Độc Chất Giấu Kín
Cơn mưa phùn lạnh lẽo của buổi trưa muộn trút xuống những mái tôn rỉ sét của khu chợ Nhật Tảo, Quận 5, tạo nên một bản nhạc hỗn loạn và đơn điệu. Trong căn phòng trọ rẻ tiền thuê theo giờ, không gian ngột ngạt mùi ẩm mốc pha lẫn mùi cồn sát trùng nồng nặc. Lâm Sỹ Vân ngồi bất động trên chiếc ghế gỗ gãy một bên tựa, hai mắt nhắm nghiền, nhưng lồng ngực phập phồng dữ dội theo từng nhịp thở đứt quãng.
Cơn sốt bốn mươi độ đang thiêu đốt toàn bộ hệ thần kinh của anh. Vết mổ cấy ghép chip neuron lậu sau gáy – vết rách sâu từ trận cận chiến ở tầng mười hai – giờ đây đang mưng mủ nhiễm trùng nghiêm trọng dưới miếng dán silicon ngụy trang bí khí. Lớp silicon dán chặt vào da thịt để ngăn chặn các thiết bị quét dải sóng của Hoàng Bách vô tình biến vết thương thành một cái bẫy nhiệt kín. Áp lực mủ và dịch máu vàng nhạt rỉ ra, nóng bỏng và dính dáp, ép ngược vào bên trong màng cứng sọ não, tạo nên những cơn đau nhói buốt dọc cột sống.
Nửa mặt bên trái của Vân thỉnh thoảng lại co giật nhẹ một cách vô thức. Con mắt trái hoàn toàn mờ tịt, chỉ còn mắt phải trợn to, đỏ ngầu tơ máu. Vân không dùng bất kỳ một viên kháng sinh hay thuốc giảm đau tây y nào. Anh thừa hiểu Hoàng Bách đã lập trình hệ thống AI của phòng an ninh tập đoàn để quét toàn bộ dữ liệu mua bán biệt dược đặc trị nhiễm trùng thần kinh tại các hiệu thuốc lớn trong bán kính năm cây số quanh khu vực này. Chỉ cần một đơn thuốc kháng sinh phổ rộng xuất hiện trên hệ thống y tế, vị trí của anh sẽ bị khoanh vùng lập tức.
Anh run rẩy đưa bàn tay trái – bàn tay thuận tự nhiên duy nhất còn thuộc về bản ngã của mình – nhúng một miếng gạc vào bát nước sắc đắng ngắt từ cây Bán Chi Liên tươi. Thứ thảo dược thô sơ này là thứ duy nhất giúp anh hạ nhiệt vỏ não và giảm phù màng não mà không để lại vết vết kỹ thuật số. Khi miếng gạc lạnh chạm vào vết sẹo mổ lồi đỏ hồng sau gáy, một cơn buốt thấu xương tủy dội thẳng lên đỉnh đầu khiến Vân nấc nghẹn.
*Rè... rè...*
Con chip neuron lậu 'Phản xạ Tiếng vọng' găm sâu dưới xương chẩm phóng ra một luồng điện thế nhẹ, dập tắt cơn đau bằng một cảm giác tê liệt vô cảm. Nhưng đi kèm với nó là sự lãng quên tàn nhẫn. Vân nhắm mắt, cố gắng lục tìm giọng nói của em gái Lâm Diệp Chi trong đầu. Trống rỗng. Anh cố gắng nhớ lại khuôn mặt dịu dàng của mẹ Nguyễn Thị Mai. Chỉ có một làn sương mù xám xịt. Ngay cả ngày sinh nhật lần thứ mười của Diệp Chi, ngày hai anh em chia nhau chiếc bánh tiêu nghèo khó bên bờ kênh Bình Đông, cũng đã tan thành tàn tro. Con chip đang nuốt chửng linh hồn anh, tự động lấp đầy những khoảng trống ký ức bằng các thuật toán bẻ khóa lạnh lùng của Trịnh Thế Nam. Bàn tay phải của Vân – bàn tay bị con chip chi phối – bắt đầu gảy nhẹ ngón cái theo một nhịp điệu đều đặn, vô cảm.
