Đối Đầu Trong Sương
Màn sương mù dày đặc bốc lên từ dòng kênh Tẻ như một tấm vải liệm khổng lồ, nuốt chửng những ánh đèn đường yếu ớt cuối cùng của bán đảo Bình Đông. Không khí rạng sáng ẩm ướt, lạnh buốt và nồng nặc mùi bùn nhão trộn lẫn với mùi rỉ sét của bãi phế liệu điện tử Quận 8. Dưới chân bến đò Bình Đông, tiếng sóng vỗ bôm bốp vào những thân cây đước mục nát vang lên đều đặn, lạnh lùng như nhịp gõ của một chiếc đồng hồ cát đang đếm ngược những giây phút sinh mệnh cuối cùng của Lâm Sỹ Vân.
Sỹ Vân quỳ sụp dưới bùn nhão sát mép nước. Toàn thân anh run lên bần bật vì cơn sốt cao bốn mươi độ đang thiêu đốt đại não. Sau gáy anh, vết mổ cấy ghép chip thần kinh lậu—vết rách rỉ mủ đen do ngấm nước bẩn dưới hầm lạnh B3—đang sưng lồi lên thành một đường sẹo đỏ hồng tởm lợm, rỉ ra một hỗn hợp dịch mủ vàng nhạt pha lẫn máu tươi loang lổ dọc theo cổ áo bảo hộ kỹ thuật viên màu xanh sẫm dính đầy bùn đất. Miếng dán silicon ngụy trang đã biến mất, để lộ hoàn toàn vết thương nhiễm trùng mưng mủ màng cứng cực kỳ nguy hiểm.
Nhưng nỗi đau thể xác không thấm tháp gì so với sự tàn phá đang diễn ra bên trong đầu anh. Con chip neuron lậu 'Phản xạ Tiếng vọng' găm sâu dưới xương chẩm đang chập mạch hoàn toàn do thiết bị phá sóng tần số cao của Hoàng Bách. Những luồng điện thế dội ngược phóng ra liên tục, khiến bả vai trái của anh co rút lại một cách đau đớn, nửa cơ mặt bên trái méo xệch, và con mắt trái mờ tịt đi dưới một màn sương xám xịt vô hồn. Chiếc máy nạp dữ liệu cầm tay 'Echo-Link' giấu trong túi quần anh đã nứt toác hoàn toàn vỏ nhựa, sợi cáp quang kết nối vật lý bị giật đứt, rủ xuống như một sợi dây vô dụng.
*"Nhường xác cho tao... nhường cho tao... tao sẽ giết sạch bọn chúng!"* Giọng nói trầm ấm nhưng tàn nhẫn của Trịnh Thế Nam vẫn vang vọng trực tiếp bên trong thùy thái dương của Vân, rõ mồn một như tiếng thì thầm của một con quỷ ký sinh. Vân nghiến chặt răng đến mức máu tươi rỉ ra nơi kẽ lợi, tay trái siết chặt lấy chiếc Huân chương chiến sĩ bằng đồng của ông nội giấu trong túi áo ngực. Những góc cạnh kim loại sắc nhọn của kỷ vật ghim vào da thịt trước ngực, mang lại một cơn đau nhói buốt óc nhưng chính xác là mỏ neo duy nhất giữ cho lý trí anh không bị dòng thác vô tri cuốn trôi. Anh hoàn toàn quên sạch khuôn mặt, nụ cười của em gái Diệp Chi và người mẹ Nguyễn Thị Mai, nhưng anh quyết không để nhân cách của Nam nuốt chửng linh hồn mình trước khi đòi lại công lý.
Ngay trước trán anh, cách chưa đầy hai mét, là họng súng lục đen ngóm của Hoàng Bách.
Trưởng phòng An ninh của tập đoàn An Sinh đứng bất động dưới chiếc áo măng tô tối màu, phong thái lạnh lùng và tự tin tuyệt đối của một cựu sĩ quan cảnh sát hình sự biến chất. Ánh rạng đông nhạt nhòa xuyên qua màn sương mù rọi lên gương mặt góc cạnh với đôi mắt một mí sắc lẹm của gã.
