Mật Thư Giải Mã
Cơn gió chướng rạng sáng quất mạnh vào mái lá dột nát của Quán cà phê võng Không Tên nằm sát mép kênh Tẻ, Quận 8. Không khí ẩm ướt, nồng nặc mùi bùn sình và nước thải bốc lên từ dòng kênh đen ngòm, hòa lẫn với tiếng nổ lạch cạch đều đặn của những chiếc ghe máy chở cát chạy đêm. Dưới những tán dừa nước rậm rạp che khuất ánh đèn đường vàng vọt từ phía cây cầu chữ Y đằng xa, quán cà phê võng này là nơi trú ẩn lý tưởng cho những kiếp người lao động nghèo khó, và cũng là điểm mù hoàn hảo trước hệ thống camera AI nhận diện mống mắt dày đặc của tập đoàn An Sinh.
Lâm Sỹ Vân ngồi thu mình trên chiếc võng lưới màu xanh bạc phếch ở góc khuất nhất. Anh mặc chiếc áo khoác bảo hộ kỹ thuật sờn cũ màu xanh thẫm, kéo sụp vành mũ lưỡi trai để che đi gương mặt tái nhợt vì sốt. Vết mổ sau gáy anh – vết rách rỉ mủ đen sau gáy do ngấm nước mưa bẩn dưới hầm lạnh B3 từ đêm hôm trước – đang nhói lên từng cơn buốt nhói chạy thẳng vào đại não. Vết thương đã mưng mủ, rỉ ra dịch vàng dính dáp làm ướt sũng một mảng cổ áo bảo hộ. Cơn sốt nhẹ bắt đầu nhen nhóm, biến thùy chẩm của anh thành một lò than nóng bỏng.
Anh không dùng bất kỳ loại thuốc kháng sinh hay thuốc giảm đau tây y nào. Sỹ Vân biết rất rõ, Hoàng Bách đã lập trình hệ thống AI của phòng an ninh để quét toàn bộ dữ liệu mua bán thuốc đặc trị nhiễm trùng thần kinh tại các hiệu thuốc lớn trong bán kính năm cây số quanh khu Bình Đông. Chỉ cần một đơn thuốc kháng sinh phổ rộng xuất hiện, vị trí của anh sẽ bị khoanh vùng lập tức. Anh chỉ có thể chịu đựng cơn đau bằng ý chí thép, thỉnh thoảng dùng tay trái thấm chút nước sắc cây Bán Chi Liên tươi do Giáo sư Phan Đăng bào chế lén lút để lau nhẹ lên vết sẹo mổ lồi đỏ hồng sau gáy nhằm hạ nhiệt màng não.
*Rè... rè...*
Con chip neuron lậu 'Phản xạ Tiếng vọng' găm sâu dưới xương chẩm bỗng phóng ra một luồng xung điện nhẹ, khiến ngón tay cái bàn tay phải của Vân giật nảy một nhịp vô thức. Đó là thói quen gảy ngón tay đặc trưng của Trịnh Thế Nam – gã sát thủ quá cố mà anh đã đánh cắp cấu trúc neuron. Vân khẽ rùng mình, cố gắng đè nén luồng điện ngoại lai đang cố chiếm quyền kiểm soát hệ vận động của mình. Trong đầu anh lúc này là một sự im lặng đáng sợ. Anh vẫn nhớ rõ mối thù máu của em gái Lâm Diệp Chi, nhưng khi anh cố gắng nhớ lại giọng nói trong trẻo của cô hay khuôn mặt hiền hậu của người mẹ quá cố Nguyễn Thị Mai, tất cả chỉ là một màn sương mù xám xịt, trống rỗng và câm lặng. Cái giá tích lũy của sự lãng quên đang gặm nhấm dần bản ngã của anh một cách tàn nhẫn.
"Cậu trông tệ hơn tôi nghĩ đấy, Vân."
Một bóng người gầy gò, khoác chiếc áo khoác kaki nhiều túi bước ra từ bóng tối của rặng dừa nước, lặng lẽ ngồi xuống chiếc võng bên cạnh. Đó là Lê Phong. Chàng nhà báo điều tra độc lập khẽ đẩy gọng kính tròn, đặt chiếc ba lô vải bạt xước sát xuống đùi, ánh mắt lộ rõ vẻ lo âu khi nhìn thấy vệt máu cam rỉ ra từ mũi trái của Vân.
"Tôi không sao," Vân khàn giọng trả lời, giọng nói anh trầm xuống một tông đầy lạnh lùng, phảng phất ngữ điệu của Nam. Anh dùng tay trái quẹt nhanh vệt máu cam, rồi rút từ trong túi áo ngực ra cuốn Nhật ký tác chiến mã hóa của Nam. Cuốn sổ tay bìa da đen nhỏ, mép giấy đã sờn rách và dính một vết máu khô từ tập trước, được đặt trang trọng lên chiếc bàn gỗ mục nát giữa hai chiếc võng.
