Cuộc Đối Chất Ở Cư Xá
Mưa rạng sáng trên cầu chữ Y không có dấu hiệu dứt, từng hạt nước lạnh buốt quất liên hồi vào mặt Lâm Sỹ Vân. Dưới ánh đèn pha nhạt nhòa của chiếc xe máy chạy ngang qua gầm cầu, đôi mắt Thùy Linh dại đi trong giây lát khi nhìn vào gáy anh. Vết sẹo mổ lồi đỏ hồng, dài năm centimet, trông như một con rết bò ngoằn ngoèo sát chân tóc gáy Sỹ Vân, vẫn còn rỉ ra những vệt máu tươi lẫn dịch vàng chưa khô hẳn.
Linh lùi lại một bước, tay cô đút sâu vào túi xách da cũ kỹ, các ngón tay siết chặt lấy cán dao bấm. Bản năng của một người vợ từng sống chung nhiều năm với Trịnh Thế Nam mách bảo cô rằng có điều gì đó sai lệch một cách kinh khủng. Nam là một kẻ dọn dẹp máu lạnh của thế giới ngầm, nhưng gã chưa bao giờ trải qua bất kỳ ca phẫu thuật sọ não nào trước khi biến mất.
"Mày nhìn cái gì?"
Vân gằn giọng, chất giọng trầm ấm nhưng vô cảm của Nam phát ra từ cơ vòm họng bị co rút. Anh đưa bàn tay phải lên kéo sụp vành mũ lưỡi trai xuống, đồng thời kéo cao cổ áo gió sẫm màu để che đi vết mổ đang nhói đau dữ dội. Trong đầu anh, con chip neuron "Phản xạ Tiếng vọng" sau gáy đang phóng ra những luồng điện nhẹ, tạo nên những tiếng rè rè như tiếng đài phát thanh mất sóng. Cơn đau nửa đầu thấu xương tủy làm anh liệt nhẹ nửa mặt bên trái, nhưng anh bắt buộc phải giữ vẻ mặt lạnh lùng.
"Nam chưa từng có vết sẹo này," Linh rít qua kẽ răng, giọng cô run rẩy nhưng đầy quyết tuyệt. "Lần cuối cùng tao thấy mày là ba tháng trước. Đầu óc mày lúc đó vẫn nguyên vẹn. Vết sẹo này là từ đâu ra?"
Sử dụng kỹ năng Đọc vị tâm lý hành vi đối phương, Vân lặng lẽ quan sát lồng ngực đang phập phồng của Linh. Cô ấy đang sợ hãi tột độ, nhưng nỗi ám ảnh về khoản tiền bồi thường bảo hiểm nhân thọ của người cha quá cố đã đẩy cô vào thế chân tường. Cô cần tiền để sống, và cô chỉ có thể lấy được nó nếu Nam còn sống để ký giấy tờ.
"Tụi An Sinh," Vân nhổ một bãi nước bọt lẫn vị chát mặn của máu xuống vũng nước mưa dưới chân, mô phỏng hoàn hảo thái độ bất cần của Nam. "Mày nghĩ tao giả chết dễ dàng thế sao? Hoàng Bách cho người bơm khí độc vào hầm B3 để bịt đầu mối tao. Phát súng điện của tụi nó găm thẳng vào sọ tao. Tao phải để một gã bác sĩ lậu rạch gáy để gắp mảnh đạn ra. Mày muốn tao lành lặn đứng đây để nghe mày tra hỏi à?"
Câu trả lời nước đôi chạm đúng vào nỗi sợ hãi của Linh về thế lực tàn bạo của Tập đoàn An Sinh. Cô biết cha mình đã chết oan ức trong một ca thử thuốc của họ, và Nam là kẻ dọn dẹp hiện trường. Sự nghi ngờ trong mắt Linh dao động, nhưng bàn tay cô vẫn không rời khỏi túi xách.
"Nếu mày muốn lấy lại khoản tiền bảo hiểm của lão già," Vân tiến lại gần một bước, giọng nói trầm xuống đầy mồi nhử, "thì đưa tao về căn hộ Thanh Đa. Giấy tờ ủy quyền cũ và chìa khóa két sắt của tao vẫn ở đó. Ở đây không an toàn, mật thám của Hoàng Bách đang quét sóng định vị quanh khu này."
