Đường Khoan Chẩm Sau
Ánh đèn mổ tự chế bật sáng, chiếu thẳng vào vết thương rỉ máu sau gáy của Lâm Sỹ Vân. Luồng sáng vàng vọt, nóng gắt từ bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng giữa trần hầm ngầm làm nổi bật những hạt bụi dầu máy đang nhảy múa trong không khí. Tiếng mưa bão ngoài kia dội xuống mái tôn của xưởng cơ khí Quận 7 nghe như tiếng vạn quân đang gầm thét, thỉnh thoảng lại có một tiếng sấm sét nổ vang, khiến hệ thống điện huỳnh quang chập chờn chớp nháy.
Phòng thí nghiệm ngầm của Giáo sư Phan Đăng nồng nặc mùi cồn y tế 90 độ quyện với mùi dầu mỡ cơ khí bám trên những chiếc bánh răng rỉ sét. Tư Mỏ Lết bước ra từ góc tối, hai cánh tay vạm vỡ loang lổ những vết sẹo bỏng hàn đen đúa. Ông không nói một lời, chỉ lẳng lặng bê ra một bộ khung gá cơ học bằng thép không gỉ nặng trịch. Đó là chiếc khung định vị chẩm tự chế, dụng cụ duy nhất có thể giữ cố định hộp sọ của Vân trong suốt ca phẫu thuật khoan xương.
"Nằm xuống đi, con trai," Tư Mỏ Lết đặt chiếc khung lên bàn mổ kim loại, giọng nói ồm ồm rền vang như tiếng động cơ diesel cũ. "Cái gá này tao làm bằng thép nguyên khối, có bọc đệm cao su ở thái dương. Nhưng tao nói trước, không có thuốc mê toàn thân đâu. Dưới hầm này chỉ có ba ống Lidocaine gây tê cục bộ đã hết hạn từ tháng trước. Mày có chịu nổi không?"
Sỹ Vân không trả lời. Gương mặt anh tái nhợt dưới ánh đèn, nhưng đôi mắt sâu hoắm lại toát lên một vẻ quyết tuyệt đến lạnh lùng. Anh thọc tay vào túi áo gió sờn cũ, ngón tay miết chặt vào những góc cạnh sắc nhọn của chiếc Huân chương chiến sĩ bằng đồng của ông nội. Kim loại lạnh buốt ghim vào da thịt như một mỏ neo giữ cho lý trí anh không bị dòng thác căm thù cuốn trôi. Anh bước đến bàn mổ, nằm sấp xuống, đặt cằm lên thanh đỡ và để Tư Mỏ Lết siết chặt hai vòng kẹp cơ học vào hai bên thái dương.
*Cạch. Cạch.*
Tiếng khóa thép khóa chặt hộp sọ của Vân vang lên khô khốc. Đầu anh hoàn toàn bị cố định, không thể nhúc nhích dù chỉ một milimét. Ánh mắt anh lúc này chỉ có thể nhìn trân trân xuống nền xi măng ẩm ướt, nơi những giọt nước mưa rỉ ra từ kẽ tường đang tạo thành một vũng nước nhỏ phản chiếu ánh đèn vàng vọt.
Giáo sư Phan Đăng bước đến bên cạnh, khoác trên mình chiếc áo blouse trắng đã sờn cổ. Đôi bàn tay của vị cựu giám đốc khoa học run rẩy kịch liệt khi ông cầm ống tiêm chứa Lidocaine. Ông cúi xuống, luồn ngón tay qua vết rạch rỉ máu mà Vân tự gây ra lúc trước để tìm vị trí xương chẩm.
"Vân à, đây là cơ hội cuối cùng để cậu dừng lại," giọng Phan Đăng run lên, mắt ông đỏ hoe sau làn kính cận dày cộp. "Mũi khoan này một khi đã đi vào xương chẩm, đường truyền liên kết thần kinh của Trịnh Thế Nam sẽ cắm thẳng vào màng cứng của cậu. Cậu sẽ không còn là Lâm Sỹ Vân hoàn chỉnh nữa đâu."
