Thân Phận Đánh Tráo
Tiếng chuông reo từ chiếc điện thoại Nokia 1280 cũ kỹ của Trịnh Thế Nam vang lên liên hồi trong không gian ngột ngạt của phòng khám từ thiện Bình Đông. Âm thanh đơn sắc, chói tai ấy cứa vào bầu không khí tĩnh lặng của buổi sáng sớm rả rích mưa, như một sợi dây xích vô hình kéo Lâm Sỹ Vân ra khỏi vũng lầy dằn vặt của chính mình. Anh đứng chết trân trước chiếc bàn thờ tạm bợ dán đề-cal vân gỗ đã bong tróc. Trên bàn, di ảnh của em gái Lâm Diệp Chi vẫn nhạt nhòa dưới làn khói nhang mỏng dính nước mưa dột từ mái tôn. Anh nhìn xuống lòng bàn tay trái của mình, chiếc Huân chương chiến sĩ bằng đồng đỏ của ông nội vẫn còn hằn sâu vào da thịt, rỉ ra những vệt máu tươi ấm nóng, mỏ neo vật lý duy nhất giúp anh giữ lại chút lý trí mong manh trước sự xâm lấn tàn nhẫn của con chip thần kinh.
*Bzzz... Bzzz... Bzzz...*
Chiếc điện thoại cục gạch nằm trên bàn gỗ vẫn rung lên bần bật, màn hình LCD phát ra thứ ánh sáng xanh lục nhạt nhẽo, hiển thị một dãy số máy cố định đăng ký tại Cư xá Thanh Đa. Vân biết số máy này. Đó là số điện thoại của Thùy Linh, người vợ cũ của Trịnh Thế Nam – gã sát thủ dọn dẹp đã chết mà anh vừa đánh cắp phản xạ dưới hầm B3 của tập đoàn An Sinh.
"Vân... con không sao chứ?" Giọng thím Út Trầm thầm thì từ phía sau vách ván mục nát, kéo theo tiếng thở khò khè, đứt quãng của ông Lâm Hoài đang nằm liệt giường trên gác lửng. "Tụi giang hồ của Sáu Búa ngoài đầu hẻm đang rục rịch rồi. Chú Năm Đô nói tụi nó bắt đầu cho người rà từng số nhà đó con."
"Thím Út, thím đưa cha đi lối cửa sau sát bờ kênh ngay lập tức," Vân khàn giọng ra lệnh, giọng nói anh trầm xuống một tông đầy lạnh lùng, phảng phất ngữ điệu của Nam. "Năm Đô sẽ chạy xe máy ra đầu hẻm làm mồi nhử. Gái Mập đã đậu sẵn xe ba gác ở bến đò Bình Đông rồi. Đưa cha sang chùa Lá lánh nạn trước, cháu sẽ tự giải quyết việc ở đây."
Thím Út Trầm nhìn Vân với ánh mắt đầy lo âu, nhưng trước sự quyết tuyệt của anh, thím chỉ biết gật đầu, lật đật quay lên gác cõng ông Lâm Hoài đi.
Vân quay lại nhìn chiếc điện thoại đang đổ chuông đến lượt thứ ba. Anh biết mình không thể trốn tránh. Thùy Linh bằng cách nào đó đã dùng thiết bị định vị tần số sóng cũ của Nam để tra cứu vị trí hoạt động của chiếc điện thoại này. Nếu anh tắt nguồn, cô ta sẽ lập tức báo cảnh sát hoặc tệ hơn là gây ra sự chú ý khiến Hoàng Bách – Trưởng phòng an ninh An Sinh – phát hiện ra sự tồn tại của anh. Anh phải đối mặt. Anh phải biến mối nghi ngờ của cô ta thành một lá bài bảo mạng.
Vân hít một hơi thật sâu, ngón tay cái bên phải vô thức gảy nhẹ theo nhịp điệu quen thuộc của Nam. Anh nhấn nút nghe, áp chiếc điện thoại lạnh ngắt lên tai.
"Nam? Anh thực sự chưa chết?"
Giọng nói của Thùy Linh vang lên qua loa thoại rè rè. Đó là một chất giọng mặn mà nhưng chứa đựng sự u uất, căm phẫn và dằn vặt tột cùng.
