Giọng Nói Đi Mất
Cơn mưa rả rích từ nửa đêm vẫn chưa chịu dứt, kéo theo luồng khí ẩm ướt và lạnh lẽo từ dòng kênh rạch Bình Đông tràn vào qua những kẽ hở của bức tường vách ván mục nát. Trên chiếc võng rách treo ở góc phòng khám từ thiện, Lâm Sỹ Vân nằm bất động, một tay gác lên trán, hai mắt mở trừng trừng nhìn lên những giọt nước mưa đang rỉ xuống từ mái tôn rỉ sét.
Mùi thuốc Nam đắng ngắt từ bát nước sắc cây Bán Chi Liên tối qua vẫn còn thoang thoảng trong không khí, trộn lẫn với mùi cồn sát trùng thô và mùi ẩm mốc đặc trưng của khu ổ chuột. Vết mổ sau gáy anh, sau ca tự phẫu thuật rạch thoát mủ đầy đau đớn, giờ đây đã được bác sĩ Vĩnh khâu lại bằng những mũi chỉ y tế thô sơ. Vết thương không còn chảy mủ đen, nhưng nó sưng tấy lên thành một đường lồi đỏ hỏn, nóng hầm hập như một thanh sắt nung ghim chặt vào xương chẩm.
"Chi... Diệp Chi..."
Vân mấp máy môi, cố gắng phát ra hai từ thiêng liêng ấy. Anh muốn nghe lại, dù chỉ là trong tâm thức, giọng nói dịu dàng, trong trẻo của đứa em gái mỗi buổi chiều đi học về thường hay gọi giật giọng ngoài ngõ: *“Anh hai ơi, nay có món gì ăn chưa?”*. Anh muốn nghe lại lời hứa cuối cùng của cô trước khi bước vào phòng mổ định mệnh của tập đoàn An Sinh: *“Anh hai đợi em nhé, mổ xong em sẽ cùng anh về Sa Đéc thả diều”*.
Nhưng đáp lại anh chỉ là một sự im lặng đáng sợ.
Vân nhắm chặt mắt, ép đại não thùy thái dương hoạt động hết công suất để lục tìm dải tần số âm thanh quen thuộc đó. Nhưng vô ích. Mỗi khi anh cố gắng chạm vào vùng ký ức về giọng nói của em gái, con chip 'Phản xạ Tiếng vọng' sau gáy lại tự động phóng ra những xung điện từ nhẹ, tạo nên những tiếng ù tai kéo dài, rè rè và vô cảm giống như tiếng một chiếc radio cũ bị nhiễu sóng khi rà đài giữa đêm khuya.
*Rè rè... eeee...*
Âm thanh cơ học lạnh lùng ấy dập tắt hoàn toàn mọi nỗ lực của anh. Vân bàng hoàng nhận ra, anh vẫn nhớ rõ tên em gái, nhớ rõ mối thù khắc cốt ghi tâm với Trịnh Mỹ Lệ và bác sĩ Ngô Vĩnh, nhưng giọng nói của Diệp Chi – mỏ neo tinh thần cuối cùng giúp anh giữ lại phần nhân tính chính trực – đã hoàn toàn bị xóa sổ khỏi bộ não. Dữ liệu neuron thô của gã sát thủ Trịnh Thế Nam mà anh nạp vào đầu ở hầm B3 đang lạnh lùng nuốt chửng từng mảnh linh hồn anh, lấp đầy các khoảng trống bằng những xung vận động tinh và bản năng giết chóc.
"Không... không thể như thế này được!"
Vân bật dậy khỏi võng, hơi thở dồn dập, mồ hôi lạnh vã ra như tắm làm ướt sũng cả chiếc áo thun ba lỗ cáu bẩn. Sự hoảng loạn tột cùng dâng lên trong lồng ngực. Anh lảo đảo bước đến chiếc bàn gỗ đổ nát, nơi đặt bức ảnh thờ của em gái. Trong làn khói nhang mờ ảo, khuôn mặt Diệp Chi đã là một khoảng xám nhạt nhòa từ tập trước, và giờ đây, ngay cả tiếng cười của cô cũng trôi vào hư vô. Anh trở thành một kẻ câm điếc trong chính thế giới ký ức của mình.