"Đây là tất cả những gì Trịnh Thế Nam để lại trước khi bị Hoàng Bách thủ tiêu," Vân thì thầm, ánh mắt anh sắc lạnh như dao. "Cuốn sổ này ghi lại toàn bộ các phi vụ dọn dẹp bẩn thỉu của tập đoàn An Sinh, nhưng gã đã mã hóa nó bằng một hệ thống ký hiệu kỳ lạ. Tôi cần anh giúp tôi giải mã nó ngay trong đêm nay."
Lê Phong kéo khóa ba lô, lôi ra chiếc máy tính xách tay cũ đã được cài đặt hệ điều hành mã hóa độc lập và phần mềm bảo mật VPN đa lớp. Anh mở cuốn sổ, lật giở từng trang giấy ố vàng dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu leo lét trên bàn.
"Nam từng là trinh sát kỹ thuật của lực lượng đặc nhiệm cũ trước khi làm việc cho Mỹ Lệ," Phong vừa nói vừa gõ phím, ngón tay anh lướt nhanh trên bàn phím không phát ra tiếng động. "Nhìn vào cấu trúc này đi. Đây không phải là mật mã chữ thông thường. Gã sử dụng hệ thống mã hóa lưới tọa độ quân đội phối hợp với các ký hiệu hóa học thô sơ. Mỗi nhóm chữ số đại diện cho một phân đoạn dữ liệu vật lý."
Sỹ Vân nhắm mắt lại. Dưới tác động của dòng điện kích thích từ máy Echo-Link giấu trong vỏ hộp quẹt Zippo cổ, con chip neuron trong đầu anh bắt đầu kích hoạt vùng thùy đỉnh, nạp vào những mảnh ký ức ngắn hạn mượn tạm của Nam về kỹ thuật giải mật thư quân sự. Đầu anh đau như búa bổ, các mạch máu hai bên thái dương nổi rõ, giật phồng theo từng nhịp thở.
"Nhìn vào dòng ký hiệu ở trang 14," Vân khẽ mở mắt, chỉ ngón tay trái vào dãy ký tự: *09-B-T-12 / Khay 4 / C-03*. "Ký hiệu '09-B' là mã viết tắt của dự án thử nghiệm lâm sàng đầu tiên trên người nghèo tại Bình Đông – dự án 09-Beta. Còn 'T-12' không phải là tọa độ địa lý. Đó là Tầng 12 của An Sinh Tower."
Lê Phong khựng lại, đôi mắt sau tròng kính tròn co rút lại đầy kinh ngạc: "Tầng 12? Đó là nơi đặt Phòng lưu trữ bệnh án bảo mật của Ban Pháp chế tập đoàn. Tôi từng nghe một nguồn tin ẩn danh nói rằng, toàn bộ dữ liệu số của ca tử vong thử nghiệm đầu tiên đã bị xóa sạch khỏi máy chủ trung tâm để tránh bị rò rỉ ra bên ngoài."
"Đúng vậy," Vân nghiến răng, giọng anh run lên vì căm phẫn. "Chúng đã xóa vết vết số, nhưng quy chế lưu trữ y tế bắt buộc chúng phải giữ lại một bản gốc vật lý có chữ ký của bệnh nhân để làm lá chắn pháp lý phòng trường hợp bị thanh tra quốc tế sờ gáy. Bản gốc Hồ sơ bệnh án số 09-Beta vẫn nằm ở đó. Tủ số 4, ngăn C, vị trí 03. Đó là hồ sơ của ca tử vong đầu tiên – ca tử vong do tràn dịch màng mủ não cấp tính sau khi tiêm thuốc lỗi, chứng minh tập đoàn đã biết rõ độc tính hủy não của thuốc từ trước khi Diệp Chi vào phòng mổ."
"Nếu lấy được hồ sơ đó, chúng ta sẽ có bằng chứng thép để chứng minh hành vi cố ý giết người hàng loạt của ban điều hành," Lê Phong hào hứng nói, tay anh gõ liên tục để dịch các phân đoạn tiếp theo của cuốn sổ tay lên bộ nhớ đám mây ẩn danh. "Nhưng làm sao cậu đột nhập vào tầng 12 được? Nơi đó bảo mật bằng hệ thống khóa laser sinh trắc học mống mắt do Lâm Thế Kiệt trực tiếp thiết lập..."
Đột nhiên, chiếc Điện thoại cục gạch Nokia đã gỡ định vị GPS nằm trong túi áo bảo hộ của Vân rung mạnh một nhịp lạ lùng. Loa trong của máy phát ra những tiếng rè rè dồn dập, lấn át cả tiếng sóng nước vỗ vào mạn thuyền dưới chân quán võng.
"Có biến!" Vân biến sắc, anh lập tức ngồi bật dậy khỏi võng. "Sóng vô tuyến xung quanh đang bị nhiễu loạn cực mạnh."
