Nhạc nềnHesitation

Giải Mã Đường Truyền

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng súng điện rít lên tia lửa xanh lè của Nguyễn Mạnh như muốn xé toạc màn sương mù ẩm ướt của Bình Đông, khóa chặt mọi đường sống của Lâm Sỹ Vân. Dưới chân cầu chữ Y, ánh đèn pha từ chiếc Ford Ranger của đội tuần tra hắt những luồng sáng loang lổ, biến những hạt mưa phùn thành hàng ngàn mũi kim bạc đâm thẳng vào mắt Vân. Con mắt trái của anh vốn đã mờ tịt sau cơn đột quỵ trước, giờ đây chỉ còn cảm nhận được một vùng hào quang nhạt nhòa, méo mó. Nhưng con mắt phải thì vẫn sắc lẹm, phản chiếu hình ảnh họng súng bắn điện đang chĩa thẳng vào lưng mình.


"Tôi yêu cầu anh đứng im, nhân viên bảo trì số 0892!" Giọng Nguyễn Mạnh vang lên từ phía sau, lạnh lùng và đầy cảnh giác. Tiếng bíp bíp dồn dập từ chiếc máy quét sinh trắc học cầm tay trên tay gã rít lên từng hồi chói tai, báo hiệu lỗi dải sóng trở kháng tại vùng gáy của Vân. Miếng dán silicon ngụy trang của Bé Ba đã bị mồ hôi lạnh và nước mưa bão làm bong tróc một góc nhỏ ở mép keo, rò rỉ trở kháng điện từ trực tiếp ra ngoài.


Trong túi áo khoác bảo hộ sờn cũ, bàn tay trái của Vân – bàn tay thuận tự nhiên của anh – đã nắm chặt lấy chuôi của chiếc Dao bấm thép lạnh của Nam. Vân không thuận tay phải như Trịnh Thế Nam. Con chip 'Phản xạ Tiếng vọng' sau gáy đang liên tục phát ra những xung động ép bàn tay phải của anh giật nảy vô thức, nhưng ý chí độc lập của Vân đã dồn hết vào cánh tay trái. Anh biết khoảng cách giữa mình và Nguyễn Mạnh chỉ chưa đầy một mét. Súng bắn điện tầm xa của đối phương có hai mũi phóng kim loại nhọn hoắt, chỉ cần gã bóp cò, dòng điện cao áp sẽ làm tê liệt toàn bộ hệ cơ đang suy kiệt của anh trong vòng một giây.


*Hít vào... giữ... thở ra...*


Vân giữ nhịp thở theo nhịp bốn-bốn-tám để ép nhịp tim sinh học duy trì ở mức sáu mươi lăm nhịp trên phút, đánh lừa hệ thống cảm biến nhiệt độ tầm xa trên xe tuần tra. Nhưng gáy anh thì đang nóng bỏng như bị nung bằng lửa đỏ. Áp lực mủ và dịch máu nhiễm trùng từ vết mổ bị miếng dán silicon dán kín đang ép ngược vào bên trong màng cứng sọ não, tạo ra một cơn đau nhói buốt óc dội thẳng lên vỏ não thùy đỉnh.


"Quay người lại, hai tay đặt lên đầu!" Nguyễn Mạnh bước lên một bước, họng súng điện chỉ còn cách lưng Vân ba mươi xăng-ti-mét.


Không thể chần chừ thêm nữa. Nếu bị còng tay ở đây, tập hồ sơ bệnh án số 09-Beta giấu trong ngực áo sẽ bị tịch thu, và cái chết của Diệp Chi sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi dưới những xấp tiền tẩy trắng truyền thông của An Sinh.


*Kích hoạt.*


Vân thầm ra lệnh trong đầu. Con chip neuron lậu sau gáy lập tức phóng ra một luồng điện thế cao lên tới năm mươi mili-ampe thẳng vào vùng tiểu não. Cơn đau buốt thấu xương tủy khiến nửa cơ mặt bên trái của anh co giật dữ dội, nhưng phản xạ cận chiến cực hạn của Nam đã chiếm quyền kiểm soát hệ cơ xương khớp trong tích tắc.


Thay vì xoay người theo hướng thuận tay phải thông thường của Nam, Vân bất ngờ lách người sang bên trái – một góc chết mà Nguyễn Mạnh, kẻ vốn đã nghiên cứu kỹ thói quen chiến đấu của Nam, hoàn toàn không lường trước được. Cánh tay trái của Vân vung lên như một vệt chớp đen, cạnh bàn tay gầy guộc nhưng gân guốc chặt mạnh vào khớp cổ tay đang cầm súng của Nguyễn Mạnh.


