Bẫy Sinh Trắc Học
Cơn giông bão từ phía sông Sài Gòn tràn qua Quận 7, quật những luồng gió rít buốt lạnh vào những khe hở của xưởng cơ khí cũ của Tư Mỏ Lết. Sâu mười mét dưới lòng đất, trong căn phòng thí nghiệm ngầm vô trùng thô sơ của Giáo sư Phan Đăng, tiếng máy thở dập dềnh cơ học phát ra những âm thanh đơn điệu, đều đặn.
Lâm Sỹ Vân đứng bên cạnh giường tre dã chiến, nhìn đăm đăm vào gương mặt hốc hác, nhợt nhạt của cha mình. Ông Lâm Hoài đang nằm bất động, ống thở oxy cắm sâu vào mũi nối với chiếc bình kim loại móp méo mà Mai Vy đã mạo hiểm tuồn ra. Lồng ngực ông phập phồng yếu ớt dưới lớp chăn mỏng. Cơn bạo bệnh biến chứng xơ hóa phổi sau tai biến đã đẩy ông vào trạng thái hôn mê sâu.
"Tôi đã dùng mọi thiết bị lọc và máy thở lậu ở đây để duy trì nhịp sinh học cho ông cụ," Giáo sư Phan Đăng bước đến bên cạnh Vân, tay cầm một ống tiêm thủy tinh chứa dung dịch Neuro-S trong suốt, gương mặt ông hằn sâu những nếp nhăn u uất và mệt mỏi. "Nhưng đây chỉ là giải pháp tạm thời. Phổi của cha cậu đang suy kiệt nghiêm trọng. Nếu không được đưa vào phòng hồi sức cấp cứu đặc biệt trong vòng bốn mươi tám tiếng nữa, các nang phổi sẽ hoàn toàn xơ hóa vĩnh viễn. Cậu biết Hoàng Bách đã cho mật vụ phong tỏa toàn bộ hệ thống bệnh viện vệ tinh rồi chứ?"
"Tôi biết," Vân khàn giọng trả lời. Giọng nói của anh trầm xuống một tông, lạnh lẽo và khàn đặc – một dấu hiệu đáng sợ cho thấy nhân cách của Trịnh Thế Nam đang dần ghi đè lên thanh quản của anh.
Cơn sốt cao do vết nhiễm trùng sau gáy đang thiêu đốt đại não Vân. Vết mổ sau gáy anh – vết rách rỉ mủ đen sau gáy do ngấm nước bẩn dưới hầm lạnh B3 – đang mưng mủ nhiễm trùng nặng. Từng luồng dịch mủ vàng nhạt rỉ ra, dính dáp và nóng bỏng dọc theo cổ áo bảo hộ kỹ thuật viên màu xanh sẫm. Vân không hề dùng bất kỳ loại kháng sinh tây y nào. Anh biết Hoàng Bách đã lập trình hệ thống AI để quét toàn bộ hóa đơn mua thuốc đặc trị nhiễm trùng thần kinh trên toàn thành phố. Chỉ cần anh bước vào một tiệm thuốc, vị trí của anh sẽ bị lộ diện trong vòng ba mươi giây.
Anh thọc tay vào túi, lấy ra một chiếc bát sứ nhỏ chứa thứ nước sắc màu nâu sẫm, đắng ngắt từ cây Bán Chi Liên tươi do Chú Bảy Thuốc Nam hái lén từ Bình Đông. Vân dùng một miếng gạc vô trùng, thấm thứ nước thảo dược lạnh buốt đó rồi áp mạnh vào vết sẹo mổ lồi đỏ hồng sau gáy. Cơn đau buốt thấu xương tủy ập đến khiến nửa mặt bên trái của anh co giật dữ dội, các bó cơ vai trái cứng đờ. Anh nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi kẽ lợi, cố đè nén tiếng rên rỉ vào lồng ngực.
