Nhạc nềnHesitation

Phản Xạ Mượn Tạm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa dầm rả rích của mùa mưa Sài Gòn trút xuống con hẻm 148 Bình Đông, biến những lối đi lát gạch vỡ thành những vũng sình lầy lội, hôi hám mùi rác thải và nước kênh đen ngòm dâng lên. Tiếng mưa gõ liên hồi vào mái tôn rỉ sét của Phòng khám từ thiện Bình Đông nghe như một chuỗi âm thanh hỗn loạn, gầm rú gieo vào lòng người sự ngột ngạt đến khó thở.


Bên trong gian nhà cấp bốn xập xệ, Lâm Sỹ Vân ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế gỗ gãy một bên tựa. Khối không khí ẩm ướt pha lẫn mùi cồn đỏ, mùi dầu gió và mùi thuốc nam hoai mục bốc lên từ chiếc tủ gỗ ép cũ kỹ kê sát tường. Sau gáy anh, vết mổ chẩm vẫn âm ỉ cháy lên từng cơn đau buốt. Lớp băng gạc trắng quấn quanh đầu đã thấm đẫm mồ hôi lạnh và một vệt máu tươi nhỏ, nhạt màu, hằn lên lớp vải như một dấu vết của sự rạn nứt.


Anh đưa bàn tay gầy gộc lên, lén lút sờ nhẹ vào vùng chẩm sau gáy. Dưới lớp da thịt sưng phù, anh có thể cảm nhận rõ một vật thể kim loại siêu nhỏ, lạnh ngắt, đang găm chặt vào màng cứng sọ não. Đó là con chip neuron lậu 'Phản xạ Tiếng vọng'. Mỗi khi ngón tay anh chạm vào, một luồng điện nhẹ lại phóng ra, chạy dọc thùy chẩm xuống cột sống, khiến các bó cơ vai co rút lại một cách vô thức. Bàn tay phải của anh đột ngột giật nảy, ngón tay cái gảy nhẹ theo một nhịp điệu đều đặn, vô cảm – thói quen đặc trưng của Trịnh Thế Nam, kẻ sát thủ đã chết mà anh vừa đánh cắp phản xạ.


"Chi... Chi ơi... Con đi học về chưa? Cha đói..."


Tiếng thều thào đứt quãng từ chiếc giường tre góc nhà kéo Vân ra khỏi cơn dằn vặt. Ông Lâm Hoài, cha anh, đang nằm co quắp dưới tấm chăn chiên cáu bẩn. Đôi mắt ông đục ngầu, vô thần nhìn trân trân lên trần nhà dột nát, khóe miệng rỉ ra dòng nước dãi chảy dọc xuống chiếc gối ố vàng. Chứng sa sút trí tuệ tàn nhẫn sau cơn tai biến đã xóa sạch nhận thức của ông về hiện tại. Ông không biết con gái mình đã nằm sâu dưới ba thước đất nghĩa trang, cũng không nhận ra đứa con trai đang tàn tạ thể xác ngay trước mắt.


Vân đứng dậy, bước đến bên giường, nhẹ nhàng dùng vạt áo lau sạch khóe miệng cho cha. Anh muốn nói điều gì đó, muốn gọi một tiếng "Cha ơi" để tìm kiếm một chút mỏ neo gia đình ấm áp. Nhưng ngay khi anh mở miệng, thùy thái dương của anh bỗng nhói lên một cơn đau xé thịt. Gương mặt dịu dàng của mẹ anh, bà Nguyễn Thị Mai, giờ đây chỉ còn là một khoảng trống xám xịt, trống rỗng trong ký ức dài hạn. Anh đã quên mất nụ cười của bà. Anh đã quên mất cách bà gọi tên anh mỗi buổi chiều. Con chip neuron đã nuốt chửng mảnh ký ức đó để nhường chỗ cho dòng dữ liệu phản xạ lạnh lùng của một xác chết.


"Con đây, cha..." Vân khàn giọng nói, lồng ngực thắt lại trước nỗi bất lực tột cùng. "Chi... Chi sắp về rồi. Cha nằm yên đợi con sắc thuốc."


Anh quay lại phía bàn thờ tạm của Diệp Chi, nhìn vào tấm ảnh thờ dán đề-cal vân gỗ đã bong tróc. Diệp Chi cười rạng rỡ với chiếc răng khểnh dễ thương. Vân siết chặt nắm tay, chiếc Huân chương chiến sĩ bằng đồng của ông nội giấu trong túi áo ngực ghim vào da thịt anh đau nhói. Danh dự của dòng họ Lâm chính trực không cho phép anh gục ngã, dù anh đang phải bán đi từng mảnh linh hồn cho một con chip quỷ dữ.


