Nhạc nềnHesitation

Vết Nhiễm Trùng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn sốt bốn mươi độ thiêu đốt đại não Lâm Sỹ Vân thành một bãi chiến trường hoang tàn. Trong không gian ngột ngạt của phòng khám từ thiện Bình Đông, tiếng mưa bão quật vào mái tôn rỉ sét nghe xa xăm như tiếng súng nổ từ một kiếp sống khác. Vân nằm trên chiếc võng rách, lồng ngực phập phồng điên cuồng, hơi thở nóng hổi thoát ra qua hai cánh môi nứt nẻ, khô khốc. Mỗi nhịp thở của anh đều kéo theo một cơn đau nhói dọc tủy sống lên tận đỉnh đầu.


Phía sau gáy anh, vết mổ cấy ghép chip neuron 'Phản xạ Tiếng vọng' đã hoàn toàn mất đi sự kiểm soát sinh học. Vết rạch dài năm centimet bị rách sâu sau cuộc cận chiến sinh tử ở nhà xác hầm B3 giờ đây sưng tấy, mưng mủ nghiêm trọng. Dưới lớp băng gạc cáu bẩn dính chặt vào da thịt, dòng dịch mủ đen lẫn máu tươi rỉ ra, bốc lên mùi hoại tử nồng nặc. Con chip bên trong vùng chẩm không ngừng phóng ra những xung điện hỗn loạn, rè rè như tiếng một tổ ong bắp cày bị hun khói, liên tục kích thích các dây thần kinh vận động khiến nửa gương mặt bên trái của Vân thỉnh thoảng lại co giật dữ dội.


"Chi... Diệp Chi..."


Vân lầm bầm trong cơn mê sảng. Anh đưa bàn tay gầy guộc, run rẩy lên khoảng không trước mặt như muốn níu kéo một bóng hình. Nhưng đáp lại anh chỉ là bức ảnh thờ của em gái đặt trên chiếc bàn gỗ đối diện. Trong làn khói nhang mờ ảo dính nước mưa dột từ mái nhà, khuôn mặt của Diệp Chi đã biến mất, thay thế bằng một mảng xám xịt, nhạt nhòa không hình thù. Anh vẫn nhớ tên cô, nhớ món nợ máu phải đòi từ tập đoàn An Sinh, nhưng nụ cười rạng rỡ ngày xưa của em gái đã bị xóa sạch khỏi vỏ não anh. Sự lãng quên tàn nhẫn ấy giống như một lưỡi dao vô hình, gọt giũa dần phần nhân tính cuối cùng của anh.


*Cạch.*


Cánh cửa gỗ mục nát của phòng khám bị đẩy mạnh. Tèo Điện lao vào trong phòng, người ướt sũng nước mưa, tóc bết chặt vào trán. Cậu bé mồ côi mười bốn tuổi run rẩy quăng chiếc ba lô đánh giày rách nát xuống đất, hai mắt đỏ hoe, thở hổn hển.


"Anh Vân! Em... em xin lỗi. Em không mua được thuốc kháng sinh rồi..."


Vân gượng mở đôi mắt đỏ ngầu tơ máu, khàn giọng hỏi: "Sao thế? Em có bị làm sao không?"


"Em vừa tới tiệm thuốc lớn ngoài đường Phạm Thế Hiển thì thấy hai gã mặc áo khoác đen, cổ áo thêu logo An Sinh lảng vảng ở đó. Tụi nó cầm điện thoại, cứ nhìn chằm chằm vào gáy những người đi mua thuốc. Em biết tụi nó là mật thám của Hoàng Bách đang canh sẵn các hiệu thuốc để chờ anh sa lưới. Em phải lách qua mấy con hẻm cụt, trèo qua tường nhà dân mới cắt đuôi được tụi nó để chạy về đây..." Tèo Điện vừa nói vừa khóc vì bất lực, hai bàn tay nhỏ nhắn dính đầy bùn đất siết chặt vào nhau.


Bác sĩ già Trương Vĩnh bước ra từ gian trong, trên tay bưng một chậu nước ấm và bộ dụng cụ phẫu thuật thô sơ đặt trong chiếc khay inox rỉ sét. Gương mặt đầy vết đồi mồi của ông lão bảy mươi tuổi hằn sâu sự lo âu tột độ. Ông đặt chậu nước xuống cạnh võng, thở dài nhìn vết thương sau gáy của Vân.