"Tôi biết anh đang ở Bình Đông," cô nói tiếp, tiếng rít qua kẽ răng đầy run rẩy. "Cột phát sóng vừa báo tín hiệu chiếc điện thoại cũ của anh hoạt động ở khu vực này. Anh giả chết để trốn tránh trách nhiệm, để lại tôi một mình chịu đựng sự tra khảo của tụi An Sinh đúng không? Nói đi! Anh đang ở đâu?"
Vân nhắm mắt lại. Trong đầu anh, các xung thần kinh từ con chip 'Phản xạ Tiếng vọng' sau gáy bắt đầu phóng ra những luồng điện nhẹ, chạy dọc thùy chẩm xuống dây thanh quản. Anh kích hoạt *Đồng bộ hóa Level 2* (Đồng bộ kỹ thuật). Một cơn đau nhói như kim châm đâm sâu vào thùy đỉnh khiến anh hơi lảo đảo, nhưng ngay lập tức, cơ vòm họng và thanh quản của anh co rút lại, giả lập hoàn hảo dải tần số giọng nói trầm ấm nhưng vô cảm của Trịnh Thế Nam.
"Mèo Đen..." Vân phát ra hai từ bằng giọng nói của Nam. Biệt danh cũ mà Nam thường gọi Thùy Linh lướt qua kẽ răng anh một cách tự nhiên đến đáng sợ. "Cô vẫn phiền phức như ngày nào. Ai cho phép cô tra cứu định vị của tôi?"
Đầu dây bên kia im lặng trong ba giây. Vân có thể nghe thấy tiếng hít thở dồn dập và tiếng run rẩy của Linh qua điện thoại. Sự giả lập giọng nói hoàn hảo của con chip đã tạm thời bẻ gãy sự hoài nghi ban đầu của cô.
"Anh... anh thực sự còn sống?" Giọng Linh nghẹn lại, rồi lập tức chuyển sang căm phẫn. "Anh là đồ khốn! Anh biết tụi Hoàng Bách đã làm gì tôi không? Tụi nó lục tung căn hộ, lắp máy nghe lén, đe dọa tôi mỗi ngày! Anh trốn đi cùng số tiền đó, để mặc tôi gánh nợ cho anh!"
"Im miệng đi," Vân gằn giọng, mô phỏng thái độ cộc cằn, bất cần của Nam trong nhật ký tác chiến. "Muốn nói chuyện thì gặp mặt. Ba mươi phút nữa, dưới chân cầu chữ Y. Đi một mình. Nếu tôi thấy bóng dáng của bất kỳ chiếc bán tải nào của tụi An Sinh, cô sẽ không bao giờ nhìn thấy tôi nữa."
Không đợi Linh trả lời, Vân dứt khoát cúp máy. Anh tháo pin vật lý của chiếc Nokia ra ngay lập tức để ngắt hoàn toàn dải sóng định vị.
Vân lết bước đến bên chiếc gương ố vàng treo trên vách đất. Anh kéo cổ áo khoác gió sẫm màu của Nam lên cao, che khuất vết mổ khâu thô sơ đang sưng tấy đỏ hồng sau gáy. Gương mặt anh tái nhợt do thiếu ngủ và tổn thương thận nhẹ sau khi lạm dụng dung dịch Neuro-S tối qua, nhưng ánh mắt anh dưới vành mũ lưỡi trai kéo sụp lại sắc lạnh như lưỡi dao bấm giấu trong túi áo.
"Mình phải đóng vai Trịnh Thế Nam một cách hoàn hảo," Vân tự nhủ, lồng ngực anh phập phồng thở dốc. "Thùy Linh hiểu rõ từng thói quen nhỏ nhất của chồng cũ. Chỉ cần một lỗi hành vi nhỏ, mọi thứ sẽ sụp đổ."
***
Mưa mỗi lúc một nặng hạt khi Vân tiếp cận khu vực cầu chữ Y nối liền Quận 8 và Quận 5. Dưới chân cầu, dòng kênh rạch đen ngòm bốc lên mùi hôi thối nồng nặc của rác thải và dầu mỡ ghe xuồng. Những dầm bê tông khổng lồ của cây cầu đổ bóng tối tăm xuống khoảng đất trống lầy lội bên dưới, tạo thành một không gian biệt lập, khuất tầm nhìn của các camera giám sát đô thị trên tuyến đường chính. Đúng theo quy tắc di chuyển 'Bóng Ma' của Nam, Vân đi men theo những góc tối của các cột trụ cầu, đầu cúi thấp góc 45 độ để tránh các nguồn sáng hắt từ đèn đường.
