Nhạc nềnHesitation

Bản Thỏa Thuận Bằng Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn đêm bao phủ nghĩa trang Bình Đông bằng một thứ sương muối đậm đặc, mang theo mùi của đất ẩm, lá thông mục và cả cái lạnh lẽo của những linh hồn đã khuất. Những ngôi mộ đất nhấp nhô, không bia ký tử tế, nằm chen chúc bên rìa bán đảo Thủ Thiêm xa hoa lấp lánh ánh đèn. Sự tương phản ấy giống như một vết cắt sâu hoắm chia đôi thế giới: một bên là pháo đài y sinh lộng lẫy của tập đoàn An Sinh, bên còn lại là nơi chôn cất những kẻ nghèo khổ, những vật thí nghiệm vô danh bị vắt kiệt sinh mạng rồi ném ra ngoài lề xã hội.


Lâm Sỹ Vân đứng nép mình sau một cây bàng cổ thụ rụng gần hết lá. Cơn sốt bốn mươi độ như một luồng nham thạch âm ỉ thiêu đốt thùy chẩm, khiến đầu óc anh quay cuồng. Vết mổ cấy ghép chip neuron lậu sau gáy – vết rách rỉ mủ đen từ trận cận chiến dưới hầm lạnh B3 – đang sưng lồi lên thành một khối thịt đỏ hồng tởm lợm dưới lớp silicon ngụy trang dán kín bí khí. Áp lực mủ và dịch máu nhiễm trùng bị ép ngược vào bên trong màng cứng sọ não, tạo ra một cơn đau nhói buốt óc dọc theo cột sống. Nửa mặt bên trái của anh thỉnh thoảng lại co giật nhẹ một cách vô thức, và con mắt trái hoàn toàn mờ tịt đi, chỉ còn lại một vùng sương mù xám xịt.


Vân không dùng bất kỳ viên thuốc kháng sinh tây y nào. Anh biết rất rõ Hoàng Bách đã lập trình hệ thống AI của phòng an ninh để quét toàn bộ dữ liệu mua bán thuốc đặc trị nhiễm trùng thần kinh tại các hiệu thuốc lớn trong bán kính năm cây số quanh khu Bình Đông. Vân chỉ có thể chịu đựng bằng ý chí thép. Anh rút miếng gạc tẩm thứ nước sắc đắng ngắt từ cây Bán Chi Liên tươi – thứ thảo dược thô sơ duy nhất giúp hạ nhiệt vỏ não mà Giáo sư Phan Đăng bào chế lén lút – khẽ lau nhẹ lên vết sẹo mổ lồi sau gáy để giảm bớt áp lực nội sọ.


*Rè... rè...*


Con chip neuron lậu 'Phản xạ Tiếng vọng' găm sâu dưới xương chẩm bỗng phóng ra một luồng điện thế nhẹ, tạo nên tiếng rè rè ù tai kéo dài vô cảm. Mỗi lần âm thanh cơ học ấy vang lên, Vân lại cảm nhận được một phần ký ức dài hạn của mình đang bị xóa sổ tàn nhẫn. Anh không còn nhớ nổi giọng nói trong trẻo của em gái Lâm Diệp Chi mỗi buổi chiều đi học về, cũng chẳng thể hình dung ra khuôn mặt dịu dàng của người mẹ Nguyễn Thị Mai quá cố. Ký ức của anh giờ đây giống như một bức tranh sơn dầu bị tạt axit, loang lổ và biến dạng. Chỉ có lòng căm thù tột độ đối với tập đoàn An Sinh và chiếc Huân chương chiến sĩ bằng đồng của ông nội găm chặt trong túi áo ngực là thứ mỏ neo duy nhất giữ cho bản ngã của anh không bị nhân cách sát thủ của Trịnh Thế Nam nuốt chửng vĩnh viễn.