"Khoan đi, Giáo sư," Vân cất tiếng, giọng anh bị đè nén dưới thanh gá cằm nghe đục ngầu và khàn đặc. "Tôi không đến đây để nghe lời khuyên."
Phan Đăng thở dài một tiếng đầy bất lực. Ông đâm mũi kim gây tê vào vùng da gáy của Vân. Cảm giác buốt lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng Vân không hề rên rỉ, hai tay anh vẫn nắm chặt chiếc huân chương trong túi áo đến mức các khớp ngón tay chuyển sang màu trắng bệch.
Năm phút trôi qua. Thuốc tê cục bộ chỉ có thể làm mất cảm giác nông trên da thịt, hoàn toàn bất lực trước những gì sắp diễn ra sâu bên trong hộp sọ. Phan Đăng cầm chiếc khoan xương sọ cầm tay – một thiết bị cơ khí y tế thô sơ được cải tiến từ máy khoan nha khoa đời cũ. Tiếng động cơ của mũi khoan bắt đầu rít lên chói tai, *u u u*, dội thẳng vào màng nhĩ của Vân.
"Tư, giữ chặt bả vai nó cho tôi!" Phan Đăng ra lệnh.
Tư Mỏ Lết dùng hai bàn tay hộ pháp đè chặt lấy hai vai của Vân, gân cánh tay ông nổi lên cuồn cuộn.
Mũi khoan thép chạm vào xương chẩm.
*Két... két... xẹt...*
Cơn đau bùng nổ. Đó không phải là nỗi đau đớn thông thường của da thịt bị cắt rách, mà là một sự tra tấn tột cùng khi mũi kim loại cứng sắc bén điên cuồng mài mòn và phá vỡ cấu trúc xương sọ. Tiếng rít của mũi khoan truyền qua hệ thống xương dẫn truyền âm thanh dội thẳng vào sâu trong đại não Vân như tiếng sấm sét nổ tung liên tục. Mùi khét lẹt của bột xương bị đốt cháy do ma sát nhiệt bốc lên, xộc thẳng vào mũi anh.
"A..." Một tiếng gầm rít nghẹn ngào nghẹt thở thoát ra từ cổ họng Vân.
Toàn thân anh co giật mạnh theo bản năng sinh tồn, nhưng bộ khung thép của Tư Mỏ Lết đã giữ chặt đầu anh như một chiếc gọng kìm vạn năng. Vân kích hoạt "Khả năng chịu đau thần kinh cực hạn". Anh nhắm nghiền mắt, ép bản thân tách rời nhận thức cảm giác ra khỏi cơ thể vật lý. Trong tâm thức của anh, anh tự vẽ ra hình ảnh ngôi nhà cấp bốn ven sông Bình Đông, nơi em gái Diệp Chi đang đứng bên hiên nhà vẫy tay cười với anh, chiếc răng khểnh dễ thương lấp lánh dưới nắng chiều.
*Phải sống. Phải chịu đựng để đòi lại công lý cho Diệp Chi.* Lời thề danh dự của dòng họ Lâm như một dòng điện chạy dọc tủy sống, giữ cho nhịp tim của anh không bị ngừng đập do cú sốc đau đớn cực hạn.
"Màng cứng đã lộ ra!" Phan Đăng hét lên trong tiếng khoan máy gầm rú. Trán ông vã mồ hôi hột, chảy ròng ròng xuống cằm. Bằng một thao tác cực kỳ tỉ mỉ của một bác sĩ giải phẫu thần kinh lão luyện, ông đặt chiếc 'Chip neuron lậu Phản xạ Tiếng vọng' vào vị trí khoan, lách nhẹ các sợi cực quang siêu nhỏ cắm sâu vào vùng tiểu não dưới màng cứng.
