Nhạc nềnHesitation

Vết Nứt Lan Rộng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm sét rền vang ngoài xưởng cơ khí cũ ở Quận 7 như muốn xé toạc bầu trời đêm dông bão. Gió rít qua những khe hở của mái tôn rỉ sét, thổi thốc những hạt mưa lạnh buốt vào bên trong, hòa cùng mùi dầu mỡ máy móc chết và mùi rỉ sắt đặc quánh. Giữa không gian tối tăm và ẩm ướt ấy, Lâm Sỹ Vân đứng chết lặng, chiếc điện thoại Nokia cục gạch của Trịnh Thế Nam trong bàn tay trái rỉ máu vẫn đang hiển thị chế độ ghi âm hoạt động.


Đối diện anh, bác sĩ Ngô Vĩnh đang co rúm người trên chiếc ghế sắt, gương mặt xám ngoét không còn một giọt máu sau khi gào lên những lời khai cuối cùng về lệnh mổ viết tay của Trịnh Mỹ Lệ. Vĩnh thở dốc, đôi mắt ti hí sau làn kính cận lệch xẹo trợn trừng nhìn Vân như nhìn một bóng ma vừa trở về từ cõi chết.


"Tôi... tôi đã nói hết rồi! Bản gốc lệnh mổ nằm trong két sắt văn phòng của Mỹ Lệ ở tầng mười tám! Làm ơn thả tôi ra..." Giọng Ngô Vĩnh run bần bật, lẫn trong tiếng mưa gầm rú trên mái tôn.


Sỹ Vân không trả lời. Anh cố gắng giơ ngón tay cái bên phải lên để nhấn nút dừng ghi âm trên điện thoại. Nhưng ngay lúc đó, một luồng điện thế cực mạnh đột ngột phóng ra từ con chip neuron lậu "Phản xạ Tiếng vọng" găm sâu dưới chẩm sau gáy anh. Luồng điện vượt ngưỡng một trăm năm mươi microvolt dội thẳng vào màng cứng sọ não, kéo theo một cơn đau buốt thấu xương tủy chạy dọc cột sống.


"Hự..."


Vân nấc nghẹn, chiếc điện thoại Nokia tuột khỏi tay, rơi xuống nền xi măng ẩm ướt.


Cơn sốt cao bốn mươi độ tích tụ từ vết mổ nhiễm trùng mưng mủ bấy lâu nay bùng phát như một ngọn lửa thiêu đốt toàn bộ hệ thần kinh trung ương. Vết sẹo mổ lồi đỏ hồng sau gáy anh—vốn đang bị rách sâu và rỉ dịch mủ vàng nhạt do ngấm nước mưa bẩn—nóng lên như bị dí một thanh sắt nung đỏ. Áp lực mủ và máu hoại tử bị ép ngược vào bên trong màng cứng sọ não do thiếu thiết bị thoát dịch đạt chuẩn, gây ra một cơn phù nề màng não cấp tính.


Toàn bộ nửa cơ mặt bên trái của Vân co giật dữ dội. Con mắt trái của anh mờ tịt đi, chỉ còn lại một màu xám xịt vô hồn. Hai hàm răng anh cứng đờ, cắn chặt vào nhau đến mức bật máu nơi kẽ lợi. Bọt mép trắng bắt đầu sùi ra bên khóe miệng méo xệch. Cơ thể gầy gò của cựu kỹ thuật viên y sinh đổ sập xuống nền đất lạnh, ngay sát chân chiếc ghế sắt của Ngô Vĩnh, co giật liên hồi trong sự bất lực hoàn toàn của ý thức.


"A... Á! Cứu... Cứu tôi với! Nó điên rồi!" Ngô Vĩnh kinh hoàng hét lên, cố sức giãy giụa để đẩy chiếc ghế sắt ra xa thân hình đang co giật của Vân.


Từ trong góc tối của xưởng cơ khí, tiếng bước chân dồn dập vang lên. Tèo Điện và thím Út Trầm lao ra. Gương mặt thím Út cắt không còn giọt máu khi nhìn thấy Vân đang giãy giụa, hai mắt trợn ngược lộ rõ tròng trắng.


"Vân ơi! Con ơi! Trời đất ơi làm sao thế này!" Thím Út khóc nấc lên, định lao vào ôm lấy anh.


