Nhạc nềnHesitation

Trận Chiến Sương Mù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn sương đêm bốc lên từ dòng kênh bẩn thỉu của bán đảo Bình Đông dày đặc đến mức nuốt chửng cả những ánh đèn đường heo hắt từ phía bên kia bờ Quận 8. Không khí đậm đặc mùi sình lầy, mùi dầu máy khét lẹt từ những chiếc ghe xuồng chở hàng xuôi ngược xa xa, và cả mùi rỉ sắt nồng nặc của bãi phế liệu điện tử hoang phế nằm sát mép nước.


Lâm Sỹ Vân nằm áp sát người vào lớp bùn nhão bên dưới một container rỉ sét đã mục nát một nửa. Cơn sốt bốn mươi độ từ vết mổ nhiễm trùng sau gáy đang thiêu đốt đại não anh thành một lò than nóng bỏng. Từng nhịp đập của trái tim như một cây búa tạ gõ trực tiếp vào màng cứng sọ não, kéo theo những cơn nhói buốt chạy dọc cột sống thắt lưng. Vết sẹo mổ lồi đỏ hồng sau gáy anh—vốn đã bị toác rộng sau ca tự phẫu thuật thô sơ dưới hầm ngầm Quận 7—lúc này không còn miếng dán silicon ngụy trang để che chắn. Nước mưa bẩn và hơi ẩm sương muối ngấm sâu vào vết thương, khiến mủ và dịch vàng nhạt rỉ ra liên tục, bết chặt vào cổ áo bảo hộ kỹ thuật viên màu xanh sẫm dính đầy bùn đất.


Anh không dùng bất kỳ viên kháng sinh tây y nào. Anh biết Hoàng Bách đã cho mật vụ phong tỏa toàn bộ các nhà thuốc tây trong thành phố để truy quét dải mống mắt và đơn thuốc đặc trị của anh. Để giảm bớt áp lực nội sọ đang sưng phù, Vân chỉ có thể dùng bàn tay trái—bàn tay thuận tự nhiên duy nhất còn thuộc về bản ngã của mình—siết chặt chiếc Huân chương chiến sĩ bằng đồng của ông nội giấu trong túi áo ngực. Kim loại lạnh ngắt và những góc cạnh sắc nhọn của kỷ vật ghim vào da thịt trước ngực, như một mỏ neo đau đớn giữ cho lý trí anh không bị dòng thác vô tri cuốn trôi.


*Rè... rè... eeee...*


Đột ngột, con chip neuron lậu 'Phản xạ Tiếng vọng' găm sâu dưới xương chẩm sau gáy Vân phát ra những tiếng rít cơ học chói tai. Luồng điện thế từ con chip bỗng nhiên dao động hỗn loạn, phóng ra những xung điện từ nhẹ nhưng liên tục, khiến bả vai trái của anh co rút lại một cách đau đớn. Nửa cơ mặt bên trái của Vân méo xệch, con mắt trái mờ tịt đi dưới tác động của dòng điện dội ngược.


Cùng lúc đó, chiếc máy nạp dữ liệu cầm tay 'Echo-Link' giấu trong vỏ hộp quẹt Zippo cổ ở túi quần anh nóng lên như một cục than hồng. Màn hình LED siêu nhỏ hiển thị những dải sóng nhiễu loạn đỏ rực kèm theo dòng chữ cảnh báo nhấp nháy: `Cảnh báo: Tần số vô tuyến bị nhiễu loạn. Mất kết nối dải sóng RF. Hệ thống đồng bộ hóa bị ngắt.`


"Hoàng Bách..." Vân rít qua kẽ răng đang cắn chặt miếng cao su chống cắn lưỡi.


Anh nhận ra ngay lập tức. Đây không phải là một sự cố kỹ thuật thông thường. Hoàng Bách đã kích hoạt một thiết bị phá sóng di động tần số cao (RCIED Jammer) công suất lớn trong khu vực này. Thiết bị này được thiết kế để phong tỏa toàn bộ dải sóng vô tuyến, cắt đứt hoàn toàn đường truyền tín hiệu giữa con chip thần kinh sau gáy Vân và thiết bị nạp Echo-Link. Không có kết nối dải sóng ổn định, con chip không thể truy xuất vào bản quét cấu trúc neuron gốc của Trịnh Thế Nam.


