Nhạc nềnHesitation

Cơn Bão Độc Chất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn mưa giông rạng sáng quất xối xả vào những bức tường bê tông loang lổ của khu cư xá Thanh Đa cũ kỹ. Lâm Sỹ Vân lết từng bước chân nặng nề qua con hẻm tối tăm ngập nước sát bờ sông, tay trái ôm chặt vết mổ sau gáy đang rỉ máu tươi loang lổ xuống vai áo gió sẫm màu. Cú va đập chí mạng vào gờ tường ban công khi nhảy xuống từ tầng bốn đã xé rách đường chỉ khâu thô sơ sau chẩm của anh. Từng giọt máu nóng ấm pha lẫn dịch vàng rỉ ra, nhanh chóng bị nước mưa lạnh buốt gột rửa, chảy xuôi xuống nền đất sũng nước bẩn.


Trong túi áo ngực của Vân, cuốn nhật ký tác chiến mã hóa của Trịnh Thế Nam và chiếc USB chứa video ca mổ của Lâm Diệp Chi ép chặt vào lồng ngực anh như một khối đá nặng ngàn cân. Đầu óc anh đau buốt như có hàng vạn cây kim châm cứu nung đỏ đang cắm sâu vào thùy chẩm. Con chip thần kinh "Phản xạ Tiếng vọng" vẫn đang âm thầm giải phóng các xung điện từ dư chấn sau đợt đồng bộ hóa Level 2 đột ngột, khiến nửa cơ mặt bên trái của anh thỉnh thoảng lại co giật nhẹ một cách vô thức.


Anh đã thoát khỏi vòng vây của Nguyễn Mạnh, nhưng Thùy Linh thì không. Hình ảnh cô bị hai tên bảo vệ vũ trang áp giải ra xe bán tải dưới làn mưa tầm tã cứ hiện lên trong tâm trí anh, dằn vặt và nhức nhối. Vân biết Thùy Linh đã chấp nhận hy sinh tự do tạm thời của mình để bảo vệ cuốn nhật ký này, bảo vệ cơ hội duy nhất để vạch trần tội ác của tập đoàn An Sinh. Anh không thể gục ngã ở đây. Anh phải sống, phải tìm ra bằng chứng khoa học không thể chối cãi để biến những tài liệu này thành vũ khí pháp lý hạ bệ Trịnh Mỹ Lệ.


Vân thọc tay vào túi áo, siết chặt chiếc hộp quẹt Zippo cổ chứa máy nạp dữ liệu cầm tay 'Echo-Link'. Anh không dám bật điện thoại di động lên vì biết Hoàng Bách đã cho quét dội sóng BTS toàn bộ khu vực bán đảo Thanh Đa để truy quét anh. Anh thuận tay trái, lách mình qua những góc tối không có camera giám sát của con đường ven kênh, hướng về phía rìa ngoài quận Bình Tân để bắt một chuyến xe ôm truyền thống lách qua các chốt chặn, tiến thẳng về phía khu công nghiệp y sinh An Sinh nằm biệt lập ở vùng ven.


***


Bốn giờ sáng, tại trạm xe buýt vắng người đối diện cổng phụ của Phân khu hóa nghiệm lâm sàng thuộc Tập đoàn An Sinh.


Dưới mái tôn rỉ sét của trạm chờ, ánh đèn đường vàng vọt nhấp nháy liên tục trong màn mưa trắng xóa. Vân ngồi thu mình trên băng ghế sắt lạnh ngắt, kéo sụp vành mũ lưỡi trai để che đi khuôn mặt tái nhợt và vệt máu đã khô bết lại sau gáy. Anh đang run lên vì lạnh và sốt nhẹ. Vết rách rỉ máu tươi sau gáy bắt đầu có dấu hiệu mưng mủ do nước mưa bẩn ngấm vào, nhưng anh tuyệt đối không sử dụng bất kỳ loại thuốc kháng sinh hay thuốc giảm đau tây y nào. Anh biết Hoàng Bách đã lập trình hệ thống AI giám sát các đơn thuốc đặc trị thần kinh tại mọi nhà thuốc vệ tinh xung quanh khu vực. Cách duy nhất để anh tồn tại là dùng ý chí thép đè nén cơn đau.


Một bóng người nhỏ nhắn khoác chiếc áo mưa cánh dơi màu xanh nhạt vội vã đi bộ ra từ cổng phụ của tòa tháp. Đó là Mai Vy. Cô y tá thực tập bước đi nhanh nhẹn nhưng đôi mắt sáng thông minh không ngừng liếc nhìn xung quanh, đầy lo âu và cảnh giác.


Chỉ mười phút trước, bên trong Phân khu hóa nghiệm lâm sàng, Mai Vy đã phải trải qua những giây phút nghẹt thở nhất cuộc đời mình.


