Nhạc nềnHesitation

Nhật Ký Bóng Ma

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lưỡi dao găm lạnh ngắt của Thùy Linh cứa nhẹ vào lớp da cổ của Lâm Sỹ Vân, để lại một vệt máu mảnh trước khi anh kịp đưa ra câu trả lời cứu mạng. Trong không gian ngột ngạt của căn hộ chung cư Thanh Đa cũ kỹ, tiếng mưa giông quất liên hồi vào cửa kính vỡ tạo nên một thứ âm thanh hỗn loạn, che giấu phần nào hơi thở dồn dập của hai con người đang đứng giữa ranh giới sinh tử.


Vết mổ sau gáy của Vân đột ngột nhói lên một cơn đau buốt thấu xương. Con chip neuron "Phản xạ Tiếng vọng" đang liên tục giải phóng các xung điện từ cường độ cao để kích hoạt phản xạ cận chiến tự vệ của Trịnh Thế Nam. Cơ bắp ở bả vai trái của Vân căng cứng, ngón tay cái bàn tay phải của anh bắt đầu gảy nhẹ theo bản năng giết chóc của gã sát thủ quá cố.


*Không được ra tay!*


Ý chí của Sỹ Vân gào thét trong thâm tâm. Nếu anh để mặc cho con chip kiểm soát cơ thể lúc này, phản xạ cận chiến cực hạn của Nam sẽ bẻ gãy cổ Thùy Linh chỉ trong vòng ba giây. Nhưng cô ấy không phải là kẻ thù. Cô ấy chỉ là một nạn nhân khác bị cuốn vào vòng xoáy tội ác của Tập đoàn An Sinh. Vân cắn chặt môi, cố gắng đè nén dòng điện đang chạy dọc cột sống. Dòng máu nóng từ mũi trái lại tiếp tục rỉ ra, nhỏ xuống tờ giấy thỏa thuận ly hôn viết tay đặt trên bàn gỗ.


"Đừng... đừng nói to," Vân thì thầm, giọng anh khàn đặc, cố tình điều chỉnh dây thanh quản xuống tông giọng trầm ấm nhưng đầy mệt mỏi của Nam. Anh không dám chuyển động mạnh, chỉ khẽ nghiêng đầu để tránh lưỡi dao đang găm vào da thịt. "Sau bức tranh phong cảnh cạnh tivi... có máy nghe lén của Hoàng Bách. Chúng ta đang bị giám sát."


Thùy Linh khựng lại. Đôi mắt mệt mỏi nhưng sắc sảo của cô khẽ liếc về phía bức tranh sơn dầu cũ kỹ bám đầy bụi bẩn treo đối diện sofa. Lồng ngực cô phập phồng dưới lớp váy đen giản dị. Sự nghi ngờ trong mắt cô không giảm đi, nhưng bàn tay cầm dao đã bớt run rẩy. Cô cúi thấp người xuống, ghé sát tai vào miệng Vân, giọng rít qua kẽ răng:


"Mày nghĩ tao sẽ tin trò lừa đảo này sao? Mày ký tên bằng tay trái. Thằng Nam có chết cũng không bao giờ dùng tay trái để viết. Nói! Mày là ai? Thằng Nam đang ở đâu?"


Sỹ Vân nhắm chặt mắt, cảm nhận vị chát mặn của máu cam đang tràn vào khoang miệng. Anh biết mình không thể tiếp tục nói dối. Thùy Linh là một nhân viên lưu trữ thư viện có tư duy logic cực kỳ nhạy bén, cô đã nhận diện ra kẽ hở chí mạng từ lỗi thuận tay trái của anh. Cách duy nhất để sống sót và thuyết phục cô hợp tác lúc này là dùng chính sự thật tàn nhẫn nhất.


"Trịnh Thế Nam... chết rồi," Vân thì thầm vào tai cô, từng chữ phát ra như một tiếng thở dài đầy dằn vặt. "Gã bị Hoàng Bách thủ tiêu dưới hầm B3 của An Sinh Tower. Họ đã bơm khí Nitơ hóa lỏng vào phòng đông lạnh để bịt đầu mối sau khi gã tống tiền Trịnh Mỹ Lệ. Tôi đã ở đó... Tôi đã thấy xác của chồng cô bị đưa vào lò thiêu y tế."