"Cậu không thể đột nhập vào An Sinh Tower trong tình trạng này được, Sỹ Vân," Giáo sư Đăng ái ngại nhìn học trò cũ. "Vết mổ của cậu đang hoại tử vi mô. Nếu cậu kích hoạt đồng bộ hóa thần kinh quá tải dưới áp lực cao, điện thế vỏ não của cậu sẽ vượt ngưỡng một trăm năm mươi microvolt. Cậu sẽ bị đột quỵ chết não ngay lập tức trước khi chạm được vào hồ sơ."
"Tôi không còn đường lui nữa, thưa thầy," Vân lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt Phan Đăng. Ánh mắt anh sâu hoắm, đỏ ngầu tơ máu nhưng kiên định như một mũi dao thép. "Căn nhà ở Bình Đông đã bị thiêu rụi. Kỷ vật của Diệp Chi đã thành tàn tro. Tôi thậm chí... thậm chí đã không còn nhớ nổi giọng nói của em gái mình nữa rồi. Mỗi lần tôi cố nghĩ về Diệp Chi, con chip này chỉ trả về những tiếng rè rè vô cảm của máy móc. Nếu tôi không lấy được Hồ sơ bệnh án số 09-Beta đêm nay để vạch trần tội ác của Mỹ Lệ, cái chết của em gái tôi sẽ bị chúng tẩy trắng vĩnh viễn."
Vân cúi xuống, lấy từ trong túi áo ngực ra một miếng dán silicon mỏng dính, trong suốt được đặt trang trọng trong hộp nhựa nhỏ. Đó là Mẫu vân tay silicon giả lập của Nam do Huy Còi chế tạo bằng máy in laser 3D độ phân giải cao từ dữ liệu quét xác ở hầm B3.
"Trịnh Thế Nam thuận tay phải, còn tôi thuận tay trái," Vân lẩm nhẩm, ngón tay anh run nhẹ khi dán miếng silicon lên ngón cái bàn tay phải của mình. Sự lệch hướng vận động này yêu cầu anh phải kích hoạt trạng thái Đồng bộ kỹ thuật (26% - 50%) để con chip tự động điều chỉnh phản xạ cơ bắp tay phải của anh theo đúng thói quen vận động tinh của Nam.
"Hãy cẩn thận với hệ thống bảo mật của Bùi Minh Quân," Giáo sư Đăng thở dài đầy bất lực, tay ông run rẩy điều chỉnh lại tần số của máy Echo-Link giấu trong chiếc vỏ hộp quẹt Zippo cổ của Vân. "Cậu ta là một thiên tài bảo mật y tế. Tầng mười hai không chỉ bảo vệ bằng khóa từ thông thường. Quân đã thiết lập một hệ thống bẫy sinh trắc học đa lớp liên kết thời gian thực. Nếu cậu không vượt qua được trong vòng mười lăm giây, cửa sập thép chống cháy sẽ tự động hạ xuống cô lập toàn bộ khu vực."
"Mười lăm giây," Vân lặp lại con số một cách vô cảm. Anh chỉnh lại cổ áo bảo hộ kéo cao để che kín vết sẹo mổ lồi đang rỉ dịch sau gáy, kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai sẫm màu che khuất nửa khuôn mặt hốc hác, rồi bước thẳng ra ngoài màn mưa bão đang gầm rú.
***
Một giờ sáng thứ Ba.
Tòa tháp An Sinh Tower sừng sững sáu mươi tầng như một cột thủy tinh khổng lồ đâm toạc bầu trời đêm giông bão của trung tâm Quận 1. Những luồng sét rạch ngang trời, hắt ánh sáng xanh loang loáng lên những tấm kính vô trùng lạnh lẽo.