Linh cắn chặt môi, nhìn vệt máu tươi đang thấm đỏ cổ áo gió của Vân. Sự thực dụng và lòng căm thù tập đoàn cuối cùng đã chiến thắng nỗi sợ hãi. Cô gật đầu, dắt chiếc xe máy Honda Cub cũ nát ra khỏi gầm cầu. Vân leo lên yên sau, cơ thể anh suy kiệt đến mức suýt ngã quỵ, nhưng anh vẫn gồng cứng cơ lưng, giữ thẳng tắp tư thế đứng của Nam.
***
Căn hộ chung cư Thanh Đa nằm ở tầng bốn của một lô cư xá cũ kỹ xây dựng từ những năm 1970. Hành lang chung cư tối tăm, ẩm ướt, bốc lên mùi bê tông mục nát và nước mưa dột từ trần nhà. Vân bước sau Linh, từng bước đi uyển chuyển, nép mình vào các góc tối để tránh các camera an ninh khu phố theo đúng quy tắc di chuyển 'Bóng Ma' của Nam.
Linh tra chìa khóa mở cánh cửa sắt rỉ sét. Bên trong căn hộ, không gian ngột ngạt và lạnh lẽo. Bụi bặm bám đầy trên những chiếc ghế sofa giả da sờn rách. Vân bước vào phòng, mắt anh lướt nhanh qua các góc tường. Bằng kiến thức kỹ thuật thần kinh cũ, anh phát hiện ra một dải tần số sóng cực ngắn phát ra từ phía sau bức tranh phong cảnh treo cạnh tivi.
*Có máy nghe lén của Hoàng Bách.*
Vân không bất ngờ. Hoàng Bách luôn giám sát Thùy Linh để tìm kiếm tung tích của Nam. Anh lén đưa tay ra sau gáy, chạm nhẹ vào chiếc máy nạp dữ liệu cầm tay 'Echo-Link' giấu trong vỏ hộp quẹt Zippo cổ trong túi áo, ngắt kết nối không dây của điện thoại để tránh bị định vị ngược.
Linh đóng chặt cửa phòng, quay lại nhìn Vân. Cô không bật đèn lớn mà chỉ bật chiếc đèn bàn màu vàng vọt đặt trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Ánh sáng mờ ảo khiến gương mặt hốc hác, làn da tái nhợt của Vân trông càng thêm lạnh lẽo.
"Két sắt ở đâu?" Linh hỏi, giọng cô lạnh lùng.
"Trong phòng ngủ, sau tủ quần áo," Vân trả lời bằng giọng trầm ấm của Nam. "Nhưng trước tiên, tao cần nghỉ ngơi. Cơn đau đầu đang giết chết tao."
"Không có nghỉ ngơi gì hết," Linh dứt khoát cắt ngang. Cô đi đến bên chiếc sofa, lôi từ dưới gối đệm ra một tờ giấy khổ A4 đã được viết tay sẵn. Đó là bản thỏa thuận ly hôn và từ bỏ quyền thừa kế tài sản, kèm theo các điều khoản phân chia khoản tiền bồi thường bảo hiểm trị giá hai tỷ đồng của cha cô.
"Ký vào đây," Linh đặt tờ giấy xuống bàn gỗ, đẩy chiếc bút bi thiên long màu xanh về phía Vân. "Ký đúng chữ ký của mày. Tao cần bản thỏa thuận viết tay này để chứng minh với ngân hàng và tòa án rằng chúng ta đã ly thân trước khi mày mất tích. Chỉ có thế tao mới rút được tiền bảo hiểm mà không bị tụi An Sinh đóng băng tài khoản."
Vân nhìn tờ giấy, lồng ngực anh phập phồng thở dốc. Đây là cái bẫy tinh vi mà Linh đã giăng sẵn. Chữ ký và nét viết tay của Trịnh Thế Nam là thứ không thể làm giả bằng mắt thường. Nếu anh ký sai một nét, cô ta sẽ biết ngay anh là kẻ giả mạo.