*"Mày thấy chưa, thằng hèn?"* Giọng nói trầm ấm, lạnh lùng và tàn nhẫn của Trịnh Thế Nam bỗng vang vọng trực tiếp bên trong thùy thái dương của Vân, rõ mồn một như tiếng thì thầm sát bên tai dù máy Echo-Link đã mất kết nối vật lý. *"Không có phản xạ của tao, mày chỉ là một thằng phế vật y sinh không có nổi sức trói gà. Nhường xác cho tao... để tao giết sạch bọn chúng cứu mày!"*


"Câm miệng..." Vân thầm thì trong cơn hoang tưởng tột cùng. Anh dùng tay trái đập mạnh vào đầu để xua đi giọng nói quỷ quyệt của gã sát thủ quá cố. Bản ngã của anh đang bị phân rã, nhưng anh quyết không để nhân cách của Nam nuốt chửng linh hồn mình trước khi tìm ra công lý cho Diệp Chi.


*Cạch. Cạch. Cạch.*


Tiếng bốt quân đội nện xuống những tấm tôn rỉ sét vang lên từ phía lối vào bãi phế liệu, lẫn trong tiếng gió rít qua các khe hở kim loại. Ánh đèn pin LED công suất lớn quét những luồng sáng trắng sắc lạnh xuyên qua màn sương mù dày đặc, kéo theo bóng dáng cao lớn của bốn gã đàn ông mặc đồng phục an ninh màu xám sẫm của tập đoàn An Sinh.


Kẻ dẫn đầu là Hùng Sói. Gương mặt đầy râu quai nón của gã méo mó dưới ánh sáng của chiếc đèn pin gắn trên trán, tay lăm lăm khẩu súng bắn điện tầm xa rực tia lửa điện xanh lè.


"Lục soát kỹ từng ngóc ngách cho tôi!" Hùng Sói gầm lên, giọng nói ồm ồm rền vang trong không gian ẩm ướt. "Hoàng Bách đã khóa chặt toàn bộ bán đảo Bình Đông bằng thiết bị phá sóng di động rồi. Thằng chó đó đang bị chập mạch chip sau gáy, hắn không thể chạy xa được đâu! Tìm thấy vết sẹo mổ lồi sau gáy là bắn điện hạ gục lập tức!"


Nằm dưới container, Vân cảm thấy tim mình đập dồn dập ở mức một trăm hai mươi nhịp trên phút. Cơn sốt cao khiến mắt anh hoa lên, dải sương mù trước mặt như đang quay cuồng. Không thể sử dụng phản xạ chiến đấu Level 3 của Nam, cơ thể anh lúc này chỉ là một kỹ thuật viên y sinh suy kiệt hoàn toàn. Nếu bị chúng phát hiện, anh sẽ bị bắt giữ hoặc bị bắn chết ngay tại chỗ mà không có một cơ hội phản kháng.


Anh phải chiến đấu bằng chính cái đầu của mình. Bằng trí tuệ của một thủ khoa công nghệ y sinh, bằng sự am hiểu địa lý của một kẻ lớn lên ở khu ổ chuột Bình Đông này, và bằng ý chí thép của dòng họ Lâm chính trực.


Vân cố sức bò lùi lại, di chuyển chậm rãi không tiếng động dưới gầm container. Tay trái anh sờ soạng dưới bùn đất, chạm vào một chiếc kìm cắt cáp thép cũ rỉ sét bị vứt bỏ. Anh siết chặt chiếc kìm, mắt phải nheo lại quan sát địa hình xung quanh qua màn sương mù chỉ có tầm nhìn dưới ba mét.


Bãi phế liệu này vốn là nơi chứa các khung sườn máy móc và động cơ diesel cũ của bến đò Bình Đông. Vân biết rất rõ cấu trúc cơ học của những đống sắt vụn xung quanh. Phía trước anh, cách khoảng bốn mét, là một chiếc động cơ diesel 150 mã lực cũ nặng gần nửa tấn đang được treo lơ lửng trên một khung gá bằng xích sắt đã rỉ sét để chờ tháo dỡ. Sợi xích sắt chịu lực được neo giữ bởi một chiếc chốt cơ học thô sơ nằm sát cạnh một container khác.


Ý tưởng lóe lên trong đầu Vân nhanh như một xung thần kinh.


