Nhạc nềnHesitation

Khống Chế Kẻ Thù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa bão gầm rú trên mái tôn rỉ sét của xưởng cơ khí cũ tại Quận 7 nghe như tiếng những con quái vật bằng sắt thép đang điên cuồng cào xé bầu trời. Nước mưa tạt qua những kẽ hở của bức tường gạch mục, để lại những vệt ẩm ướt, nhớp nháp trên nền xi măng bám đầy dầu mỡ đen kịt. Không khí đặc quánh mùi rỉ sắt, mùi xăng dầu chết và cả mùi ẩm mốc của một không gian đã bị bỏ hoang từ lâu. Phía dưới xưởng cơ khí này mười mét là phòng thí nghiệm ngầm của Giáo sư Phan Đăng, nhưng Sỹ Vân không đưa con mồi xuống đó. Anh giữ gã ở ngay trên mặt đất, trong góc tối tăm và lộng gió nhất của xưởng cơ khí Tư Mỏ Lết.


Lâm Sỹ Vân đứng nép mình sau một chiếc máy tiện cũ khổng lồ, hơi thở đứt quãng và nóng rực. Cơn sốt bốn mươi độ đang thiêu đốt đại não anh, biến thùy chẩm thành một lò than bỏng rát. Cứ mỗi vài giây, nửa cơ mặt bên trái của anh lại co giật nhẹ một cách vô thức—một phản ứng phụ tàn nhẫn của con chip "Phản xạ Tiếng vọng" đang quá tải dải sóng thần kinh. Con mắt bên trái của anh hoàn toàn mờ tịt, chỉ còn lại một vùng sương mù xám xịt vô hồn, buộc anh phải nheo mắt phải để định vị không gian dưới ánh sáng tù mù của một bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng.


Sau gáy anh, vết mổ cấy ghép chip neuron lậu đang sưng tấy lên thành một đường lồi đỏ hồng tởm lợm. Kể từ khi miếng dán silicon ngụy trang bị chém rách tại chợ Nhật Tảo, vết thương không còn được che chắn, lại bị ngấm nước mưa bẩn dọc đường trốn chạy nên đã bắt đầu mưng mủ nghiêm trọng. Từng luồng dịch mủ vàng nhạt pha lẫn máu tươi rỉ ra, nóng bỏng và dính dáp dọc theo cổ áo bảo hộ kỹ thuật viên màu xanh sẫm. Vân không dùng bất kỳ viên kháng sinh tây y nào. Anh biết Hoàng Bách đã lập trình hệ thống AI để quét toàn bộ dữ liệu mua bán thuốc đặc trị nhiễm trùng thần kinh tại các nhà thuốc toàn thành phố. Chỉ cần anh mua một vỉ thuốc, vị trí của anh sẽ bị khoanh vùng lập tức.


Anh run rẩy đưa bàn tay trái—bàn tay thuận tự nhiên duy nhất còn thuộc về bản ngã của anh—nhấc miếng gạc tẩm nước sắc đắng ngắt từ cây Bán Chi Liên tươi ra khỏi túi áo, khẽ áp nhẹ lên vết sẹo mổ sau gáy để hạ nhiệt màng não đang sưng phù. Cơn buốt thấu xương tủy dội thẳng lên đỉnh đầu khiến Vân nấc nghẹn, nhưng anh vẫn nghiến chặt răng để không phát ra tiếng động. Anh phải giữ sự tỉnh táo tối thiểu cho cuộc đấu trí sinh tử này.


Ở giữa xưởng cơ khí, bị trói chặt vào một chiếc ghế sắt nặng nề bằng những sợi dây cáp thép chuyên dụng, là bác sĩ Ngô Vĩnh. Vị bác sĩ phẫu thuật thần kinh trưởng của An Sinh Biotech lúc này trông thật thảm hại. Bộ đồ phẫu thuật màu xanh lá cây đắt tiền của ông ta đã bị vấy bẩn bởi bùn đất và dầu mỡ. Chiếc kính cận dày cộp bị lệch sang một bên, để lộ đôi mắt ti hí đang trợn trừng hoảng loạn nhìn vào khoảng tối xung quanh. Hai tay ông ta bị bẻ ngoặt ra sau ghế, các ngón tay mũm mĩm run rẩy liên tục.


Sỹ Vân thu hồi miếng gạc, bước ra khỏi bóng tối của chiếc máy tiện. Tiếng bước chân của anh nhẹ tênh, uyển chuyển—phản xạ di chuyển ẩn mình của Trịnh Thế Nam tự động kích hoạt dù Vân chưa hề bật máy nạp dữ liệu.