Anh nhìn vào màn hình chiếc laptop cũ đang hiển thị đoạn video mổ của Diệp Chi tại Phòng mổ số 9 do Trần Thu Hà cung cấp. Hình ảnh em gái anh flatline – nhịp tim rơi xuống mức bằng không dưới sự cố ý trì hoãn cấp cứu của bác sĩ Ngô Vĩnh và Trịnh Minh Hải – như một bản án bằng máu ghim chặt vào tâm trí anh. Sự căm phẫn đè bẹp cơn sốt. Vân biết, video mổ chỉ là chứng cứ hình ảnh. Để đập tan lá chắn 'tai nạn y khoa' và sự tẩy trắng truyền thông của tập đoàn An Sinh, anh cần một bằng chứng khoa học không thể chối cãi: dữ liệu kiểm nghiệm hóa sinh gốc chứng minh sự hiện diện cố ý của tạp chất hủy hoại thần kinh trong dòng thuốc 'An Thần Khang' lỗi.
Để lấy được thứ đó, anh cần Võ Minh Thư.
***
Khoảng một tiếng sau, dưới cơn mưa phùn dầm dề, Vân lẩn khuất trong bộ đồng phục bảo trì màu xanh sẫm, kéo sụp mũ lưỡi trai để che đi vết sẹo gáy rỉ mủ. Anh đứng đợi ở lối cầu thang kỹ thuật tối tăm, ẩm ướt nối liền với bãi xe của phân khu nghiên cứu lâm sàng.
Tiếng bước chân vội vã, rụt rè vang lên. Võ Minh Thư bước vào lối thoát hiểm. Cô gái hai mươi tư tuổi, dáng người nhỏ nhắn dưới chiếc áo blouse trắng rộng thùng thình, gương mặt nhợt nhạt sau làn kính cận dày cộp. Nhìn thấy Vân, Thư giật mình lùi lại, hai tay siết chặt chiếc cặp da chứa tài liệu.
"Anh... anh Vân?" Thư thì thào, giọng run rẩy. "Sao anh lại ra nông nỗi này? Chị Hà nói anh đang..."
"Thư, cảm ơn em đã đến," Vân khàn giọng cắt ngang, giọng nói trầm xuống một tông đầy mệt mỏi nhưng lạnh lùng. "Thời gian của anh không còn nhiều. Anh cần em giúp anh trích xuất tệp phân tích sắc ký lỏng hiệu năng cao HPLC của lô thuốc thử nghiệm lâm sàng số 09-Beta từ máy tính của Trịnh Minh Hải."
Thư lắc đầu quầy quậy, nước mắt bắt đầu rỉ ra sau tròng kính cận. "Không được đâu anh Vân! Phân khu hóa nghiệm lâm sàng cấp thấp giờ đây bị Lâm Thế Kiệt giám sát rất chặt. Mọi cổng USB vật lý trên máy tính của anh Hải đều bị khóa phân quyền ngoại vi. Nếu em cắm USB vào, hệ thống an ninh mạng trung tâm sẽ phát báo động lập tức. Em... em sợ lắm. Diệp Chi đã mất rồi, em không muốn..."
"Diệp Chi không chết vì tai nạn y khoa, Thư ạ," Vân nhìn thẳng vào mắt Thư bằng con mắt phải còn lại, ánh mắt sắc bén như một lưỡi dao mổ. "Em ấy bị mưu sát thử nghiệm. Trịnh Minh Hải đã cố tình đè ống tiêm chất đối kháng xuống để thu thập dữ liệu hủy hoại vỏ não của em ấy. Anh đã xem video mổ gốc. Họ coi mạng sống của người nghèo Bình Đông, coi mạng sống của Diệp Chi như một đống số liệu rác thải."