Anh lết người đến sát chiếc khung gá, dùng kìm cắt cáp lén lách vào khe hở dưới bảng điều khiển của chiếc máy tiện cũ bên cạnh. Vân dùng sức lực yếu ớt của cánh tay trái, cắt đứt sợi dây cáp thép bảo vệ của hệ thống ròng rọc, rồi kéo căng sợi dây cáp tạo thành một cái bẫy vấp ngã cơ học (tripwire) nằm vắt ngang qua lối đi hẹp giữa hai container, chỉ cao cách mặt đất khoảng mười lăm cen-ti-mét. Đầu kia của sợi dây cáp được anh buộc chặt vào chiếc chốt cơ học của khung gá treo động cơ.


Chỉ cần có kẻ vấp phải sợi dây cáp này với một lực đủ mạnh, chốt neo sẽ bị giật phăng, và khối động cơ nửa tấn kia sẽ đổ sập xuống tạo ra một vụ tai nạn cơ học hoàn hảo.


Vân nhặt một chiếc vỏ lon dầu máy rỉ sét gần đó, ném mạnh về phía container đối diện.


*Xoảng!*


Tiếng kim loại va chạm vang dội trong đêm tĩnh lặng, xé toạc màn sương mù.


"Bên kia! Có tiếng động!" Một tên tuần tra mặc đồng phục xám hét lên, lập tức chĩa đèn pin và súng điện lao về phía tiếng động.


Gã bảo vệ di chuyển nhanh nhẹn qua lối đi hẹp giữa hai container. Do màn sương mù quá dày che khuất tầm nhìn sát mặt đất, chân gã vấp mạnh vào sợi cáp thép kéo căng của Vân.


*Phựt!*


Lực vấp của gã bảo vệ kéo giật chiếc chốt cơ học ra khỏi khung gá. Sợi xích sắt chịu lực tuột xích rầm rầm. Khối động cơ diesel nặng nửa tấn đổ ập xuống sàn sắt với một lực khủng khiếp.


*Rầm!!!*


Tiếng nổ lớn của khối kim loại va đập vào nền xi măng sụt lún vang lên, kéo theo một mảng container rỉ sét đổ sập đè nghiến lấy chân của tên tuần tra. Gã bảo vệ rú lên một tiếng đau đớn tột cùng trước khi bị đống sắt vụn đè chặt, khẩu súng bắn điện tuột khỏi tay bay ra xa.


"Có bẫy! Cẩn thận!" Hùng Sói hét lên, ánh đèn pin trên trán gã điên cuồng quét qua màn sương mù. Gã lập tức nổ súng bắn điện mù quáng về phía bóng tối sau container nơi tiếng động phát ra.


*Hưu! Hưu!*


Hai mũi kim loại nhọn hoắt của súng bắn điện rít lên trong không khí, kéo theo sợi dây đồng mảnh rực tia lửa điện xanh lè phóng thẳng về phía Vân. Vân nhanh trí lách người ra sau một tấm tôn sắt rỉ sét dày đặt nghiêng bên cạnh container.


*Xoẹt! Xoẹt!*


Hai mũi kim điện găm chặt vào tấm tôn sắt, dòng điện cao áp chạy dọc tấm kim loại rồi truyền thẳng xuống đất cát ẩm ướt, tạo ra một màn chắn Faraday tự nhiên bảo vệ Vân khỏi dòng điện chí mạng.


Tuy nhiên, sự chấn động mạnh của tiếng súng điện tầm gần kết hợp với cơn sốt cao khiến chip neuron sau gáy Vân bị quá nhiệt nghiêm trọng. Con chip bắt đầu phóng điện ngược tự do vào vỏ não thùy đỉnh của anh vì không có miếng dán bảo mệnh Safe-Cut để tự động ngắt mạch.


"Hự..." Vân rên rỉ, hai mắt trợn ngược, toàn thân run rẩy dữ dội.


Cơn đau đầu dội ngược làm anh ngã quỵ xuống nền bùn nhão, chiếc máy nạp dữ liệu Echo-Link trong túi quần bị va đập mạnh vào thành container phát ra tiếng *rắc* khô khốc, vỏ nhựa bị nứt toác một đường dài dọc theo thân máy. Vân phải dùng hết ý chí thép cuối cùng, đưa tay trái ra sau gáy, tự tay giật mạnh sợi cáp quang sợi siêu nhỏ kết nối vật lý giữa chip và máy Echo-Link để ngắt nguồn điện cưỡng bức.


