Điểm Hẹn Chợ Tảo
Cơn mưa chiều Sài Gòn trút xuống khu chợ điện tử Nhật Tảo một thứ nước xám xịt, hầm hập hơi nóng bốc lên từ lòng đường nhựa bong tróc. Không khí ngột ngạt, đặc quánh mùi nhựa cháy, mùi chì hàn từ những sạp sửa chữa bảng mạch, pha lẫn mùi bìa các-tông sũng nước mưa. Dưới những tấm bạt xanh đỏ giăng tạm bợ rách nát, hàng ngàn bóng đèn sợi đốt tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, tù mù, rọi lên những đống linh kiện điện tử cũ chất cao như núi. Những thùng loa mục nát, những chồng bo mạch rỉ sét, những sợi dây cáp đồng lòng thòng như những búi dây leo trong một khu rừng phế thải cơ học.
Lâm Sỹ Vân bước đi lầm lũi trong những lối đi hẹp chỉ vừa hai người tránh nhau. Bộ đồng phục bảo trì màu xanh sẫm dính bết vào bả vai gầy guộc do nước mưa lẫn mồ hôi lạnh. Anh kéo sụp vành mũ lưỡi trai xuống sát sống mũi, cố gắng che đi gương mặt tái nhợt và con mắt trái đang mờ tịt đi vì thiếu máu cục bộ. Cơn sốt bốn mươi độ đang thiêu đốt đại não anh, biến thùy chẩm thành một lò than nóng bỏng. Sau gáy anh, bên dưới lớp tóc cắt sát, vết mổ cấy ghép chip neuron lậu đang sưng tấy, mưng mủ nghiêm trọng. Áp lực mủ và dịch máu vàng nhạt bị ép ngược vào bên trong màng cứng sọ não do miếng dán silicon ngụy trang dán quá kín, tạo ra những cơn nhói buốt dọc cột sống. Cứ mỗi vài phút, nửa cơ mặt bên trái của anh lại co giật nhẹ một cách vô thức, một phản ứng phụ tàn nhẫn của con chip 'Phản xạ Tiếng vọng'.
Anh không dùng bất kỳ viên kháng sinh tây y nào. Sỹ Vân biết rất rõ Hoàng Bách đã lập trình hệ thống AI của phòng an ninh tập đoàn An Sinh để quét toàn bộ dữ liệu mua bán biệt dược đặc trị nhiễm trùng thần kinh tại các nhà thuốc trong bán kính năm cây số quanh khu vực này. Chỉ cần một đơn thuốc kháng sinh xuất hiện, vị trí của anh sẽ bị định vị ngay lập tức. Anh chỉ có thể chịu đựng bằng ý chí thép, thỉnh thoảng dùng tay trái – bàn tay thuận tự nhiên duy nhất còn thuộc về bản ngã của anh – nhét sâu một miếng gạc tẩm nước sắc đắng ngắt từ cây Bán Chi Liên tươi vào sát mép vết thương để hạ nhiệt màng não.
*Rè... rè... eeee...*
Con chip sau gáy lại phóng ra một luồng điện thế nhẹ, dập tắt cơn đau bằng một cảm giác tê liệt vô cảm. Vân nhắm chặt mắt, chịu đựng tiếng ù tai kéo dài lạnh lùng ấy. Anh đã quên sạch khuôn mặt dịu dàng của mẹ Nguyễn Thị Mai, quên mất giọng nói trong trẻo của em gái Lâm Diệp Chi, và thậm chí cả những ký ức về ngày sinh nhật lần thứ mười của cô bé cũng đã tan thành tàn tro. Con chip đang nuốt chửng linh hồn anh, tự động lấp đầy những khoảng trống ký ức bằng các thuật toán bẻ khóa lạnh lùng của Trịnh Thế Nam. Bàn tay phải của Vân – bàn tay bị con chip chi phối – bắt đầu gảy nhẹ ngón cái theo một nhịp điệu đều đặn, vô cảm.
Anh dừng lại trước một sạp hàng nhỏ nằm sâu trong góc tối của khu chung cư Nguyễn Kim cũ. Sạp hàng không có biển hiệu, chỉ có một tủ kính mờ đục chứa đầy những chiếc điện thoại cổ rách nát và những hộp thiết bị bẻ khóa phủ đầy bụi.
Sơn Sứt đang ngồi khom lưng dưới ánh đèn tuýp nhấp nháy. Gã thanh niên hai mươi bảy tuổi có mái tóc nhuộm vàng phai xơ xác, môi dưới bị sứt nhẹ lộ ra chiếc răng khểnh. Đôi ngón tay gầy gộc, dài ngoằng của gã lướt nhanh trên bàn phím một chiếc laptop MSI đời cũ, xung quanh là vô số sợi dây cáp kết nối lòng thòng.