Sỹ Vân di chuyển uyển chuyển như một bóng ma dọc theo lối hành lang kỹ thuật tối tăm của tầng mười hai. Nhờ tấm Thẻ nhân viên kỹ thuật bảo trì giả lập mã số của một nhân viên đã nghỉ việc, anh đã dễ dàng vượt qua các chốt kiểm soát vòng ngoài. Tuy nhiên, vết thương sau gáy đang nóng rực như có một hòn than nung đỏ áp chặt vào da thịt. Cơn sốt cao khiến tầm nhìn của anh thỉnh thoảng bị nhòe đi, những đốm sáng màu xanh lục nhảy múa trước võng mạc.
Anh dừng lại trước cánh cửa thép dày bản nặng nề của Phòng lưu trữ bệnh án tầng 12. Không gian xung quanh im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng rít của hệ thống điều hòa trung tâm và tiếng bão gầm rú vọng lại từ phía cửa kính hành lang.
Vân lách người tiếp cận bảng điều khiển sinh trắc học mạ crom sáng loáng gắn cạnh cửa. Ban đầu, anh định sử dụng thiết bị bẻ khóa phần mềm JTAG để cắm trực tiếp vào cổng giao tiếp vật lý của bo mạch chủ nhằm sao chép dữ liệu ngoại tuyến mà không cần xác thực. Anh quỳ một chân xuống, tay trái rút chiếc tua vít mini, lách nhẹ vào khe hở dưới bảng điều khiển.
*Tít! Tít!*
Màn hình LCD của bảng điều khiển đột ngột chớp đỏ. Dòng chữ cảnh báo lạnh lùng hiện lên: `Port Scan Detected. Firewall Active.` (Phát hiện quét cổng. Tường lửa đang hoạt động).
Tim Vân đập nảy một nhịp. Hệ thống tường lửa mạng của Lâm Thế Kiệt quá nhạy bén. Bất kỳ một nỗ lực can thiệp phần cứng hay quét cổng ngoại vi nào cũng sẽ kích hoạt cảnh báo xâm nhập thời gian thực về trung tâm an ninh của Hoàng Bách. Anh bắt buộc phải dừng lại. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, hòa cùng dòng dịch mủ ấm nóng rỉ ra từ vết sẹo sau gáy mưng mủ.
"Không thể hack phần cứng. Phải xác thực thủ công," Vân lẩm nhẩm.
Anh đứng thẳng dậy, đưa ngón cái tay phải có dán miếng silicon giả lập vân tay của Nam áp chặt vào cảm biến điện dung của đầu đọc.
*Bíp. Vân tay trùng khớp. Xác thực lớp một hoàn tất.*
Ngay lập tức, một tiếng động cơ cơ học nhỏ vang lên. Một khay quét mống mắt tích hợp cảm biến hồng ngoại cầm tay từ bên trong vách tường từ từ nhô ra, chĩa thẳng vào mắt Vân. Đồng thời, một dải ánh sáng đỏ nhạt từ cảm biến quét mống mắt lướt qua vai anh, định vị tiêu cự.
`Yêu cầu quét mống mắt và xác thực nhịp tim sinh học của nhân viên Trịnh Thế Nam. Thời gian đếm ngược: 15... 14...`
Tiếng đếm ngược vô cảm của hệ thống AI vang lên trong không gian tĩnh lặng, gõ nhịp thẳng vào dây thần kinh đang căng như dây đàn của Vân.
Bẫy sinh trắc học của Bùi Minh Quân đã kích hoạt. Hệ thống này không chỉ quét mống mắt giả lập mà còn đo nhịp tim thông qua cảm biến hồng ngoại cầm tay để ngăn chặn việc sử dụng các bộ phận cơ thể của người đã chết hoặc các phôi silicon vô tri. Nhịp tim của nhân viên phải nằm trong dải sinh học ổn định của Trịnh Thế Nam trước đây: từ 55 đến 65 nhịp/phút (bpm).