Vân đưa chiếc USB kim loại màu bạc – thứ chứa đoạn video mổ định mệnh – ra trước mặt Thư. "Em là bạn thân nhất của Diệp Chi. Em biết em ấy chính trực thế nào. Nếu chúng ta im lặng, dòng thuốc lỗi này sẽ được thương mại hóa, và hàng ngàn đứa trẻ nghèo khác sẽ bị hủy hoại não bộ giống như em ấy. Anh không ép em. Nhưng đây là cơ hội duy nhất để chúng ta trả lại danh dự cho Diệp Chi."
Nhìn chiếc dây chuyền bạc mặt cỏ bốn lá của Diệp Chi đang lấp ló sau cổ áo bảo hộ của Vân, lòng chính trực và nỗi đau mất bạn của Thư bùng lên, đè bẹp nỗi sợ hãi nhút nhát thường ngày. Cô lau nước mắt, giật lấy chiếc USB từ tay Vân.
"Đêm nay... cuối giờ làm việc, khi mọi người thay ca," Thư rít qua kẽ răng, gương mặt lộ rõ sự quyết tuyệt. "Em sẽ lách vào phòng hóa nghiệm của anh Hải. Anh hãy đợi em ở cổng sau."
***
6 giờ 15 phút chiều thứ Tư.
Phân khu hóa nghiệm lâm sàng chìm trong ánh sáng trắng lạnh lẽo, vô trùng của hệ thống đèn LED âm trần. Mùi hóa chất hữu cơ, mùi cồn công nghiệp và tiếng rít đều đặn của máy ly tâm tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, cô độc. Các kỹ thuật viên khác đã thu dọn đồ đạc để bàn giao ca trực. Võ Minh Thư đứng trước bồn rửa dụng cụ thủy tinh, giả vờ tỉ mỉ lau chùi từng chiếc ống nghiệm, nhưng đôi mắt cô lén lút quan sát chiếc camera giám sát góc rộng gắn trên trần nhà.
Khi người đồng nghiệp cuối cùng bước ra ngoài và tiếng cửa kính trượt đóng lại, Thư lập tức đặt chiếc ống nghiệm xuống. Cô nhanh chóng bước về phía bàn làm việc của Trịnh Minh Hải ở góc phòng.
Chiếc máy tính chuyên dụng kết nối trực tiếp với máy phân tích sắc ký lỏng HPLC đang hiển thị màn hình chờ bảo mật. Thư hít một hơi thật sâu để giữ cho đôi tay đeo găng cao su không bị run rẩy. Cô nhập mật mã đăng nhập của Hải mà cô đã lén ghi nhớ từ những lần hỗ trợ nhập liệu trước đó.
*Cạch.*
Giao diện hệ thống hiện ra. Thư nhanh chóng truy cập vào phân vùng lưu trữ gốc của dự án 09-Beta. Cô tìm thấy tệp dữ liệu phân tích sắc ký lỏng chứa dải peak độc chất của mẫu thuốc lỗi. Thư lén rút chiếc USB bạc từ túi áo blouse, cắm vào cổng kết nối vật lý phía sau thùng máy tính.
Một cửa sổ nhỏ hiện lên trên màn hình: `Đang sao chép dữ liệu... 10%... 20%...`
Tim Thư đập thình thịch trong lồng ngực. Tiếng quạt tản nhiệt của máy tính kêu vo vo như tiếng ong vẽ trong đầu cô. Cô nhìn chằm chằm vào thanh tiến trình đang bò một cách chậm chạp.
`40%... 50%...`
*Cạch. Xoạt.*
Tiếng cửa kính trượt của phòng hóa nghiệm đột ngột mở ra. Tiếng giày da nện xuống sàn đá cẩm thạch phẳng phiu, dứt khoát và đầy tự tin vang lên.
Trịnh Minh Hải bước vào.
Gã mặc chiếc áo blouse trắng thiết kế riêng phẳng phiu, tay đeo chiếc đồng hồ thông minh Apple Watch Ultra đang nhấp nháy đèn xanh. Mái tóc vuốt keo gọn gàng, gương mặt bảnh bao nhưng toát lên vẻ kiêu ngạo, thực dụng đặc trưng của dòng họ Trịnh. Hải dừng bước, nheo mắt nhìn về phía bàn làm việc của mình.