*Rắc!*


Tiếng xương khớp va chạm khô khốc vang lên dưới màn mưa. Nguyễn Mạnh đau đớn kêu hự một tiếng, họng súng điện bị chệch hướng phóng ra hai mũi kim kim loại găm thẳng vào lốp xe bán tải, xẹt ra những tia lửa điện xanh lè. Không để đối phương kịp hồi phục, Vân xoay gót chân, mượn lực xoay của hông thúc mạnh đầu gối trái vào chấn thủy của Mạnh. Cú thúc tàn nhẫn và chuẩn xác đến từng mi-li-mét khiến gã đội phó an ninh gập đôi người lại như một con tôm luộc, toàn bộ dưỡng khí trong phổi bị ép sạch ra ngoài.


Vân nhanh như cắt vòng tay trái qua cổ Nguyễn Mạnh, siết chặt lấy yết hầu của gã, tay phải rút khẩu súng điện đã nạp lại tụ từ tay gã chĩa thẳng vào hai tên bảo vệ đang hốt hoảng lao xuống từ cabin xe.


"Lùi lại!" Vân gầm lên qua kẽ răng. Giọng nói của anh trầm xuống, lạnh lẽo và khàn đặc – một chất giọng vô cảm của kẻ dọn dẹp Trịnh Thế Nam khiến hai tên bảo vệ khựng người lại, không dám bước thêm một bước nào dưới màn mưa phùn.


"Thằng khốn... mày không thoát được đâu..." Nguyễn Mạnh thều thào, mặt tím tái vì thiếu oxy dưới cánh tay siết chặt của Vân.


"Câm mồm," Vân rít lên. Anh lùi dần về phía bờ kênh nơi bến đò Bình Đông đang chìm trong màn sương mù dày đặc. Con mắt phải của anh liếc thấy bóng chiếc xe ba gác máy của Gái Mập đang nổ máy xình xịch dưới bến sông, khói xả mù mịt hòa vào sương đêm.


Khi khoảng cách với xe tuần tra đã giãn ra hơn mười mét, Vân bất ngờ đẩy mạnh Nguyễn Mạnh về phía hai tên bảo vệ, khiến chúng ngã nhào vào nhau. Anh xoay người, dùng hết sức bình sinh lao xuống dốc bến đò, nhảy thẳng lên thùng xe ba gác của Gái Mập ngay khi cô vừa vít ga cho xe lao xuống chiếc đò ngang đang chuẩn bị rời bến.


"Đi!" Vân hét lớn.


Chiếc xe ba gác máy Loncin gầm rú, bánh xe quay tít trên những tấm ván gỗ ướt sũng của đò ngang. Chiếc đò lập tức tách bến, trôi nhanh vào lòng sông Kênh Tẻ dưới sự che chở của màn sương mù dày đặc, bỏ lại tiếng còi báo động và ánh đèn pha của Nguyễn Mạnh bất lực rọi theo trên bờ.


***


Khoảng một giờ sau.


Tại một khu chung cư cũ tồi tàn nằm khuất sâu trong những con hẻm ngoằn ngoèo của Quận 7, Sỹ Vân bước xuống từ xe ba gác của Gái Mập. Cơn sốt màng não do miếng dán silicon dán kín vết thương nhiễm trùng đang thiêu đốt cơ thể anh. Từng nhịp đập của tim dội thẳng lên vùng chẩm sau gáy thành những cơn đau nhói buốt óc, khiến anh phải liên tục dùng tay trái bấm mạnh vào huyệt Phong Trì để ngăn chặn một ca đột quỵ thần kinh tiếp theo.


"Anh Vân, anh có chắc là căn hộ này an toàn không?" Gái Mập lo lắng hỏi, tay vẫn nắm chặt tay ga xe ba gác.


"An toàn. Nơi này không có camera AI của tập đoàn," Vân khàn giọng trả lời, tay ôm chặt tập hồ sơ bệnh án 09-Beta giấu trong ngực áo bảo hộ dính đầy máu khô và nước mưa. "Em quay lại chùa Lá giúp thím Út trông nom cha anh. Có động tĩnh gì phải báo ngay cho anh qua điện thoại của Nam."


Sau khi Gái Mập rời đi, Vân lết từng bước nặng nề lên cầu thang bộ lên tầng ba của khu chung cư. Căn phòng số 304 nằm ở cuối hành lang ẩm thấp, tỏa ra mùi mì ly và khói thuốc lá rẻ tiền. Vân đưa tay gõ cửa theo nhịp ba ngắn một dài.


