầu nước và tiền công của cô. Gái Mập, tôi cần cô giúp tôi một việc cuối cùng. Chúng ta phải đưa Ngô Vĩnh qua chốt kiểm soát của Nguyễn Mạnh để đến điểm hẹn của bác sĩ pháp y Trần Quân tại nhà xác bệnh viện trung ương. Đó là nơi duy nhất lực lượng an ninh của An Sinh không thể tự ý khám xét mà không có lệnh của cơ quan điều tra cấp cao."


Gái Mập nhìn xấp tiền mặt dính máu tươi từ tay Vân, rồi nhìn vào vết sẹo mổ lồi đang rỉ dịch mủ sau gáy anh. Cô thở dài, nhét tiền vào túi quần bảo hộ sờn cũ.


"Ông đúng là một thằng điên, Lâm Sỹ Vân. Nhưng vì con bé Diệp Chi... và vì thím Út Trầm... tôi sẽ giúp ông một lần này. Tôi có chiếc xe ba gác chở rau quả đậu sẵn trong hẻm. Chúng ta sẽ cải trang gã bác sĩ này thành công nhân bốc xếp."


Mười phút sau, dưới bóng tối nhập nhoạng của cơn mưa phùn rạng sáng, Ngô Vĩnh bị lột bỏ bộ đồ phẫu thuật màu xanh lá cây sang trọng, thay vào đó là bộ quần áo bảo hộ lao động cáu bẩn, rách nát của dân bốc xếp chợ đầu mối. Gái Mập nhét gã vào giữa những sọt tre chứa đầy bắp cải và hành tây trên thùng xe ba gác máy Loncin 175cc, đè một tấm bạt rách lên trên để ngụy trang. Vân cũng khoác lên mình chiếc áo mưa cánh dơi sẫm màu, kéo sụp mũ để che đi vết sẹo mổ gáy, rồi ngồi nép sát bên cạnh Ngô Vĩnh, tay trái cầm chắc chiếc Dao bấm thép lạnh của Nam giấu dưới vạt áo mưa.


Chiếc xe ba gác máy gầm lên tiếng nổ quen thuộc, lầm lũi bò ra khỏi con hẻm nhỏ lầy lội, hướng về phía cầu chữ Y.


Mưa mỗi lúc một nặng hạt, từng hạt mưa lạnh ngắt quất thẳng vào gương mặt tái nhợt của Vân. Đầu óc anh đau như búa bổ. Chiếc máy nạp dữ liệu cầm tay Echo-Link trong túi quần anh đã nứt toác vỏ nhựa, sợi cáp quang bị đứt rủ xuống vô dụng. Không có máy Echo-Link, anh không thể nạp dung dịch Neuro-S hay điều chỉnh dải sóng thần kinh để kích hoạt phản xạ cận chiến của Nam một cách chủ động. Anh chỉ còn lại ý chí độc lập của bản thân và những kiến thức y học cũ kỹ.


"Nhìn kìa, chốt chặn phía trước," Gái Mập nói vọng ra sau, giọng cô căng thẳng.


Dưới ánh đèn cao áp màu vàng vọt của chân cầu chữ Y, hai chiếc xe bán tải Ford Ranger màu xám sẫm của đội an ninh An Sinh đang đậu chéo góc, tạo thành một gọng kìm chặn đứng lối lên cầu. Nguyễn Mạnh—Đội phó Đội Tuần tra Cơ động—đang đứng giữa đường dưới chiếc ô đen lớn. Trên tay gã là chiếc máy quét sinh trắc học cầm tay liên tục phát ra dải ánh sáng laser màu xanh lục nhạt quét qua khuôn mặt của từng người dân đi xe máy qua chốt.


"Tất cả dừng xe, xuất trình căn cước công dân và quét mống mắt!" Tiếng loa cầm tay của một gã bảo an rú lên đều đặn, át cả tiếng mưa rơi.


Chiếc xe ba gác của Gái Mập từ từ tiến vào làn đường kiểm tra. Ngô Vĩnh nằm dưới tấm bạt bỗng nhiên run rẩy dữ dội. Nhịp tim của gã vọt lên cực nhanh do hoảng sợ tột độ, tiếng thở dốc hộc hộc phát ra từ lồng ngực gã rõ mồn một trong không gian chật hẹp của thùng xe.


*Bíp... Bíp... Bíp!*


Chiếc máy quét sinh trắc học cầm tay trên tay Nguyễn Mạnh đột ngột phát ra tiếng cảnh báo lỗi dải sóng trở kháng dồn dập khi chiếc xe ba gác tiến sát vào vành đai quét hồng ngoại tầm xa của xe tuần tra.


