Nhạc nềnHesitation

Vết Sẹo Nhận Diện

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng động cơ nổ xình xịch của chiếc đò ngang sông Kênh Tẻ lùi dần vào màn mưa trắng xóa, nhường chỗ cho tiếng rỉ sét run rẩy của những tấm tôn cũ kỹ dưới gầm hầm xe Bình Đông. Lâm Sỹ Vân mở mắt. Thứ đầu tiên anh nhìn thấy không phải là ánh sáng ấm áp của một buổi bình minh quận 8, mà là trần bê tông ẩm mốc, chằng chịt những đường ống dẫn nước thải rò rỉ từng giọt đen ngòm xuống nền đất cát bẩn.


Đầu anh đau như có một mũi khoan rỉ sét cắm sâu vào thùy chẩm. Cơn đột quỵ thần kinh dữ dội từ đêm mưa bão trước vẫn còn để lại dư chấn tàn nhẫn: nửa khuôn mặt bên trái của Vân hoàn toàn tê dại, cơ má co rút nhẹ theo từng nhịp thở, và tầm nhìn từ con mắt trái chỉ còn là một mảng sương mù xám đục, méo mó. Anh cố gắng chống tay ngồi dậy trên đống lốp xe cũ chất đống ở góc kho phế liệu, nhưng bả vai trái lập tức nhói lên một cơn đau buốt thấu xương. Xương quai xanh bị chấn thương sau cú va chạm với gậy sắt của Hùng Sói đang sưng tấy, nóng hổi.


"Đừng cử động mạnh. Mày muốn toác hết chỉ khâu ra à?"


Tiếng nói trầm đục của Trần Lửa vang lên từ phía bàn kỹ thuật. Gã thợ sửa thiết bị y tế chợ đen đang ngồi tựa lưng vào một chiếc máy tiện cũ, hai bàn tay dính đầy dầu mỡ đen kịt đang lau chùi một bộ nguồn ắc quy dòng cao. Cạnh gã, Bé Ba – cô gái hàn mạch vi sinh của nhóm 'Mắt Đêm' – vẫn đang cúi gập người dưới ánh đèn kính lúp chuyên dụng, đôi tay đeo găng cao su mỏng mảnh đang dùng nhíp gắp từng sợi dây đồng siêu nhỏ dán lên một bảng mạch silicon mỏng dính.


Vân gượng thở dốc, tay phải theo bản năng đưa ra sau gáy. Đầu ngón tay anh chạm vào một khối thịt gồ ghề, nóng bỏng và dính dáp. Vết mổ cấy ghép chip thần kinh lậu sau gáy anh sau trận cận chiến sinh tử tại tầng mười hai đã bị rách toạc. Giờ đây, nó đang sưng lồi lên thành một vết sẹo đỏ hồng tởm lợm, liên tục rỉ ra một hỗn hợp dịch mủ vàng nhạt và máu tươi, thấm ướt sũng cả mảng băng gạc mỏng dính cát bụi.


"Cha tôi... ông ấy sao rồi?" Giọng Vân khàn đặc, phát ra từ một bên khuôn mặt méo xệch. Anh cố gắng lục tìm hình ảnh của cha Lâm Hoài trong đầu, nhưng thùy thái dương chỉ trả về một khoảng không xám xịt. Anh nhớ mình có cha, nhớ ông đang nằm liệt giường, nhưng gương mặt ông, nụ cười của ông đã bị dải xung điện từ con chip xóa sạch vĩnh viễn cùng với ký ức về ngày sinh nhật của Diệp Chi.


"Ông già được thím Út Trầm đưa sang chùa Lá lánh nạn an toàn rồi. Sư cô Diệu Tâm đang trông nom," Trần Lửa đứng dậy, ném cho Vân một chiếc khăn ấm dính đầy mùi dầu máy. "Nhưng mày thì sắp tiêu đời rồi, Vân ạ. Thằng Hoàng Bách điên rồi. Nó đã trích xuất được hình ảnh vết sẹo mổ lồi đặc trưng sau gáy của mày từ camera sảnh trước khi hệ thống bị chập mạch. Nó biết mày không phải là Trịnh Thế Nam thực thể, mà là một kẻ thế thân có vết sẹo gáy đặc biệt."


Vân siết chặt chiếc khăn ấm trong lòng bàn tay phải, lau đi vết máu cam đang rỉ ra từ mũi trái. "Nó đã làm gì?"