Nhưng hiện tại, do cơn sốt nhiễm trùng mủ gáy hành hạ và sự căng thẳng tột độ, nhịp tim của Vân đang vọt lên tới 110 nhịp/phút. Nếu nhịp tim vượt quá ngưỡng 90 bpm, hệ thống AI của tòa tháp sẽ mặc định nhận diện đây là hành vi đột nhập của kẻ có tâm lý hoảng loạn, lập tức khóa chặt toàn bộ cửa thoát hiểm và kích hoạt báo động đỏ toàn tòa nhà.
`Thời gian đếm ngược: 12... 11...`
"Phải ép nhịp tim xuống," Vân cắn chặt răng.
Anh nhắm mắt lại, ngón tay cái bàn tay trái miết chặt vào những góc cạnh sắc nhọn của chiếc Huân chương chiến sĩ bằng đồng của ông nội giấu trong túi áo ngực. Kim loại lạnh buốt ghim vào da thịt như một mỏ neo giữ cho lý trí anh không bị dòng thác căm thù cuốn trôi. Anh kích hoạt Đồng bộ kỹ thuật (26% - 50%), ép con chip neuron phóng điện vào thùy đỉnh để nạp các phản xạ điều hòa sinh học của Nam.
Vân áp dụng Phương pháp giả lập nhịp tim sinh học mà Giáo sư Đăng đã truyền dạy. Anh bắt đầu hít vào thật sâu trong vòng đúng 4 giây, giữ hơi thở lại trong lồng ngực 4 giây, rồi từ từ thở ra kéo dài trong vòng 8 giây.
`Thời gian đếm ngược: 9... 8...`
Nhịp thở cưỡng bức bắt đầu ép phổi co thắt, tác động trực tiếp lên dây thần kinh phế vị để ức chế nút xoang nhĩ của cơ tim. Trên màn hình hiển thị của máy quét sinh trắc học, chỉ số nhịp tim của anh bắt đầu biến động dữ dội: 105... 95... 85 bpm.
Nhưng việc ép nhịp tim giảm đột ngột dưới áp lực cao và cơ thể đang sốt nhiễm trùng gây ra một phản ứng phụ tàn nhẫn lên hệ tuần hoàn của Vân. Đại não của anh bị thiếu máu cục bộ tạm thời. Hiện tượng thiếu oxy não (ischemia) ập đến như một cơn sóng thần đen tối.
Vân cảm thấy đầu óc quay cuồng dữ dội. Toàn bộ thế giới xung quanh bỗng chốc đảo lộn, những mảng tối sầm bao trùm lấy tầm nhìn. Đôi chân anh run rẩy, đầu gối khuỵu xuống, hai tay bám chặt vào bệ đỡ của máy quét để không bị ngã gục. Cơn đau buốt từ vết mổ sau gáy mưng mủ rít lên từng hồi nhức nhối, dịch mủ vàng rỉ ra loang lổ cả cổ áo bảo hộ. Anh cảm thấy như mình đang chìm sâu xuống đáy sông kênh Tẻ, nghẹt thở và lạnh buốt.
`Thời gian đếm ngược: 5... 4...`
"Không được ngất... Chưa được ngất lúc này..." Vân tự cắn vào lưỡi mình, vị máu chát mặn bừng lên trong khoang miệng giúp anh giữ lại một tia nhận thức cuối cùng. Anh tập trung toàn bộ ý chí vào hình ảnh cuốn sổ tay vẽ tranh của Diệp Chi – mỏ neo cảm xúc duy nhất dù anh không còn nhớ nổi gương mặt em gái.
Nhịp thở 4-4-8 tiếp tục được duy trì một cách máy móc, vô cảm.
72... 68... 62... 60 bpm.
Con số nhịp tim trên màn hình máy quét dừng lại ở mức 60 nhịp/phút, hoàn toàn tĩnh lặng và ổn định như một mặt hồ không gợn sóng, trùng khớp hoàn hảo với dải sinh học gốc của Trịnh Thế Nam lưu trên máy chủ trung tâm.