"Cậu biết rõ quy luật của tụi An Sinh rồi đó, Sỹ Vân," bác sĩ Vĩnh nói, giọng run run vì tuổi già và sự căng thẳng. "Hệ thống phân phối dược phẩm của tụi nó kiểm soát toàn bộ các nhà thuốc lớn trong thành phố. Chỉ cần cậu mua một viên kháng sinh đặc trị nhiễm trùng màng não, hệ thống AI của Lâm Thế Kiệt sẽ lập tức định vị được vị trí tiệm thuốc và báo cho Hoàng Bách. Cậu không thể dùng thuốc tây được nữa."


"Nhưng nếu không dùng... gáy của cháu sẽ thối rữa... cháu sẽ chết não trước khi kịp vạch trần tụi nó," Vân cố gượng dậy, nhưng cơn đau đầu dữ dội ập đến khiến anh đổ sụp xuống võng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.


"Vết mổ của cậu đã bị nhiễm trùng thực địa sâu vào màng cứng," bác sĩ Vĩnh lật nhẹ lớp gạc dính máu ra, để lộ miệng vết thương đang phập phồng theo nhịp tim, rỉ ra thứ dịch mủ đen hôi thối. "Mủ đã tích tụ quanh chân chip, nếu không rạch thoát mủ và sát trùng ngay lập tức, vi khuẩn sẽ ăn mòn màng não. Cậu chỉ còn tối đa sáu tiếng trước khi rơi vào trạng thái chết não lâm sàng. Nhưng tay tôi... tay tôi run quá..."


Bác sĩ Vĩnh đưa hai bàn tay lên. Sự lão hóa và áp lực tâm lý khủng khiếp khiến đôi bàn tay của vị lương y già run rẩy kịch liệt. Ở cự ly nhạy cảm sát cạnh tủy sống và các điện cực chip siêu nhỏ, chỉ cần một cái lệch tay một milimét của dao mổ cũng có thể khiến Vân bị liệt nửa người hoặc chết ngay trên bàn mổ.


Tiếng mưa ngoài kia bỗng bị đè nặng bởi tiếng động cơ xe máy gầm rú xa xa ở đầu hẻm 148 Bình Đông. Tèo Điện lập tức áp tai vào khe cửa gỗ, mặt cắt không còn một giọt máu.


"Anh Vân! Bác Vĩnh! Tụi đàn em của Sáu Búa... tụi nó đang đi gõ cửa từng nhà đầu hẻm. Tụi nó cầm mã tấu, hỏi có thấy kẻ nào bị thương ở cổ chạy qua đây không! Tụi nó sắp tới đây rồi!"


Thời gian đang đếm ngược bằng những giây phút sinh tử. Bên ngoài là truy binh giang hồ hung hãn, bên trong là cơn sốt nhiễm trùng màng não đang tàn phá hệ thần kinh trung ương. Vân không thể trốn chạy, cũng không thể đầu hàng.


Anh nghiến chặt răng, kích hoạt 'Khả năng chịu đau thần kinh cực hạn'. Ý chí thép của một cựu thủ khoa y sinh trỗi dậy, đè bẹp nỗi sợ hãi thể xác. Anh gượng ngồi dậy, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào bác sĩ Vĩnh.


"Bác Vĩnh, đưa dao mổ và cồn 90 độ cho cháu. Cháu sẽ tự làm."


"Cậu điên rồi sao Sỹ Vân?" Bác sĩ Vĩnh kinh hoàng kêu lên. "Tự phẫu thuật sau gáy mà không có thuốc tê? Cậu sẽ chết vì sốc phản vệ do đau đớn mất!"


"Cháu không còn lựa chọn nào khác. Đưa gương cho cháu!" Vân gầm lên một tiếng trầm khàn, giọng nói đã mang theo ngữ điệu lạnh lùng, quyết đoán của Trịnh Thế Nam.


Tèo Điện nhanh chóng nhặt một mảnh gương vỡ từ chiếc tủ đổ nát đặt phía trước mặt Vân, trong khi bác sĩ Vĩnh, với giọt nước mắt bất lực lăn trên má, run rẩy đưa cây dao mổ cán dẹt và chai cồn sát trùng thô cho anh.