Anh run rẩy với tay lấy cuốn sổ tay vẽ tranh của Lâm Diệp Chi đặt cạnh di ảnh. Cuốn sổ tay bằng giấy tái chế thô ráp, do chính tay cô đóng bằng những sợi chỉ len đỏ. Vân lật từng trang, hy vọng những nét vẽ nguệch ngoạc của em gái về những buổi chiều Sa Đéc sông nước, về cánh diều giấy bay lượn trên đồng lúa sẽ kích thích lại thùy thái dương đang bị tổn thương.
Nhưng không có gì hiện lên. Những nét vẽ quen thuộc giờ đây đối với anh chỉ là những ký hiệu hình học khô khốc, những đường cong và góc cạnh vô hồn không mang theo bất kỳ một cảm xúc nào. Con chip thần kinh đã tái cấu trúc thùy chẩm của anh, biến tư duy hình ảnh của một kỹ thuật viên y sinh thành tư duy phân tích chiến thuật lạnh lẽo của một kẻ dọn dẹp hiện trường.
Trong cơn tuyệt vọng, Vân lết đến góc phòng, nơi giấu chiếc hộp y tế tự chế. Anh vớ lấy một ống dung dịch ức chế đào thải 'Neuro-S' nồng độ cao.
"Cậu không được lạm dụng nó nữa, Sỹ Vân!" Giọng nói cảnh báo của Giáo sư Phan Đăng từ phòng lab Quận 7 vang lên trong đầu anh. "Neuro-S chỉ là chất ức chế tạm thời. Nếu cậu dùng quá liều để cố ép não bộ khôi phục ký ức, nó sẽ hủy hoại cầu thận của cậu trước khi kịp cứu các liên kết thần kinh."
Bất chấp lời cảnh báo, Vân bẻ gãy đầu ống thủy tinh, đổ thẳng dung dịch vào miệng và nuốt chửng. Vị chát đắng và nồng hắc của hóa chất thô xộc thẳng lên vòm họng.
Chưa đầy hai phút sau, cơ thể anh lập tức phản ứng đào thải dữ dội. Một cơn co thắt thắt nghẹt ở vùng thắt lưng bên phải khiến Vân đổ gục xuống sàn nhà. Anh ôm lấy hông, quằn quại trong cơn đau buốt của thận đang bị quá tải độc chất. Cơn nôn mửa ập đến, Vân nôn thốc nôn tháo ra nền đất ẩm, chỉ có nước dịch vị chua loét và những vệt máu tươi rỉ ra từ kẽ răng.
Không có phép màu nào cả. Khoa học y học thực nghiệm không có chỗ cho sự thỏa hiệp cảm xúc. Việc dùng hóa chất quá liều không những không giúp anh lấy lại giọng nói của em gái, mà còn đẩy nhanh tiến trình suy kiệt thể xác.
*"Mày thật thảm hại, Lâm Sỹ Vân."*
Một giọng nói trầm ấm, lạnh lùng bất ngờ vang lên ngay sát bên tai anh. Vân giật mình nhìn lên chiếc gương ố vàng treo trên vách đất phòng khám. Trong gương, hình ảnh phản chiếu của anh nhạt nhòa dưới ánh đèn dầu leo lét, nhưng đôi mắt anh bỗng chốc sắc lạnh vô hồn, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười tàn nhẫn đặc trưng của Trịnh Thế Nam.
*"Để tao kiểm soát cơ thể này đi. Sự yếu đuối của mày chỉ khiến đứa em gái chết oan uổng thêm lần nữa thôi. Đưa tay đây, bóp nát chiếc huân chương đó, mày sẽ không còn cảm thấy đau đớn nữa."*
Bàn tay phải của Vân vô thức vươn ra, ngón tay cái gảy nhẹ theo nhịp điệu đều đặn của Nam, chộp lấy chiếc Huân chương chiến sĩ của ông nội đặt trên bàn. Các ngón tay anh siết chặt, lực cơ bắp tăng vọt dưới sự kích thích của chip thần kinh, chuẩn bị bóp nát miếng đồng sờn cũ.
"Không! Tao là Lâm Sỹ Vân!"
Vân gầm lên, dùng bàn tay trái còn lại giữ chặt lấy cổ tay phải của mình. Anh dùng hết sức bình sinh, gồng cứng cơ vai để chống lại phản xạ tự động của con chip. Anh nắm chặt chiếc huân chương bằng đồng đỏ vào lòng bàn tay trái, để những góc cạnh sắc nhọn của kỷ vật ghim sâu vào da thịt, tạo ra một cơn đau nhói thực tế để đánh thức lý trí.