"Thư? Giờ này cô chưa về à?" Giọng nói của Hải vang lên, sắc lạnh và đầy nghi ngờ.
Thư giật bắn mình. Trong một phản xạ sinh tồn cực hạn, cô không rút USB ra vì biết nếu rút đột ngột sẽ gây lỗi cổng kết nối và phát ra cảnh báo hệ thống tự động của Lâm Thế Kiệt. Tiến trình sao chép lúc này đạt đúng̀60%`.
Cô nhanh trí nhấn tổ hợp phím tắt ẩn trên bàn phím, mở một biểu đồ phân tích dải quang phổ thông thường đè lên màn hình sao chép đang chạy ngầm.
"Dạ... dạ thưa anh Hải," Thư cố giữ giọng không run, đứng che khuất cổng USB phía sau thùng máy. "Em đang kiểm tra lại dải peak nền của lô thuốc thử nghiệm tuần trước. Em thấy có một số điểm bất thường trong chỉ số độc chất thặng dư nên muốn đối chiếu lại trước khi bàn giao ca."
Hải tiến sát lại gần. Khoảng cách giữa gã và Thư chỉ chưa đầy nửa mét. Mùi nước hoa đắt tiền của gã pha lẫn mùi hóa chất tạo nên một cảm giác ngột ngạt đến nghẹt thở. Hải nghiêng đầu, mắt khóa chặt vào màn hình máy tính.
"Điểm bất thường?" Hải nheo mắt, gõ ngón tay đeo đồng hồ thông minh lên mặt bàn gỗ vang lên những tiếng *cộc, cộc* đều đặn, áp lực. "Cô đang nói về chỉ số hoại tử tế bào não vùng dưới đồi ở mẫu thử số mười hai?"
"Dạ... đúng vậy," Thư nuốt nước bọt, hai tay đan chặt vào nhau sau lưng để giấu đi sự run rẩy dữ dội. "Theo biểu đồ sắc ký lỏng HPLC, dải peak ở thời gian lưu 4.2 phút xuất hiện hiện tượng nhiễu nền rất lớn. Sự sụt giảm mật độ liên kết khớp thần kinh ở thùy dưới đồi của các mẫu thử lâm sàng dường như vượt quá mức sai số cho phép của tiêu chuẩn cơ sở..."
Hải bật cười, một tiếng cười khẩy đầy kiêu ngạo. Gã cúi xuống, đưa tay nắm lấy con chuột máy tính, đẩy nhẹ tay Thư ra. Khoảng cách giữa bàn tay gã và chiếc USB đang cắm phía sau chỉ cách nhau vài centimet.
"Thư, cô đúng là non kém về mặt chuyên môn," Hải vừa nói vừa di chuyển con chuột trên màn hình, chỉ vào các đỉnh peak của biểu đồ ngụy trang. "Sự sụt giảm mật độ khớp thần kinh thực chất là do sai số tích phân của thuật toán phần mềm cũ khi xử lý dung môi acetonitrile bị nhiễm tạp. Đó là hiện tượng bão hòa thụ thể tạm thời do liên kết hydro không bền, không phải biến chứng thực thể hủy hoại não bộ như cô nghĩ. Cô định dùng cái kiến thức lý thuyết suông của trường đại học để dạy khôn tôi à?"
"Dạ... em không dám," Thư cúi đầu, vờ tỏ ra sợ hãi trước uy thế của gã. Nhưng thực chất, mắt cô đang liếc xuống góc dưới bên phải màn hình, nơi biểu tượng sao chép ẩn đang nhấp nháy chuyển từ màu vàng sang xanh lục.