Lưỡi dao găm trên cổ Vân đột ngột khựng lại. Toàn thân Thùy Linh run rẩy dữ dội. Gương mặt mặn mà nhưng u uất của cô bỗng chốc tái nhợt dưới ánh đèn bàn vàng vọt.


"Mày... mày nói dối..." Linh lầm bầm, nước mắt vô thức tràn ra từ khóe mắt thâm quầng vì mất ngủ. "Nó là một con quỷ dữ, nó không thể chết dễ dàng như vậy được. Nó đã ôm toàn bộ số tiền bảo hiểm nhân thọ của cha tao rồi bỏ trốn!"


"Gã không ôm tiền trốn nợ," Vân khẽ lắc đầu, nén cơn đau đầu đang hành hạ vỏ não. "Gã giữ lại hồ sơ đền bù của cha cô để làm lá bài tống tiền tập đoàn. Nhưng gã đã đánh giá thấp sự tàn bạo của Trịnh Mỹ Lệ. Gã bị giết vì lòng tham của chính mình. Còn tôi... tôi là Lâm Sỹ Vân, cựu kỹ thuật viên thần kinh của An Sinh. Tôi cấy chip chứa dữ liệu quét não của Nam chỉ để tìm lại công lý cho em gái tôi, Lâm Diệp Chi, người đã bị tụi nó mưu sát trên bàn mổ."


Để chứng minh cho lời nói của mình, Vân lén dùng bàn tay trái không bị liệt, rút chiếc máy nạp dữ liệu cầm tay 'Echo-Link' giấu trong vỏ hộp quẹt Zippo cổ ra, bấm nút kích hoạt dải tần số quét sóng ngắn. Màn hình LED nhỏ xíu trên Zippo phát ra ánh sáng xanh lục nhạt, hiển thị dòng chữ: `Đồng bộ hóa: 45%. Thiết bị ngoại vi: Đã ngắt kết nối.`


Linh nhìn chằm chằm vào chiếc Zippo công nghệ cao, rồi nhìn xuống vệt máu tươi đang chảy ra từ vết mổ sau gáy của Vân. Sự thực dụng và nỗi đau mất cha cuối cùng đã đè bẹp sự nghi ngờ trong lòng cô. Cô nhận ra người đàn ông trước mặt không phải là gã chồng cũ tàn nhẫn, mà là một kẻ khốn khổ khác đang điên cuồng báo thù dưới nhân dạng của một xác chết.


Cô từ từ hạ con dao găm xuống, lùi lại hai bước rồi ngồi sụp xuống chiếc ghế sofa rách nát, hai tay ôm lấy mặt khóc nức nở. Tiếng khóc của cô nghẹn ngào, u uất, hòa lẫn vào tiếng mưa giông gầm rú ngoài cửa sổ.


"Cha tao... ông ấy đã cống hiến cả đời cho nhà máy của tụi nó," Linh nói trong tiếng nấc, giọng đầy căm hận. "Khi ông ấy bị biến chứng thần kinh do thử thuốc, tụi nó chỉ quăng ra một tờ giấy cam kết giữ im lặng rồi phủi bỏ trách nhiệm. Thằng Nam đã hứa sẽ đòi lại công bằng cho cha tao, nhưng gã lại dùng mạng sống của ông ấy để tống tiền... Cả lũ tụi nó đều là quỷ dữ!"


Vân lết người ngồi dậy, bả vai trái vẫn còn đau nhức do co thắt cơ. Anh dùng gạc y tế mang theo tự thấm máu sau gáy, tuyệt đối không dùng các loại thuốc giảm đau tây y trong căn hộ vì biết Hoàng Bách có thể truy vết nguồn gốc thuốc qua các nhà thuốc vệ tinh.