Khi ca trực đêm sắp kết thúc, Vy lén tiếp cận tủ lưu trữ thuốc thử nghiệm lâm sàng đặc biệt của dự án "An Thần Khang". Cô biết rõ đây là dòng thuốc lỗi đang gây ra hàng loạt ca biến chứng hủy hoại tế bào não cho các bệnh nhân nghèo ở Bình Đông, giống như những gì đã xảy ra với Lâm Diệp Chi. Vy lén rút một ống thuốc nguyên bản 5ml - mẫu độc chất chưa bị pha loãng - nhét nhanh vào bên trong chiếc túi rác y tế màu vàng chuyên dụng dành cho chất thải nguy hại.


Nhưng đúng lúc cô vừa khóa tủ thuốc, tiếng giày da nện xuống nền gạch vô trùng vang lên dồn dập. Trịnh Minh Hải - gã trưởng phòng nghiên cứu trẻ kiêu ngạo, đối thủ học thuật cũ của Vân - bất ngờ đẩy cửa bước vào phòng lab cùng hai nhân viên an ninh.


"Y tá Vy," Hải khoanh tay trước ngực, ánh mắt sắc lẹm đầy nghi kỵ quét qua gương mặt đang tái đi của cô. "Tại sao cô vẫn chưa bàn giao ca trực? Tôi đã ra lệnh niêm phong toàn bộ tủ thuốc thử nghiệm của lô 09-Beta để kiểm kê đột xuất trước giờ thay ca sáng."


Tim Mai Vy đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Chiếc túi rác màu vàng chứa ống thuốc lỗi đang nằm ngay dưới chân cô. Nếu Hải ra lệnh cho bảo vệ lục soát chiếc túi đó, cô không chỉ bị đuổi việc mà sẽ vĩnh viễn biến mất giống như Trịnh Thế Nam dưới hầm ngầm của tập đoàn.


"Dạ... thưa Trưởng phòng," Vy cố giữ cho giọng mình không bị run rẩy, cô cúi đầu tỏ vẻ lễ phép của một thực tập sinh nghèo nhút nhát. "Em đang dọn dẹp các mẫu hóa chất thải bỏ theo đúng quy trình an toàn sinh học cấp 2. Do hôm nay lượng rác thải nguy hại phát sinh từ phòng phân tích sắc ký quá nhiều nên em bị trễ giờ bàn giao."


Minh Hải nhíu mày, bước lại gần tủ thuốc. Hắn dùng tấm thẻ từ Level 4 của mình quét qua ổ khóa từ để kiểm tra thủ công dải tần số mống mắt và số lượng khay chứa bên trong.


*Bíp. Hệ thống xác nhận: Lô thuốc 09-Beta đủ số lượng niêm phong.*


Hải không biết rằng Mai Vy đã dùng kỹ thuật pha chế dung dịch tiêm truyền để tráo đổi ống thuốc thật bằng một ống dung dịch muối sinh lý có cùng màu sắc và trọng lượng từ trước đó một tiếng. Hắn quay sang nhìn chiếc túi rác màu vàng dưới chân cô, rồi hất hàm lạnh lùng:


"Mang đống rác thải nguy hại này xuống lò thiêu hủy ngay lập tức. Từ ngày mai, bất kỳ ai dọn dẹp tủ thuốc quá muộn sau giờ trực sẽ bị đưa vào danh sách giám sát nội bộ của phòng an ninh. Rõ chưa?"


"Dạ, em rõ rồi ạ," Vy cúi đầu thật thấp, tay xách chiếc túi rác màu vàng lách nhanh qua người gã bảo vệ, đi thẳng ra lối cổng phụ dành cho nhân viên vệ sinh.


***


Trở lại trạm xe buýt đêm mưa.


Mai Vy lao vào dưới mái che, vội vã cởi chiếc áo mưa cánh dơi ra. Cô run rẩy rút từ trong túi áo blouse trắng ra một hộp nhựa vô trùng nhỏ, bên trong chứa ống thuốc an thần cực mạnh 'An Thần Khang' lỗi màu xanh lam nhạt vẫn còn lạnh buốt.


"Anh Vân!" Vy thì thầm, giọng cô nghẹn lại khi nhìn thấy vết sẹo mổ sau gáy anh đang rách sâu rỉ máu loang lổ. "Anh bị thương nặng quá... Để em dùng băng gạc vô trùng băng lại cho anh."