"Mày chạy giỏi lắm, Lâm Sỹ Vân," Hoàng Bách lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng rõ ràng, át cả tiếng gió rít bên bờ sông. "Mày dùng dữ liệu sinh học của thằng Nam để qua mặt hệ thống của tao, dùng bẫy cơ học để hạ đàn em của tao. Nhưng không có con chip đó, mày chỉ là một thằng phế vật y sinh không có nổi sức trói gà. Đưa tao chiếc điện thoại của thằng Nam, tao sẽ cho mày một cái chết nhanh chóng dưới dòng sông này."
Vân ngước mắt phải đỏ ngầu tơ máu nhìn thẳng vào họng súng. Cánh tay phải của anh hoàn toàn tê liệt do ngắt kết nối cáp quang cưỡng bức, nhưng bàn tay trái—bàn tay thuận tự nhiên duy nhất còn thuộc về bản ngã của anh—đang lén lút thọc sâu vào túi áo gió, ngón tay chạm vào chuôi của chiếc Dao bấm thép lạnh của Nam.
Anh biết Hoàng Bách là kẻ cực kỳ cẩn trọng. Gã sẽ không bóp cò ngay lập tức nếu chưa lấy được chiếc điện thoại Nokia chứa file ghi âm thú tội của bác sĩ Ngô Vĩnh. Đó là quân bài tẩy duy nhất bảo mạng cho Vân lúc này.
"Ông nghĩ... nếu tôi chết ở đây... file ghi âm đó sẽ biến mất sao?" Vân khàn giọng trả lời, giọng nói anh trầm xuống một tông đầy lạnh lẽo, phảng phất ngữ điệu của Nam do sự đồng hóa ngược của con chip. "Tôi đã cài đặt... chế độ tự động phát tán lên máy chủ đám mây của Lê Phong. Chỉ cần nhịp tim của tôi... rơi xuống mức bằng không... cả đất nước này sẽ nghe thấy lời khai của Ngô Vĩnh."
Đôi mắt một mí của Hoàng Bách khẽ nheo lại. Gã khẽ cười nhạt, ngón tay trỏ đặt trên cò súng không hề dịch chuyển một mili-giây. "Mày đang lừa tao, thằng nhắt. Thiết bị phá sóng của tao đã phong tỏa toàn bộ dải sóng vô tuyến trong bán kính một cây số. Điện thoại của mày lúc này chỉ là một cục gạch không có tín hiệu. Mày lấy gì để phát tán?"
Đúng lúc bầu không khí căng thẳng giằng co giữa sự sống và cái chết đạt đến đỉnh điểm, một tiếng động cơ gầm rú xé toạc màn sương mù tĩnh lặng từ phía con đường mòn dẫn vào bãi phế liệu.
*Vút... Rầm!!!*
Chiếc xe sedan cũ kỹ của nhà báo Lê Phong lao thẳng với tốc độ cực cao, đâm sầm vào đống sắt phế liệu và những chiếc bình ga cũ rỉ sét xếp chồng lên nhau ngay phía sau lưng Hoàng Bách. Cú va chạm cực mạnh tạo ra một tiếng nổ lớn, kéo theo những tia lửa điện bắn tung tóe và một đám cháy hỗn loạn bùng lên dữ dội. Ánh lửa đỏ rực đột ngột phát ra làm lóa mắt Hoàng Bách và toán tuần tra an ninh đang đứng cảnh giới xung quanh.
"Cái gì thế?" Hoàng Bách giật mình, theo bản năng quay đầu lại nhìn về phía đám cháy, họng súng chệch khỏi trán Vân trong một tích tắc.
Đó là khoảng trống thời gian duy nhất mà Vân chờ đợi. Anh dồn hết chút sức lực cuối cùng của cánh tay trái thuận, cố gắng rút chiếc dao bấm trong túi ra để phản kích. Tuy nhiên, một cơn co thắt cơ chẩm dữ dội do dòng điện dội ngược từ con chip chập mạch bỗng nhiên chạy dọc cột sống, khiến toàn bộ cơ vai trái của anh cứng đờ. Cơn đau buốt óc làm tay anh run rẩy, chiếc dao bấm tuột khỏi ngón tay, rơi cạch xuống bùn nhão.