"Mày... mày là ai?" Ngô Vĩnh lắp bắp, giọng nói run rẩy của một kẻ quen sống trong phòng mổ vô trùng sang trọng nay bị ném vào địa ngục trần gian. "Mày có biết bắt cóc bác sĩ là tội hình sự không? Tập đoàn An Sinh... Ban an ninh của Hoàng Bách và luật sư Trương Gia Bình sẽ không để yên cho mày đâu! Chỉ cần mày thả tao ra bây giờ, tao hứa sẽ không báo cảnh sát..."


Vân dừng lại cách chiếc ghế sắt hai mét. Ánh sáng vàng vọt từ bóng đèn sợi đốt rọi thẳng xuống gương mặt hốc hác, tái nhợt của anh, biến vết sẹo mổ rỉ mủ sau gáy thành một hình ảnh kinh dị dưới mắt Ngô Vĩnh. Vân nở một nụ cười khô khốc, dùng tay trái chỉnh lại chiếc kính cận của Vĩnh cho ngay ngắn.


"Ông nghĩ luật sư Trương Gia Bình sẽ cứu được ông sao, bác sĩ Vĩnh?" Vân khàn giọng trả lời, giọng nói anh trầm xuống một tông, lạnh lẽo và khàn đặc—ngữ điệu đặc trưng của gã sát thủ quá cố Trịnh Thế Nam. "Hay là, ngay khi Hoàng Bách phát hiện ra ông bị bắt, việc đầu tiên hắn làm sẽ là tiêu hủy toàn bộ hồ sơ cá nhân của ông để bịt đầu mối? Ông thừa biết tập đoàn đối xử với những kẻ biết quá nhiều như thế nào mà. Trịnh Thế Nam là một ví dụ."


Nghe đến cái tên Trịnh Thế Nam, đồng tử của Ngô Vĩnh co rút lại dữ dội. Ông ta cố gắng lùi sâu vào lưng ghế sắt, hơi thở trở nên dồn dập. "Nam... Nam đã trốn nợ ra nước ngoài rồi! Chuyện đó không liên quan đến tao!"


"Nói dối," Vân rít qua kẽ răng. Anh lôi từ trong túi áo bảo hộ ra chiếc laptop MSI cũ của Phan Thanh Bình—chiếc máy chứa dữ liệu giải mã một phần của hồ sơ bệnh án 09-Beta và video mổ của Diệp Chi do Trần Thu Hà lén cung cấp. Dù ổ cứng bị xước sâu do cú va chạm ở chợ Nhật Tảo, nhưng phân vùng chứa tệp video vẫn còn hoạt động được. Vân đặt chiếc laptop lên một chiếc thùng phi sắt rỉ sét ngay trước mặt Ngô Vĩnh, xoay màn hình về phía ông ta và nhấn nút Play.


Ánh sáng xanh neon lạnh lẽo từ màn hình phản chiếu lên gương mặt đẫm mồ hôi của Ngô Vĩnh. Trên màn hình, video ca mổ tại Phòng mổ số 9 hiện lên rõ mồn một. Hình ảnh Lâm Diệp Chi nằm bất động trên bàn mổ, đầu bị cạo trọc để lộ các điện cực cấy ghép. Tiếng máy đo nhịp tim kêu *tít... tít...* đều đặn, rồi đột ngột vọt lên dồn dập khi một liều dung dịch màu xanh nhạt được tiêm vào tĩnh mạch cô bé. Nhịp tim chạm ngưỡng một trăm tám mươi nhịp trên phút, rồi màn hình điện tâm đồ kéo dài thành một đường thẳng tắp vô cảm. *Teeee...*


Trong video, bác sĩ Ngô Vĩnh đứng bất động bên cạnh bàn mổ, hai tay buông thõng. Ông ta không hề tiến hành ép tim hay sốc điện khẩn cấp. Ông ta chỉ lạnh lùng nhìn chiếc đồng hồ treo tường, chờ đợi đúng ba phút cho đến khi các tế bào não của Diệp Chi hoàn toàn hoại tử do thiếu oxy, rồi mới quay sang gật đầu với Trịnh Minh Hải đang đứng ở góc phòng.