*Cạch.*


Cánh cửa sắt rỉ sét mở ra một khe hẹp. Hiện ra sau khe cửa là gương mặt mập mạp, tóc tai bù xù như tổ quạ của Phan Thanh Bình. Gã lập trình viên thiên tài nhưng thực dụng đang đeo chiếc tai nghe chống ồn quanh cổ, đôi mắt hí sau làn kính cận dày cộp quét nhanh qua dáng vẻ suy kiệt và vết máu khô trên áo Vân.


"Sỹ Vân? Anh dẫn theo đuôi tới đây à?" Bình hỏi, giọng bất cần nhưng đầy cảnh giác.


"Không có đuôi. Tôi đã cắt đuôi ở cầu chữ Y," Vân khàn giọng, đẩy cửa bước thẳng vào trong phòng mà không chờ lời mời.


Căn phòng của Phan Thanh Bình ngập tràn các thiết bị công nghệ cao: ba chiếc màn hình MSI cỡ lớn đang chạy những dòng code xanh đỏ liên tục, bo mạch chủ và dây cáp mạng giăng khắp nơi như mạng nhện, xen lẫn là những vỏ lon nước tăng lực rỗng và bát mì ly mốc meo. Đây là thế giới của một kẻ chỉ trung thành với những dòng mã hóa và tiền mặt.


"Tôi mang tài liệu đến rồi," Vân đặt tập hồ sơ bệnh án số 09-Beta lên chiếc bàn ngập tràn linh kiện điện tử.


Bình liếc nhìn tập hồ sơ dính máu khô, rồi cầm một chiếc nhíp gắp nhẹ góc tờ giấy lên xem. Khi nhìn thấy logo dập nổi của An Sinh Biotech và dòng chữ ký mã hóa bảo mật màu xanh lam dưới đáy trang giấy, gã lập trình viên lập tức rụt tay lại như vừa chạm phải điện giật.


"AES-256 nâng cấp kết hợp chữ ký động của ban điều hành An Sinh," Bình lắc đầu lia lịa, giọng gã run lên. "Anh điên rồi, Vân ạ. Đây là tài liệu bảo mật Level 4 của tập đoàn. Đụng vào cái này, hệ thống tường lửa của Lâm Thế Kiệt sẽ định vị địa chỉ IP của tôi trong vòng ba nốt nhạc. Tôi là lập trình viên tự do, tôi không muốn bị Hoàng Bách cho người đến ném xuống sông Sài Gòn đâu. Mang cái này đi chỗ khác đi!"


"Tôi biết cậu có bản dịch mật mã an toàn trên đám mây của Lê Phong," Vân nhìn thẳng vào mắt Bình, giọng nói trầm lạnh không một chút dao động. "Và tôi biết cậu cần tiền."


Vân thọc tay vào túi áo khoác, lôi ra hai xấp tiền mặt mệnh giá năm trăm nghìn đồng còn nguyên màng co – một phần trong Quỹ tiền mặt không vết vết của Nam mà anh trộm được từ két sắt chung cư Thanh Đa. Trăm triệu đồng tiền mặt đặt nặng nề lên đống linh kiện điện tử, ánh polime xanh loáng dưới ánh đèn LED phòng code.


Bình nhìn chằm chằm vào xấp tiền, yết hầu gã khẽ giật nhẹ. Lòng tham của một kẻ nghiện công nghệ và tiền bạc bắt đầu đấu tranh dữ dội với nỗi sợ hãi thế lực của tập đoàn.


"Tiền mặt không vết vết," Vân bồi thêm một đòn tâm lý. "Không có log giao dịch ngân hàng. Không ai có thể truy vết số tiền này đến tài khoản của cậu."


Bình nuốt nước bọt, gã đẩy gọng kính cận lên sống mũi, giọng dịu đi vài tông: "Trăm triệu... cũng đáng để mạo hiểm. Nhưng chữ ký bảo mật này quá phức tạp. Tôi phải dùng thuật toán quét sâu ngoại tuyến để rã phân vùng mã hóa của tệp tin. Việc này tốn rất nhiều tài nguyên hệ thống máy chủ phụ."


Gã lập trình viên bỗng dừng lại, ánh mắt gã dời từ xấp tiền sang vùng chẩm sau gáy của Vân – nơi miếng dán silicon dẻo đang hơi phồng lên do áp lực dịch mủ phía dưới. Chiếc máy đo điện não đồ mini EEG-Pocket đặt trên bàn của Bình bỗng phát ra những tiếng rè rè nhiễu sóng ngắn dồn dập.