Tiếng động cơ xe Dream lùn cũ kỹ nổ giòn giã từ phía con lộ đất đỏ vọng lại, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng của nghĩa trang. Ánh đèn pha đơn độc của chiếc xe quét qua màn mưa phùn, lộ ra dáng người gầy gò, u uất của Thùy Linh. Cô mặc một bộ váy đen giản dị, mái tóc uốn gợn sóng ngang vai bết chặt vào trán vì ướt nước mưa. Linh dừng xe sát cạnh một ngôi mộ hoang, mắt liên tục nhìn quanh lo sợ, hai tay siết chặt lấy chiếc túi xách bằng da sờn góc.


Vân bước ra từ bóng tối của cây bàng cổ thụ, bước đi uyển chuyển, nhẹ nhàng không phát ra tiếng động – phản xạ di chuyển ẩn mình của Nam mà con chip tự động kích hoạt. Linh giật mình lùi lại một bước, tay phải thọc sâu vào túi xách, nơi Vân biết rõ có một con dao bấm thép lạnh đang sẵn sàng rút ra.


"Là tôi," Vân khàn giọng nói, cố tình điều chỉnh dây thanh quản xuống tông giọng trầm ấm nhưng đầy mệt mỏi của Nam để trấn an cô.


"Anh hẹn tôi ra cái nơi khỉ ho cò gáy này làm gì?" Linh rít qua kẽ răng, giọng run rẩy nhưng đầy cảnh giác. "Hoàng Bách vừa thả tôi ra sau ba tiếng tra khảo hành chính. Hắn nghi ngờ tôi che giấu gã chồng cũ đã chết của tôi. Nếu hắn cho người bám theo tôi đến đây, cả hai chúng ta đều chết!"


"Hắn không cần cho người bám theo cô bằng xương bằng thịt đâu," Vân lạnh lùng trả lời. Anh thuận tay trái, lôi từ trong túi áo bảo hộ ra chiếc máy quét sóng cầm tay 'RF-Scanner' – thiết bị tự chế từ linh kiện máy đo điện tim cũ của nhóm 'Mắt Đêm'.


Vân bật công tắc. Màn hình LED nhỏ xíu của máy quét lập tức nhấp nháy dải ánh sáng xanh lục, rồi đột ngột chuyển sang màu đỏ rực kèm theo tiếng bíp dài dồn dập khi anh đưa thiết bị lại gần chiếc xe Dream của Linh.


"Đứng im," Vân ra lệnh.


Anh quỳ xuống bên hông xe, dùng con mắt phải còn lại quan sát kỹ lưỡng dưới gầm chắn bùn phía sau. Đúng như dự đoán, dính chặt vào khung sắt rỉ sét bằng nam châm vĩnh cửu là một thiết bị định vị GPS siêu nhỏ vỏ nhựa đen bóng, dải đèn led tín hiệu của nó đang nhấp nháy màu đỏ nhạt đều đặn.


"Hoàng Bách đã gài thiết bị định vị ngầm dưới gầm xe của cô ngay khi thả cô ra," Vân nói, tay trái lôi chiếc kìm cơ học từ túi dụng cụ ra. Anh lách mũi kìm vào khe hở, dùng lực bẻ gãy hoàn toàn bo mạch của thiết bị theo dõi ngầm trước sự bàng hoàng của Linh. Vân ném chiếc vỏ nhựa nát bét xuống rãnh nước ngập bùn bên cạnh một ngôi mộ hoang để làm nhiễu loạn dải sóng dội ngược về phòng an ninh.


Linh nhìn chiếc máy định vị bị phá hủy, gương mặt u sầu của cô trở nên tái nhợt. Cô lùi lại hai bước, lưng chạm vào tấm bia mộ lạnh ngắt, giọng nói lạc đi vì hoảng loạn: "Chúng... chúng nó vẫn không buông tha tôi... Anh là ai? Tại sao anh lại đóng giả Nam? Anh muốn dùng tôi làm mồi nhử để tập đoàn giết tôi như chúng đã giết cha tôi và Nam sao?"