"Thím Út, tránh ra! Để con!" Tèo Điện hét lớn, giọng nói của thằng bé mười bốn tuổi chưa bao giờ cương quyết đến thế. Cậu bé nhanh chóng quỳ sụp xuống bên cạnh Vân, áp dụng chuẩn xác "Quy trình sơ cứu co giật do quá tải neuron" mà Vân đã nghiêm khắc bắt cậu học thuộc lòng tại phòng khám cũ.


Tèo Điện nhanh nhẹn lật nghiêng người Vân sang bên trái để tránh dịch vị và bọt mép tràn ngược vào đường thở gây ngạt thở. Đồng thời, thằng bé thọc tay vào hộp đồ nghề cơ khí bên cạnh, vớ lấy một miếng cao su đệm xích xe máy dày cộp, nhanh chóng nhét vào giữa hai hàm răng đang nghiến chặt của Vân.


*Phập.*


Hàm răng của Vân cắn chặt vào miếng cao su, ngăn chặn một cú cắn đứt lưỡi chí mạng trong cơn co giật thực thể.


"Thím Út! Lau mồ hôi cho anh ấy! Giữ chặt người không để anh ấy đập đầu xuống đất!" Tèo Điện hét lên, mồ hôi hột đổ dọc hai bên thái dương.


Thím Út Trầm run rẩy dùng chiếc khăn ấm liên tục lau đi những dòng mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên trán và cổ Vân. Sức nóng tỏa ra từ cơ thể Vân khiến chiếc khăn ấm nhanh chóng khô khốc. Vân vẫn co giật, những luồng điện từ con chip sau gáy liên tục phóng ra dồn dập, khiến các bó cơ vai và cánh tay anh căng cứng như đá.


Trong cơn mê sảng nửa tỉnh nửa mê, Vân cảm thấy đại não mình như một căn phòng chứa đầy những sợi dây cáp điện đang bị chập mạch, phát ra những tiếng nổ lép bép và những tia lửa xanh lét thiêu rụi từng ngăn tủ ký ức. Anh cố gắng gượng dậy, dùng chút ý thức độc lập cuối cùng để đưa bàn tay trái run rẩy vào túi áo, tìm kiếm bộ kim châm cứu bằng bạc nhằm châm vào huyệt Phong Trì giải tỏa áp lực nội sọ.


Nhưng cơ bắp của anh hoàn toàn không tuân theo mệnh lệnh. Bàn tay trái vừa chạm vào bao kim thì một cơn co thắt mạnh khiến các ngón tay anh bóp chặt, làm ba cây kim bạc bên trong cong gãy hoàn toàn.


"Đừng cử động! Vân ơi, thím van con! Để yên cho thím giữ!" Thím Út Trầm khóc nghẹn, dùng cả trọng lượng cơ thể để đè chặt hai cánh tay đang co giật điên cuồng của Vân xuống nền xi măng.


Từ lối cầu thang ngầm dẫn xuống phòng lab dưới lòng đất, Bé Ba lao lên, tay cầm sẵn một ống xi-lanh chứa dung dịch màu xanh nhạt tinh khiết—Dung dịch ức chế đào thải 'Neuro-S' nồng độ cao mà cô vừa chưng cất khẩn cấp.


"Tránh ra! Để em tiêm!" Bé Ba quỳ xuống, nhanh chóng xé rách ống quần bảo hộ của Vân, để lộ bắp đùi gầy guộc nhưng đang căng cứng cơ. Cô không do dự, đâm mạnh mũi kim tiêm vào bắp đùi anh, nhấn pít-tông đẩy toàn bộ 5ml dung dịch Neuro-S vào cơ thể Vân.


Đồng thời, Bé Ba đưa tay ra sau gáy Vân. Miếng dán ngắt kết nối khẩn cấp 'Safe-Cut' dán đè lên vết sẹo mổ lúc này đang bốc lên một mùi khét nhẹ của nhựa cháy. Mạch bảo vệ quá dòng đã bị hỏng hoàn toàn do xung điện từ chip vượt quá 45mA trong ca tra khảo Ngô Vĩnh. Bé Ba nghiến răng, dùng móng tay bóc mạnh, giật phăng miếng dán Safe-Cut ra khỏi da gáy Vân.


