Vòng Vây Bình Đông
Cơn bão nhiệt đới đổ bộ vào rạng sáng biến cả vùng bán đảo Bình Đông thành một lòng chảo nước khổng lồ. Mưa xối xả như trút nước xuống những mái tôn rỉ sét của hẻm 148, tạo nên những tiếng gầm rú đục ngầu, chói tai. Nước kênh Tẻ dâng cao, tràn qua mép bờ kè bê tông nứt nẻ, mang theo rác thải và mùi dầu mỡ hôi hám tràn vào những căn nhà ổ chuột lụp xụp. Trong không gian tối tăm và ngột ngạt ấy, cái chết đang cận kề hơn bao giờ hết.
Lâm Sỹ Vân lao đi trong màn mưa trắng xóa, đôi chân trần bấm chặt xuống nền đất hẻm nhão nhoét trơn trượt. Gió bão quật mạnh vào lồng ngực gầy gò của anh, nhưng nỗi đau thể xác lúc này chẳng thấm thía gì so với cơn sốt cao đang thiêu đốt đại não. Vết mổ sau gáy anh – vết rách rỉ mủ đen sau gáy do ngấm nước bẩn dưới hầm lạnh B3 – đang mưng mủ nhiễm trùng nặng. Mỗi hạt mưa lạnh buốt quất vào gáy giống như một cây kim tẩm độc đâm sâu vào tủy sống, khiến nửa mặt bên trái của anh co giật liên tục một cách vô thức.
Anh không dùng bất kỳ viên thuốc kháng sinh tây y nào. Sỹ Vân biết rất rõ Hoàng Bách đã cho mật thám phong tỏa và giám sát tất cả các nhà thuốc tây trong bán kính năm cây số quanh quận 8. Chỉ cần anh mua một vỉ thuốc đặc trị, vị trí của anh sẽ bị định vị ngay lập tức. Anh chỉ có thể chịu đựng bằng ý chí thép, dùng chút nước sắc cây Bán Chi Liên tươi còn sót lại trong túi áo để lau nhẹ lên vết sẹo mổ lồi đỏ hồng sau gáy nhằm hạ nhiệt màng não đang sưng phù.
Lách qua khúc cua hẹp sát vách tường gạch mục của hẻm 148, Vân đẩy phăng cánh cửa gỗ dột nát của căn nhà cấp 4 ven sông Bình Đông. Cảnh tượng bên trong khiến tim anh như thắt lại.
"Vân... Vân ơi! Con về rồi! Cứu cha con ơi!"
Thím Út Trầm đang quỳ sụp bên giường tre, hai tay run rẩy xoa lồng ngực co thắt của ông Lâm Hoài. Trên chiếc giường tre ọp ẹp dính đầy nước mưa dột từ trần nhà, ông Lâm Hoài đang co quắp người, hai mắt trợn ngược vô thần, môi và mười đầu ngón tay đã tím tái hoàn toàn do thiếu oxy nghiêm trọng. Tiếng thở khò khè, đứt quãng rít lên qua thanh quản hẹp như tiếng một chiếc búa rỉ sét đang nện vào thớ gỗ mục. Chứng xơ hóa phổi biến chứng sau tai biến đang siết chặt lấy đường thở của người cha bại liệt.
"Bình oxy... bình oxy dự phòng hết sạch rồi con ơi!" Thím Út Trầm khóc nấc lên, nước mắt hòa lẫn nước mưa ướt nhẹp gương mặt khắc khổ. "Tụi giang hồ của Sáu Búa chặn hết đầu hẻm, thím không cách nào đưa cha mày ra ngoài được!"
Vân lao đến bên giường, quỳ xuống nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cha. Đầu óc anh lúc này bỗng trống rỗng một cách tàn nhẫn. Khi anh nhìn vào gương mặt hốc hác của cha, thùy thái dương của anh bỗng phóng ra những luồng điện rè rè đau đớn. Anh cố gắng lục tìm một hình ảnh, một giọng nói dịu dàng của người mẹ Nguyễn Thị Mai hay tiếng cười của em gái Lâm Diệp Chi trong ký ức để làm điểm tựa tinh thần, nhưng tất cả chỉ là một màn sương mù xám xịt, câm lặng. Con chip neuron 'Phản xạ Tiếng vọng' đang nuốt chửng dần những mảnh ký ức cuối cùng của anh để nhường chỗ cho các thuật toán chiến đấu lạnh lùng của Trịnh Thế Nam.