"Không cần đâu Vy," Vân khẽ gạt tay cô ra, giọng anh trầm khàn và lạnh lùng, mang theo một phần ngữ điệu của Nam khiến cô hơi giật mình. "Hoàng Bách đang rà soát toàn bộ camera xung quanh đây. Em phải quay lại phòng trực ngay lập tức trước khi tụi nó phát hiện ra sự biến mất của ống thuốc này. Đưa mẫu thử cho anh."


Vy ngập ngừng đưa hộp nhựa cho Vân. Anh đón lấy vật phẩm, ngón tay cái bàn tay phải khẽ gảy nhẹ theo nhịp điệu đều đặn của Nam - một phản xạ vô thức mà chính anh cũng không nhận ra.


"Anh Vân..." Vy nhìn anh với ánh mắt lo âu tột độ. "Trịnh Minh Hải đã đưa em vào danh sách giám sát nội bộ vì dọn dẹp quá muộn. Em sợ... em sợ hệ thống AI của Lâm Thế Kiệt sẽ sớm quét ra sự chênh lệch trọng lượng của tủ thuốc thử nghiệm."


"Anh biết," Vân nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt sâu thẳm của anh thoáng hiện lên một tia ấm áp hiếm hoi của bản ngã cũ. "Em đã mạo hiểm mạng sống vì Diệp Chi. Anh hứa... anh sẽ không để sự hy sinh của em và Thùy Linh trở nên vô ích. Đi đi Vy, đừng quay đầu lại."


Mai Vy cắn chặt môi, gật đầu rồi nhanh chóng khoác lại chiếc áo mưa, biến mất vào màn mưa dày đặc hướng về phía cổng phụ tòa tháp.


***


Vân siết chặt hộp nhựa chứa mẫu độc chất trong lòng bàn tay trái, quay người đi sâu vào bóng tối của con hẻm nhỏ ven sông. Anh không thể quay về phòng khám từ thiện Bình Đông nữa; nơi đó chắc chắn đã bị người của Hùng Sói và băng nhóm Sáu Búa phong tỏa hoàn toàn. Địa điểm duy nhất an toàn lúc này là Phòng thí nghiệm ngầm Quận 7 của Giáo sư Phan Đăng, nằm sâu mười mét dưới xưởng cơ khí cũ kỹ của Tư Mỏ Lết.


Nửa tiếng sau, Vân đẩy cánh cửa sập bằng sắt ngụy trang dưới gầm máy tiện lớn của xưởng cơ khí, lết từng bước xuống bậc thang sắt hẹp dẫn vào hầm ngầm vô trùng.


Không gian phòng lab ngầm lạnh lẽo, ngập tràn mùi cồn sát trùng và tiếng rè rè đều đặn của hệ thống lọc khí đời cũ. Giáo sư Phan Đăng đang ngồi trước màn hình máy tính phân tích sóng não, gương mặt già nua hằn sâu những nếp nhăn lo âu khi thấy Vân bước xuống trong tình trạng suy kiệt hoàn toàn, gáy đẫm máu.


"Sỹ Vân! Cậu điên rồi sao?" Đăng bật dậy, vội vã lấy bộ dụng cụ sát trùng thô sơ. "Vết mổ của cậu bị rách sâu quá, đã bắt đầu mưng mủ nhiễm trùng rồi! Cậu phải để tôi khâu lại và tiêm thuốc kháng sinh ngay!"


"Không dùng thuốc kháng sinh tây y, Giáo sư," Vân khàn giọng dứt khoát, anh ngồi sụp xuống chiếc ghế xoay bên bàn thí nghiệm, đặt hộp chứa mẫu thuốc lỗi lên bàn. "Hoàng Bách sẽ định vị được tôi qua dải quét của các nhà thuốc. Hãy dùng nước sắc cây Bán Chi Liên tươi của chú Bảy để rửa vết thương cho tôi sau. Bây giờ... chúng ta phải phân tích mẫu thuốc này trước."


Đăng nhìn Vân với ánh mắt đầy dằn vặt và bất lực. Ông biết mình không thể xoay chuyển được ý chí quyết tuyệt của người học trò cũ. Ông thở dài, đeo găng tay cao su vô trùng và cầm lấy hộp nhựa chứa ống thuốc màu xanh lam nhạt.


"Đây là mẫu thử của lô 09-Beta sao?" Đăng hỏi, giọng ông run nhẹ.


"Đúng thế. Mẫu độc chất 'An Thần Khang' lỗi nguyên bản chưa bị pha loãng," Vân gật đầu, anh mở chiếc hộp quẹt Zippo cổ, cắm sợi cáp quang siêu nhỏ của máy Echo-Link vào cổng kết nối vật lý trên con chip sau gáy để duy trì sự tỉnh táo tuyệt đối nhờ dòng điện kích thích nhẹ từ chip. Anh cần kiến thức y sinh thủ khoa cũ của mình hoạt động ở mức tối đa.