"Linh, tôi không có nhiều thời gian," Vân tiến lại gần cô, ánh mắt sâu thẳm đầy quyết tâm. "Con chip trong đầu tôi đang phân rã tế bào não của tôi từng ngày. Tôi đã quên sạch giọng nói của em gái mình, quên cả khuôn mặt của mẹ. Tôi chỉ còn giữ được một mục tiêu duy nhất là vạch trần tập đoàn An Sinh. Nếu cô muốn đòi lại danh dự cho cha cô và lấy lại khoản tiền bồi thường, cô phải giúp tôi tìm ra cuốn Nhật ký tác chiến của Nam."


Thùy Linh ngẩng đầu lên, lau nước mắt trên má. Sự dằn vặt đau đớn trong mắt cô dần biến thành một sự kiên cường lạnh lùng của một người phụ nữ không còn gì để mất.


"Cuốn nhật ký đó... thằng Nam không bao giờ để trong két sắt thông thường," Linh đứng dậy, đi về phía khu bếp nhỏ hẹp, ẩm ướt bốc mùi ẩm mốc của căn hộ. "Gã có một thói quen của kẻ săn mồi, luôn giấu những thứ quan trọng nhất ở nơi bẩn thỉu nhất mà không ai ngờ tới."


Cô chỉ tay xuống gầm tủ bếp bằng gỗ đã bị mối mọt ăn rỗng một góc, nằm sát cạnh đường ống nước thải rỉ sét.


"Viên gạch thứ tư tính từ góc tường bên trái dưới gầm tủ. Đó là nơi gã cất giấu tập tài liệu mật giấu dưới gạch nền. Gã nghĩ tao không biết, nhưng tao đã lén quan sát gã từ nhiều năm trước."


Vân gật đầu. Anh quỳ xuống nền gạch lạnh lẽo của nhà bếp, dùng bàn tay trái cầm chiếc tua vít đa năng lách vào khe hở của viên gạch men màu xám đã bị lỏng chân.


*Cạch.*


Viên gạch được lạy lên, để lộ một khoảng trống tối tăm bên dưới chứa đầy bụi đất và mạng nhện. Vân thò tay vào trong, lôi ra một chiếc túi nilon chống ẩm màu đen được quấn băng keo kỹ lưỡng. Anh dùng dao găm rạch đứt lớp băng keo, bên trong hiện ra cuốn Nhật ký tác chiến mã hóa của Nam - một cuốn sổ tay bìa da đen nhỏ bám đầy vết dầu mỡ.


Cùng lúc đó, một chiếc USB nhỏ màu bạc bọc trong phao xốp cũng rơi ra. Vân cầm chiếc USB lên, tim anh đập mạnh. Đây chính là tệp tài liệu mật chứa video ghi lại ca phẫu thuật của Diệp Chi mà Nam đã lén giấu đi để làm lá bài bảo mạng.


"Tìm thấy rồi," Vân khàn giọng nói, tay anh siết chặt cuốn nhật ký.


Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Tiếng đập cửa dữ dội đột ngột vang lên từ phía cửa sắt ngoài hành lang cư xá, cắt nát không gian yên tĩnh của đêm mưa. Tiếng bốt quân đội nện rầm rập xuống nền xi măng hành lang kèm theo tiếng quát tháo thô bạo của những gã đàn ông.


"An ninh An Sinh đây! Yêu cầu mở cửa kiểm tra hành chính khẩn cấp!"


Vân giật mình, lập tức lùi lại sát góc bếp. Qua khe hở của cánh cửa sổ phòng khách, anh nhìn thấy ánh đèn pin công suất lớn quét liên tục qua các ô kính. Đội phó an ninh Nguyễn Mạnh đang dẫn theo bốn nhân viên an ninh vũ trang khóa chặt lối đi hành lang.


"Chết tiệt, Hoàng Bách đã cho người quét sóng BTS khu vực cầu chữ Y," Vân rít lên, anh nhận ra mình đã phạm sai lầm khi nghĩ rằng việc tháo pin điện thoại Nokia đã hoàn toàn ngắt kết nối định vị. Hoàng Bách đã truy vết được hành trình của Linh từ trước.