"Thím Út, giữ chặt đầu cha!" Vân khàn giọng ra lệnh, giọng nói anh trầm xuống một tông đầy lạnh lùng, phảng phất ngữ điệu của Nam. Anh thuận tay trái, nhanh chóng dùng kỹ năng bấm huyệt giảm co thắt cơ hoành mượn từ kiến thức y khoa cũ, nhấn mạnh vào huyệt Đản Trung giữa ngực cha để giúp ông kéo dài hơi thở mong manh.
*Bùm! Bùm!*
Tiếng động cơ hai thì gầm rú xé toạc màn mưa ngoài ngõ. Chiếc xe ba gác máy Loncin 175cc được độ lại hệ thống giảm xóc của Gái Mập lao thẳng vào khoảng sân nhỏ trước nhà, bánh xe nghiến mạnh xuống vũng bùn tạo nên những vệt nước bẩn bắn tung tóe.
Y tá thực tập Mai Vy nhảy xuống từ thùng xe ba gác, người ướt sũng trong bộ áo mưa mỏng. Cô ôm chặt một bình oxy y tế chuyên dụng loại 10 lít giấu dưới tấm bạt che hàng.
"Anh Vân! Em tuồn được bình oxy từ kho vật tư cổng sau bệnh viện ra rồi!" Mai Vy thở dốc, gương mặt thanh tú tái nhợt vì sợ hãi nhưng đôi mắt ánh lên sự kiên cường. "Nhưng đường bộ bị khóa chặt rồi! Chị Gái Mập định chở ông cụ đi đường cầu chữ Y nhưng phát hiện chốt cảnh sát giao thông do Lê Văn Dũng chỉ đạo đang kiểm tra sinh trắc học và quét mống mắt từng người qua đường. Chúng ta bắt buộc phải quay đầu!"
"Tụi nó khóa đuôi rồi!" Gái Mập tắt máy xe, tay siết chặt chiếc mỏ lết mạ crom dắt bên hông, giọng nói hớt hải. "Hùng Sói đang dẫn theo đàn em của Sáu Búa đi lùng từng nhà từ đầu hẻm vào. Chiếc Ford Ranger của tụi nó đang chặn ngay ngã ba hẻm!"
"Mai Vy, lắp van giảm áp nhanh!" Vân không hề hoảng loạn. Nhân cách sát thủ của Nam trong đầu anh đang hoạt động ở mức đồng bộ 55%, ép cơ thể anh đưa ra những quyết định chiến thuật lạnh lùng và chính xác nhất.
Mai Vy nhanh nhẹn nối ống thở vào mũi ông Lâm Hoài. Tiếng khí oxy sủi bọt qua bình lọc vang lên đều đặn. Làn da tím tái của ông cụ bại liệt bắt đầu có chút sắc hồng trở lại, nhịp thở dần ổn định nhưng ông đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu.
"Hùng Sói biết tôi đang ở đây. Việc phong tỏa hẻm và chặn chốt cầu chữ Y là để dồn tôi vào góc chết," Vân đứng dậy, ánh mắt anh sắc lạnh nhìn ra màn mưa trắng xóa ngoài cửa. "Đường bộ đã bị liên minh giữa an ninh tập đoàn và cảnh sát biến chất phong tỏa hoàn toàn. Đường thủy là kẽ hở duy nhất không có camera giám sát sinh trắc học. Chúng ta phải đi bằng đò ngang bến Bình Đông sang Quận 7."
"Nhưng làm sao lách qua chiếc Ford Ranger của Hùng Sói đang chặn đầu hẻm?" Thím Út Trầm run rẩy hỏi.
Đột nhiên, chiếc điện thoại Nokia cũ của Nam trong túi Vân rung nhẹ. Một tin nhắn từ số máy của Năm Đô hiện lên: *"Tôi đang ở đầu hẻm. Chuẩn bị hành động."*
"Chú Năm Đô sẽ tạo mồi nhử," Vân lạnh lùng nói. "Gái Mập, chị đưa Mai Vy và thím Út ra bến đò trước bằng lối tắt ven kênh. Tôi sẽ cõng cha đi bộ lối cổng sau. Chúng ta hội quân dưới đò."
Ngoài đầu hẻm 148, tiếng còi hú và ánh đèn pin của đám đàn em Sáu Búa bắt đầu quét loang lổ trên những vách tường ván mục. Hùng Sói đứng cạnh chiếc Ford Ranger màu đen, tay cầm gậy ba khúc bằng thép gõ nhịp nhàng vào lòng bàn tay, gương mặt đầy sát khí.
"Lùng kỹ cho tao! Thằng Vân gáy có vết sẹo mổ lồi rất lớn, không thể lẫn đi đâu được! Đứa nào tìm thấy tao thưởng nóng năm mươi triệu!" Tiếng Hùng Sói gầm lên qua màn mưa.