"Kết nối máy Echo-Link!" Đăng ra lệnh cho Tư Mỏ Lết.
Tư Mỏ Lết nhanh chóng cắm đầu cáp sợi quang từ chiếc máy nạp dữ liệu cầm tay 'Echo-Link' – lúc này đang được đặt trong vỏ hộp quẹt Zippo cổ của Vân – vào cổng kết nối vật lý vừa được cố định sau gáy anh.
"Bắt đầu nạp dữ liệu thô của Trịnh Thế Nam. Đồng bộ hóa Level 1: Mức 10%."
Phan Đăng nhấn nút kích hoạt trên máy Echo-Link. Một luồng xung điện cường độ 10mA phóng thẳng vào chip thần kinh.
*Bùm!*
Trong đầu Vân như có một quả bom vừa phát nổ. Một dải ánh sáng xanh lét, chói lòa quét qua võng mạc của anh dù mắt anh đang nhắm nghiền. Sóng điện não đồ trên màn hình máy đo EEG lập tức phát điên, dải sóng alpha và beta chồng chéo lên nhau tạo thành những đường răng cưa đỏ rực, hỗn loạn. Điện thế vỏ não vọt thẳng từ 50 microvolt lên 130, rồi 150 microvolt – chạm ngưỡng chịu đựng điện thế vỏ não (EEG Threshold) cực hạn của con người.
"Tai biến rồi! Hệ miễn dịch của nó đang điên cuồng đào thải con chip!" Phan Đăng kinh hoàng hét lên khi nhìn thấy cơ thể Vân đột ngột căng cứng như một cây cung gỗ bị kéo quá đà.
Cơn đột quỵ neuron đầu tiên ập đến tàn nhẫn. Hai mắt Vân trợn ngược, đồng tử co rút lại chỉ còn bằng đầu tăm. Máu tươi bắt đầu rỉ ra từ lỗ tai trái và hai bên hốc mũi, chảy thành dòng nóng hổi xuống tấm đệm cao su của khung gá. Toàn bộ cơ mặt bên trái của anh co giật liên tục, răng cắn chặt vào miếng cao su bảo vệ đến mức nghe tiếng răng rắc chí mạng. Nhịp tim trên máy đo vọt lên 180 nhịp/phút, đe dọa gây ngừng tim lâm sàng trong vòng vài giây.
"Ngắt kết nối! Ngắt khẩn cấp ngay!" Phan Đăng hoảng loạn lao tới định giật sợi cáp Echo-Link ra.
"Không! Đừng ngắt!" Vân gầm lên bằng chút tàn lực cuối cùng, bàn tay anh run rẩy giơ lên giữ chặt lấy tay vị giáo sư già. Ánh mắt anh lúc này đỏ ngầu những tia máu, hoang dại và đầy sát khí như một con thú bị dồn vào đường cùng. "Tiếp tục... đồng bộ..."
"Cậu sẽ chết não mất, Vân!" Đăng khóc nghẹn.
"Tôi bảo... tiếp tục!"
Điện thế vỏ não tiếp tục tăng vọt lên 175 microvolt. Trên màn hình, các tế bào thần kinh vùng thùy thái dương của Vân đang bị các xung điện của chip thiêu rụi hàng loạt, giống như những đốm lửa nhỏ đang lụi tàn dần trong một khu rừng tối.
"Tư! Lấy cho tôi ống Neuro-S khẩn cấp!" Phan Đăng biết không thể khuyên can được nữa, ông buộc phải sử dụng đến biện pháp bảo mạng cuối cùng.
Tư Mỏ Lết nhanh chóng chộp lấy ống xi măng chứa 'Dung dịch ức chế đào thải Neuro-S' nồng độ cao, cắm thẳng vào cổng phụ của máy Echo-Link. Phan Đăng ấn pít-tông, bơm dòng dung dịch hóa học màu xanh lam mát lạnh thẳng vào vùng chẩm sau gáy của Vân.