"Dừng xe ba gác lại!" Nguyễn Mạnh hét lớn, mắt gã sắc lạnh khóa chặt vào thùng xe chở rau quả phía sau. "Hệ thống cảm biến nhiệt độ phát hiện nhịp tim bất thường trên thùng xe. Có người trốn dưới bạt!"


Hai gã bảo an mặc đồng phục xám sẫm lập tức lăm lăm khẩu súng bắn điện tầm xa tiến lại gần, ngón tay đặt sẵn trên cò súng rực tia lửa điện xanh lè.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Vân biết nếu anh dùng thẻ giả để quẹt qua chốt, Nguyễn Mạnh sẽ phát hiện ra ngay lập tức vì gã đang đối chiếu trực tiếp danh sách nhân sự thời gian thực của tập đoàn trên máy tính bảng. Anh cũng không thể cận chiến bằng tay phải do cơ vai đang bị liệt nhẹ sau cơn đột quỵ chập mạch chip gáy.


Anh phải dùng đến y học cổ truyền để ngụy trang bệnh lý.


Vân lén thọc tay trái vào túi áo gió, rút ra hai cây kim châm cứu bằng bạc nhỏ mảnh từ bộ đồ nghề cũ của Chú Bảy Thuốc Nam. Anh cúi người sát xuống người Ngô Vĩnh dưới tấm bạt, một tay bịt chặt miệng gã bác sĩ để ngăn tiếng hét, tay kia dứt khoát đâm sâu cây kim bạc vào huyệt Nhân Trung ngay dưới chóp mũi và huyệt Phong Trì sau gáy của Vĩnh.


Đây là kỹ thuật bấm huyệt và châm cứu ức chế tuần hoàn não tạm thời mà Vân đã học được từ bác sĩ Trương Vĩnh. Xung điện từ kim châm cứu tác động trực tiếp vào dây thần kinh phế vị, ép nhịp tim của Ngô Vĩnh đột ngột sụt giảm nghiêm trọng, máu không kịp bơm lên não khiến toàn thân gã co giật nhẹ rồi lập tức rơi vào trạng thái ngất xỉu giả lập một cơn đột quỵ xuất huyết não thực thể.


Ngô Vĩnh trợn ngược mắt, bọt mép sủi ra, toàn thân cứng đờ rồi lịm đi hoàn toàn.


Cùng lúc đó, Gái Mập nhanh trí tắt máy xe ba gác, nhảy phăng xuống đất với vẻ mặt hốt hoảng tột độ. Cô lao về phía Nguyễn Mạnh, lớn tiếng khóc lóc và ăn vạ bằng chất giọng bộc trực, oang oang của dân lao động nghèo.


"Mấy chú ơi cứu người với! Ông chú của tôi đang bốc xếp rau quả tự nhiên lăn đùng ra co giật, trợn mắt sùi bọt mép rồi! Chắc ông bị đột quỵ tai biến rồi mấy chú ơi! Cho tôi đưa ông vào bệnh viện cấp cứu gấp với, chậm trễ là ông chết mất!"


Nguyễn Mạnh nhíu mày, gã bước lại gần thùng xe, dùng mũi súng bắn điện hất nhẹ tấm bạt rách ra.


Dưới ánh đèn pin loang lổ, Ngô Vĩnh nằm bất động giữa những sọt bắp cải dập nát, gương mặt xám ngoét, bọt mép rỉ ra bên khóe miệng, nhịp thở đứt quãng yếu ớt. Vân lúc này đã nhanh trí nằm rạp xuống bên cạnh gã, giả vờ ôm chặt lấy gã bác sĩ khóc lóc thảm thiết, đồng thời dùng chiếc mũ lưỡi trai kéo sụp che kín hoàn toàn vết sẹo mổ lồi rỉ dịch mủ sau gáy của mình.


Nguyễn Mạnh chĩa thẳng máy quét sinh trắc học vào mặt Ngô Vĩnh. Chiếc máy phát tiếng bíp dài: *"Cảnh báo: Nhịp tim dưới bốn mươi nhịp/phút. Trạng thái lâm sàng nguy kịch."*


Gã đội phó an ninh khựng lại. Gã biết rất rõ, nếu giữ một người đang có dấu hiệu đột quỵ nguy kịch thế này lại chốt kiểm soát để tra hỏi, gã sẽ phải chịu trách nhiệm pháp lý cực kỳ nghiêm trọng trước pháp luật Việt Nam nếu nạn nhân tử vong tại chốt chặn của tập đoàn.


"Đội phó, có cho đi không?" Một gã bảo an lo lắng hỏi. "Nhìn gã này sắp chết rồi. Giữ lại đây lỡ có chuyện gì phiền phức lắm."