*Thất bại rồi!*
Nhưng Vân không cho phép mình gục ngã. Anh bỏ lại con dao, dùng tay trái tóm chặt lấy cổ áo của bác sĩ Ngô Vĩnh—gã bác sĩ phẫu thuật đang bị trói chặt chân tay, nằm run rẩy khóc lóc bên cạnh một container rỉ sét gần đó. Vân dùng hết sức mạnh của ý chí độc lập, lết người lách qua khe hẹp của chiếc container rỉ sét để trốn vào màn khói đen dày đặc đang tỏa ra từ vụ nổ bình ga.
"Bắn điện! Đừng để nó thoát xuống sông!" Tiếng gầm của Hùng Sói vang lên trong sương khói.
*Hưu! Hưu! Xoẹt!*
Hai mũi kim loại nhọn hoắt của súng bắn điện rít lên trong không khí, phóng mù quáng vào màn khói đen. Một mũi kim sượt qua bắp tay trái của Vân, dòng điện cao áp chạy qua da thịt làm anh nấc nghẹn, nhưng anh vẫn cắn răng chịu đựng, không hề buông tay khỏi người Ngô Vĩnh. Vân kéo lê gã bác sĩ hèn nhát lướt nhanh xuống dốc bùn trơn trượt dẫn thẳng ra bến sông.
Dưới làn nước sông kênh Tẻ lạnh buốt, chiếc ghe máy cũ kỹ của Gái Mập đã nổ máy chờ sẵn trong bụi đước. Gái Mập mặc bộ quần áo lao động rộng thùng thình dính đầy dầu mỡ, hai tay giữ chặt vô lăng ghe, mắt căng ra nhìn vào màn sương khói.
"Vân! Lên mau!" Gái Mập hét lớn khi nhìn thấy bóng lưng gầy guộc của anh xuất hiện.
Vân dùng chút sức tàn cuối cùng, đẩy mạnh Ngô Vĩnh lên boong ghe, rồi tự mình nhoài người bò lên theo. Nước sông lạnh ngắt tràn vào vết mổ sau gáy anh, cơn đau buốt thấu xương tủy làm anh suýt ngất xỉu, nhưng dòng nước lạnh cũng tạm thời làm dịu đi dải sóng điện từ đang quá nhiệt của con chip.
*Tạch tạch tạch...*
Chiếc ghe máy Loncin được độ lại động cơ cực khỏe gầm lên, rẽ nước lao vút vào màn sương mù dày đặc của sông nước ban đêm, bỏ lại sau lưng ánh lửa đỏ rực của vụ nổ và những tiếng la hét bất lực của đội tuần tra Hoàng Bách trên bờ.
Vân nằm gục trên boong ghe ướt sũng, tay trái vẫn siết chặt chiếc Huân chương của ông nội trước ngực. File ghi âm thú tội của Ngô Vĩnh trong túi áo ngực vẫn an toàn. Anh đã thoát khỏi bãi phế liệu Quận 8 thành công.
Nhưng chiến thắng ngắn ngủi ấy lập tức bị dập tắt bởi một âm thanh rè rè từ hệ thống loa phóng thanh công cộng dọc bờ sông, kèm theo tiếng còi hú dồn dập của xe cảnh sát vang vọng khắp các ngả đường.
"Cảnh báo toàn bộ lực lượng tuần tra đường thủy!" Giọng nói lạnh lùng của Hoàng Bách vang lên qua hệ thống đàm thoại nội bộ của tập đoàn, được phát ra từ chiếc bộ đàm dính nước trên người Ngô Vĩnh. "Đối tượng Lâm Sỹ Vân đang áp giải con tin di chuyển bằng ghe máy trên sông Quận 8. Tôi ra lệnh phong tỏa toàn bộ các cây cầu nối liền Quận 7 và Quận 8. Kiểm tra nghiêm ngặt tất cả các phương tiện ghe xuồng hoạt động trên tuyến đường thủy này. Không được để bất kỳ chiếc ghe nào lọt qua vành đai!"
Vân hé mở mắt phải nhìn lên bầu trời rạng đông xám xịt đầy sương mù. Lối thoát đường bộ đã bị cắt đứt hoàn toàn, và vành đai phong tỏa đường thủy đang siết chặt xung quanh chiếc ghe máy nhỏ nhoi của anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!