Vết Nứt Cận Chiến
Tiếng rít buốt óc của tấm cửa sập bằng thép chống cháy dội thẳng vào màng nhĩ Lâm Sỹ Vân. Từng phân phân thép dày, lạnh lẽo hạ xuống từ trần nhà với tốc độ tàn nhẫn, chia cắt hành lang tầng mười hai thành những chiếc hộp tù túng. Ánh đèn neon trắng xóa của Phòng lưu trữ bệnh án vụt tắt trong tích tắc, nhường chỗ cho hệ thống đèn dự phòng khẩn cấp chớp nháy những dải ánh sáng đỏ lòm, loang lổ như máu tươi hắt lên những bức tường vô trùng.
Sỹ Vân đứng tựa lưng vào cánh cửa tủ sắt mở toang, lồng ngực phập phồng dữ dội. Trong tay trái của anh, tập Hồ sơ bệnh án số 09-Beta được siết chặt đến mức lớp bìa xi-măng sờn góc nhăn nhúm lại. Vết mổ sau gáy anh – vết rách rỉ mủ đen sau gáy do ngấm nước bẩn dưới hầm lạnh B3 – đang mưng mủ nhiễm trùng nặng. Cơn sốt cao bốn mươi độ đang thiêu đốt đại não, biến thùy chẩm của anh thành một lò than nóng bỏng. Từng luồng dịch mủ vàng nhạt rỉ ra, dính dáp và nóng bỏng dọc theo cổ áo bảo hộ kỹ thuật viên màu xanh sẫm, thấm qua lớp băng gạc mỏng dính vào da thịt đau rát.
*Đinh.*
Tiếng chuông báo hiệu của thang máy dịch vụ ở cuối hành lang vang lên, nặng nề và lạnh lùng. Cánh cửa kim loại trượt mở.
"Lục soát kỹ cho tôi! Hắn không thể thoát ra ngoài bằng lối thoát hiểm thông thường được nữa!" Giọng nói ồm ồm, khàn đặc của Hùng Sói vang lên, kéo theo tiếng lách cách của bốt quân đội nện xuống sàn đá.
Hùng Sói bước ra dẫn đầu. Gương mặt đầy râu quai nón của gã méo mó dưới ánh đèn đỏ khẩn cấp. Phía sau gã là ba tên bảo vệ mặc đồng phục an ninh màu xám sẫm, tay lăm lăm khẩu súng bắn điện tầm xa với hai mũi phóng kim loại nhọn hoắt rực tia lửa điện xanh lè. Chúng dàn đội hình gọng kìm, khóa chặt hai đầu hành lang kỹ thuật hẹp của tầng mười hai.
"Tao biết mày ở trong đó, thằng chuột nhắt," Hùng Sói cười tàn nhẫn, tiếng cười rền vang trong không gian kín. "Giao tập hồ sơ ra và quỳ xuống. Nếu không, tao sẽ để lũ đàn em nạp điện cho mày đến mức não mày thành bã đậu."
Vân đứng trong bóng tối của góc rẽ hành lang, hơi thở đứt quãng. Anh thuận tay trái, nhưng ngón tay cái bàn tay phải của anh – nơi dán miếng silicon giả lập vân tay của Nam – đang giật nảy liên hồi một cách vô thức. Đó là phản xạ cơ bắp tự động của Trịnh Thế Nam đang cố gắng trỗi dậy khi cảm nhận được mối đe dọa sát sườn.
Anh biết mình không thể trốn thoát bằng cách thương lượng hay lẩn trốn thông thường. Súng điện tầm xa của đối phương có thể hạ gục anh từ khoảng cách mười mét trước khi anh kịp chạm vào tay nắm cửa thoát hiểm. Anh cũng không thể dùng bình chữa cháy xịt khí để gây nhiễu, vì hệ thống vòi phun nước tự động trên trần nhà đã được kích hoạt do cảnh báo sụt áp dòng điện của Thế Kiệt, nước đang phun xuống thành những màn sương mỏng làm chập mạch mọi thiết bị điện tử thông thường.