"Đến rồi à?" Sơn Sứt không ngẩng đầu lên, giọng nói khàn khàn, láu lỉnh đặc trưng của dân chợ đen. "Thằng Nam 'Bóng Ma' dạo này nhìn tàn tạ vậy? Nghe giang hồ đồn mày bị tập đoàn An Sinh hỏa táng lậu dưới hầm B3 rồi mà?"
"Tao chưa chết," Vân khàn giọng trả lời, cố tình điều chỉnh dây thanh quản xuống tông giọng trầm ấm nhưng lạnh lùng của Nam để qua mặt gã thợ sửa. "Điện thoại của tao thế nào rồi?"
Sơn Sứt khẽ huýt sáo, tay gõ mạnh một phím Enter. Trên màn hình laptop, một phần mềm bẻ khóa chuyên dụng chạy dải code xanh lục nhấp nháy liên tục, rồi dừng lại ở một thư mục lưu trữ tin nhắn SMS đã bị xóa từ lâu. Gã lôi từ trong hộc tủ ra chiếc điện thoại Nokia cổ của Nam, lúc này đã được câu trực tiếp vào một hộp thiết bị bẻ khóa vạn năng 'U-Box' bằng những sợi dây đồng mảnh như sợi tóc.
"Hàng của mày đây," Sơn Sứt quay màn hình máy tính về phía Vân, nở một nụ cười hở lợi sứt. "Mật khẩu bảo mật Symbian đời cũ đối với tao chỉ là trò trẻ con. Nhưng tao nói trước, dữ liệu này bị xóa sâu lắm, tao phải dùng thuật toán khôi phục phân vùng nhớ vật lý mới lôi ra được mấy tin nhắn SMS ẩn này. Mày nợ tao thêm năm triệu tiền công bẻ khóa ngoại tuyến đó."
Vân không trả lời. Anh dùng bàn tay trái cầm lấy chiếc điện thoại, mắt phải trợn to nhìn trân trân vào những dòng tin nhắn hiển thị trên màn hình. Đó là những cuộc hội thoại ngắn, lạnh lùng giữa Trịnh Thế Nam và một số điện thoại không có tên trong danh bạ, nhưng Vân biết rõ dải số đó thuộc về máy cá nhân của Phó Tổng giám đốc Trịnh Mỹ Lệ.
`[Nam]: Hồ sơ bệnh án số 09-Beta đã được dọn sạch. Mẫu máu của con bé Diệp Chi đã được đưa vào lò thiêu hầm B3. Khoản tiền 2 tỷ của tôi đâu?`
`[Mỹ Lệ]: Tiền đã chuyển vào tài khoản ngầm của mày tại Singapore. Biến mất khỏi thành phố ngay lập tức. Mày biết quá nhiều rồi, Nam.`
`[Nam]: Bà nghĩ 2 tỷ là đủ để tôi im lặng về việc bà cố tình tiêm liều thuốc quá tải hủy hoại não bộ của con bé sao? Tôi cần thêm 3 tỷ nữa, nếu không bản gốc lệnh mổ viết tay của bà sẽ xuất hiện trên bàn của Bộ Y tế.`
Lòng bàn tay Vân siết chặt lấy chiếc điện thoại đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Sự thật tàn nhẫn phơi bày trước mắt anh như một nhát dao chém đứt mọi sự nghi ngờ cuối cùng. Trịnh Thế Nam không phải là một nạn nhân vô tội. Gã sát thủ dọn dẹp này đã đồng lõa với Mỹ Lệ để tiêu hủy chứng cứ mưu sát Diệp Chi, và gã bị thủ tiêu chỉ vì lòng tham vô hạn của một kẻ tống tiền. Cái chết của em gái anh – Lâm Diệp Chi – thực sự là một vụ mưu sát thử nghiệm lâm sàng có tổ chức để lấy dữ liệu neuron.
Cơn căm phẫn tột độ dâng trào trong lồng ngực Vân, khiến mạch máu hai bên thái dương nổi rõ, đập thình thịch. Đúng lúc này, con chip sau gáy lại phóng điện dữ dội do cảm xúc kích động mạnh, ép nửa mặt trái của anh co giật liên tục. Vân phải đưa tay nắm chặt lấy chiếc Huân chương chiến sĩ của ông nội giấu trong túi áo ngực để tìm kiếm một điểm tựa lý trí.