Vân cầm chiếc Bút thử độc chất sinh học 'Tox-Pen' đặt trên khay inox. Đây là thiết bị phân tích nhanh dạng bút do anh tự nạp lại hóa chất thử độc chất thần kinh từ trước. Anh lột bỏ nắp bảo vệ của bút, nhúng đầu dò cảm biến vào ống dung dịch thuốc an thần lỗi màu xanh lam.


*Bíp. Thiết bị phân tích bắt đầu quét dải quang phổ phản ứng.*


Màn hình máy tính của phòng lab ngầm lập tức nhảy ra các dải sóng phân tích sắc ký lỏng phức tạp. Vân tập trung tinh thần tuyệt đối, dán chặt đôi mắt sâu hoắm vào từng đường cong biểu đồ đang vẽ ra trên màn hình.


Thời gian trôi đi trong sự im lặng đáng sợ của hầm ngầm, chỉ có tiếng máy nạp dữ liệu Echo-Link thỉnh thoảng lại phát ra tiếng rè rè cơ học lạnh lùng bên tai Vân.


"Nhìn vào dải sóng này đi, Giáo sư," Vân chỉ tay vào một đỉnh sóng nhọn bất thường hiển thị ở tần số hấp thụ quang phổ 240 nanomet. "Đây không phải là công thức của một loại thuốc an thần thông thường. Nó chứa một hợp chất hữu cơ độc hại có cấu trúc vòng benzen biến tính liên kết với chuỗi peptide mạch ngắn."


Phan Đăng tiến sát lại gần màn hình, đôi mắt ông co rút lại sau làn kính cận dày cộp. Gương mặt ông bỗng chốc trở nên xám xịt như tro tàn.


"Chúa ơi..." Đăng lầm bầm, tay ông run rẩy vịn vào thành bàn. "Đây là hợp chất hủy hoại liên kết neuron vùng dưới đồi... Nó được thiết kế để cố tình gây ra sự hoại tử tế bào thần kinh vi mô chứ không phải là một lỗi tạp chất vô ý trong quá trình sản xuất. Trịnh Mỹ Lệ... bà ta đã biết trước độc tính này nhưng vẫn cố tình cho tiến hành thử nghiệm lâm sàng trên người nghèo để lấy dữ liệu quét não bộ!"


Vân không nói gì. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, cơn giận dữ tột cùng nén chặt nơi cổ họng khiến anh cảm thấy nghẹt thở. Anh giật mạnh chiếc bút Tox-Pen ra khỏi ống nghiệm, kết nối đầu ra dữ liệu của bút vào hệ thống máy tính của Đăng để đối chiếu trực tiếp với tệp dữ liệu bệnh án tử vong của Lâm Diệp Chi mà anh đã lưu trữ từ trước.


Tiến trình đối chiếu quang phổ bắt đầu chạy phần trăm trên màn hình.


`Đang đối chiếu cấu trúc độc chất sinh học...`

`Mẫu đối chứng: Mẫu mô phổi đông lạnh của Lâm Diệp Chi (Bệnh án tử vong số 09-Beta)`

`Mẫu thử nghiệm: Dung dịch An Thần Khang lô 09-Betà

`Độ tương thích: 10%... 50%... 90%...`


*Bíp!*


Màn hình máy tính đột ngột chuyển sang màu đỏ rực, hiển thị dòng chữ kết quả phân tích quang phổ cuối cùng:


`Xác nhận trùng khớp hoàn toàn: 99.8%. Tạp chất gây hoại tử tế bào thần kinh vùng dưới đồi được phát hiện trong cả hai mẫu.`


Sỹ Vân đứng trân trân trước màn hình, toàn thân anh đông cứng lại như một bức tượng đá. Máu từ vết mổ sau gáy lại tiếp tục nhỏ từng giọt xuống sàn nhà hầm ngầm lạnh lẽo.


Kết quả phân tích quang phổ đã hoàn tất. Vân nhìn đăm đăm vào biểu đồ hoại tử tế bào thần kinh đang hiển thị chi tiết trên màn hình máy tính, hai bàn tay anh siết chặt đến mức các móng tay ghim sâu vào lòng bàn tay rỉ máu. Anh nhận ra với sự cam đoan khoa học tuyệt đối: đây chính là độc chất đã giết chết em gái Lâm Diệp Chi của anh trên bàn mổ định mệnh ngày hôm đó. Không có tai nạn y khoa nào cả. Không có suy tim bẩm sinh nào cả. Đó là một vụ mưu sát thử nghiệm lâm sàng tàn bạo được lên kế hoạch hoàn hảo bởi dòng họ Trịnh để phục vụ cho tham vọng y sinh thượng tầng của tụi nó.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!