Chỉ còn một con đường duy nhất để sống sót ra ngoài cùng tập hồ sơ này.
Anh phải dùng đến thứ bạo lực sát thủ mà anh hằng ghê tởm.
Vân run rẩy thọc tay vào túi áo gió sờn cũ, rút ra chiếc hộp quẹt Zippo cổ ngụy trang cho máy nạp dữ liệu cầm tay 'Echo-Link'. Anh nhắm mắt, ngón tay cái ấn mạnh vào nút phát xung điện từ cường độ cao.
`Kích hoạt Đồng bộ hóa Level 3: Đồng bộ chiến đấu (51% - 75%).`
*Phụt!*
Một luồng điện thế cao phóng mạnh từ con chip neuron lậu sau gáy thẳng vào thùy chẩm, chạy dọc cột sống như một tia sét nung đỏ. Cơn co thắt thần kinh cực hạn khiến toàn thân Vân giật nảy dữ dội. Dòng điện quá tải phóng ra mạnh đến mức giật toạc những sợi chỉ khâu tạm bợ trên vết mổ sau gáy anh. Máu tươi ấm nóng cùng dịch mủ vàng nhạt phun ra loang lổ, chảy ròng ròng xuống bả vai trái đang liệt nhẹ.
Nhưng ngay lập tức, cơn đau đớn thể xác bị thổi bay bởi một sự tĩnh lặng lạnh lùng đáng sợ. Đồng tử của Vân co rút lại thành hai điểm kim sắc bén. Tầm nhìn của anh chuyển sang tông màu monochrome đơn sắc, mọi chuyển động của những hạt nước phun ra từ trần nhà bỗng chốc chậm lại như lơ lửng trong không trung. Thời gian phản ứng thần kinh của anh rút ngắn xuống mức không tưởng: không phẩy mười hai giây.
Nhân cách sát thủ của Trịnh Thế Nam đã hoàn toàn chiếm quyền kiểm soát hệ vận động của cơ thể.
"Bắn!" Hùng Sói gầm lên khi phát hiện bóng người bước ra từ góc tối.
*Hưu!*
Tên bảo vệ bên trái bóp cò. Hai mũi kim loại của súng điện bắn ra, kéo theo sợi dây đồng mảnh dẫn dòng điện hai mươi vạn vôn lao thẳng về phía ngực Vân.
Nhưng trước khi mũi kim kịp chạm vào sợi vải áo bảo hộ, cơ thể Vân đã tự động phản xạ trước cả khi não bộ của anh kịp đưa ra mệnh lệnh ý thức. Anh lách người sang phải một góc bốn mươi lăm độ đầy uyển chuyển, hạ thấp trọng tâm cơ thể. Hai mũi kim điện sượt qua tay áo anh, găm thẳng vào tấm cửa sập thép phía sau, bắn ra những tia lửa điện xanh lét kèm theo tiếng nổ *đét đét* chói tai.
Không để đối phương kịp nạp lại tụ điện, Vân lao vọt về phía trước như một con báo săn mồi. Khoảng cách năm mét bị rút ngắn chỉ trong một cái chớp mắt.
Tên bảo vệ vừa bắn hụt chưa kịp thu dây súng điện thì gương mặt vô cảm của Vân đã áp sát ngay trước mắt hắn. Vân thuận tay trái, nhưng dưới sự chi phối của phản xạ Nam, tay phải anh lướt nhanh vào túi áo, rút ra chiếc Dao bấm thép lạnh của Nam.
*Cạch.*
Lưỡi dao thép lạnh ngắt bật ra dưới ánh chớp đỏ khẩn cấp. Không một động tác thừa, Vân vung dao đâm chính xác vào phần khớp vai phải của tên bảo vệ – nơi giáp ranh giữa các tấm giáp bảo hộ polymer dày. Lưỡi dao ngập sâu vào thớ thịt, cắt đứt gân cơ xoay. Tên bảo vệ rú lên một tiếng đau đớn, khẩu súng điện trên tay hắn rơi rụng xuống sàn.