Anh lao ra phía cửa chính, định chạy thoát bằng đường cầu thang bộ, nhưng khi nhìn qua lỗ nhòm trên cửa, anh phát hiện hai tên bảo vệ lực lưỡng của Nguyễn Mạnh đã chốt chặn sẵn ở đầu cầu thang dưới, tay lăm lăm khẩu súng bắn điện.


Lối thoát duy nhất bằng đường bộ đã bị phong tỏa hoàn toàn.


"Đi đường ban công!" Thùy Linh lao đến, đẩy mạnh Vân về phía cửa sổ ban công lộng gió ở phía sau căn hộ. Gió bão thổi mạnh làm rèm cửa bay phần phật, những hạt mưa quất thẳng vào mặt hai người.


"Còn cô thì sao?" Vân nhìn cô, dằn vặt hỏi.


"Tao là công dân hợp pháp, tao có thỏa thuận ly hôn viết tay làm bằng chứng," Linh dứt khoát đẩy anh ra ngoài lan can. "Tụi nó không dám giết tao ngay tại đây đâu. Đi đi! Nếu mày bị bắt cùng cuốn nhật ký này, cái chết của cha tao và em gái mày sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi!"


*Rầm!*


Cánh cửa sắt rỉ sét bên ngoài bắt đầu biến dạng dưới cú đạp của nhân viên an ninh.


"Thùy Linh! Tôi yêu cầu cô mở cửa ngay lập tức, nếu không chúng tôi sẽ cưỡng chế phá khóa!" Tiếng gào của Nguyễn Mạnh vang lên sát bên tai.


Thùy Linh quay lưng chạy ra phía cửa chính. Cô cố tình làm rơi chiếc bình hoa thủy tinh trên bàn gỗ tạo ra tiếng nổ lớn, rồi bắt đầu lớn tiếng la hét tranh cãi với lực lượng an ninh ngoài cửa để kéo dài thời gian:


"Mấy người làm cái gì vậy? Giữa đêm hôm khuya khoắt định xông vào nhà cướp giật à? Tôi sẽ gọi công an quận!"


Vân không thể chần chừ thêm nữa. Anh nắm chặt cuốn nhật ký tác chiến và chiếc USB nhét vào túi áo ngực, rồi trèo qua lan can sắt rỉ sét của ban công tầng bốn. Gió bão thổi mạnh suýt nữa thổi bay chiếc mũ lưỡi trai của anh. Bên dưới là một khoảng không tối tăm, sâu thẳm đầy nguy hiểm.


Anh bám chặt hai tay vào đường ống dẫn nước thải bằng nhựa PVC cũ kỹ chạy dọc sát tường chung cư.


*Rắc!*


Đường ống nhựa bị lão hóa phát ra tiếng kêu răng rắc dưới trọng lượng cơ thể của Vân. Cơn đau đầu dữ dội lại bùng lên, con chip neuron phóng điện làm bả vai trái của anh mất cảm giác trong một giây. Vân trượt tay, cơ thể rơi tự do xuống tầng dưới.


*Bộp!*


Trong khoảnh khắc sinh tử, Vân gồng cứng cơ lưng, bám chặt được vào gờ bê tông của lan can ban công tầng ba. Tuy nhiên, cú va đập mạnh ngoài dự tính đã khiến gáy anh đập mạnh vào gờ tường concrete sắc nhọn.


Vết mổ sau gáy bị rách toạc ra, máu tươi tuôn chảy xối xả, nhuộm đỏ cả cổ áo gió sẫm màu. Vân cắn chặt răng đến bật máu để không phát ra tiếng hét. Cơn đau thần kinh cực hạn khiến mắt anh nhòe đi, dải sóng điện não trên máy Echo-Link trong túi áo rung lên bần bật.


Bên trên tầng bốn, tiếng cửa sắt bị phá khóa đổ rầm vang lên, kèm theo tiếng quát tháo của Nguyễn Mạnh và tiếng khóc la lớn tiếng của Thùy Linh khi cô bị áp giải đi.


Vân nén đau, lách người tuột xuống đường ống nước sát vách tối, biến mất vào màn mưa giông dày đặc của khu chung cư Thanh Đa, mang theo cuốn nhật ký bóng ma chứa đựng những bí mật đen tối nhất của Tập đoàn An Sinh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!