"Này, Nam... mày có sao không?" Sơn Sứt nhìn thấy gương mặt méo mó, đẫm mồ hôi lạnh của Vân thì đâm ra lo sợ. "Trông mày như sắp đột quỵ tới nơi rồi. Nhận đồ xong thì biến nhanh đi, dạo này người của Hoàng Bách lảng vảng quanh chợ Nhật Tảo nhiều lắm. Tao không muốn rước họa vào thân đâu."
Vân chưa kịp cất chiếc điện thoại vào túi thì tai phải anh chợt nhói lên. Bản năng cận chiến của Nam từ con chip tự động kích hoạt, truyền vào tai anh tiếng bước chân nện dồn dập trên vũng nước mưa bẩn ngoài lối đi hẹp.
Anh liếc mắt ra ngoài sạp hàng. Ba gã đàn ông mặc áo sơ mi hoa hòe phanh ngực, xăm trổ đầy hai cánh tay đang rẽ đám đông đi tới. Tay chúng thọc sâu vào những chiếc túi vải bạt dài quấn đầy giấy báo cũ – ngụy trang đặc trưng của vũ khí lạnh đường phố. Đi đầu là một tên mặt rỗ, mắt trợn trừng hung tợn.
"Mẹ kiếp! Tụi đàn em của Sáu Búa!" Sơn Sứt hoảng hốt kêu lên, định lùi lại phía sau tủ kính.
"Sơn, ngồi im!" Vân khàn giọng ra lệnh.
Ba tên côn đồ đã áp sát sạp hàng. Tên đi đầu giật phăng lớp giấy báo cũ, lộ ra lưỡi mã tấu sáng loáng, sắc lẹm dính nước mưa. Hắn chĩa thẳng mũi đao vào ngực Vân, rít qua kẽ răng: "Thằng chó! Đại ca Sáu Búa tìm mày lâu rồi. Khôn hồn thì đi theo tụi tao, không thì tao chém chết mẹ mày tại chỗ!"
Đám đông xung quanh nhìn thấy mã tấu liền la hét thất thanh, dẫm đạp lên nhau bỏ chạy toán loạn. Những sạp hàng bên cạnh vội vã kéo cửa sập sắt xuống tạo nên những tiếng *ầm ầm* kinh hoàng.
Vân đứng im, hai tay buông thõng. Trong túi áo bảo hộ, ngón tay cái bên phải của anh vô thức nhấn nút phát xung trên chiếc Zippo cổ.
`Kích hoạt Đồng bộ hóa Level 3: 65%.`
Một luồng điện thế mạnh phóng thẳng vào thùy chẩm, chạy dọc cột sống xuống các bó cơ cánh tay. Đôi mắt Vân đột ngột biến đổi, trở nên sắc lạnh, vô hồn như hai hốc đá tối tăm. Tư thế đứng khòm của anh thẳng tắp lên, bả vai trái căng cứng. Bản năng sát thủ của Trịnh Thế Nam đã hoàn toàn tiếp quản hệ vận động của cơ thể anh.
"Chém chết nó cho tao!" Tên mặt rỗ gào lên, vung đao chém một nhát xéo chí mạng từ trên xuống nhắm thẳng vào cổ họng Vân.
Nhát chém cực nhanh, xé rách màn mưa ẩm ướt. Nhưng trong dải thời gian phản ứng thần kinh rút ngắn xuống còn 0.12 giây của Nam, đường đi của lưỡi đao hiện lên chậm rãi như một thước phim quay chậm. Vân không lùi. Anh lách người sang bên trái đúng một milimet, nhát đao sượt qua cổ áo bảo hộ, chém phăng chiếc mũ lưỡi trai của anh bay mất, găm mạnh vào chiếc tủ gỗ sạp hàng bên cạnh, bắn ra những tia lửa điện đỏ rực từ đống bo mạch cũ.
Tận dụng khoảng trống khi đối phương chưa kịp thu đao, Vân thuận tay trái chộp lấy một cuộn dây cáp điện lõi đồng lớn đặt trên bàn của Sơn Sứt. Anh quăng mạnh cuộn cáp, sợi dây đồng cứng ngắc quấn chặt lấy cổ tay cầm đao của tên mặt rỗ. Vân siết mạnh dây cáp, xoay người dùng vai làm điểm tựa, thực hiện một thế bẻ khớp vai tàn nhẫn của Nam.
*Khục!*
Tiếng xương vai lìa khỏi khớp vang lên khô khốc, ghê rợn. Tên mặt rỗ rú lên một tiếng thảm thiết, cánh tay phải buông thõng, chiếc mã tấu rơi tự do. Vân nhạy bén dùng chân trái đá móc vào chuôi đao, hất chiếc mã tấu bay lên không trung, rồi dùng tay trái – bàn tay thuận tự nhiên của anh – bắt gọn lấy chuôi đao.