Từ phía con đường nhựa ven sông cách quán khoảng một trăm mét, một chiếc xe bán tải Ford Ranger màu đen của đội an ninh An Sinh đang từ từ bò chậm rãi dưới màn mưa giông bắt đầu đổ xuống. Trên nóc xe lắp một thiết bị hình vòm quét dải tần liên tục phát ra ánh sáng xanh lục nhạt nhẽo. Đó là Nguyễn Mạnh và thiết bị quét định vị sóng BTS di động tầm ngắn.
"Nguyễn Mạnh đang quét dội sóng trong bán kính một trăm mét," Lê Phong thì thầm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. "Hắn đang dò tìm dải tần của mọi thiết bị di động hoạt động trong khu vực này để khoanh vùng kẻ tình nghi."
Vân định rút bộ chặn sóng sinh trắc học cầm tay 'RF-Shield' ra để gây nhiễu ngược dải tần quét của Mạnh. Nhưng ngay khi anh vừa nhấn nút nguồn, con chip sau gáy bỗng phóng ra một luồng điện cực mạnh dội ngược lại thùy chẩm do tần số quét của Mạnh quá cao và mạnh. Mạch điện của RF-Shield bị quá nhiệt lập tức, khói xám khét lẹt bốc ra từ vỏ nhựa cầm tay. Vân rên lên một tiếng đau đớn, toàn thân co rút lại, suýt nữa ngã nhào khỏi võng.
"Thiết bị phá sóng bị chập mạch rồi! Tần số của tụi nó quá cao, suýt nữa làm hỏng vĩnh viễn con chip trong đầu tôi!" Vân thở dốc, máu cam từ mũi trái tuôn ra thành dòng, nhỏ xuống trang nhật ký mở sẵn trên bàn gỗ.
"Vân! Tháo pin điện thoại ra! Ngay lập tức!" Phong hét khẽ, tay anh nhanh chóng gập máy tính xách tay lại để ngắt kết nối mạng.
Vân dùng hết chút sức lực cuối cùng của bàn tay trái đang run rẩy, giật phăng nắp lưng chiếc Nokia 1280 cũ kỹ, dùng móng tay cạy phăng viên pin vật lý ra ngoài. Chiếc điện thoại tắt lịm. Sóng định vị biến mất hoàn toàn trong không gian.
Lê Phong nhanh tay sử dụng phần mềm ẩn danh để xóa sạch vết vết mạng vừa truy cập, bảo vệ an toàn cho tệp dữ liệu đã tải lên đám mây. Chiếc xe bán tải của Nguyễn Mạnh ngoài đường khựng lại một nhịp trước cổng quán, thiết bị hình vòm trên nóc xe chớp nháy liên tục vì mất dấu tín hiệu đột ngột, rồi từ từ chuyển hướng đi thẳng về phía cầu chữ Y.
Họ vừa thoát khỏi vòng vây định vị trong gang tấc. Vân nằm bẹp trên võng, thở dốc, tay ôm chặt lấy gáy để xoa dịu cơn đau đầu dữ dội. Vết mổ rách sâu rỉ ra một dòng dịch mủ đen lẫn máu tươi làm ướt sũng cả cổ áo bảo hộ.
"Chúng ta đã giải mã xong tọa độ hồ sơ bệnh án số 09-Beta," Phong thì thầm, giọng anh vẫn còn run rẩy vì căng thẳng. "Nó nằm ở Tủ số 4, ngăn C, Phòng lưu trữ bảo mật tầng 12. Nhưng chúng ta chưa thể lên kế hoạch đột nhập ngay lúc này được. Cậu cần phải hồi phục sức khỏe..."
Vân chưa kịp trả lời thì anh lật viên pin Nokia lắp lại, bật nguồn máy lên để kiểm tra bộ nhớ đệm tin nhắn ngoại tuyến vừa được tải về trước khi tắt nguồn.
*Tít tít.*
Một tin nhắn SMS khẩn cấp từ số máy của thím Út Trầm hiện lên màn hình:
"Vân ơi về gấp! Cha mày lên cơn suyễn nặng lắm, người tím tái hết rồi, bình oxy dự phòng hết sạch rồi! Tụi giang hồ của Sáu Búa với người của tập đoàn đang lảng vảng ngoài đầu hẻm 148, thím không dám đưa cha ra ngoài cứu viện! Về cứu cha con ơi!"
Máu trong người Vân như đông cứng lại. Anh đứng bật dậy khỏi võng, mặc kệ cơn đau đầu như búa bổ đang hành hạ vỏ não và vết mổ gáy đang rỉ mủ đen.
"Cha tôi..." Vân khàn giọng, đôi mắt sắc lạnh của gã sát thủ Nam bỗng chốc bị thay thế bằng nỗi hoảng loạn tột cùng của Lâm Sỹ Vân. Ngoài kia, tiếng gió bão bắt đầu gầm rú, báo hiệu một cơn giông lớn sắp đổ ập xuống vùng rốn nước Bình Đông, nơi người cha bại liệt của anh đang hấp hối giữa vòng vây của kẻ thù.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!