"Nó gán mã định danh nhận dạng đặc biệt cho vết sẹo của mày trên toàn bộ hệ thống camera AI đô thị," Bé Ba ngẩng đầu lên, đôi mắt mệt mỏi sau làn kính lúp hiện rõ vẻ lo lắng. "Mạng lưới camera quét sinh trắc học của tập đoàn An Sinh phối hợp với an ninh công cộng đang quét nhận diện nhiệt và cấu trúc da gáy của tất cả những ai di chuyển qua các tuyến đường chính ở Quận 8. Chỉ cần mày bước ra đường lộ, camera AI sẽ phát hiện ra vết sẹo lồi đỏ hồng của mày trong vòng ba giây."


Cơn sốt màng não lại ập đến, khiến Vân rùng mình ớn lạnh giữa không gian hầm ẩm ướt. Anh thọc tay vào túi áo gió sờn cũ, chạm vào chiếc hộp quẹt Zippo cổ chứa máy nạp dữ liệu cầm tay 'Echo-Link'. Tập hồ sơ bệnh án số 09-Beta đẫm máu vẫn nằm im lìm trong ngực áo, lạnh lẽo như một bản án tử hình dành cho tập đoàn An Sinh. Anh phải mang nó đến cho nhà báo Lê Phong giải mã. Nhưng với vết sẹo gáy bị định danh này, anh thậm chí không thể bước ra khỏi con hẻm Bình Đông.


"Tôi cần thuốc kháng sinh," Vân khàn giọng nói, tay trái khẽ xoa vùng màng não đang sưng phù sau gáy.


"Mày điên à?" Trần Lửa gầm gừ, chỉ tay ra phía cửa hầm khóa chặt. "Hoàng Bách đã cho mật thám phong tỏa toàn bộ các hiệu thuốc tây lớn từ đường Phạm Thế Hiển đến cầu chữ Y. Chỉ cần mày mua một vỉ thuốc kháng sinh đặc trị nhiễm trùng thần kinh, hệ thống cảnh báo của chúng sẽ khoanh vùng vị trí mày ngay lập tức. Mày muốn chết dưới họng súng điện của Nguyễn Mạnh sao?"


Bé Ba lẳng lặng bưng đến một bát nước sắc màu nâu đậm, bốc khói nghi ngút và tỏa ra mùi đắng ngắt của thảo dược thô. "Uống trà Bán Chi Liên tươi đi anh Vân. Chú Bảy Thuốc Nam lén gửi sang đấy. Nó giúp hạ nhiệt màng não và giảm sưng phù vỏ não tạm thời, nhưng không thể chữa dứt điểm vết nhiễm trùng đang rách sâu đâu."


Vân đón lấy bát thuốc bằng bàn tay phải run rẩy, uống cạn từng ngụm đắng ngắt. Vị chát đắng của thảo dược chạy dọc xuống cuống họng, mang lại một chút hơi ấm cơ học ít ỏi cho cơ thể đang suy kiệt. Anh nhắm mắt, cố gắng đè nén tiếng rè rè vô cảm của con chip neuron lậu đang liên tục phóng điện nhẹ vào thùy chẩm.


"Bé Ba," Vân mở mắt, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào cô gái trẻ. "Em có thể chế tạo một thiết bị ngụy trang dải sóng điện từ để che giấu vết sẹo này không?"


Bé Ba khựng lại, nhìn bảng mạch silicon nhỏ dính trên bàn. "Em đang thử nghiệm một miếng dán ngụy trang silicon hấp thụ sóng điện từ. Nguyên lý là sử dụng một lớp lưới carbon siêu mỏng để hấp thụ hoàn toàn tia hồng ngoại và nhiệt lượng phát ra từ vết sẹo lồi, khiến máy quét sinh trắc học tầm xa của chúng chỉ nhận diện được một mặt phẳng da thông thường. Nhưng..."


"Nhưng sao?" Vân hỏi, một bên cơ mặt trái khẽ giật nhẹ.


"Nó sẽ bí khí hoàn toàn," Bé Ba run rẩy nói, giọng cô chùng xuống. "Vết mổ của anh đang mưng mủ nhiễm trùng nặng. Nếu dán kín nó bằng silicon dẻo kết hợp lưới carbon hoạt tính, nhiệt độ vùng chẩm sẽ tăng vọt. Anh sẽ phải chịu đựng những cơn đau đầu dữ dội gấp mười lần hiện tại, và nguy cơ nhiễm trùng ngược vào màng cứng gây chết não lâm sàng là cực kỳ cao. Miếng dán này không có mạch ngắt tự động như Safe-Cut đâu."