*“Đã đi thì không quay đầu.”* Lời dạy cương trực của ông nội Lâm Hữu Chí năm xưa như một dòng nước mát dội thẳng vào tâm thức đang bị hoang tưởng xâm chiếm của anh. Danh dự của dòng họ Lâm nghèo khó nhưng chính trực không cho phép anh biến thành một kẻ sát nhân máu lạnh.
Vân quỳ sụp dưới nền đất, thở dốc, mồ hôi trộn lẫn máu từ lòng bàn tay nhỏ giọt xuống nền đất xi măng. Cơn hoang tưởng dần lui bước, để lại một Sỹ Vân kiệt quệ nhưng kiên định.
*Cạch.*
Tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng dồn dập ngoài hiên cắt đứt bầu không khí ngột ngạt. Cánh cửa gỗ mục nát hé mở, Năm Đô bước vào, chiếc áo khoác Grab bạc màu vẫn còn sũng nước mưa. Gương mặt người tài xế xe ôm hằn sâu sự lo lắng, ông vội vã khóa chặt cửa chốt trong rồi tiến sát lại gần Vân.
"Sỹ Vân! Không xong rồi con ơi!" Chú Năm Đô hạ thấp giọng, mắt liên tục liếc nhìn ra ngoài khe cửa. "Hùng Sói đang dẫn người của phòng an ninh An Sinh áp sát hẻm 148 Bình Đông rồi. Chú vừa chạy xe qua đầu hẻm, thấy hai chiếc bán tải Ford Ranger màu xám sẫm của tụi nó đang đỗ chốt chặn ngay cạnh quán hủ tiếu chị Hoa. Tụi đàn em của Sáu Búa thì cầm gậy gộc, mã tấu lảng vảng rà từng căn nhà cấp bốn ven sông. Tụi nó nghi ngờ con đang trốn ở khu này sau vụ hầm B3."
Vân lau vệt máu trên khóe miệng, ánh mắt anh tối sầm lại. Anh biết Hoàng Bách sẽ không để yên sau khi anh trộm được bản quét neuron của Nam. Vành đai truy quét đang siết chặt, và phòng khám từ thiện này không còn là nơi trú ẩn an toàn nữa.
"Cha con đâu chú Năm?" Vân khàn giọng hỏi.
"Ông Lâm Hoài vẫn đang được thím Út Trầm trông nom trên gác lửng bên nhà thím ấy," chú Năm Đô trả lời nhanh. "Nhưng tình hình này nguy lắm. Sớm muộn gì tụi Sáu Búa cũng sục sạo tới nhà thím Út. Chúng ta phải di tản cha con đi ngay lập tức trước khi tụi nó phong tỏa hoàn toàn con hẻm."
Đúng lúc đó, thím Út Trầm từ cửa sau lách vào, tay xách theo một chiếc hòm gỗ cũ kỹ đã sờn góc – di vật duy nhất chứa đựng những bộ quần áo cũ và chiếc đồng hồ Citizen của ông Lâm Hoài.
"Vân ơi! Thím thu dọn đồ đạc của cha con xong rồi đây," thím Út Trầm thầm thì, giọng run lên vì sợ hãi. "Cha con đang lên cơn sốt nhẹ, cứ lầm bầm gọi tên con Chi suốt. Thím sợ ông ấy hoảng loạn phát ra tiếng động thì tụi giang hồ đầu hẻm nghe thấy mất. Giờ mình tính sao con?"
Vân nhìn chiếc hòm gỗ cũ, rồi nhìn sang di ảnh của em gái. Một kế hoạch di tản khẩn cấp lập tức hình thành trong đầu anh. Anh không thể đưa cha đến bệnh viện lớn vì hệ thống AI của tập đoàn sẽ phát hiện ra ngay lập tức. Nơi an toàn duy nhất hiện tại là chùa Lá Bình Đông của sư cô Diệu Tâm – một ngôi chùa nghèo nằm sâu trong mê cung hẻm nhỏ sát bờ sông, nơi camera giám sát đô thị không thể vươn tới.
Nhưng để di chuyển một người bại liệt vượt qua các chốt chặn của Hùng Sói và Sáu Búa là một bài toán chiến thuật cực kỳ nan giải. Đường bộ đầu hẻm đã bị khóa chặt bởi xe bán tải.