*Rầm!*


Cánh cửa gỗ mục nát của phòng khám bị một cú đạp tàn bạo húc tung bản lề, đổ sập xuống nền xi măng ẩm ướt. Tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài lập tức tràn vào phòng, mang theo hơi nước lạnh buốt và ba bóng người cao lớn, dữ dằn.


Dẫn đầu là Long Chùa, tên đàn em sừng sỏ của băng đảng bảo kê Sáu Búa. Hắn gầy nhưng gân guốc, hai cánh tay xăm trổ kín mít những hình thù kỳ quái, mặc chiếc áo thun ba lỗ đen cáu bẩn và chiếc quần jean rách gối lấm lem bùn đất. Trên tay hắn, chiếc gậy ba khúc bằng thép carbon xám lạnh nhịp nhàng gõ vào lòng bàn tay, phát ra những tiếng *bộp, bộp* đầy đe dọa.


"Thằng Vân đâu?" Long Chùa trợn mắt, quét cái nhìn hung hãn khắp căn phòng nhỏ hẹp, rồi dừng lại trên người Vân. "À, hóa ra mày trốn ở đây. Làm tao lùng sục khắp cái Bình Đông này dưới trời mưa bão."


"Các người muốn gì?" Vân đứng chắn trước giường của cha, đôi mắt sâu hoắm lầm lì nhìn thẳng vào gã giang hồ. Giọng anh trầm xuống, mang theo một chút hơi lạnh lùng xa lạ mà chính anh cũng không tự nhận ra.


"Muốn gì à?" Long Chùa cười khẩy, nhổ một bãi nước bọt lẫn đờm xuống nền nhà. Hắn thọc tay vào túi quần, rút ra một xấp tài liệu được bọc trong túi nilon chống nước và quăng mạnh xuống chiếc bàn gỗ đầy bụi. "Tao đại diện cho đại ca Sáu Búa, mang đến cho mày một lối thoát. Ký vào bản cam kết giữ im lặng về cái chết của con em gái mày. Tập đoàn An Sinh sẽ trả cho gia đình mày thêm một khoản tiền thuốc men cho ông già. Ký đi, rồi dọn xéo khỏi cái đất Bình Đông này."


Vân liếc nhìn tập tài liệu. Đó là bản thỏa thuận bồi thường và bảo mật thông tin y khoa của An Sinh Biotech, một lá chắn pháp lý bẩn thỉu được thiết kế để tẩy trắng vụ mưu sát Diệp Chi dưới danh nghĩa một tai nạn thử nghiệm lâm sàng vô ý. Nét chữ ký giả mạo của em gái anh trên bản hợp đồng cũ như một vết dao cứa vào mắt anh.


"Tôi không ký," Vân gằn giọng, từng chữ thốt ra lạnh ngắt như băng. "Và các người hãy cút khỏi đây trước khi tôi báo công an."


"Báo công an?" Long Chùa phá lên cười, hai tên đàn em đi sau cũng cười theo đầy chế giễu. "Thằng ranh con thất nghiệp! Mày nghĩ cái Bình Đông này ai làm chủ? Công an quận còn đang bận đi nhậu với đại ca Sáu Búa của tao kìa! Không ký chứ gì? Đập phá hết cho tao! Để xem không có thuốc men, ông già nó sống được mấy ngày!"


Hai tên đàn em vạm vỡ lập tức xông vào. Một tên dùng gậy sắt quật mạnh vào chiếc tủ gỗ ép. Tiếng kính vỡ *xoảng* vang lên chói tai, những lọ thuốc nam, bông gạc và dụng cụ y tế thô sơ bay tứ tung, rơi vỡ nát trên nền nhà lầy lội. Tên còn lại hung hãn lao về phía giường của ông Lâm Hoài, giật phắt tấm chăn chiên và định lôi người già bại liệt xuống đất.


"Chi... Chi ơi... Cứu cha..." Ông Lâm Hoài hoảng loạn co rúm người lại, tiếng khóc thét thều thào của ông như một ngọn lửa châm ngòi cho cơn giận dữ tột cùng trong lòng Vân.


"Buông cha tôi ra!" Vân hét lên, lao lên định ngăn cản. Nhưng cơ thể suy kiệt sau ca mổ gáy của anh không chịu nghe theo mệnh lệnh của lý trí. Cú đấm của anh đi chệch hướng, bả vai đau nhói khiến anh mất đà, suýt ngã quỵ xuống đống mảnh kính vỡ.


"Thằng rác rưởi bất lực!" Long Chùa gầm lên, vung chiếc gậy ba khúc bằng thép xé gió bổ thẳng xuống đầu Vân.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi luồng gió lạnh từ chiếc gậy thép cận kề đỉnh đầu, nhịp tim của Vân đột ngột vọt lên mức báo động. Sự phẫn uất tột cùng trước sự bạo ngược của kẻ thù và nỗi sợ hãi mất đi người cha đã kích hoạt một phản ứng sinh học khẩn cấp sâu bên trong hộp sọ anh.