"Dán đi," Vân trả lời không một chút do dự. Giọng nói của anh trầm xuống, khàn đặc và lạnh lùng – ngữ điệu tàn nhẫn của Trịnh Thế Nam lại vô thức chiếm quyền kiểm soát dây thanh quản của anh khi đối mặt với quyết định sinh tử. "Tôi không có thời gian để chờ vết thương lành. Hoàng Bách đang siết chặt vành đai đỏ. Nếu không đi bây giờ, chúng ta sẽ bị chết ngạt trong cái hầm này."


Trần Lửa nhìn Vân thở dài, gã ném chiếc tua vít đa năng xuống bàn cơ khí. "Thằng điên. Mày đúng là đã bị thằng Nam nhập hồn rồi. Bé Ba, làm đi. Súng quét tần số của Nguyễn Mạnh đang lảng vảng ngoài đầu hẻm rồi."


Bé Ba hít một hơi thật sâu, đôi tay khéo léo bắt đầu phủ một lớp keo dẫn nhiệt sinh học lên bảng mạch silicon dẻo. Cô dùng nhíp căn chỉnh lớp lưới carbon hoạt tính đè lên trên, tạo thành một miếng dán ngụy trang dày chưa đầy hai milimét nhưng có cấu trúc phức tạp.


"Nằm sấp xuống bàn mổ đi anh Vân," Bé Ba nói, giọng cô run lên vì áp lực thời gian.


Vân bước đến chiếc bàn inox lạnh ngắt giữa hầm xe. Anh nằm sấp xuống, cằm đặt lên thanh đỡ kim loại dính đầy vết rỉ sét. Cơn sốt cao khiến anh hoa mắt chóng mặt, tầm nhìn từ mắt trái hoàn toàn tối sầm lại. Anh cắn chặt răng vào miếng cao su bảo hộ mà Trần Lửa nhét vào miệng để chống co giật.


Bé Ba dùng bông gạc thấm nước sắc Bán Chi Liên để lau sạch lớp mủ vàng đang rỉ ra từ vết sẹo lồi. Cơn đau rát thấu xương tủy ập đến khiến toàn thân Vân co giật dữ dội, các mạch máu hai bên thái dương nổi rõ lên như những sợi dây thừng nhỏ. Anh siết chặt hai bàn tay vào mép bàn inox đến mức các khớp ngón tay kêu răng rắc.


"Em bắt đầu dán đây. Anh chịu đựng nhé," Bé Ba thì thầm.


Khối silicon dẻo chứa lưới carbon hoạt tính được áp thẳng lên vết mổ đang rách sâu rỉ máu.


*Xèo...*


Vân cảm thấy như có một thanh sắt nung đỏ găm thẳng vào sau gáy mình. Keo dẫn nhiệt sinh học phản ứng với dịch mủ và máu tươi, tạo ra một cơn sốt nhiệt cục bộ cực mạnh ngay vùng chẩm. Dòng điện từ con chip neuron lậu bị kích thích bởi nhiệt độ cao, bắt đầu phóng ra những xung điện từ hỗn loạn, chạy dọc cột sống làm tê liệt tạm thời bả vai trái của anh.


`Cảnh báo: Điện thế vỏ não vọt lên 145 microvolt. Nguy cơ co giật toàn thân.`


Vân cắn chặt miếng cao su đến mức máu tươi từ kẽ lợi rỉ ra, vị chát mặn của sắt hòa cùng mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên gương mặt méo mó. Anh cố gắng kích hoạt khả năng chịu đau thần kinh cực hạn, dùng ý chí thép để đè nén cơn co giật đang muốn bộc phát. Anh nhắm mắt, cố nghĩ về Diệp Chi, nhưng khuôn mặt em gái vẫn chỉ là một khoảng không xám xịt nhạt nhòa. Anh chỉ còn nhớ lời hứa phải đòi lại công lý cho cô.


"Xong rồi!" Bé Ba thở dốc, cô nhanh chóng dùng máy sấy nhiệt cầm tay để làm khô nhanh lớp keo dính.