*Xoẹt.*


Một vệt da mỏng sau gáy bị toác ra, máu tươi và dịch mủ vàng nhạt phun ra loang lổ trên ngón tay Bé Ba. Nhưng việc ngắt mạch vật lý cưỡng bức đã có tác dụng. Con chip neuron lập tức bị cắt nguồn điện từ pin phụ, dừng hoàn toàn việc phóng điện vào vỏ não.


Dưới tác động của Neuro-S nồng độ cao và việc ngắt chip khẩn cấp, cơn co giật của Vân dịu dần. Nhịp thở của anh chậm lại, lồng ngực phập phồng yếu ớt. Anh lịm đi vào một cơn hôn mê sâu, im lặng và lạnh ngắt như một xác chết.


***


Nhiều giờ trôi qua. Tiếng sấm sét ngoài trời đã tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng mưa phùn rả rích gõ đều đặn lên mái tôn xưởng cơ khí. Không khí trong xưởng lạnh lẽo và ẩm ướt.


Lâm Sỹ Vân từ từ mở mắt.


Cảm giác đầu tiên ập đến là một sự im lặng tuyệt đối, một sự câm lặng đáng sợ bao trùm lấy tâm trí anh. Cơn sốt cao đã lui, nhưng đầu óc anh trống rỗng đến mức kỳ lạ. Anh nhìn lên trần tôn rỉ sét dột nước, rồi liếc nhìn xung quanh.


Thím Út Trầm đang gục đầu ngủ thiếp đi bên cạnh giường tre xếp tạm. Tèo Điện ngồi bệt dưới đất, lưng tựa vào chân giường, hai mắt thâm quầng vì thức trắng đêm canh giữ. Ở góc phòng, bác sĩ Ngô Vĩnh đã bị Bé Ba áp giải xuống giam lỏng dưới tầng hầm ngầm để đảm bảo an toàn.


Vân ngồi dậy. Nửa cơ mặt bên trái của anh vẫn còn hơi tê dại và liệt nhẹ, khiến khóe miệng anh hơi trễ xuống. Anh đưa bàn tay trái lên sờ vào vết mổ sau gáy. Vết thương đã được Bé Ba rửa sạch mủ bằng nước sắc cây Bán Chi Liên và băng bó lại bằng gạc sạch, nhưng áp lực từ cơn đột quỵ ngược màng cứng đêm qua vẫn để lại một cơn đau âm ỉ sâu bên trong xương chẩm.


Anh bước xuống giường, bước chân nhẹ tênh nhưng lảo đảo.


"Anh Vân! Anh tỉnh rồi hả?" Tèo Điện giật mình thức giấc, vội vàng đứng bật dậy định đỡ anh.


"Tôi... tôi không sao," Vân khàn giọng trả lời. Giọng nói của anh phát ra trầm khàn, vô cảm.


Nhưng ngay khi từ "tôi" thốt ra khỏi miệng, Vân bỗng khựng lại. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng anh. Anh nhìn Tèo Điện, rồi nhìn thím Út Trầm. Trong một khoảnh khắc kinh hoàng, anh phải mất tới ba giây lục tìm dữ liệu trong não bộ mới nhận ra họ là ai.


*Tèo Điện... thím Út Trầm... phòng khám Bình Đông...*


Những cái tên, những danh xưng xuất hiện trong đầu anh dưới dạng những dòng thông tin kỹ thuật khô khốc, giống như một hệ điều hành đang cố gắng khôi phục lại các tệp dữ liệu bị hỏng sau một vụ sập nguồn hệ thống. Anh nhớ nhiệm vụ của mình. Anh nhớ mục tiêu hạ bệ tập đoàn An Sinh. Anh nhớ cái chết của em gái Lâm Diệp Chi.


Nhưng khi anh cố gắng chạm vào ký ức về Diệp Chi...


Một khoảng không trống rỗng, xám xịt và lạnh ngắt hiện ra trong thùy thái dương của anh.


"Chi..." Vân lầm bầm, anh nhắm chặt mắt, ép bộ não đang tổn thương hoạt động hết công suất để gọi lại hình ảnh của em gái.


Anh muốn nhìn thấy nụ cười rạng rỡ với chiếc răng khểnh của cô bé. Anh muốn nhìn thấy mái tóc dài thắt bím hai bên đung đưa trong gió chiều Bình Đông. Anh muốn nhìn thấy ánh mắt trong sáng, kiên cường của đứa em gái từng hứa sẽ cùng anh về Sa Đéc thả diều.


Nhưng vô ích.