*Rè... xẹt...*


Một luồng điện thế cao phóng ra từ con chip 'Phản xạ Tiếng vọng' sau gáy, chạy thẳng vào vùng thùy chẩm và tiểu não. Toàn bộ thế giới xung quanh Vân như đột ngột dừng lại, chuyển sang một dải màu xám xanh tĩnh lặng của các vector chuyển động. Các nhóm cơ vai và cánh tay của anh bỗng căng cứng, nóng ran như có dòng nham thạch nóng chảy chạy qua. Nhân cách sát thủ Trịnh Thế Nam chính thức chiếm quyền kiểm soát hệ vận động của anh.


*Đồng bộ hóa Level 1: Kích hoạt.*


Cơ thể Vân tự động thực hiện một cú lách người sang bên trái với tốc độ kinh ngạc, nhanh đến mức tạo ra một vệt mờ trong màn mưa. Chiếc gậy ba khúc của Long Chùa sượt qua tai Vân chỉ trong vòng vài milimét, nện mạnh xuống mặt bàn gỗ làm bắn lên những tia lửa nhỏ.


Long Chùa chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, ánh mắt hắn vẫn còn nguyên sự ngỡ ngàng thì bàn tay phải của Vân đã tự động ra đòn. Không có sự do dự, không có sự nhân nhượng của một kỹ thuật viên y tế chính trực, đòn đánh hoàn toàn là phản xạ giết chóc thực dụng của một sát thủ thế giới ngầm.


Vân vươn tay chộp lấy cổ tay phải đang cầm gậy của Long Chùa. Ngón tay anh bấm mạnh vào huyệt thần kinh trụ ở cổ tay đối phương, ép các ngón tay của Long Chùa phải tự động mở ra do co thắt cơ. Ngay lập tức, Vân dùng lòng bàn tay trái đẩy mạnh vào khủyu tay Long Chùa theo chiều ngược lại, đồng thời xoay người bẻ ngoặt khớp cổ tay của gã giang hồ ra phía sau.


*Rắc!*


Tiếng xương khớp lìa ra vang lên khô khốc, rợn người. Long Chùa rú lên một tiếng đau đớn thảm thiết, chiếc gậy ba khúc bằng thép rơi khỏi tay hắn. Nhưng Vân không để chiếc gậy chạm đất. Bằng một phản xạ vận động tinh tế cực kỳ nhạy bén, tay phải anh đón lấy chiếc gậy ba khúc ngay giữa không trung, xoay tròn một vòng điêu luyện.


"Mày... mày không phải thằng Vân!" Long Chùa gào lên trong đau đớn, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, gương mặt vặn vẹo vì kinh hoàng khi nhìn thấy ánh mắt vô hồn, lạnh lẽo như mắt cá chết của Vân.


Hai tên đàn em thấy đại ca bị hạ gục chỉ trong một nốt nhạc, lập tức buông ông Lâm Hoài ra, rút mã tấu từ sau lưng xông vào băm vằm Vân.


Nhưng thời gian lúc này đối với Vân đã bị kéo giãn ra tối đa. Con chip neuron liên tục truyền các xung vận động tinh vào hai chân anh, giúp anh di chuyển nhẹ nhàng, uyển chuyển như một bóng ma giữa những làn mưa dột từ trần nhà.


*Một giây.*


Vân lướt lên phía trước, nghiêng người tránh nhát chém dọc của tên đàn em thứ nhất. Chiếc gậy ba khúc trên tay anh vung lên, nện thẳng vào xương quai xanh của hắn. Một tiếng *rốp* vang lên, gã côn đồ quỵ xuống, thanh mã tấu rơi loảng xoảng.


*Hai giây.*


Vân xoay người 180 độ, tận dụng lực quán tính quật mạnh chuôi gậy thép vào chấn thủy của tên đàn em thứ hai. Cú đánh mạnh đến mức ép toàn bộ không khí trong phổi gã thoát ra ngoài, gã trợn mắt, ôm bụng đổ gục xuống nền nhà, nôn ra nước mật xanh mật vàng.


*Ba giây.*


Vân đứng thẳng tắp giữa căn phòng đổ nát, chiếc gậy ba khúc đẫm nước mưa chĩa thẳng vào cổ họng của Long Chùa đang quỳ sụp dưới sàn. Toàn bộ cuộc chiến diễn ra vỏn vẹn trong vòng ba giây ngắn ngủi. Sự tàn nhẫn, dứt khoát và hiệu quả của phản xạ mượn tạm đã đè bẹp hoàn toàn sự hung hãn của băng nhóm bảo kê.