Vân không rút dao ra ngay. Anh dùng tay trái siết chặt lấy cổ áo gã bảo vệ đang khuỵu xuống, tay phải dùng chuôi dao bẻ ngoặt cánh tay đối thủ ra sau gáy với một lực cơ học tàn bạo. Tiếng xương khớp rạn nứt vang lên khô khốc. Anh kéo giật cơ thể to lớn của gã bảo vệ làm lá chắn sống ngay trước ngực mình.
*Thạch! Thạch!*
Phát súng điện thứ hai của tên bảo vệ đối diện găm thẳng vào lưng của gã lá chắn sống. Dòng điện cao thế chạy qua khiến gã bảo vệ co giật điên cuồng, cơ bắp cứng đờ, bọt mép tràn ra. Vân hoàn toàn không bị ảnh hưởng nhờ cơ thể của gã lá chắn đã hấp thụ toàn bộ dòng điện.
"Thằng khốn!" Hùng Sói tức giận gầm lên, gã rút chiếc gậy ba khúc bằng thép carbon ra, lao lên định bổ thẳng vào đầu Vân.
Trong khoảnh khắc nghẹt thở đó, Vân nhận ra mình đang bị bao vây bởi ba hướng camera giám sát hành lang vẫn đang nhấp nháy đèn xanh của Thế Kiệt. Anh cần bóng tối để thoát thân. Vân dùng tay trái lôi chiếc bộ chặn sóng sinh trắc học cầm tay 'RF-Shield' đang bắt đầu quá nhiệt trong túi áo ra. Thay vì kích hoạt thông thường, anh dùng hết sức bình sinh ném mạnh thiết bị vào bảng điện điều khiển trung tâm gắn trên tường hành lang, ngay sát camera số 4.
*Rầm! Đoành!*
Thiết bị RF-Shield bằng kim loại nặng nề đập vỡ nát lớp kính bảo vệ của bảng điện, gây ra một vụ chập mạch dòng điện cực lớn. Những tia lửa điện màu cam bùng lên dữ dội, kéo theo tiếng nổ của cầu chì trung tâm. Toàn bộ hệ thống đèn khẩn cấp và camera hành lang tầng mười hai phụt tắt hoàn toàn.
Không gian chìm vào bóng tối dày đặc, chỉ còn ánh sáng leo lét hắt ra từ những tia sét ngoài cửa sổ kính.
Trong bóng tối, phản xạ 'Bóng Ma' của Nam phát huy tác dụng tối đa. Vân buông gã lá chắn sống đã bất tỉnh ra, di chuyển không tiếng động trên sàn nhà đầy nước mưa. Anh áp sát tên bảo vệ thứ hai đang hoang mang tìm kiếm mục tiêu trong bóng tối.
Vân xoay người, tung một cú đá quét trụ tàn nhẫn vào khớp gối tên này, khiến hắn ngã quỵ xuống sàn. Ngay lập tức, anh dùng cùi chỏ tay phải nện thẳng vào gáy hắn, khiến gã bảo vệ ngất lịm ngay lập tức mà không kịp phát ra một tiếng động.
Tên bảo vệ thứ ba hoảng loạn, vung gậy điện mù quáng vào khoảng không. Vân lướt qua dưới nách hắn như một làn khói đen. Tay phải anh khóa chặt khớp cổ tay đối thủ, vặn ngược một góc trăm tám mươi độ, ép khẩu súng điện trên tay hắn tự chĩa vào đùi gã. Vân nhấn nút bóp cò.
*Tạch!*
Tên bảo vệ thứ ba rú lên một tiếng rồi đổ gục xuống như một khúc gỗ mục.
Chỉ còn lại Hùng Sói.
"Thằng chó Nam! Tao biết là mày!" Hùng Sói điên cuồng vung chiếc gậy ba khúc bằng thép, tạo ra những tiếng xé gió vù vù trong bóng tối. Gã là một cựu cảnh sát hình sự biến chất, có kinh nghiệm thực chiến dày dạn, không dễ bị hạ gục như đám bảo vệ thông thường.