Anh nhắm mắt lại, tập trung tinh thần. Trong bóng tối của tâm thức, Vân kích hoạt *Đồng bộ hóa Level 2* (Đồng bộ kỹ thuật) ở mức tối đa 45%.
*Xung điện từ con chip neuron phóng ra.*
Một cơn đau nhói như hàng ngàn cây kim châm đâm thẳng vào thùy đỉnh của não bộ. Vân cắn chặt răng đến mức chảy máu môi để không phát ra tiếng rên rỉ. Một dòng chất lỏng ấm nóng, tanh nồng bắt đầu chảy ra từ mũi trái của anh.
*Chảy máu cam.*
Vân dùng tay trái lén lau vệt máu trên mũi, mắt anh dán chặt vào tờ giấy. Dữ liệu xung thần kinh vận động tinh của Nam bắt đầu nạp vào cánh tay phải của anh. Bàn tay phải vốn đang run rẩy vì suy kiệt đột ngột trở nên vững chãi, thẳng tắp.
Anh cầm chiếc bút bi lên bằng tay phải.
"Ký đi," Linh đứng sát bên cạnh, ánh mắt cô sắc lạnh như chim ưng dán chặt vào từng chuyển động của ngón tay anh. Nhịp thở của cô dồn dập, tay cô trong túi xách vẫn siết chặt cán dao.
Vân đặt ngòi bút xuống giấy. Dưới sự điều khiển của con chip, bàn tay phải của anh lướt nhanh, tạo nên những nét chữ sắc lẹm, nghiêng góc 15 độ đặc trưng của Nam. Anh viết dòng chữ: *"Tôi, Trịnh Thế Nam, đồng ý thỏa thuận..."*
Nhưng ngay khi anh chuẩn bị ký tên, một tai biến thần kinh ngoài dự tính xảy ra. Vùng vận động tinh thùy đỉnh của Vân – vốn là của một người thuận tay trái – bắt đầu phản kháng dữ dội trước sự áp đặt xung điện của con chip thuận tay phải của Nam. Điện thế vỏ não vọt lên ngưỡng 130 microvolt, gây ra một cơn co thắt cơ mặt và co rút bó cơ cánh tay phải dữ dội.
*Cạch.*
Chiếc bút bi trượt khỏi ngón tay phải của Vân, rơi xuống mặt bàn gỗ. Cánh tay phải của anh hoàn toàn bị tê liệt, các ngón tay co quắp lại không thể cử động.
Trong khoảnh khắc khủng hoảng tột độ, Vân biết nếu anh dừng lại, Linh sẽ phát hiện ra sự bất thường. Bản năng sinh tồn trỗi dậy, Vân vô thức vươn tay trái – tay thuận nguyên bản của anh – nhặt chiếc bút lên để hoàn thành nét ký tên cuối cùng. Anh lướt bút vẽ nét sổ sắc lẹm của chữ "Nam" bằng tay trái một cách vô thức.
Thùy Linh nhìn thấy cảnh đó, toàn bộ gương mặt cô bỗng chốc đóng băng.
Cô đứng bất động trong hai giây, ánh mắt từ vệt chữ ký chuyển sang bàn tay trái đang cầm bút của Vân. Sự hoài nghi dồn nén suốt từ chân cầu chữ Y bùng phát thành một cơn thịnh nộ tột cùng.
"Thằng Nam thuận tay phải," Linh rít lên, giọng cô lạc đi vì kinh hoàng. "Nó chưa bao giờ cầm bút bằng tay trái. Kể cả khi tay phải nó bị gãy trong trận chiến ở cảng Bình Đông, nó thà tập viết bằng tay phải chứ không bao giờ dùng tay trái!"
*Xoạch!*
Linh lập tức rút phắt con dao găm bấm giấu trong túi xách ra. Lưỡi dao bằng thép lạnh loáng lên dưới ánh đèn vàng vọt, kề sát vào cổ họng đang rỉ máu sau gáy của Vân.
Lưỡi dao kề sát cổ họng, Thùy Linh rít qua kẽ răng: "Mày là ai? Thằng Nam thực sự đang ở đâu?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!