*Xoẹt.*


Máu tươi từ vết mổ rách sâu lại phun ra loang lổ trên ngón tay anh, nhưng cơn co giật thần kinh lập tức dừng lại. Vân lảo đảo đứng dậy, đầu óc anh trống rỗng hoàn toàn, anh không còn nhớ nổi ngày hôm nay là thứ mấy, cũng không nhớ nổi khuôn mặt của thím Út Trầm hay Tèo Điện, chỉ còn một bản năng sinh tồn duy nhất thúc giục anh phải thoát ra bờ sông.


Một tên tuần tra thứ hai nghe tiếng thở dốc của Vân, cầm gậy ba khúc lao vào màn sương mù định khống chế anh từ phía sau.


Không có phản xạ của Nam hỗ trợ, Vân hoàn toàn hành động bằng bản năng của chính mình. Anh cúi thấp người né tránh cú vụt gậy của đối phương, tay trái nhặt một thanh sắt rỉ nhọn hoắt dưới đất, dùng hết sức bình sinh đâm thẳng vào đùi của gã bảo vệ.


*Phập!*


Thanh sắt rỉ găm sâu vào cơ đùi gã tuần tra. Gã hét lên đau đớn, khuỵu gối xuống bùn. Vân không dừng lại, anh thuận tay trái vung thanh sắt đánh mạnh vào gáy gã bảo vệ khiến gã đổ gục xuống bất tỉnh. Đây là cú đánh bằng tay trái của chính Lâm Sỹ Vân, một hành động bằng ý chí độc lập hoàn toàn, chứng minh anh không phải là một cỗ máy vô hồn bị nhân cách của Nam kiểm soát.


"Thằng chó! Đứng lại!" Tiếng gầm của Hùng Sói vang lên sát sườn. Gã đang cầm gậy ba khúc cán sắt lao tới qua màn sương mù.


Vân không quay đầu lại. Anh biết thể trạng của mình lúc này không thể đối đầu trực diện với gã đội trưởng tuần tra hung hãn. Anh ôm chặt chiếc điện thoại Nokia chứa file ghi âm thú tội của Ngô Vĩnh vào ngực, lết từng bước chân nặng nề, lảo đảo chạy xuyên qua những đống sắt vụn đổ nát để tiến về phía mép sông Bình Đông.


Tiếng máy nổ ghe xuồng xa xa dưới bến đò Bình Đông như một hy vọng thoát hiểm cuối cùng của anh. Chỉ cần anh nhảy xuống nước, màn sương mù dày đặc và dòng nước chảy xiết sẽ giúp anh cắt đuôi hoàn toàn lực lượng tuần tra của tập đoàn.


Vân lết ra đến bờ sông ẩm ướt. Bùn nhão lún sâu dưới chân anh. Màn sương mù sát mặt nước sông bỗng nhiên rẽ ra một chút dưới ánh sáng nhạt của rạng rực bình minh đang lên.


Nhưng hy vọng của anh lập tức tắt lịm.


Đứng ngay sát mép nước, bên cạnh chiếc cột mốc bến đò rỉ sét, là một bóng người cao lớn đứng bất động dưới chiếc áo măng tô tối màu. Gã không cầm đèn pin, không mặc đồng phục an ninh xám sẫm, nhưng phong thái lạnh lùng và tàn nhẫn tỏa ra từ gã khiến toàn bộ dưỡng khí xung quanh Vân như bị bóp nghẹt.


Đó là Hoàng Bách.


Gương mặt lạnh lùng với đôi mắt một mí sắc lẹm của cựu sĩ quan cảnh sát biến chất hiện rõ qua làn sương mỏng. Gã đứng chờ sẵn ở đây từ lúc nào, họng súng lục đen ngóm trên tay phải của gã chĩa thẳng vào trán Sỹ Vân từ khoảng cách chưa đầy hai mét.


"Mày chạy giỏi lắm, Lâm Sỹ Vân," Hoàng Bách mỉm cười lạnh lùng, ngón tay trỏ của gã khẽ siết nhẹ vào cò súng. "Nhưng cuộc chơi của mày kết thúc ở đây rồi."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!