Linh rút con dao bấm ra, lưỡi dao sắc lẹm rực tia sáng lạnh dưới ánh trăng mờ. Cô chĩa thẳng vào ngực Vân, hai hàng nước mắt uất ức tuôn rơi trên gò má gầy guộc.


Vân nhìn thẳng vào lưỡi dao, gương mặt anh không hề biến đổi sắc mặt. Cơn co giật cơ mặt trái lại ập đến, khiến khóe mắt anh giật mạnh đầy đau đớn, nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định như đá tảng. Anh thuận tay trái, lén lôi từ trong túi áo khoác ra một chiếc hộp giữ nhiệt chân không bằng thép không gỉ nhỏ bằng lòng bàn tay. Anh đặt chiếc hộp lên mặt bia mộ đá lạnh lẽo, khẽ mở nắp ra.


Bên trong chiếc hộp, dưới làn khói Nitơ lỏng trắng đục bảo quản lạnh, là một lọ thủy tinh nhỏ chứa mảnh mô phổi đông lạnh màu xám nhạt dính những vết máu khô sẫm.


"Đây là mẫu mô phổi đông lạnh của Lâm Diệp Chi – em gái ruột của tôi," Vân khẽ nói, giọng nói anh chứa đựng một nỗi đau thương tột cùng nhưng đầy chính trực. "Bác sĩ pháp y Trần Quân đã mạo hiểm danh dự nghề nghiệp lén giữ lại mẫu mô này trước khi tập đoàn An Sinh ép buộc gia đình tôi hỏa táng thi thể em ấy để bịt đầu mối. Mẫu mô này chứa tàn dư độc chất của dòng thuốc thử nghiệm lâm sàng 'An Thần Khang' lỗi. Em gái tôi không chết vì suy tim bẩm sinh. Em ấy bị mưu sát."


Vân tiến lên một bước, lưỡi dao của Linh chạm sát vào lớp vải áo bảo hộ của anh, ngay sát vị trí chiếc Huân chương chiến sĩ của ông nội.


"Tôi đóng giả Trịnh Thế Nam không phải để tống tiền, cũng không phải để hại cô," Vân nhìn thẳng vào mắt Linh, từng lời nói của anh như găm vào không gian tĩnh lặng. "Tôi chấp nhận cấy con chip neuron tự hủy này vào đầu, chấp nhận xóa sạch từng mảnh ký ức tuổi thơ về em gái mình, chỉ để đổi lấy phản xạ chiến đấu của Nam. Tôi muốn những kẻ thủ ác đứng sau cái chết của Diệp Chi và chồng cũ của cô phải đền tội trước pháp luật. Tôi cần cô giúp tôi giải mã cuốn nhật ký của Nam. Đây là bản thỏa thuận bằng máu giữa tôi và cô. Cô giúp tôi đòi lại công lý cho Diệp Chi, tôi sẽ giúp cô lấy lại hồ sơ đền bù bảo hiểm của cha cô để cô có tiền rời khỏi thành phố này."


Thùy Linh nhìn chằm chặp vào lọ mô phổi đông lạnh, rồi nhìn sang vết sẹo mổ lồi rỉ máu sau gáy Vân. Lưỡi dao trong tay cô run rẩy dữ dội, rồi từ từ hạ xuống. Sự cương trực, ánh mắt chính trực và bằng chứng sinh học thực tế của Vân đã đập tan mọi sự nghi ngờ dằn vặt trong lòng cô. Cô nhận ra kẻ đứng trước mặt mình không phải là một gã sát thủ máu lạnh tống tiền như Nam, mà là một người anh trai tội nghiệp đang điên cuồng đi tìm công lý bằng chính sinh mạng thần kinh của mình.


"Tôi... tôi đã cố gắng tự bẻ khóa cuốn nhật ký của Nam," Linh khóc nấc lên, vai cô run bần bật dưới làn mưa lạnh. "Tôi đã thử tất cả các ngày kỷ niệm gia đình, ngày cưới của chúng tôi, ngày sinh nhật của cha... nhưng đều báo lỗi. Nam đã sử dụng một hệ thống mã hóa ký hiệu viết tay rất lạ lùng của thế giới ngầm mà tôi không thể hiểu nổi."