Tên thứ hai cầm mã tấu lao tới từ phía bên phải sạp hàng hẹp. Vân không dùng lưỡi đao để chém giết. Lời thề chính trực của gia đình họ Lâm và lời dặn của thầy Triết hiện lên giữ chặt ranh giới đạo đức cuối cùng của anh. Vân xoay ngược chuôi đao, dùng cán mã tấu bằng sắt nặng nề nện thẳng vào xương quai hàm của tên thứ hai.
*Bốp!*
Cú đánh cực mạnh khiến tên này văng ngược ra sau, đập sầm vào chiếc tủ kính chứa điện thoại cũ của Sơn Sứt, làm kính vỡ vụn thành trăm mảnh. Gã đổ gục xuống sàn đất, bất tỉnh nhân sự, máu tươi từ miệng rỉ ra hòa vào nước mưa bẩn.
Vân lách người định thoát ra lối đi phía sau. Anh thọc tay vào túi áo khoác lấy bộ chặn sóng sinh trắc học cầm tay 'RF-Shield' để gây nhiễu camera an ninh khu chợ. Nhưng đúng lúc đó, tên côn đồ thứ ba – kẻ nãy giờ vẫn đứng cảnh giới phía sau – điên cuồng lao vào ôm chặt lấy hông Vân từ phía sau, xô mạnh anh ngã sầm vào một kệ sắt chứa đầy những chiếc biến áp nguồn công nghiệp nặng nề.
*Rầm!*
Cú va chạm vật lý cực mạnh khiến kệ sắt đổ sập, đè lên chân Vân. Thiết bị RF-Shield trong túi áo khoác bị đè nén dưới trọng lượng hàng chục ký sắt thép, phát ra một tiếng *bép* chập mạch khô khốc, kèm theo một làn khói đen khét lẹt bốc lên từ túi áo. Thiết bị bảo mệnh duy nhất để chống lại hệ thống camera AI của Hoàng Bách đã bị phá hủy hoàn toàn.
"Thằng chó! Tao giết mày!" Tên thứ ba gầm lên, tay vung con dao bấm găm thẳng vào lưng Vân.
Vân cắn chặt răng đến bật máu môi dưới cơn đau đớn tột cùng từ vết thương sau gáy đang bị ép mủ. Anh dùng chân phải đạp mạnh vào gối tên côn đồ, ép hắn buông tay, rồi xoay người bồi thêm một cú chỏ chính xác vào chấn thủy khiến hắn ngã quỵ gục xuống vũng nước mưa.
Nhưng cái giá phải trả cho chiến thắng cận chiến này quá đắt.
Trong lúc Vân giãy giụa thoát khỏi thế ôm khóa của tên thứ ba, lưỡi mã tấu sắc nhọn của tên mặt rỗ bị gãy khớp vai trước đó đã vô tình chém sượt qua gáy anh. Nhát chém không sâu vào da thịt, nhưng mũi dao sắc bén đã rạch rách hoàn toàn miếng dán ngụy trang silicon silicon dán sau gáy Vân.
*Xoạt.*
Miếng dán silicon bong ra, rơi xuống vũng nước bùn nhão nhoét. Vết mổ sẹo lồi lớn đỏ hồng, sưng tấy rỉ dịch mủ vàng nhạt cùng mớ điện cực kim loại của con chip neuron lậu lộ diện hoàn toàn dưới ánh sáng vàng vọt của khu chợ.
Ngay phía trên sạp hàng của Sơn Sứt, một chiếc camera giám sát an ninh hình cầu của khu chợ đang chớp nháy ánh đèn led đỏ đều đặn. Ống kính camera tự động xoay chuyển, khóa chặt vào gương mặt đẫm mồ hôi lạnh và vết sẹo mổ lồi đặc trưng sau gáy của Lâm Sỹ Vân.
*Tít... Tít... Tít...*
Tiếng còi báo động đỏ của hệ thống AI nhận diện mống mắt trung tâm vang lên dồn dập từ chiếc loa phóng thanh đầu ngõ chợ Nhật Tảo, xé toạc màn mưa bong bóng. Danh tính thực địa của anh đã bị lộ vĩnh viễn trên bản đồ săn lùng của Hoàng Bách.
"Sơn! Chạy đi!"
Vân hét lên, tay trái ôm chặt chiếc điện thoại chứa tin nhắn SMS tống tiền, tay phải ghì chặt vết mổ gáy đang chảy máu loang lổ, lách nhanh vào đám đông hỗn loạn của khu chợ đang hoảng loạn trốn chạy dưới cơn mưa tầm tã.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!