Miếng dán ngụy trang silicon đã bám chặt vào da gáy Vân, đè bẹp vết sẹo lồi xuống và tạo thành một mặt phẳng nhân tạo có màu sắc trùng khớp hoàn hảo với màu da người thông thường. Từ bên ngoài nhìn vào, dưới lớp tóc cắt ngắn sát gáy của Vân, vết sẹo lồi đỏ hồng tởm lợm đã hoàn toàn biến mất, thay thế bằng một mảng da phẳng phiu không tì vết.


Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ tàn nhẫn. Vết thương bị dán kín hoàn toàn không thể thoát khí, mủ và máu tươi bị ép ngược vào bên trong màng cứng, tạo ra một áp lực nội sọ khủng khiếp. Vân gượng dậy từ bàn mổ, đầu óc quay cuồng, bước đi khập khiễng do bả vai trái bị liệt nhẹ. Mỗi nhịp đập của tim đều dội thẳng lên đỉnh đầu thành những cơn đau nhói buốt óc.


*Rầm! Rầm!*


Tiếng đập cửa sắt dữ dội từ phía trên gác lửng hầm xe vang lên cắt ngang không gian tĩnh lặng. Tiếng động cơ xe bán tải gầm rú ngoài hẻm tối dội thẳng xuống nền bê tông.


"Mở cửa! Kiểm tra hành chính đột xuất!" Giọng nói oang oang của một tên tuần tra an ninh An Sinh vang lên qua loa bộ đàm.


"Nguyễn Mạnh đến rồi," Trần Lửa biến sắc, gã nhanh chóng vơ lấy bộ tua vít đa năng dắt vào hông. "Vân, đi lối cửa sau sát bờ kênh ngay! Gái Mập đang đậu xe ba gác chờ mày ở bến đò Bình Đông. Tao và Bé Ba sẽ ở lại chặn cửa để kéo dài thời gian."


"Còn em?" Bé Ba hoảng lo sợ nhìn Trần Lửa.


"Tụi nó không dám làm gì chúng ta nếu không tìm thấy thằng Vân. Đi mau đi Vân!" Trần Lửa đẩy mạnh Vân về phía lối đi thoát hiểm kỹ thuật tối tăm sau tủ treo đồ nghề.


Vân siết chặt tập hồ sơ bệnh án 09-Beta giấu trong ngực áo, gật đầu quyết tuyệt. Anh lách mình qua khe hẹp của tủ đồ, bước vào lối hành lang kỹ thuật ẩm ướt dẫn thẳng ra bờ kênh Quận 8.


***


Năm giờ rưỡi sáng.


Màn mưa bão giông của đêm qua đã chuyển thành những dải mưa phùn rả rích, giăng một lớp sương mù ẩm ướt, xám xịt lên những con hẻm nhỏ của khu rốn nước Bình Đông. Vân di chuyển uyển chuyển trong bóng tối của những bức tường gạch mục, đầu cúi thấp ở góc bốn mươi lăm độ theo đúng quy tắc di chuyển 'Bóng Ma' của Nam để tránh các camera giám sát tầm xa treo trên cột điện đầu hẻm.


Mỗi bước đi của anh là một sự chịu đựng cực hạn. Miếng dán silicon găm chặt sau gáy đang bí khí, mồ hôi lạnh chảy ra làm ướt sũng mép keo dính, nhưng lớp lưới carbon hoạt tính vẫn đang hoạt động điên cuồng để hấp thụ bức xạ nhiệt từ vết thương nhiễm trùng đang sốt cao bốn mươi độ. Đầu anh đau nhói như muốn nổ tung, tầm nhìn mắt trái hoàn toàn mờ tịt, chỉ còn mắt phải dẫn đường qua những khúc cua hẹp.


Khi Vân tiến sát ra trục đường chính dẫn lên cầu chữ Y để di chuyển sang điểm hẹn Quận 7, anh khựng lại sau vách tường của một tiệm tạp hóa cũ.


Phía trước, ngay ngã ba đường lộ, Nguyễn Mạnh đang chỉ huy một chốt kiểm soát sinh trắc học di động. Chiếc xe bán tải Ford Ranger của đội tuần tra đậu chắn ngang đường, đèn nháy xanh đỏ chớp tắt liên hồi dưới mưa phùn. Hai tên bảo vệ vũ trang mặc đồng phục an ninh màu xám sẫm đang cầm máy quét sinh trắc học cầm tay quét mống mắt và cấu trúc da gáy của tất cả những người dân lao động nghèo đi làm ca sớm.


