Nhạc nềnHesitation

Chân Tướng Số 9

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng lốp xe rít trên bùn nhão bất ngờ vọng lại từ phía cổng nghĩa trang hoang vắng, kèm theo ánh đèn pha cực mạnh của những chiếc xe bán tải đang lầm lũi tiến vào trong màn sương mù.


Luồng sáng trắng quét qua những hàng bia mộ đá lạnh ngắt, rọi thẳng vào bóng lưng gầy guộc của Lâm Sỹ Vân. Cơn sốt bốn mươi độ đang thiêu đốt đại não anh, màng não sưng phù dưới áp lực của dịch mủ rỉ ra từ vết mổ sau gáy. Vết rách sâu dưới lớp silicon ngụy trang bí khí đang bỏng rát như có hàng ngàn mũi kim châm. Con mắt trái của anh hoàn toàn mờ tịt, chỉ còn mắt phải trợn to, phản chiếu ánh đèn pha đang xé toạc màn đêm dông bão.


"Chạy đi!"


Vân khàn giọng rít lên với Thùy Linh, tay trái – bàn tay thuận tự nhiên của anh – thọc mạnh vào vai cô, đẩy cô về phía chiếc xe Dream lùn đang dựng sát gờ đất. Trong khi đó, con chip neuron lậu 'Phản xạ Tiếng vọng' sau gáy anh bỗng phóng điện, ép cánh tay phải giật nảy một cách vô thức, ngón tay cái gảy nhẹ theo một nhịp điệu đều đặn lạnh lùng của Trịnh Thế Nam. Bản năng sát thủ của Nam đang trỗi dậy, thúc giục anh quay lại chiến đấu, nhưng lý trí của Vân đã đè bẹp nó.


Thùy Linh hốt hoảng nổ máy xe. Tiếng động cơ gầm rú lách qua những ngôi mộ hoang, lao vút vào con đường mòn ngập bùn nhão mà những chiếc bán tải gầm cao của Hoàng Bách không thể đuổi theo. Vân không lên xe. Anh ôm chặt chiếc hộp giữ nhiệt chứa mẫu mô phổi đông lạnh của Diệp Chi và cuốn nhật ký tác chiến vào lồng ngực, rồi đổ người xuống, lẩn nhanh vào bóng tối của những bụi cỏ dại rậm rạp bên rìa nghĩa trang.


"Lục soát kỹ khu vực này! Thiết bị định vị vừa bị ngắt tín hiệu ở đây!" Giọng nói khàn đặc của Hùng Sói vang lên qua bộ đàm. Những gã bảo an mặc đồng phục xám sẫm của An Sinh bước xuống xe, tay lăm lăm đèn pin công suất lớn và súng bắn điện.


Vân nín thở, nằm rạp dưới rãnh nước bùn lạnh ngắt. Anh rút một miếng gạc tẩm thứ nước sắc đắng ngắt từ cây Bán Chi Liên tươi – thứ thảo dược thô duy nhất giúp hạ nhiệt vỏ não mà anh luôn mang theo bên mình – khẽ lau nhẹ lên vết sẹo mổ lồi sau gáy để giảm bớt áp lực nội sọ. Cơn buốt thấu xương tủy khiến anh run rẩy, nhưng anh không phát ra một tiếng động. Anh áp dụng quy tắc di chuyển 'Bóng Ma' của Nam, bò rạp qua các kẽ hở của bia mộ, cắt đuôi toán tuần tra trong làn sương mù dày đặc của sông nước Quận 8. Anh thoát hiểm, nhưng cái giá phải trả là sự suy kiệt thể xác tột cùng.


***


Sáng hôm sau, trời mưa phùn lạnh lẽo bao phủ trung tâm Quận 5.


Vân ngồi trong một quán trà nhỏ khuất sâu trong một con hẻm trên đường Nguyễn Trãi. Mùi trà ô long nóng phảng phất không thể che giấu được mùi máu và dịch mủ thoang thoảng phát ra từ cổ áo gió kéo cao của anh. Nửa mặt bên trái của anh thỉnh thoảng lại co giật nhẹ một cách vô thức do xung điện từ con chip liên tục rò rỉ.


Anh đã lách qua các camera AI nhận diện khuôn mặt ở ngã tư bằng cách cúi đầu ở góc bốn mươi lăm độ, đeo kính cận dày và sử dụng miếng dán silicon ngụy trang. Nhưng việc mạo hiểm xuất hiện tại khu vực trung tâm này vẫn là một canh bạc sinh tử. Hoàng Bách đã lập trình hệ thống AI để truy quét bất kỳ dải sóng điện từ bất thường nào phát ra từ con chip sau gáy anh.


"Cậu Vân?"


Một tiếng gọi rụt rè vang lên. Trần Thu Hà bước vào quán trà. Cô mặc một chiếc áo khoác gió màu xám rộng thùng thình che bên ngoài bộ đồ blouse trắng của kỹ thuật viên phòng MRI An Sinh Biotech. Khuôn mặt tròn trịa của cô tái nhợt, đôi mắt đầy lo âu lén lút nhìn quanh trước khi ngồi xuống đối diện Vân.