Từ đằng xa, dưới gầm trụ cầu số 3, bóng dáng một người phụ nữ mặc váy đen giản dị đang đứng tựa lưng vào lan can sắt. Thùy Linh đứng đó, mái tóc uốn gợn sóng ngang vai bết lại vì hơi nước mưa, đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ liên tục nhìn quanh một cách cảnh giác. Tay cô đút sâu vào trong chiếc túi xách da cũ kỹ.
Bằng kỹ năng *Đọc vị tâm lý hành vi đối phương*, Vân lập tức nhận diện được trạng thái phòng thủ của cô. Bờ vai cô gồng cứng, hai chân đứng hơi khép – tư thế của một người đang sẵn sàng bỏ chạy hoặc rút vũ khí tự vệ. Anh biết, Linh không hoàn toàn tin tưởng chồng cũ. Cô mang theo một con dao bấm trong túi xách.
Vân hít một hơi thật sâu, ép con chip thần kinh duy trì trạng thái đồng bộ Level 2. Anh bước ra khỏi bóng tối của cột trụ cầu, sải bước đi thẳng tắp, hai tay đút sâu vào túi áo gió sẫm màu, ngón tay cái bên phải gảy nhẹ theo nhịp điệu đều đặn. Đó là dáng đi đặc trưng của Nam – nặng nề nhưng dứt khoát, không có sự do dự của một kỹ thuật viên y sinh nghèo khó.
Thùy Linh giật mình quay lại khi nghe tiếng bước chân nện xuống nền đất sũng nước. Cô nhìn trân trân vào bóng người đang tiến lại gần. Dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn đường leo lét hắt qua khe cầu, dáng người gầy guộc nhưng khung xương vững chãi của Vân hoàn toàn trùng khớp với hình bóng Trịnh Thế Nam trong trí nhớ của cô.
"Đứng lại đó," Linh nói, giọng run rẩy, tay cô trong túi xách siết chặt hơn. "Đừng tiến lại gần tôi."
Vân dừng lại ở khoảng cách ba mét, đúng tầm cận chiến an toàn. Anh ngẩng đầu lên một chút, đủ để cô nhìn thấy nửa khuôn mặt sắc cạnh dưới vành mũ, nhưng vẫn giữ bóng tối che khuất đôi mắt.
"Cô vẫn nhát gan như vậy, Mèo Đen," Vân lên tiếng, dải tần số giọng nói trầm khàn, vô cảm của Nam vang lên hoàn hảo dưới vòm cầu lộng gió. "Hẹn tôi ra đây rồi lại bắt tôi đứng xa. Cô muốn đòi tiền bảo hiểm của lão già đúng không?"
Thùy Linh nheo mắt, ánh mắt cô lướt nhanh từ đỉnh đầu xuống đôi giày vải sờn cũ của anh. Cô đang đối chiếu từng chi tiết nhỏ nhặt nhất. Dáng đi đút tay vào túi quần, cách nghiêng đầu sang trái khi nói chuyện – tất cả đều là của Nam. Nhưng bản năng của một người vợ từng sống chung nhiều năm vẫn mách bảo cô có điều gì đó không ổn. Thần thái của người đàn ông trước mặt cô quá tĩnh lặng, không có sự hung hãn, thô lỗ thường ngày của gã chồng cũ nghiện ngập bạo lực.
"Anh thay đổi nhiều quá, Nam," Linh nói, giọng đầy nghi kỵ. Cô chậm rãi rút tay ra khỏi túi xách, cầm theo một bao thuốc lá Craven 'A' đã sờn góc và một chiếc bật lửa gas rẻ tiền. "Làm một điếu không? Dưới mưa thế này lạnh lắm."
Cô rút ra một điếu thuốc, đưa về phía anh bằng tay phải.
Đây là một cái bẫy.