"Đó là tai nạn y khoa!" Ngô Vĩnh gào lên, hai tai đỏ ửng vì kích động, cố gắng né tránh ánh mắt của Vân. "Ca phẫu thuật thần kinh luôn có rủi ro tràn dịch màng não cấp! Người nhà đã ký bản cam kết tự nguyện thử nghiệm lâm sàng! Tập đoàn đã đền bù thỏa đáng! Mày không có quyền dùng cái này để buộc tội tao!"


"Bản cam kết tự nguyện với chữ ký giả do Mỹ Lệ ra lệnh đồ lại bằng máy vẽ vector?" Vân bước lên một bước, cúi thấp người xuống sát mặt Ngô Vĩnh. Con mắt phải đỏ ngầu tơ máu của anh khóa chặt vào đôi mắt đang dao động của vị bác sĩ. "Ông nghĩ tôi là kẻ ngu ngốc sao? Diệp Chi không chết vì tai nạn. Các người đã cố tình tiêm một liều thuốc quá tải neuron để kiểm tra giới hạn chịu đựng của vỏ não con bé. Các người đã mưu sát em gái tôi để thu thập dữ liệu sóng não cho dự án An Thần Khang bẩn thỉu đó!"


"Tao không biết! Tao chỉ là bác sĩ phẫu thuật! Tao thực hiện ca mổ theo đúng quy trình cấp cứu!" Ngô Vĩnh ngoan cố chối tội, giọng ông ta vút cao lên đầy giả tạo. "Mày có đưa cái video này ra tòa thì luật sư Trương Gia Bình cũng sẽ chứng minh được kíp mổ đã làm hết sức! Mày không có bằng chứng nào khác ngoài một đoạn video quay trộm không rõ nguồn gốc pháp lý!"


Vân khựng lại. Lời nói của Ngô Vĩnh chạm đúng vào nút thắt pháp lý mà anh hằng lo sợ. Đúng vậy, một đoạn video quay trộm từ một kỹ thuật viên đã bị thuyên chuyển công tác như Hà sẽ dễ dàng bị đội ngũ pháp lý sừng sỏ của An Sinh vô hiệu hóa trước tòa dưới danh nghĩa chứng cứ thu thập bất hợp pháp. Anh cần một lời khai trực tiếp, một bằng chứng thép dẫn thẳng đến kẻ chỉ đạo thượng tầng.


Cơn sốt cao đột ngột dội lên thùy đỉnh khiến Vân lảo đảo. Đầu anh đau như có ai dùng búa đóng đinh găm thẳng vào xương chẩm. Tiếng rè rè, ù tai kéo dài vô cảm từ con chip sau gáy vang lên dồn dập. Anh cảm thấy bản ngã Sỹ Vân của mình đang yếu đi, nhường chỗ cho một dải năng lượng đen tối, tàn nhẫn đang cuồn cuộn dâng trào từ thùy thái dương.


Anh không còn thời gian nữa. Vết thương sau gáy đang mưng mủ ngược vào màng cứng, nhịp tim của cha anh tại chùa Lá đang đếm ngược từng giờ, và Hoàng Bách đang siết chặt vành đai đỏ truy quét. Anh phải bẻ gãy gã bác sĩ này ngay tại đây, bằng mọi giá.


Vân thọc tay vào túi áo gió sờn cũ, ngón tay cái bên phải miết chặt vào nút phát xung trên chiếc vỏ hộp quẹt Zippo cổ chứa máy nạp dữ liệu Echo-Link.


*Rè... rè... xè...*


Một luồng điện thế mạnh năm mươi mili-amp phóng thẳng vào vùng chẩm sau gáy anh. Vân co rúm người, mạch máu hai bên thái dương nổi rõ lên như những con giun đất dưới da. Cơn đau thần kinh cực hạn khiến anh suýt quỵ xuống, nhưng khi anh ngẩng đầu lên, thần thái của anh đã hoàn toàn thay đổi.


`Kích hoạt Đồng bộ hóa Level 3: Đồng bộ chiến đấu (65%).`


Đôi mắt Sỹ Vân trở nên hoàn toàn sắc lạnh, vô hồn và trống rỗng—ánh mắt của một kẻ dọn dẹp chuyên nghiệp đã quen nhìn thấy máu và cái chết. Nhân cách của Trịnh Thế Nam đã tiếp quản hoàn toàn hệ vận động của cơ thể anh. Vân không còn thuận tay trái nữa. Bàn tay phải của anh—bàn tay bị con chip chi phối—đột ngột di chuyển với một tốc độ kinh hoàng.