Linh mở túi xách, lôi cuốn nhật ký tác chiến bìa da đen nhỏ dính nước mưa ra giao cho Vân.


Vân đón lấy cuốn nhật ký bằng tay trái thuận tự nhiên của mình. Khi ngón tay anh chạm vào lớp da sần sùi của cuốn sổ, con chip neuron sau gáy lại phóng ra một luồng điện nhẹ, kích hoạt vùng thùy đỉnh. Một luồng thông tin cũ của Nam chạy qua não bộ Vân, giúp anh nhận diện được cấu trúc mã hóa.


"Nam không dùng mật mã số thông thường," Vân vừa nói vừa lật giở từng trang giấy ố vàng dính đầy những ký hiệu hình học khô khốc và các dải số vô nghĩa. "Hắn dùng hệ thống mã hóa lưới tọa độ quân đội cũ kết hợp với các ký hiệu viết tay chỉ vị trí lưu trữ. Cô là nhân viên lưu trữ thư viện thành phố, cô có thể nhận diện được các mẫu chỉ mục tài liệu lịch sử này chứ?"


Linh gạt nước mắt, cô tiến lại gần bia mộ đá, lật mở cuốn sổ tay dưới ánh đèn pin siêu nhỏ của Vân. Đôi mắt sắc sảo của một chuyên viên lưu trữ tài liệu bắt đầu hoạt động. Cô lướt ngón tay qua những dòng ký hiệu viết tay nguệch ngoạc của Nam, phân tích cấu trúc sắp xếp của các dải số.


"Đợi đã..." Linh khựng lại, hơi thở cô trở nên dồn dập. "Các ký hiệu tam giác và vòng tròn này không phải là mật mã tự chế. Đây là hệ thống phân loại tài liệu lưu trữ y tế đời cũ của An Sinh Biotech từ mười năm trước! Nhìn dòng này xem: '09-B-T-12'. Nó chỉ ra vị trí lưu trữ hồ sơ bệnh án gốc tại tầng 12 của tòa tháp!"


Linh tiếp tục lật nhanh sang các trang sau, ngón tay cô dừng lại ở một trang có nét mực đỏ đã khô sẫm. Cô nín thở, dùng kiến thức tra cứu thư viện của mình để đối chiếu các ký tự viết tắt với danh sách nhân sự y khoa cũ mà cô đã ghi nhớ trong đầu.


"Tôi dịch được rồi..." Linh run rẩy nói, giọng cô lạc đi vì kinh hoàng. "Dòng ghi chú nét mực đỏ này ghi: 'Ca mổ số 09-Beta: Bác sĩ Ngô Vĩnh nhận 2 tỷ đồng từ tài khoản Thụy Sĩ của Mỹ Lệ'."


*Uỳnh!*


Một tiếng sấm lớn nổ vang trên bầu trời nghĩa trang Bình Đông, ánh chớp sáng rực xé toạc màn đêm lạnh lẽo, rọi sáng gương mặt đẫm mồ hôi lạnh của Vân và vẻ mặt kinh hoàng của Linh.


Khoản tiền 2 tỷ đồng. Đó chính là bằng chứng thép chứng minh hành vi nhận hối lộ để mưu sát Lâm Diệp Chi của bác sĩ Ngô Vĩnh dưới sự chỉ đạo trực tiếp của Phó Tổng giám đốc Trịnh Mỹ Lệ. Vụ án mạng núp bóng tai nạn y khoa bấy lâu nay cuối cùng đã lộ ra vết rách đầu tiên.


*Xoạt! Xoạt!*


Tiếng lốp xe rít trên bùn nhão bất ngờ vọng lại từ phía cổng nghĩa trang hoang vắng, kèm theo ánh đèn pha cực mạnh của những chiếc xe bán tải đang lầm lũi tiến vào trong màn sương mù.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!