`Thời gian đếm ngược: 2... 1...`
*Bíp! Xác thực mống mắt và nhịp tim thành công. Chào mừng trở lại, Trịnh Thế Nam.*
Tiếng chốt từ cơ học của cánh cửa thép nặng nề nhả ra với một tiếng *cạch* khô khốc. Đèn tín hiệu trên bảng điều khiển chuyển từ màu đỏ sang màu xanh lá cây dịu nhẹ.
Cánh cửa từ từ trượt mở.
Vân thở dốc, mồ hôi lạnh đầm đìa trên trán. Anh gạt đi vệt máu tươi đang rỉ ra từ khóe môi, lết từng bước chân nặng nề đi vào bên trong không gian tối tăm, lạnh lẽo của Phòng lưu trữ bệnh án tầng 12.
Căn phòng ngập tràn mùi giấy cũ và dung dịch khử trùng vô trùng. Vân di chuyển theo đúng bản đồ định vị mà Lê Phong đã cung cấp. Anh lướt nhanh qua các dãy tủ sắt sơn tĩnh điện màu xám, hướng thẳng về phía khu vực lưu trữ hồ sơ thử nghiệm lâm sàng giai đoạn 1 của năm ngoái.
Anh dừng lại trước chiếc tủ sắt có khóa mã số cơ học ở góc phòng. Đôi bàn tay run rẩy do thiếu máu não của Vân nhanh chóng xoay các vòng số theo đúng mật mã '09-B-T-12' đã giải mã từ nhật ký của Nam.
*Rắc.*
Cánh cửa tủ sắt mở ra. Vân thò tay vào ngăn tài liệu thứ ba, lật giở nhanh qua những tập hồ sơ dày cộp. Cuối cùng, ngón tay anh chạm vào một tập bìa kẹp hồ sơ bằng giấy xi-măng sờn góc, phía trên có dán nhãn màu đỏ nổi bật: `HỒ SƠ BỆNH ÁN SỐ 09-BETA - BỆNH NHÂN: LÂM DIỆP CHÌ.
Trái tim Vân như thắt lại. Anh rút tập hồ sơ ra khỏi tủ, lật mở trang đầu tiên dưới ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn pin mini. Nét chữ ký của em gái anh ở góc bản cam kết tự nguyện hiện ra – một chữ ký trơn tru bất thường, không hề có độ run tay của một người đang bị co thắt màng não. Đây chính là bản hợp đồng giả mạo mà Trịnh Mỹ Lệ đã ra lệnh làm giả để tẩy trắng trách nhiệm pháp lý cho tập đoàn.
"Tìm thấy em rồi, Diệp Chi..." Vân thì thầm, giọt nước mắt vô thức lăn dài trên gương mặt méo mó vì co giật của anh.
Nhưng niềm vui ngắn ngủi ấy lập tức bị dập tắt.
*Uuuuu... Uuuuu... Uuuuu...*
Tiếng còi báo động đỏ rú vang dội, chói tai đột ngột vang lên từ hệ thống loa trần của tầng mười hai. Ánh đèn neon trắng xóa trong phòng lưu trữ vụt tắt, thay thế bằng những dải ánh sáng đỏ chớp nháy liên hồi đầy đe dọa.
Từ phía hành lang bên ngoài, tiếng sập cơ học nặng nề của các cửa sập thép chống cháy bắt đầu vang lên rầm rầm, khóa chặt mọi lối thoát hiểm của tầng mười hai. Hệ thống AI của tòa tháp đã phát hiện ra sự sụt sụt giảm điện áp bất thường trên bo mạch chủ do vết xước tua vít của Vân gây ra trước đó.
Vân siết chặt tập hồ sơ bệnh án 09-Beta vào lồng ngực, ánh mắt anh sắc lạnh nhìn về phía cánh cửa thép đang dần đóng lại phía trước.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!