"Cút," Vân thốt ra một từ duy nhất bằng chất giọng trầm khàn, lạnh lùng của Trịnh Thế Nam. Ánh mắt anh không hề có một chút dao động cảm xúc nào, giống như hắn đang nhìn một cái xác không hồn.


Long Chùa run rẩy kịch liệt. Hắn dùng bàn tay còn lại ôm chặt lấy cổ tay bị gãy lìa, mặt cắt không còn một giọt máu. Hắn nhận ra, kẻ đứng trước mặt hắn lúc này không còn là tên kỹ thuật viên nghèo khổ, nhút nhát mà hắn vẫn thường bắt nạt. Đây là một con quỷ bước ra từ bóng tối thế giới ngầm, một kẻ sẵn sàng lấy mạng hắn chỉ bằng một cái phẩy tay.


"Đi... đi mau!" Long Chùa thều thào gọi hai tên đàn em đang lết bết dưới sàn.


Ba tên giang hồ hoảng loạn thu dọn vũ khí, dẫm đạp lên nhau chạy trốn ra ngoài con hẻm mưa gió lầy lội.


Tuy nhiên, ngay khi bước qua ngưỡng cửa đổ nát, Long Chùa đau đớn ngoảnh đầu lại nhìn. Dưới ánh chớp sáng lòa của cơn giông, hắn kịp nhìn thấy mái tóc ngắn của Vân bị nước mưa làm ướt sũng, để lộ ra vết sẹo mổ lồi đỏ hồng sau gáy đang rỉ ra những giọt máu tươi đỏ thẫm dọc theo cổ áo.


Đôi mắt Long Chùa chợt co rút lại. Là một kẻ chuyên đòi nợ thuê và tiếp xúc với thế giới ngầm, hắn lập tức nhận ra đó là dấu vết của một ca phẫu thuật sọ não mới thực hiện. Thế đánh bẻ khớp, cách đón gậy giữa không trung và cả ánh mắt vô hồn kia... tất cả đều trùng khớp lạ lùng với những tin đồn về Trịnh Thế Nam – tên sát thủ dọn dẹp đáng lẽ đã bị tập đoàn thủ tiêu.


"Mẹ kiếp... gáy nó có vết mổ... thế đánh của nó..." Long Chùa lầm bầm trong sợ hãi, lập tức thọc tay vào túi quần rút chiếc điện thoại Nokia rách nát ra, bấm số gọi khẩn cấp cho Hùng Sói, đội trưởng tuần tra của Hoàng Bách. "Đại ca... thằng Vân... nó không phải người thường... gáy nó có vết mổ... thế đánh của nó y hệt thằng Nam..."


Bên trong phòng khám, ngay khi bóng dáng của lũ giang hồ biến mất sau màn mưa, luồng điện từ con chip sau gáy Vân đột ngột ngắt kết nối.


*Xẹt... cạch.*


Cơ thể anh lập tức đổ sụp xuống như một con rối bị cắt đứt dây. Cơn đau buốt từ vết mổ sau gáy bùng lên như một ngọn lửa thiêu đốt, chạy dọc thùy chẩm xuống toàn bộ cơ vai và cánh tay trái, khiến anh tê dại hoàn toàn. Vết mổ bị rách nhẹ do vận động quá mạnh, máu tươi bắt đầu rỉ ra nhiều hơn, thấm đỏ cả cổ áo sơ mi sờn cũ.


Vân quỳ sụp xuống nền xi măng lạnh buốt, hai tay ôm chặt lấy đầu, thở dốc đầy đau đớn. Anh nhìn vào đôi bàn tay mình – đôi bàn tay vừa thực hiện những đòn đánh tàn nhẫn, bẻ gãy khớp xương người khác một cách hoàn hảo mà không cần suy nghĩ.


Nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên trong lòng anh. Anh không hề muốn trở thành một kẻ sát nhân bạo lực. Anh là một kỹ thuật viên y sinh, một người được dạy để cứu người, chứ không phải để hủy hoại thể xác người khác. Nhưng con chip trong đầu anh đang dần biến anh thành một con quái vật lạnh lùng, một bản sao của Trịnh Thế Nam.


"Mình... mình đang biến thành cái gì thế này?" Vân thì thầm trong hoảng loạn, nước mắt hòa lẫn với mồ hôi lạnh lăn dài trên gương mặt tái nhợt.


Từ góc giường, tiếng khóc thút thít của người cha bại liệt vẫn vang lên đều đặn trong màn mưa lạnh lẽo của tiếng mưa rơi xối xả, như một lời nhắc nhở đau đớn về thực tại tàn nhẫn mà anh bắt buộc phải đối mặt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!