*Xoạch.*


Chiếc Dao bấm thép lạnh của Nam có khắc hai chữ "T.N" sờn cũ xuất hiện trên tay phải của Vân. Lưỡi dao bằng thép Damascus sáng loáng dưới ánh đèn sợi đốt, phát ra tiếng rít cơ học lạnh lùng khi lưỡi dao bật mở. Vân bước đến sát chiếc ghế sắt, tay phải cầm dao gõ nhẹ, đều đặn lên đùi của Ngô Vĩnh.


*Cạch. Cạch. Cạch.*


Tiếng kim loại va chạm vào lớp vải quần của Vĩnh nghe như tiếng gõ cửa của tử thần. Ngô Vĩnh nhìn chằm chằm vào lưỡi dao bấm, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, ướt sũng cả cổ áo phẫu thuật. Ông ta cảm nhận được sát khí thực thể phát ra từ người đàn ông trước mặt—thứ sát khí lạnh lùng của một kẻ giết người chuyên nghiệp, hoàn toàn khác với vẻ lầm lì của gã kỹ thuật viên nghèo khổ lúc nãy.


"Nam... Nam... Mày thực sự là Nam sao?" Ngô Vĩnh run rẩy gào lên, răng đập vào nhau lập cập. "Mày chưa chết dưới hầm B3... Mày quay lại để giết tao sao?"


"Ông Vĩnh," Vân lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng vô hồn của Nam vang lên, vang vọng trong không gian xưởng cơ khí tối tăm. "Ông là bác sĩ phẫu thuật thần kinh xuất sắc, chắc ông phải biết rất rõ cấu trúc giải phẫu của vùng đùi chứ?"


Vân khẽ cúi xuống, mũi dao bấm sắc lẹm lướt nhẹ dọc theo thớ cơ đùi của Ngô Vĩnh, dừng lại chính xác ở một điểm cách khớp háng ba centimet về phía trong.


"Dây thần kinh đùi nằm ngay dưới lớp mạc nông này," mũi dao bấm của Vân ấn nhẹ xuống, khiến lớp vải quần của Vĩnh lún vào một hốc nhỏ. Ngô Vĩnh hét lên một tiếng đau đớn dù lưỡi dao chưa hề cắt vào da thịt. "Chỉ cần tôi lách mũi dao này vào sâu đúng ba milimet... Đứt hoàn toàn dây thần kinh đùi. Ông sẽ không chảy máu đến chết đâu, vì tôi biết cách tránh động mạch đùi. Nhưng ông sẽ vĩnh viễn mất đi khả năng vận động và cảm giác của toàn bộ chân phải."


Vân nghiêng đầu, con mắt phải đỏ ngầu tơ máu trợn to nhìn thẳng vào mắt Vĩnh. "Và ông biết điều tuyệt vời nhất là gì không? Khi cảnh sát tìm thấy ông, họ sẽ nghĩ đây là một ca hoại tử tế bào thần kinh cục bộ do biến chứng của một vết nhiễm trùng cũ. Forensics sẽ không tìm thấy bất kỳ vết đâm vật lý nào từ bên ngoài nếu tôi dùng kỹ thuật lách kim của Nam. Ông sẽ nằm liệt giường suốt đời, giống như cha tôi, và không một ai trong tập đoàn An Sinh thèm nhìn đến ông một lần nữa."


"Đừng... đừng... làm ơn thả tôi ra!" Ngô Vĩnh khóc nấc lên, nước mắt nước mũi giàn giụa sau lớp kính cận lệch xẹo. Sự kiêu ngạo cậy thế tập đoàn của ông ta đã hoàn toàn bị đè bẹp dưới nỗi sợ hãi tột cùng về sự tàn phế thể xác sát sườn. Ông ta biết kẻ đứng trước mặt mình là Trịnh Thế Nam—kẻ dọn dẹp máu lạnh không hề biết ghê tay trước bạo lực. "Tôi chỉ làm theo lệnh! Tôi không có thù oán gì với con bé Diệp Chi cả!"


"Ai ra lệnh?" Vân gầm lên, tay phải ấn mạnh mũi dao bấm thêm một milimet. Một vệt máu đỏ tươi bắt đầu thấm qua lớp vải quần màu xanh lá cây của Vĩnh. "Trịnh Minh Hải? Hay ai?"