Một cú vụt gậy sượt qua trán Vân, cắt rách một đường nhỏ trên lông mày anh, máu tươi chảy xuống nhòe cả mắt trái. Vân lùi lại một bước, hơi thở khò khè. Điện thế vỏ não của anh lúc này đã vượt ngưỡng một trăm bốn mươi microvolt. Con chip neuron sau gáy bắt đầu phát ra những tiếng rè rè chói tai trực tiếp vào màng nhĩ anh, ép thùy thái dương của anh phải hoạt động quá tải để duy trì trạng thái đồng bộ.
Nửa mặt bên trái của Vân co giật liên tục, nước mắt và máu hòa lẫn chảy dài trên má. Anh biết mình chỉ còn chưa đầy ba mươi giây trước khi bộ não bị phá hủy hoàn toàn bởi cơn đột quỵ neuron vĩnh viễn.
Anh không thể dây dưa với Hùng Sói.
Lợi dụng một cú vung gậy quá đà của gã, Vân không né tránh mà chủ động lao thẳng vào lồng ngực Hùng Sói. Cú va chạm mạnh khiến chiếc gậy thép của Hùng Sói nện sượt qua bả vai trái của Vân, làm xương quai xanh của anh kêu lên một tiếng *rắc* đau đớn. Nhưng đổi lại, Vân đã áp sát được cự ly cận chiến tối thiểu.
Tay phải Vân cầm chiếc dao bấm thép lạnh, đâm một nhát dứt khoát vào phần đùi trong của Hùng Sói – nơi động mạch chủ đi qua và không có giáp bảo vệ.
*Phập!*
Hùng Sói trợn tròn mắt gầm lên một tiếng đau đớn tột cùng. Gã lùi lại, hai tay ôm lấy vết thương đang phun máu xối xả. Vân không truy kích, anh lách người qua thân hình hộ pháp đang khuỵu xuống của Hùng Sói, hướng thẳng về phía cửa thoát khí của đường ống thông gió kỹ thuật ở cuối hành lang.
Anh dùng chiếc tua vít dắt bên hông bẻ gãy chốt khóa của tấm lưới sắt thông gió, rồi dùng chút sức lực tàn tạ cuối cùng trườn người vào bên trong đường ống tối tăm, chật hẹp, kéo theo tập hồ sơ bệnh án 09-Beta đẫm máu.
***
Ba giờ rưỡi sáng.
Cơn bão nhiệt đới đổ bộ vào TP.HCM quật những luồng mưa xối xả xuống bến sông Bình Đông lạnh lẽo. Những con sóng đục ngầu cuộn lên, vỗ bôm bốp vào mạn chiếc đò ngang tự phát đang chuẩn bị rời bến sang Quận 7.
Sỹ Vân ngồi co quắp ở góc tối nhất trên boong đò, lẫn giữa những người lao động nghèo đi làm ca sớm đang trùm kín mít những chiếc áo mưa cánh dơi rách nát. Cơ thể anh run lên bần bật không chỉ vì cái lạnh của nước mưa bão xâm nhập vào quần áo, mà vì con chip neuron sau gáy đang phóng điện tự do không kiểm soát.
`Cảnh báo: Điện thế vỏ não vượt ngưỡng 155 microvolt. Nguy cơ tổn thương thực thể vĩnh viễn.`
Cơn sốt cao đã biến thành một cơn co giật màng não dữ dội. Vân ngã gục xuống sàn gỗ ướt sũng của con đò, hai tay ôm chặt lấy đầu. Nửa mặt bên trái của anh méo xệch đi, khóe miệng rỉ ra dòng nước bọt lẫn máu tươi. Anh muốn áp dụng quy trình sơ cứu co giật do quá tải neuron – muốn nằm nghiêng bên trái và ngậm miếng cao su chống cắn lưỡi – nhưng cơ thể anh lúc này đã hoàn toàn liệt liệt, không thể cử động nổi một ngón tay.