Vân đứng im, đại não anh lập tức phân tích tình huống. Trịnh Thế Nam là kẻ nghiện thuốc lá nặng và luôn cầm thuốc bằng tay phải. Nhưng bản thân Vân lại là người thuận tay trái. Nếu anh vô thức vươn tay trái ra đón lấy điếu thuốc, vỏ bọc của anh sẽ lập tức bị xé toạc trước mắt cô gái sắc sảo này.
*Xung điện từ chip thần kinh phóng mạnh.*
Cơn đau nhói ở thùy đỉnh lại ập đến, nhưng Vân ép mình phải chịu đựng. Anh kích hoạt phản xạ vận động tinh của Nam. Cánh tay phải của anh tự động vươn ra khỏi túi áo gió, các ngón tay di chuyển cực kỳ khéo léo và dứt khoát, đón lấy điếu thuốc từ tay Linh bằng ngón trỏ và ngón giữa tay phải mà không hề có một mili-giây ngập ngừng.
*Tách.*
Linh bật lửa, ngọn lửa cam bùng lên dưới vòm cầu tối tăm. Vân cúi đầu ghé sát vào ngọn lửa, rít một hơi mạnh.
Khói thuốc nóng rực, đắng ngắt tràn vào khoang miệng rồi xộc thẳng xuống khí quản. Phổi của Vân, vốn đã bị tổn thương nhẹ do hít phải khí độc Nitơ trong vụ trốn thoát khỏi nhà xác hầm B3 ở tập 9, lập tức phản ứng dữ dội trước chất độc nicotin thô. Một cơn co thắt thắt nghẹn ở lồng ngực khiến anh suýt nữa nghẹt thở.
"Khục... khục khục..."
Vân không thể kiềm chế được nữa. Anh quay mặt đi, ho sặc sụa, một tay ôm lấy ngực, tay kia giữ chặt điếu thuốc đang cháy dở. Cơn ho dữ dội làm rách nhẹ vết khâu sau gáy, khiến một vệt máu tươi âm thầm rỉ ra thấm ướt lớp gạc mỏng dưới cổ áo.
Thùy Linh lập tức lùi lại một bước, ánh mắt cô vụt sáng lên sự nghi ngờ tột độ. Cô chĩa thẳng chiếc túi xách về phía anh, nơi mũi dao găm ẩn giấu đang chực chờ rút ra.
"Nam chưa bao giờ ho khi hút thuốc," Linh rít lên qua kẽ răng, mắt cô khóa chặt vào Vân. "Anh ta có thể hút hai bao một ngày mà phổi vẫn trơn tru. Anh không phải là Nam! Anh là ai?"
Vân đứng thẳng người dậy, dùng mu bàn tay lau vệt máu rỉ ra nơi khóe miệng. Anh đọc vị được sự hoảng sợ đang che giấu dưới vẻ hung hãn của cô. Cô đang run rẩy. Cô sợ hãi nhưng cũng đầy tuyệt vọng.
"Tôi đã nói rồi, phổi dạo này không tốt từ sau vụ làm việc ở công trường của tụi An Sinh," Vân trả lời bằng giọng trầm lạnh của Nam, không hề bộc lộ sự hoảng loạn. "Hoàng Bách cho người bơm khí độc vào hầm để bịt đầu mối tôi. Cô nghĩ tôi có thể lành lặn bước ra khỏi đó sao?"
Câu trả lời nước đôi, chạm đúng vào nỗi sợ hãi về thế lực tàn bạo của tập đoàn An Sinh, khiến Linh hơi khựng lại. Sự nghi ngờ trong mắt cô dao động.
"Anh nói thật chứ?" Linh hỏi, giọng cô dịu đi một chút nhưng vẫn đầy cảnh giác. "Vậy còn ngày kỷ niệm của chúng ta? Anh có nhớ chúng ta dọn về căn hộ Thanh Đa vào ngày nào không? Hôm đó trời cũng mưa tầm tã thế này."
Lại một câu hỏi bẫy về quá khứ chung.
Vân không có dữ liệu cụ thể về ngày dọn nhà của họ trong cuốn nhật ký tác chiến của Nam. Nhưng anh biết tâm lý của gã sát thủ này qua các ghi chép cũ. Nam là một kẻ ích kỷ, lạnh lùng, coi vợ cũ như một công cụ và chưa bao giờ quan tâm đến những ngày kỷ niệm gia đình.