Luồng dung dịch Neuro-S chạy vào vỏ não giống như một dòng nước đá dội vào một lò than đang rực cháy. Nhiệt độ màng não hạ xuống lập tức. Các xung điện từ chip thần kinh bắt đầu dịu đi, điện thế vỏ não giảm dần từ 175 xuống mức an toàn 120 microvolt. Nhịp tim của Vân từ từ hạ nhiệt, cơ thể anh mềm nhũn ra, đổ sụp xuống bàn mổ như một cái xác không hồn.
Căn hầm ngầm trở lại sự tĩnh lặng chết chóc, chỉ còn tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài và tiếng thở dốc nặng nề của ba con người.
"Đồng bộ hóa... thành công ở mức 15%," Phan Đăng nhìn vào màn hình máy đo, giọng ông run rẩy, đầy sự kinh hãi. "Cậu ấy sống rồi. Nhưng..."
Một giờ sau.
Tư Mỏ Lết tháo các chốt kẹp cơ học ra. Sỹ Vân từ từ ngồi dậy trên bàn mổ. Vết thương sau gáy đã được băng bó bằng những lớp gạc trắng dày cộp, nhưng máu vẫn rỉ ra, thấm đẫm một mảng băng đỏ hồng. Cơ thể anh lạnh toát, đầu óc nặng trịch như bị ai đổ chì vào trong hộp sọ.
Anh lảo đảo bước đến trước chiếc gương soi lớn đặt ở góc phòng lab. Vân ngước mắt nhìn vào gương.
Trong gương, một khuôn mặt hốc hác, làn da tái nhợt của một kẻ vừa trở về từ cõi chết. Nhưng điều đáng sợ là, ánh mắt của anh không còn vẻ lầm lì, mệt mỏi của Lâm Sỹ Vân ngày xưa nữa. Đó là một ánh mắt sắc lạnh, tĩnh lặng đến tàn nhẫn, mang theo thần thái của một kẻ chuyên đi dọn dẹp xác chết – Trịnh Thế Nam. Anh vô thức giơ ngón tay cái bên tay phải lên, gảy nhẹ theo một nhịp điệu quen thuộc đầy xa lạ.
Anh đã đạt được "Đồng bộ cơ bản (10% - 25%)". Phản xạ vận động tinh của Nam đã bắt đầu ký sinh vào hệ thần kinh của anh.
Nhưng ngay khi anh cố gắng nhớ lại khuôn mặt của mẹ mình, bà Nguyễn Thị Mai, để tìm kiếm một chút ấm áp... Vân bỗng khựng lại.
Anh nhắm mắt, cố gắng lục tìm trong trí nhớ hình ảnh người mẹ Nam Bộ hiền hậu với mái tóc búi cao thoang thoảng mùi nước thơm hoa bưởi, người đã từng ôm anh vào lòng mỗi khi trời đổ mưa bão.
Không có gì cả.
Trước mắt anh chỉ là một bức tường xám xịt, trống rỗng và lạnh lẽo. Ký ức về mẹ ruột – mỏ neo tinh thần đầu tiên của anh – đã bị những xung điện tàn nhẫn của con chip xóa sạch hoàn toàn trong ca đột quỵ vừa rồi để nhường chỗ cho dữ liệu phản xạ của Nam. Cái giá phải trả cho sức mạnh mượn tạm đã chính thức được thu hồi.
Vân đứng trân trân trước gương, bàn tay run rẩy sờ vào vết mổ còn rỉ máu ấm nóng sau gáy. Một giọt nước mắt vô thức lăn dài trên má anh, lạnh ngắt.
Anh nhìn vào hình bóng của chính mình trong gương và tự hỏi: "Người phụ nữ cười với mình trong giấc mơ... rốt cuộc là ai?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!