Nguyễn Mạnh tặc lưỡi, gã ghê tởm nhìn đống rau quả dập nát và bọt mép của Vĩnh, rồi xua tay đầy sốt ruột. "Cho đi đi! Nhanh lên, đừng có nằm ỳ ra đây cản trở giao thông!"


"Cảm ơn mấy chú! Cảm ơn mấy chú nhiều lắm!" Gái Mập rối rít vái lạy, nhanh chóng nhảy lên cabin, đề máy xe ba gác gầm rú lao vút qua chốt chặn, hướng thẳng về phía trung tâm thành phố.


Vân nằm trên thùng xe, từ từ rút cây kim châm cứu ra khỏi người Ngô Vĩnh để giải tỏa áp lực tuần hoàn não cho gã, tránh việc gã bị chết não thực sự. Anh thở dốc, một ngụm máu tươi rỉ ra nơi khóe môi. Việc ép não bộ hoạt động tập trung cao độ trong cơn sốt bốn mươi độ đã tiêu tốn của anh một liều Neuro-S cuối cùng để duy trì sự tỉnh táo.


Nửa tiếng sau, chiếc xe ba gác dừng lại ở cổng sau của Viện Khoa học Hình sự thành phố. Đây là khu vực nhà xác và phòng giải phẫu tử thi vắng lặng, nằm khuất sau những rặng cây hoàng yến rụng lá xơ xác dưới cơn mưa lạnh.


Cánh cửa sắt của nhà xác từ từ trượt mở. Bác sĩ pháp y Trần Quân bước ra trong bộ áo blouse trắng phẳng phiu, phong thái quắc thước và lạnh lùng sau làn kính gọng titan xám. Gã nhìn thấy Vân đang cõng Ngô Vĩnh nửa tỉnh nửa mê đi vào, đôi lông mày rậm rạp khẽ nhíu lại.


"Cậu mạo hiểm quá, Sỹ Vân," Trần Quân trầm giọng nói, tay gã khóa chặt cửa sắt lại ngay khi họ bước vào trong không gian vô trùng lạnh lẽo, thoang thoảng mùi formalin và cồn y tế. "Hoàng Bách đã cho mật thám phong tỏa toàn bộ hệ thống bệnh viện vệ tinh của An Sinh. Nếu cậu đưa Ngô Vĩnh vào bệnh viện công, cậu đã bị tóm từ lâu rồi."


Vân đặt Ngô Vĩnh ngồi bệt xuống chiếc ghế sắt lạnh ngắt trong góc phòng giải phẫu. Anh tựa lưng vào tường, thở dốc một cách mệt mỏi.


"Tôi biết. Vì vậy tôi mới đưa ông ta đến đây. Bác sĩ Quân, đây là Ngô Vĩnh—bác sĩ phẫu thuật chính đã trực tiếp hủy hoại não bộ của Diệp Chi. Ông ta là nhân chứng sống duy nhất nắm giữ sự thật về ca mổ định mệnh đó. Tôi cần ông giấu ông ta ở đây trong vòng hai mươi tư tiếng nữa để tôi tìm cách bẻ khóa két sắt của Mỹ Lệ lấy bản gốc lệnh mổ viết tay."


Trần Quân bước lại gần Ngô Vĩnh, dùng ngón tay nâng cằm gã bác sĩ hèn nhát lên để kiểm tra đồng tử. Quân im lặng một hồi lâu, đôi mắt sắc bén ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm. Gã biết, tại chính căn phòng đông lạnh sát bên cạnh này, gã vẫn đang lén giữ lại mẫu mô phổi đông lạnh của Lâm Diệp Chi—vật chứng sinh học tối cao chứng minh cô bị đầu độc.


"Tôi đồng ý chứa chấp ông ta trong phòng mổ pháp y vô danh này," Trần Quân quay lại nhìn Vân, giọng nói gã nghiêm túc và đanh thép, mang theo áp lực của một người bảo vệ luật pháp. "Nhưng tôi phải cảnh báo cậu, Sỹ Vân. Hoàng Bách không phải là kẻ ngu. Gã đã xin được lệnh khám xét khẩn cấp từ Thanh tra y tế biến chất Lê Văn Dũng dưới danh nghĩa truy tìm bác sĩ bị bắt cóc tống tiền. Chúng ta chỉ có đúng mười hai tiếng trước khi lực lượng an ninh của tập đoàn An Sinh ập vào đây lật tung cái nhà xác này lên."


Tiếng còi hú dồn dập từ phía xa vọng lại qua cửa thông gió của nhà xác, hòa vào tiếng mưa bão gầm rú ngoài kia như một chiếc đồng hồ cát đang đếm ngược những giây phút sinh mệnh cuối cùng của Sỹ Vân.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!