Vân khẽ nhếch mép cười – nụ cười tàn nhẫn, bất cần đặc trưng của Nam hiện rõ dưới ánh đèn.
"Cô vẫn rảnh rỗi để nhớ mấy chuyện nhảm nhí đó sao, Thùy Linh?" Vân gọi thẳng tên cô bằng giọng điệu xua đuổi đầy khinh miệt. "Tôi dọn về đó chỉ vì cần một nơi trốn nợ. Cô nghĩ tôi quan tâm đến cái ngày chết tiệt đó à? Nói thẳng đi, cô hẹn tôi ra đây không phải để ôn lại kỷ niệm cũ. Cô muốn lấy lại khoản tiền bồi thường bảo hiểm của lão già đúng không?"
Đòn tấn công tâm lý trực diện của Vân đã đánh trúng mục tiêu. Thùy Linh cắn chặt môi, gương mặt u uất của cô thoáng chốc trở nên tái nhợt dưới mưa. Khoản tiền bồi thường bảo hiểm nhân thọ của cha cô – người đã tử vong trong một ca thử thuốc của An Sinh – chính là thứ mà Nam đã nén nút chiếm đoạt trước khi giả chết biến mất.
"Đúng! Đó là tiền mạng của cha tôi!" Linh nghẹn ngào, nước mắt cô bắt đầu hòa lẫn vào nước mưa trên má. "Anh đã lừa tôi ký vào giấy ủy quyền rồi ôm tiền bỏ trốn. Tôi cần số tiền đó để trả nợ và rời khỏi thành phố này. Trả lại cho tôi!"
Vân nhận ra Thùy Linh không muốn báo cảnh sát. Cô chỉ là một nạn nhân khác bị Nam và tập đoàn An Sinh chà đạp đến đường cùng. Cô cần tiền để sinh tồn. Anh có thể lợi dụng động cơ này để biến cô thành đồng minh ngầm, lấy được chiếc chìa khóa két sắt mật mã của Nam giấu trong căn hộ Thanh Đa.
"Tôi không giữ tiền mặt ở đây," Vân nói, giọng anh trầm xuống, dịu đi một chút để tạo sự tin tưởng sòng phẳng. "Tất cả tài sản và giấy tờ của tôi đều nằm trong chiếc két sắt âm tường tại căn hộ Thanh Đa. Nhưng hiện tại căn hộ của cô đang bị Hoàng Bách giám sát chặt chẽ. Tôi cần cô giúp tôi lọt vào đó để lấy lại đồ. Đổi lại, tôi sẽ chia cho cô một nửa số tiền bồi thường."
Thùy Linh nhìn anh, sự giằng xé nội tâm hiện rõ trên gương mặt cô. Cô muốn tiền, nhưng cô cũng sợ hãi rủi ro khi phải đối đầu với an ninh tập đoàn.
"Tôi... tôi làm sao tin anh được nữa?" Linh hỏi, cô bước tới gần anh một bước, cố gắng nhìn sâu vào đôi mắt giấu dưới vành mũ để tìm kiếm một sự cam kết.
Chính lúc cô bước tới, một luồng gió mạnh từ sông Bình Đông thổi qua dưới gầm cầu, hất ngược vành mũ lưỡi trai của Vân ra phía sau. Cùng lúc đó, ánh đèn pha của một chiếc xe máy chạy ngang qua trên cầu hắt xuống một dải sáng quét mạnh qua gầm cầu tối tăm.
Dải sáng lạnh lẽo chiếu thẳng vào gáy Sỹ Vân.
Dưới lớp tóc đen cắt ngắn đã bị ướt sũng nước mưa, vết sẹo mổ lồi đỏ hồng sau gáy anh hiện rõ mồn một trước mắt Thùy Linh. Vết sẹo dài 5cm, lồi lên như một con rết đỏ, vẫn còn những mũi khâu thô sơ rỉ ra một vệt máu tươi loang lổ dọc xuống cổ áo khoác.
Thùy Linh đứng đối diện Vân dưới chân cầu chữ Y, ánh mắt cô đầy nghi kỵ khi nhìn thấy vết sẹo mổ lồi đỏ hồng sau gáy anh. Cô biết rõ, Trịnh Thế Nam chưa từng trải qua bất kỳ ca phẫu thuật sọ não nào trước khi biến mất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!