"Không phải Hải! Hải chỉ là kẻ giám sát số liệu!" Ngô Vĩnh hoảng loạn gào lên, toàn thân co rúm lại trên ghế sắt, nước tiểu bắt đầu khai nồng chảy dọc chân ghế xuống nền xi măng bẩn thỉu. "Tôi chỉ làm theo lệnh viết tay của Trịnh Mỹ Lệ! Bản gốc lệnh mổ viết tay của bà ta vẫn nằm trong két sắt văn phòng của bà ta ở tầng mười tám tòa tháp An Sinh! Bà ta giữ nó làm lá bài bảo mạng phòng trường hợp dự án bị rò rỉ! Làm ơn tha cho tôi! Tôi có tệp ghi âm cuộc gọi của bà ta ép tôi thực hiện ca mổ! Tôi sẽ đưa cho anh!"


*Rè... rè... eeee...*


Con chip sau gáy Vân bỗng phóng ra một luồng điện thế cực mạnh, dội thẳng vào vùng dưới đồi của não bộ anh. Cơn co giật cơ mặt bên trái bộc phát dữ dội, khiến Vân lảo đảo lùi lại một bước. Anh buông chuôi dao bấm ra, tay phải ôm lấy gáy rỉ mủ đang nóng bỏng như lửa đốt.


Trong đầu anh, giọng nói lạnh lùng, tàn nhẫn của Trịnh Thế Nam vang lên rõ mồn một qua dải sóng thần kinh: *"Giết nó đi, Sỹ Vân. Nó là nhân chứng sống biết mày đang giả mạo tao. Cắt động mạch cổ của nó, dọn sạch hiện trường giống như tao đã từng làm..."*


"Không..." Vân lầm bầm bằng giọng nói thật của mình, bàn tay trái nắm chặt lấy chiếc Huân chương chiến sĩ của ông nội giấu trong túi áo ngực. Kim loại sắc nhọn của chiếc huân chương ghim chặt vào lòng bàn tay anh đến rỉ máu, nỗi đau thể xác thực tế kéo anh ra khỏi cơn hoang tưởng xâm lấn của Nam. "Tao không phải là sát thủ... Tao là Lâm Sỹ Vân..."


Anh thở dốc, dùng tay trái rút chiếc điện thoại Nokia cũ của Nam ra khỏi túi áo bảo hộ, bật chức năng ghi âm và chĩa về phía Ngô Vĩnh đang khóc lóc thảm thiết trên ghế.


"Nói lại một lần nữa vào đây," Vân khàn giọng ra lệnh, con mắt phải của anh vẫn khóa chặt lấy vị bác sĩ phẫu thuật. "Tên kẻ chỉ đạo, vị trí của bản gốc lệnh mổ, và toàn bộ quy trình mưu sát Lâm Diệp Chi. Nói!"


Ngô Vĩnh nhìn vào chiếc điện thoại cổ, biết rằng mình vừa tự tay ký vào bản án tử hình của chính mình trước tập đoàn, nhưng dưới áp lực bạo lực lạnh lùng của con chip Nam vẫn đang lảng vảng trong mắt Vân, ông ta không còn lựa chọn nào khác. Ông ta bắt đầu khai báo, từng lời khai bằng máu và nước mắt vang lên rõ mồn một trong không gian xưởng cơ khí tối tăm, hòa vào tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài.


Vân nhấn nút dừng ghi âm trên chiếc Nokia cũ. Anh đã có được lời khai thú tội đầu tiên của Ngô Vĩnh, nhưng vị bác sĩ vẫn lắc đầu quầy quậy khi Vân yêu cầu ông ta đứng ra làm chứng trước tòa. "Tôi không dám! Mỹ Lệ sẽ giết tôi trước khi tôi kịp bước vào phòng nghị án! Hoàng Bách sẽ giết cả nhà tôi!"


Đúng lúc này, chiếc điện thoại Nokia cũ của Nam trong tay Vân bỗng rung lên bần bật. Màn hình hiển thị một dải tần số sóng radio lạ đang dội ngược từ trạm phát sóng BTS gần nhất tại Quận 7.


Đó là tín hiệu quét định vị tầm xa của phòng an ninh tập đoàn An Sinh. Hoàng Bách đã phát hiện ra sự biến mất của bác sĩ Ngô Vĩnh tại bãi đỗ xe phòng khám tư nhân Quận 5 và đang bắt đầu cho người rà soát các camera an ninh xung quanh khu vực ranh giới Quận 7.


Thời gian của Vân đã hết. Anh phải di tản Ngô Vĩnh trước khi lực lượng tuần tra vũ trang của Hoàng Bách ập vào xưởng cơ khí này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!