Nguyễn Mạnh đứng tựa lưng vào mạn xe, tay cầm bộ đàm, đôi mắt sắc lạnh quét qua đám đông xếp hàng dưới mưa. Trên tay gã là chiếc máy quét tần số di động đang liên tục phát ra những tiếng bíp bíp đều đặn để rà soát dải sóng điện từ của con chip neuron lậu.


Không có đường lui. Con hẻm phía sau đã bị phong tỏa bởi các toán tuần tra của Hùng Sói đang rà soát thủ công từng phòng trọ nghèo. Vân chỉ có thể bước tiếp qua chốt chặn này để đến bến đò.


Anh kéo sụp vành chiếc mũ lưỡi trai sẫm màu xuống sát sống mũi, chỉnh lại cổ áo bảo hộ kỹ thuật viên màu xanh sẫm kéo cao để che đi phần gáy dán silicon. Vân bước ra khỏi bóng tối, lẫn vào hàng dài những công nhân bốc xếp rau quả đang run rẩy xếp hàng chờ kiểm tra.


"Người tiếp theo!" Tên bảo vệ dõng dạc gọi.


Vân tiến lên một bước. Nhịp tim của anh vọt lên một trăm mười nhịp/phút do cơn sốt cao và áp lực tâm lý. Anh lập tức áp dụng phương pháp giả lập nhịp tim sinh học của Nam – hít vào bốn giây, giữ thở bốn giây, thở ra tám giây.


*Hít vào... giữ... thở ra...*


Cơ tim của Vân co bóp chậm lại dưới sự điều hòa cưỡng bức của con chip neuron lậu. Nhịp tim hiển thị trên máy quét hồng ngoại của chốt chặn giảm xuống mức tĩnh lặng sáu mươi lăm nhịp/phút – dải nhịp tim an toàn của một nhân viên bảo trì thông thường.


Tên bảo vệ cầm chiếc máy quét sinh trắc học cầm tay tiến sát lại gần Vân. "Bỏ mũ ra. Nghiêng đầu sang trái để quét cấu trúc da gáy."


Vân lặng lẽ tháo chiếc mũ lưỡi trai, cúi đầu sát ngực để lộ phần gáy phẳng phiu dán miếng silicon ngụy trang. Anh nín thở, ý chí thép tập trung tuyệt đối vào việc giữ thăng bằng cho cơ thể đang run rẩy vì sốt cao.


Tên bảo vệ đưa đầu quét hồng ngoại của máy quét sát vào gáy Vân. Tia laser đỏ nhạt lướt qua lớp silicon dẻo.


Miếng dán silicon của Bé Ba bắt đầu hoạt động. Lớp lưới carbon hoạt tính hấp thụ toàn bộ bức xạ nhiệt từ vết sẹo lồi đang mưng mủ phía dưới, chuyển hóa dải sóng nhiệt thành một mặt phẳng đồng nhất. Trên màn hình hiển thị của máy quét cầm tay, cấu trúc da gáy của Vân hiển thị phẳng lặng, hoàn toàn không có dấu hiệu của vết sẹo lồi đỏ hồng bị định danh.


Nguyễn Mạnh đứng cạnh đó khẽ liếc mắt nhìn sang màn hình máy quét. Gương mặt gã không biểu lộ cảm xúc, nhưng đôi mắt sắc sảo vẫn quét dọc theo dáng người gầy guộc của Vân.


Tia laser đỏ quét đến mép của miếng dán silicon – nơi mồ hôi lạnh dính nước mưa đang làm bong tróc nhẹ lớp keo dính sinh học ở rìa ngoài.


*Bíp! Bíp! Bíp!*


Chiếc máy quét sinh trắc học cầm tay trên tay tên bảo vệ đột ngột phát ra ba tiếng bíp cảnh báo chói tai. Màn hình máy quét chớp nháy dải ánh sáng đỏ kèm theo dòng chữ cảnh báo lỗi dải sóng: `Wave-band Error: Impedance Mismatch̀ (Lỗi dải sóng: Không trùng khớp trở kháng điện từ).


Nguyễn Mạnh giật mình ngẩng đầu lên, đôi mắt sắc lẹm như chim ưng khóa chặt vào bóng lưng của Vân. Gã đặt tay lên báng súng bắn điện bên hông, bước nhanh về phía chốt quét.


"Đứng im!" Nguyễn Mạnh gầm lên, giọng nói vang dội qua màn mưa phùn lạnh lẽo của Bình Đông.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!