Khi nhìn thấy diện mạo hiện tại của Vân, Hà giật mình che miệng để không bật ra tiếng khóc. "Cậu... sao cậu lại ra nông nỗi này? Vết sẹo sau gáy cậu... và cả mắt trái nữa..."


"Tôi không sao, Hà," Vân khàn giọng nói, tay trái nâng ly trà nóng, trong khi tay phải vẫn giấu dưới bàn, ngón cái gảy nhẹ vô thức. "Cảm ơn cậu đã dám đến gặp tôi."


"Tôi nghe nói cậu bị tập đoàn truy nã đặc biệt vì tội khủng bố và tống tiền," Hà run rẩy, hai tay đan chặt vào nhau. "Lâm Thế Kiệt đã phong tỏa toàn bộ dữ liệu máy chủ phòng MRI. Họ đang rà soát từng nhân viên cũ đã liên lạc với cậu. Vân ơi, dừng lại đi. Tập đoàn An Sinh quá mạnh, cậu không đấu lại họ đâu."


"Hà, cậu biết Diệp Chi đã chết như thế nào mà," Vân nhìn thẳng vào mắt Hà bằng con mắt phải còn lại, ánh mắt anh sâu hoắm, đỏ ngầu tơ máu nhưng sáng quắc một ý chí quyết tuyệt. "Em ấy bị mưu sát. Bản bệnh án 'suy tim bẩm sinh' là một lời nói dối trắng trợn. Tôi đã giải mã được nhật ký của Nam. Bác sĩ Ngô Vĩnh đã nhận hai tỷ đồng từ Mỹ Lệ để thực hiện ca mổ hủy não Diệp Chi tại Phòng mổ số 9. Tôi cần cậu giúp tôi lấy lịch trực của Ngô Vĩnh và sơ đồ Phân khu phẫu thuật đặc biệt để tiếp cận ông ta."


Hà lùi lại, gương mặt lộ rõ sự sợ hãi và dằn vặt tột cùng. "Không... tôi không thể. Toàn bộ hệ thống lưu trữ video mổ và lịch trực của các bác sĩ ngoại khoa đều bị giám sát bởi Lâm Thế Kiệt. Nếu tôi lén truy cập bằng tài khoản của mình, hệ thống AI sẽ báo động ngay lập tức. Tôi sẽ mất việc, thậm chí bị tống giam vì vi phạm thỏa thuận bảo mật lao động. Tôi còn mẹ già ở quê phải chăm sóc, Vân ơi..."


"Tôi đã thử tự hack vào máy chủ lưu trữ từ xa nhưng tường lửa của Lâm Thế Kiệt đã chặn đứng dải IP lậu của tôi," Vân điềm tĩnh phân tích, giọng nói anh trầm xuống đầy thuyết phục. "Cửa duy nhất là trích xuất trực tiếp từ cổng USB nội bộ của phòng MRI. Hà, tôi biết cậu lo sợ cho bản thân. Nhưng sự im lặng của chúng ta chính là thứ lá chắn hoàn hảo nhất để những kẻ như Ngô Vĩnh và Trịnh Mỹ Lệ tiếp tục dùng người nghèo làm vật thí nghiệm. Diệp Chi đã tin tưởng cậu. Em ấy từng nói với tôi rằng Trần Thu Hà là người chị chính trực nhất trong phòng lab."


Lời nhắc nhở về Diệp Chi và lời thề y đức như một cú nện mạnh vào lương tâm của Hà. Cô cúi đầu, những giọt nước mắt dằn vặt rơi xuống mặt bàn gỗ. Sự im lặng kéo dài giữa hai người, chỉ có tiếng mưa phùn rơi lộp bộp ngoài hiên quán trà.


Sau một hồi đấu tranh tâm lý khốc liệt, Hà run rẩy kéo khóa túi xách. Cô lôi ra một chiếc USB bằng kim loại màu bạc nhỏ xíu, đặt vào lòng bàn tay Vân.


"Tôi không lấy được lịch trực mới của Ngô Vĩnh," Hà thì thào, giọng cô nghẹn ngào. "Nhưng... đây là thứ tôi đã lén sao chép và giấu kín suốt ba tháng qua. Trước khi Lâm Thế Kiệt khóa toàn bộ phân quyền truy cập của tôi, tôi đã kịp trích xuất video ghi hình ca phẫu thuật cuối cùng của Diệp Chi tại Phòng mổ số 9 từ camera mổ ẩn của robot phẫu thuật. Tôi giao nó cho cậu. Xin cậu... đừng bao giờ để lộ nguồn gốc của chiếc USB này. Tôi không muốn mẹ tôi phải thấy tôi ngồi tù."