*Rầm! Rắc!*
Một tiếng động lớn vang lên ngay tại chốt chặn đầu hẻm. Chiếc xe máy Honda Dream cũ của Năm Đô lao thẳng vào sườn chiếc Ford Ranger của Hùng Sói, tạo nên một vụ va chạm giao thông giả cực kỳ hỗn loạn. Năm Đô ngã nhào xuống vũng bùn, giả vờ đau đớn gào khóc thảm thiết, thu hút toàn bộ sự chú ý của đám đàn em Sáu Búa và các nhân viên an ninh.
"Mắt mũi mày để đâu hả gã già này!" Một tên bảo kê vung mã tấu lao ra chửi bới.
"Trời ơi cướp đâm xe tôi! Mấy chú công an ơi cứu tôi với!" Năm Đô lớn tiếng la hét, cố tình tạo ra một cuộc tranh cãi kịch liệt giữa đám đông người dân hiếu kỳ đang đổ ra xem dưới mưa bão.
"Hành động!" Vân rít qua kẽ răng.
Anh cúi xuống, nhẹ nhàng cõng người cha bại liệt lên lưng. Ngay khi trọng lượng của cha đè nặng lên bả vai, vết mổ nhiễm trùng sau gáy Vân bị kéo căng vĩnh viễn, rách toạc ra. Dịch mủ vàng lẫn máu tươi ấm nóng tuôn chảy dọc xuống lưng áo bảo hộ của anh. Cơn đau thấu xương tủy ập đến khiến Vân hoa mắt chóng mặt, suýt nữa quỵ ngã ngay tại chỗ.
*Rè... rè... eeee...*
Con chip neuron sau gáy phóng điện dữ dội để kích hoạt phản xạ di chuyển cực hạn của Nam nhằm giúp cơ thể chịu đựng áp lực vật lý. Vân cắn chặt môi đến mức rỉ máu, dùng tay trái siết chặt chiếc Huân chương chiến sĩ của ông nội trong túi áo ngực để giữ vững bản ngã Sỹ Vân không bị nhân cách sát thủ nuốt chửng. Anh thuận tay trái bám chặt vào vách tường, từng bước đi uyển chuyển, nép sát vào bóng tối của những rặng dừa nước ven kênh, lách qua lối cổng sau dột nát của căn nhà.
Trời bão mỗi lúc một to. Gió quật đổ những thân chuối bên bờ kè, tạo thành những chướng ngại vật tự nhiên che chắn cho bóng lưng của hai cha con. Vân di chuyển nhanh nhẹn không tiếng động, lách qua những điểm mù camera dọc bờ kênh theo đúng quy tắc di chuyển 'Bóng Ma' của Nam.
Phía trước anh, bến đò Bình Đông hiện ra trong màn sương khói nước trắng xóa. Chiếc đò ngang cũ kỹ của Gái Mập đã nổ máy chờ sẵn, mạn đò dập dềnh trên sóng nước đục ngầu của dòng kênh Tẻ. Mai Vy và thím Út Trầm đã yên vị trên đò, tay giữ chặt bình oxy đang nối vào mũi ông Lâm Hoài.
"Anh Vân! Nhanh lên!" Mai Vy khóc gọi khẽ.
Ngay khi Vân cõng cha bước chân lên boong đò, từ phía bờ kè đá phía sau, tiếng quát của Hùng Sói vang lên xé toạc màn mưa:
"Thằng chó! Nó ở dưới đò! Đốt nhà nó cho tao!"
*Vút! Đoàng!*
Một tên đàn em Sáu Búa ném chai xăng đã châm lửa vào mái lá căn nhà cấp 4 ven sông của Vân. Ngọn lửa bùng lên dữ dội bất chấp cơn mưa bão, thiêu rụi hoàn toàn căn nhà dột nát – nơi lưu giữ những kỷ vật cuối cùng về em gái Lâm Diệp Chi và người mẹ Nguyễn Thị Mai.
Gái Mập nhanh tay cắt dây neo, tăng ga chiếc đò máy. Chiếc đò ngang rẽ sóng lao vút ra giữa dòng sông rộng lớn, hướng về phía bờ Quận 7 tối tăm.
Sỹ Vân đứng trên boong đò lộng gió, mưa bão quất thẳng vào gương mặt đẫm máu và nước mắt của anh. Anh quay đầu lại, nhìn ngọn lửa đỏ rực đang ngốn ngấu sạch sẽ căn nhà kỷ niệm của gia đình mình bên bờ kênh Bình Đông. Dưới bàn tay trái siết chặt đến rỉ máu, chiếc Huân chương chiến sĩ của ông nội găm sâu vào lòng bàn tay anh đau nhói, như một lời thề máu khắc cốt ghi tâm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!