Khuôn mặt của Lâm Diệp Chi đã biến mất hoàn toàn.


Thay vào đó chỉ là một mảng sương mù nhạt nhòa, một cái bóng không hình thù, không đường nét. Anh biết mình có một người em gái tên là Diệp Chi, biết cô đã chết oan ức trên bàn mổ số 9, biết mình căm thù Mỹ Lệ tột độ. Nhưng anh hoàn toàn quên sạch khuôn mặt, nụ cười và ánh mắt của cô. Sự lãng quên tàn nhẫn ấy giống như một hố đen vũ trụ, nuốt chửng vùng ký ức dài hạn đẹp đẽ nhất của cuộc đời anh.


Trong khi đó, ở một góc khác của não bộ, những mảnh ký ức ngoại lai lạnh lùng của Trịnh Thế Nam lại tự động hiện lên rõ mồn một: một con hẻm tối dính máu ở biên giới, tiếng rít của lưỡi dao bấm cắt qua da thịt, và nụ cười tàn nhẫn của chính Nam phản chiếu qua vũng nước mưa bẩn.


"Không... Không thể như thế này được!"


Vân hoảng loạn gầm lên một tiếng khàn đặc. Anh đẩy Tèo Điện ra, lao đến chiếc bàn gỗ xập xệ góc xưởng, nơi đặt chiếc ba lô bảo hộ sờn cũ của anh.


Anh run rẩy thọc tay vào bao, lôi ra cuốn sổ tay vẽ tranh bằng giấy tái chế của Lâm Diệp Chi—mỏ neo cảm xúc cuối cùng còn sót lại của anh. Vân lật giở từng trang giấy với sự cuồng loạn của một kẻ sắp chết đuối cố bám lấy cọng rơm cuối cùng.


*Xoạt. Xoạt. Xoạt.*


Những trang giấy mở ra dưới ánh sáng yếu ớt của buổi sớm mưa phùn. Trên đó là những nét vẽ nguệch ngoạc bằng bút chì của Diệp Chi thời học sinh: vẽ ngôi nhà lá ven sông, vẽ cánh diều bay lơ lửng trên đồng lúa Sa Đéc, vẽ ba người trong gia đình nắm tay nhau dưới ánh mặt trời.


Nhưng khi con mắt phải của Vân nhìn vào những nét vẽ ấy, tim anh lạnh buốt.


Các nét vẽ chì dịu dàng ngày xưa giờ đây dưới mắt anh chỉ là những ký hiệu hình học khô khốc, những đường thẳng, đường cong vô hồn được phân tích bằng thuật toán logic của con chip thần kinh. Anh không còn cảm nhận được bất kỳ mỏ neo cảm xúc nào nữa. Sự ấm áp, lòng yêu thương, nỗi nhớ nhung da diết từng khiến anh bật khóc mỗi khi chạm vào cuốn sổ... tất cả đã biến mất. Sợi dây liên kết tinh thần giữa anh và em gái đã bị vết nứt thần kinh cắt đứt hoàn toàn.


Anh đứng bất động trước bàn gỗ, hai tay buông thõng, cuốn sổ tay vẽ tranh tuột khỏi những ngón tay run rẩy, rơi xuống nền xi măng ẩm ướt.


Một giọt nước mắt lạnh ngắt vô thức tràn ra từ con mắt phải đỏ ngầu tơ máu của anh, lăn dài trên gương mặt liệt nhẹ bên trái đang co giật nhẹ. Anh nhớ tên cô, nhớ mối thù của cô, nhưng anh đã không còn nhớ nổi người em gái mình yêu thương trông như thế nào nữa. Anh đang tự xóa sổ chính bản ngã của mình để trở thành kẻ sát nhân mà anh hằng căm ghét.


Đúng lúc đó, ngay cả khi chiếc máy nạp dữ liệu Echo-Link giấu trong vỏ Zippo vẫn đang tắt nguồn hoàn toàn, một giọng nói trầm ấm, lạnh lùng và tàn nhẫn bỗng vang vọng trực tiếp bên trong vỏ não của Vân, rõ mồn một như tiếng thì thầm sát bên tai:


*"Mày khóc cái gì, Lâm Sỹ Vân? Khóc lóc có đòi được công lý không? Chấp nhận lãng quên đi... Để tao giúp mày dọn dẹp sạch sẽ bọn chúng."*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!