"Tôi lấy danh dự của dòng họ Lâm và Huân chương chiến sĩ của ông nội ra thề với cậu," Vân siết chặt chiếc USB trong lòng bàn tay trái, cảm nhận góc cạnh kim loại lạnh ngắt ghim vào da thịt. "Tên của cậu sẽ không bao giờ xuất hiện trong bất kỳ hồ sơ tố tụng nào."


Hà đứng dậy, kéo sụp mũ áo khoác rồi nhanh chóng bước ra khỏi quán trà, hòa vào dòng người hối hả dưới cơn mưa phùn Quận 5, để lại Vân đơn độc trong góc tối.


***


Nửa tiếng sau, Vân thuê một căn phòng trọ rẻ tiền theo giờ ở cuối con hẻm tối tăm của khu chợ Nhật Tảo. Anh không kết nối internet, lôi chiếc máy tính xách tay cũ đã được gỡ bỏ toàn bộ chip định vị GPS ra, cắm chiếc USB của Hà vào cổng kết nối vật lý.


*Cạch.*


Màn hình máy tính nhấp nháy, hiển thị tệp video định dạng mã hóa có têǹAN-SINH_OR9_09-BETA_CAM04.dat̀. Vân dùng phần mềm giải mã thô sơ của nhóm 'Mắt Đêm' để bẻ khóa tệp tin.


Đoạn video bắt đầu phát.


Góc quay từ trên cao rọi thẳng xuống bàn mổ inox lạnh lẽo của Phòng mổ số 9 An Sinh Biotech. Không gian vô trùng ngập tràn thứ ánh sáng xanh neon nhạt nhẽo, giả tạo. Trên bàn mổ, Lâm Diệp Chi nằm bất động dưới tấm khăn phủ phẫu thuật màu xanh lá cây. Gương mặt em gái anh – gương mặt mà bấy lâu nay anh dằn vặt đau đớn vì không thể nhớ nổi do con chip neuron tàn phá trí nhớ – hiện lên rõ mồn một trên màn hình. Gương mặt thanh tú, làn da nhợt nhạt và mái tóc dài thắt bím hai bên đã bị cạo sạch một phần ở thùy chẩm để lộ vết rạch sinh thiết.


Đứng bên cạnh bàn mổ là bác sĩ Ngô Vĩnh trong bộ đồ phẫu thuật, đôi mắt sau làn kính cận dày cộp hiện rõ vẻ lo âu và tay run nhẹ. Đứng sát cạnh ông ta là Trịnh Minh Hải – gã trưởng nhóm nghiên cứu trẻ kiêu ngạo.


Trên màn hình hiển thị dải thông số sinh tồn của Diệp Chi. Nhịp tim: 110 bpm. Điện thế vỏ não: 90 microvolt. Robot phẫu thuật bắt đầu đưa các điện cực của dòng thuốc thử nghiệm 'An Thần Khang' lỗi vào vùng dưới đồi của cô.


Đột ngột, dải thông số sinh tồn biến đổi dữ dội. Nhịp tim của Diệp Chi vọt lên 160, rồi 180 bpm. Đèn cảnh báo màu đỏ trên máy đo nhấp nháy liên tục, phát ra những tiếng bíp bíp dồn dập, chói tai.


"Nhịp tim bệnh nhân đang vọt lên quá ngưỡng an toàn! Vỏ não có dấu hiệu tràn dịch cấp tính!" Tiếng gã kỹ thuật viên phụ mổ vang lên hoảng loạn trong video. "Bác sĩ Vĩnh, chúng ta phải tiêm chất đối kháng và ngắt kết nối robot ngay lập tức!"


Ngô Vĩnh run rẩy cầm ống tiêm chất đối kháng lên. Nhưng ngay lúc đó, Trịnh Minh Hải bước lên một bước, đặt bàn tay đeo găng cao su lên cổ tay của Vĩnh, đè ống tiêm xuống. Hải lạnh lùng lắc đầu, mắt nhìn chằm chặp vào màn hình hiển thị dải sóng neuron đang phân rã của Diệp Chi.


"Đợi đã," Hải ra lệnh, giọng nói của gã vô cảm như một cỗ máy. "Chúng ta cần thu thập dữ liệu giới hạn chịu đựng cực hạn của vỏ não khi bị quá tải điện thế. Đây là chỉ thị trực tiếp từ Phó Tổng giám đốc Mỹ Lệ."


"Nhưng... nhưng bệnh nhân sẽ chết não vĩnh viễn!" Ngô Vĩnh lắp bắp, sự hèn nhát hiện rõ trong ánh mắt ông ta.


"Mỹ Lệ sẽ lo liệu phần hậu sự và hồ sơ bệnh án," Hải lạnh lùng nói, mắt vẫn không rời khỏi chiếc đồng hồ cát đếm ngược trên màn hình.


Vân mở video trong USB, chứng kiến cảnh bác sĩ Ngô Vĩnh cố tình kéo dài thời gian cấp cứu, để mặc cho nhịp tim của Diệp Chi rơi xuống mức bằng không.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!