"Chú Năm," Vân quay sang chú Năm Đô, ánh mắt lạnh lùng nhưng sắc bén. "Chú dùng xe máy chạy ra đầu hẻm trước, cố tình lượn lờ để thu hút sự chú ý của tụi đàn em Sáu Búa. Thím Út giúp cháu cõng cha lách qua lối cửa sau sát bờ kênh, đi men theo rặng dừa nước để hướng về phía bến đò Bình Đông. Gái Mập sẽ đợi sẵn ở đó với chiếc xe ba gác chở hàng để đưa cha sang chùa Lá."
"Còn con thì sao Sỹ Vân? Con đang yếu thế này, lỡ tụi nó phát hiện thì chống cự làm sao?" Thím Út Trầm lo lắng hỏi, tay giữ chặt chiếc hòm gỗ.
"Cháu tự có cách của cháu. Tụi nó đang tìm một kẻ bị thương sau gáy. Cháu sẽ làm mồi nhử để kéo tụi nó rời xa hướng di tản của cha," Vân nói, giọng kiên quyết không cho phép tranh cãi.
Anh thọc tay vào túi áo gió, rút chiếc điện thoại cục gạch Nokia đã gỡ định vị GPS phần cứng ra. Ngón tay anh lướt nhanh trên phím bấm cao su sờn cũ, gửi một tin nhắn SMS mã hóa ngắn cho nhà báo Lê Phong qua hộp thư chết: *"Bình Đông bị động. Cần hỗ trợ địa điểm trú ẩn Quận 7 cho nguồn tin. Chuẩn bị di tản."*
Sau khi gửi tin nhắn, Vân tháo pin chiếc Nokia ra để tránh bất kỳ dải sóng tầm xa nào của Nguyễn Mạnh có thể định vị ngược. Anh đứng dậy, kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai che khuất vết sẹo lồi sau gáy, chuẩn bị bước ra màn mưa giông để thực hiện kế hoạch nhử mồi.
Nhưng ngay khi anh vừa quay lưng đi, một tiếng rung bần bật đột ngột phát ra từ ngăn khóa kéo bí mật dưới đáy chiếc ba lô cũ của Trịnh Thế Nam đặt ở góc bàn.
*Bzzz... Bzzz... Bzzz...*
Đó không phải là chiếc điện thoại của Vân.
Đó là chiếc điện thoại cục gạch cũ của chính Trịnh Thế Nam – vật phẩm mà Vân đã lén giữ lại từ xác của gã sát thủ dưới hầm B3 để làm manh mối điều tra. Chiếc điện thoại này vốn đã bị tắt nguồn và tháo sim từ lâu, nhưng giờ đây nó lại đang rung lên bần bật, màn hình LCD đơn sắc phát ra ánh sáng xanh lục nhạt nhẽo trong bóng tối của phòng khám.
Vân đứng khựng lại, toàn thân cứng đờ. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng anh.
Anh bước chậm rãi về phía chiếc ba lô, đưa bàn tay run rẩy kéo khóa và nhặt chiếc điện thoại lên. Trên màn hình nhỏ xíu bám đầy bụi bặm và vết dầu mỡ, không hiển thị tên người gọi, mà chỉ có một dãy số máy cố định kỳ lạ.
Bằng bản năng phân tích dữ liệu của một kỹ thuật viên thần kinh, Vân lập tức nhận diện được đầu số vùng và mã trạm thu phát sóng hiển thị trên màn hình.
Cuộc gọi này không đến từ phòng an ninh An Sinh Tower, cũng không phải từ các chốt chặn của Hoàng Bách ngoài hẻm.
Nó đến từ một máy điện thoại bàn đăng ký tại Cư xá Thanh Đa – nơi ở của Thùy Linh, người vợ cũ đang u uất và nghi ngờ cái chết của Trịnh Thế Nam.
Chiếc điện thoại của một kẻ đã chết, bỗng dưng nhận được cuộc gọi từ người vợ cũ đang bị giám sát ngầm, ngay giữa đêm tối dằn vặt khi Vân vừa đánh mất giọng nói của em gái mình.
*Bzzz... Bzzz...*
Tiếng rung của chiếc điện thoại cục gạch như tiếng đếm ngược của một quả bom nổ chậm, phá vỡ sự im lặng của phòng khám từ thiện, kéo theo một mạng lưới áp lực mới đang siết chặt lấy số phận của Lâm Sỹ Vân.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!