"Khoan đã..." Bình nheo mắt, gã tiến sát lại gần Vân, mũi hít hít. "Tần số sóng não của anh... dải sóng beta đang dao động ở tần số bất thường từ 30 đến 40 Hertz. Đây là tần số của con chip neuron 'Phản xạ Tiếng vọng' đúng không? Cha tôi... Giáo sư Phan Đăng đã cấy nó cho anh?"


Vân im lặng, một bên cơ mặt trái khẽ giật nhẹ dưới áp lực của cơn đau đầu.


"Thần kỳ thật," Bình lẩm bẩm, mắt sáng lên một vẻ cuồng nhiệt công nghệ kỳ dị. "Cha tôi luôn giấu cuốn sổ thiết kế gốc của dự án này. Anh cho tôi quét cấu trúc chip thần kinh sau gáy anh để nghiên cứu thuật toán đồng bộ hóa đi. Chỉ cần anh cho tôi cắm cổng nạp Echo-Link vào máy quét của tôi trong mười phút, tôi sẽ giải mã toàn bộ hồ sơ 09-Beta này miễn phí cho anh. Thế nào?"


"Không," Vân trả lời thẳng thừng, tay trái vô thức siết chặt cán dao bấm dưới túi áo.


"Tại sao chứ?" Bình nhíu mày uất ức. "Tôi chỉ nghiên cứu phần cứng thôi! Tôi không quan tâm đến chuyện báo thù của anh hay cái chết của em gái anh! Tôi chỉ muốn biết cách cha tôi đồng bộ hóa xung thần kinh vận động của một xác chết vào não người sống mà không gây chết não lâm sàng!"


"Tôi nói là không," Vân bước lên một bước, cự ly giữa anh và Bình thu hẹp lại dưới một mét. Giọng nói của anh lúc này hoàn toàn biến đổi thành giọng trầm khàn, tàn nhẫn của Trịnh Thế Nam. Anh thuận tay trái, vung tay lên túm chặt lấy cổ áo thun của Bình, ép mạnh gã lập trình viên vào chiếc ghế gaming xoay tròn. Tay trái anh lôi chiếc Dao bấm thép lạnh ra, mũi dao bén ngót chỉ cách mắt kính của Bình đúng ba xăng-ti-mét.


"Bình," Vân rít qua kẽ răng, ánh mắt sắc lạnh vô hồn của một sát thủ dọn dẹp khóa chặt lấy đồng tử đang co rút của gã lập trình viên nhát gan. "Cậu nghĩ tôi đang thương lượng với cậu sao? Tôi biết cậu đã lén bán thông tin mật về dải sóng định vị của các xe đông lạnh tiêu hủy cho các nhóm thu gom phế liệu lậu để lấy tiền hoa hồng. Sơn Sứt đã khôi phục lại toàn bộ tin nhắn giao dịch đó trong điện thoại của Nam trước khi tiệm của cậu ta bị phóng hỏa. Nếu tôi gửi tệp dữ liệu đó cho Hoàng Bách, cậu nghĩ gã sẽ làm gì với cậu trước khi tôi kịp chết não?"


Gương mặt Phan Thanh Bình tái mét không còn một giọt máu. Gã lập trình viên thực dụng hoàn toàn bị khuất phục trước đòn đe dọa bạo lực cự ly gần và bằng chứng giao dịch lậu cũ mà Vân đưa ra. Gã biết rõ Trịnh Thế Nam là ai – kẻ dọn dẹp máu lạnh sẵn sàng bẻ gãy cổ bất kỳ ai cản đường.


"Được rồi... được rồi! Anh bỏ dao ra đi!" Bình lắp bắp, hai tay giơ lên đầu hàng. "Tôi làm! Tôi sẽ giải mã phân đoạn đầu tiên của hồ sơ! Nhưng anh phải giữ lời hứa không được tiết lộ chuyện của tôi cho an ninh tập đoàn!"


Vân buông cổ áo Bình ra, thu dao bấm vào túi áo khoác. Cơn đau đầu dữ dội lại ập đến khiến anh lảo đảo suýt ngã, anh phải bám chặt vào cạnh bàn máy tính để giữ thăng bằng. Miếng dán silicon sau gáy nóng ran, áp lực mủ nhiễm trùng đang ép màng cứng sọ não của anh đến giới hạn chịu đựng cực hạn.