`85%... 90%...`
Hải tiếp tục thao tác trên màn hình, gã lật mở một tệp báo cáo khác để chứng minh luận điểm của mình. "Nhìn vào đây đi. Mật độ tế bào đệm sau ba mươi ngày sử dụng vẫn duy trì ở mức ổn định. Mọi phản ứng phụ của bệnh nhân nghèo tại Bình Đông đều nằm trong phạm vi kiểm soát của dự án 'An Thần Khang'. Cô chỉ cần tập trung vào việc làm sạch dải nền sắc ký, đừng có đưa ra những nhận định vô căn cứ làm ảnh hưởng đến tiến độ phê duyệt của Sở Y tế."
`98%... 100%. Sao chép hoàn tất.`
Màn hình máy tính khẽ nháy nhẹ một cái khi tiến trình kết thúc. Thư nín thở. Cô biết mình phải thu hồi chiếc USB ngay lập tức trước khi Hải phát hiện ra sự tồn tại của thiết bị ngoại vi trên log hệ thống.
"Em hiểu rồi, thưa anh Hải," Thư nhanh trí cúi xuống, giả vờ làm rơi chiếc bút viết trên bàn để tạo ra một tiếng động nhỏ. Khi cô cúi người xuống dưới gầm bàn, tay trái cô lách nhanh ra phía sau thùng máy, dùng hai ngón tay kẹp chặt lấy chuôi chiếc USB bạc và dứt khoát rút mạnh ra khỏi cổng kết nối.
*Cạch.*
Tiếng rút USB cực nhỏ bị che lấp bởi tiếng va chạm của chiếc bút rơi xuống nền đất đá cẩm thạch. Thư nhặt bút đứng dậy, Deftly giấu chiếc USB vào trong lòng bàn tay đeo găng cao su, rồi nhét thẳng vào túi áo blouse.
Hải nheo mắt nhìn cô, ánh mắt gã chợt dừng lại ở cổng kết nối phía sau máy tính, rồi nhìn sang gương mặt đẫm mồ hôi lạnh của Thư. Sự kiêu ngạo của gã bỗng chốc nhường chỗ cho một sự cảnh giác lạnh lùng.
"Hôm nay thái độ cô lạ lắm, Thư. Tay cô run, và trán cô đầy mồ hôi," Hải nói, giọng gã trầm xuống, đầy đe dọa. Gã gõ nhẹ ngón tay lên bàn phím. "Tài khoản của cô hôm nay đã truy cập vào phân vùng lưu trữ gốc của dự án Beta. Quy trình bảo mật của tập đoàn quy định rõ: mọi hoạt động trích xuất dữ liệu thô phải có chữ ký số của tôi."
"Em... em chỉ muốn hoàn thành báo cáo sớm," Thư cố gắng giữ cho giọng mình không bị vỡ vụn.
"Tôi không tin," Hải lạnh lùng nói, mắt khóa chặt vào túi áo blouse của cô. "Tôi sẽ yêu cầu Lâm Thế Kiệt khóa tạm thời tài khoản hệ thống của cô để phục vụ công tác thanh tra nội bộ của tập đoàn vào ngày mai. Cô có thể về được rồi."
Thư cắn chặt môi, cúi đầu chào rồi nhanh chóng bước ra khỏi phòng hóa nghiệm. Lưng áo blouse của cô đã đẫm ước mồ hôi lạnh.
***
7 giờ tối.
Cơn mưa phùn ngoài cổng sau An Sinh Tower đã chuyển thành mưa nặng hạt. Sỹ Vân đứng nép mình sau một container rác thải y tế rỉ sét, cơ thể anh run lên bần bật vì cơn sốt cao tàn phá. Vết sẹo mổ lồi sau gáy rách sâu đang rỉ dịch mủ vàng nhạt làm ướt sũng một mảng cổ áo bảo hộ kỹ thuật viên màu xanh sẫm.
Tiếng cửa sau tòa tháp mở ra. Võ Minh Thư lách người bước nhanh ra ngoài, gương mặt cô tái mét, hai tay run rẩy ôm chặt lấy ngực áo. Nhìn thấy Vân, cô chạy đến, lôi chiếc USB kim loại bạc dính đầy mồ hôi từ túi áo ra, ấn mạnh vào bàn tay trái lạnh ngắt của anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!