*Uuuuu... Rè rè... eeee...*
Tiếng ù tai kéo dài như tiếng còi tàu rú vang dội trong đầu anh. Vân cảm thấy một luồng nhiệt nóng bỏng, tàn nhẫn càn quét qua thùy thái dương của mình, thiêu rụi hàng triệu liên kết thần kinh cũ để nhường chỗ cho những mảng ký ức kỹ thuật khô khốc, vô cảm của Trịnh Thế Nam.
Trong cơn đau đớn cận tử ấy, Vân cố gắng bấu víu lấy những mảnh ký ức cuối cùng về em gái Lâm Diệp Chi để giữ vững bản ngã.
Anh cố nghĩ về ngày sinh nhật lần thứ mười của Diệp Chi.
Đó là một buổi tối nghèo khó nhưng ấm áp vô ngần trong căn nhà cấp bốn ven sông Bình Đông. Anh nhớ mình đã dùng số tiền tiết kiệm cả tháng đi làm thêm để mua một chiếc bánh kem nhỏ tự chế bằng sữa đặc Ông Thọ và bánh mì gối. Anh nhớ Diệp Chi đã vui sướng thế nào, cô bé cười rạng rỡ để lộ chiếc răng khểnh dễ thương dưới ánh nến lung linh. Cô đã chắp tay cầu nguyện, rồi ghé sát tai anh thì thầm: *"Anh hai ơi, lớn lên em sẽ làm bác sĩ để chữa bệnh cho cha và anh hai nhé!"*.
Nhưng ngay khi Vân vừa chạm vào khuôn mặt cười của em gái trong ký ức, một luồng điện từ con chip bỗng phóng mạnh, đốt cháy vùng thùy thái dương.
*Phụt.*
Gương mặt của Diệp Chi trong ký ức đột ngột nhạt nhòa đi, rồi biến thành một mảng sương mù xám xịt, trống rỗng. Chiếc bánh kem sữa đặc, ánh nến ấm áp, tiếng cười trong trẻo của em gái... tất cả bỗng chốc tan biến vào hư vô, thay thế bằng hình ảnh lạnh lùng của một khẩu súng bắn tỉa và tiếng rè rè vô cảm của máy đo điện não đồ.
"Không... Diệp Chi... Đừng đi..." Vân lầm bầm, nước mắt nóng hổi trào ra từ khóe mắt đỏ ngầu, hòa cùng nước mưa lạnh buốt trên gương mặt méo mó.
Anh dùng bàn tay phải run rẩy, dính đầy máu và nước mưa, lôi từ trong túi áo ngực ra chiếc ví da sờn cũ. Anh mở ví, nhìn vào tấm ảnh thẻ đã phai màu của Diệp Chi bên trong.
Đầu óc anh hoàn toàn trống rỗng.
Anh nhìn vào cô gái có mái tóc dài thắt bím hai bên trong ảnh. Anh biết cô tên là Lâm Diệp Chi, anh biết cô là em gái mình, anh biết cô đã chết oan ức dưới tay tập đoàn An Sinh và anh phải báo thù cho cô.
Nhưng anh hoàn toàn không nhớ nổi ngày sinh nhật lần thứ mười đó hai anh em đã nói với nhau những gì. Anh không nhớ nổi vị ngọt của chiếc bánh kem sữa đặc, không nhớ nổi cảm giác ấm áp khi em gái ôm chầm lấy cổ anh. Ký ức tươi đẹp duy nhất ấy đã bị xóa sạch vĩnh viễn khỏi bộ não của anh, đổi lấy ba mạng người bảo vệ nằm gục trên sàn hành lang tầng mười hai.
Con đò ngang bắt đầu nổ máy, rẽ sóng lao đi giữa màn mưa bão trắng xóa của dòng sông kênh Tẻ.
Sỹ Vân ngồi im lặng trong bóng tối, tay trái ôm chặt tập hồ sơ bệnh án 09-Beta vào lồng ngực, đôi mắt trống rỗng và vô thần nhìn trân trân vào tấm ảnh thẻ của em gái. Những giọt nước mắt vô thức rơi xuống, nhưng tâm hồn anh giờ đây chỉ còn là một vết nứt sâu hoắm, lạnh lẽo và trống rỗng đến tận cùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!