Bình run rẩy cầm lấy hai xấp tiền mặt nhét vội vào hộc tủ khóa chặt, rồi quay lại bàn làm việc. Gã cắm ổ cứng di động chứa tệp dữ liệu 09-Beta vào chiếc máy tính chuyên dụng MSI đã được độ lại card đồ họa và bộ nhớ cực khủng. Đôi tay mập mạp của Bình bắt đầu lướt nhanh trên bàn phím cơ, tiếng gõ phím *lách cách, lách cách* vang lên dồn dập trong căn phòng tối.


"Tôi sẽ sử dụng bản dịch mật mã an toàn trên đám mây của Lê Phong để đối chiếu với các ký hiệu viết tay trong hồ sơ," Bình nói, mắt không rời màn hình đang chạy các thuật toán rã mã hóa ngoại tuyến. "Lâm Thế Kiệt đã cài đặt một thuật toán tự hủy AES-256 trong tệp tin này. Nếu nhập sai mã giải mã ba lần, toàn bộ phân vùng vật lý chứa dữ liệu bệnh án sẽ tự động bị ghi đè bằng dữ liệu rác không thể khôi phục. Tôi bắt buộc phải chạy giả lập môi trường ảo Sandbox để thử nghiệm từng phân đoạn ký hiệu."


Vân ngồi im lặng trên chiếc ghế gỗ ở góc phòng, tay trái nắm chặt chiếc Huân chương chiến sĩ của ông nội trong túi áo ngực. Kim loại sờn cũ dính máu khô ghim vào da thịt ngực, mang lại một chút điểm tựa tinh thần mong manh giúp anh không bị những tiếng rè rè hoang tưởng của Nam nuốt chửng. Con mắt phải của anh chăm chú nhìn vào tiến trình bẻ khóa trên màn hình lớn.


`Tiến trình giải mã Sandbox: 12%... 24%... 45%...`


"Mã hóa này thực sự rất tàn nhẫn," Bình vừa gõ code vừa lẩm bẩm phân tích. "Nó không chỉ khóa bằng thuật toán số học, mà còn sử dụng một dải ký hiệu hóa học viết tắt của các chất độc thần kinh làm khóa bảo mật động. Nếu không có bản dịch mật mã của Lê Phong ghi lại danh sách các tiền chất hóa học kiểm soát của An Sinh, tôi đã kích hoạt quy trình tự hủy từ giây đầu tiên rồi."


`Tiến trình giải mã Sandbox: 78%... 90%... 100%.`


*Ting.*


Một tiếng chuông báo hiệu thanh thoát vang lên từ loa máy tính. Cánh cửa bảo mật đầu tiên của tệp hồ sơ bệnh án số 09-Beta đã bị bẻ gãy hoàn toàn. Một thư mục chứa các tệp tin PDF và một tệp âm thanh nén định dạng .wav hiện ra trên màn hình MSI độ phân giải cao.


"Giải mã thành công phân đoạn đầu tiên rồi!" Bình reo lên, nhưng ngay lập tức gã khựng lại khi nhìn thấy tiêu đề của tệp âm thanh nén hiển thị dưới dạng mã hóa nội bộ: `AUDIO_RECORD_09BETA_CONFIDENTIAL_12`.


"Đây là cái gì?" Vân bước nhanh tới sát bên Bình, mắt phải khóa chặt vào tệp âm thanh.


"Một tệp ghi âm tuyệt mật được nhúng trực tiếp dưới phân vùng bảo mật của hồ sơ bệnh án," Bình nuốt nước bọt, gã di chuột click đúp vào tệp tin. "Nó được ghi lại vào đêm xảy ra ca phẫu thuật thử nghiệm lâm sàng đầu tiên của Diệp Chi..."


Tiếng rè rè của dải băng ghi âm cũ phát ra từ loa chuyên dụng của máy tính, hòa cùng tiếng mưa phùn rả rích ngoài cửa sổ chung cư cũ.


*"Bác sĩ Ngô Vĩnh, ca mổ số 09-Beta phải kết thúc trước bốn giờ sáng. Đừng để nó tỉnh lại. Số tiền hai tỷ đã được chuyển vào tài khoản Thụy Sĩ của ông..."*


Giọng nói lạnh lùng, quý phái nhưng đầy tàn nhẫn của Phó Tổng giám đốc Trịnh Mỹ Lệ vang lên rõ mồn một trong căn phòng tối, bóp nghẹt toàn bộ dưỡng khí xung quanh Sỹ Vân.


Vân đứng chết lặng. Đầu anh nhói đau dữ dội như có ngàn mũi kim châm thẳng vào đại não, một dải ký ức mơ hồ khác về nụ cười rạng rỡ của em gái Diệp Chi lại tan biến vào tiếng rè rè vô cảm của con chip thần kinh đang phát nóng sau gáy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!