Vân ngồi xếp bằng trên nền đất lạnh, quay lưng về phía chiếc gương lớn duy nhất treo trên tường phòng khám, mắt nhìn vào mảnh gương vỡ trên tay Tèo Điện để tạo thành một hệ thống phản chiếu hai chiều giúp anh nhìn thấy rõ vết mổ sau gáy mình. Hình ảnh vết rách mưng mủ hiện lên trong gương, đỏ ngầu và kinh dị.


Anh cắn chặt một miếng cao su dày do Tèo Điện nhét vào miệng để chống cắn lưỡi. Bàn tay phải của anh, dưới sự điều khiển của phản xạ mượn tạm từ Nam, bỗng trở nên vững chãi, không hề run rẩy.


Anh đưa lưỡi dao mổ lạnh ngắt lên gáy.


*Xoẹt.*


Lưỡi dao bén ngót rạch một đường dứt khoát dọc theo vết mổ cũ. Cơn đau buốt thấu xương tủy ập đến như một luồng điện cao thế phóng thẳng vào vỏ não Vân. Anh trợn ngược mắt, toàn thân co rúm kịch liệt, các mạch máu nổi rõ mồn một hai bên thái dương như những con giun đất bò dưới da. Miếng cao su trong miệng anh bị răng cắn chặt đến mức rách nát, máu tươi rỉ ra nơi kẽ lợi trộn lẫn với mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên mặt.


Nhưng tay anh vẫn giữ nguyên vị trí. Anh dùng ngón tay trái bóp mạnh hai bên mép vết rạch. Dòng dịch mủ đen hôi thối lẫn máu hoại tử phun ra xối xả, chảy dọc xuống vai áo bảo hộ màu xanh sờn cũ.


"Nước... sát trùng..." Vân rên rỉ qua kẽ răng.


Bác sĩ Vĩnh nhanh chóng đổ cồn 90 độ trực tiếp vào vết mổ đang mở rộng.


*Xèo...*


Cơn đau lúc này không còn là giới hạn của con người nữa. Nó giống như có ai đó đang đổ axit nung nóng vào thẳng tủy sống của anh. Vân co giật dữ dội, ngã quỵ xuống sàn nhà, hai tay cào cấu xuống nền đất xi măng đến mức móng tay bật máu, tạo thành những vệt dài ghê rợn.


Ngay lập tức, nửa gương mặt bên trái của anh bắt đầu co quắp liên tục do hệ thần kinh bị kích thích quá mức, mắt trái trợn trừng không thể nhắm lại. Đây là dấu hiệu của cơn co thắt cơ mặt chí mạng.


"Anh Vân! Anh Vân ơi!" Tèo Điện khóc nức nở, cố gắng giữ chặt hai vai Vân không cho anh đập đầu xuống đất.


Trong cơn đau đớn tột cùng tưởng chừng như sắp ngất đi, một dòng ký ức xa lạ bất ngờ dội vào tâm trí Vân. Anh thấy mình đang đứng trong một cơn mưa rừng nhiệt đới ở biên giới Campuchia, tay cầm khẩu súng có ống giảm thanh, lạnh lùng bóp cò kết liễu một mục tiêu đang quỳ gối xin tha mạng. Tiếng xương cổ họng gãy rắc vang lên rõ mồn một. Đó là ký ức của Trịnh Thế Nam. Con chip thần kinh đang lợi dụng sự suy kiệt của vỏ não Vân để tự động ghi đè dữ liệu sát thủ của Nam vào đầu anh.


"Không... tôi là Lâm Sỹ Vân..."


Vân dùng chút ý chí tự chủ cuối cùng hét lên trong tâm thức. Anh run rẩy vươn tay vào khay inox, nhặt lấy một cây kim châm cứu bằng bạc. Bằng một phản xạ nhanh như chớp của kỹ năng tự sơ cứu cứu mạng, anh đâm mạnh cây kim bạc sâu vào huyệt Phong Trì ngay sát mép vết mổ, đồng thời châm thêm một kim vào huyệt Thái Dương bên trái.


*Phù...*


Luồng điện thế hỗn loạn trong não bộ đột ngột bị chặn đứng. Cơn co giật cơ mặt giảm dần, nửa gương mặt bên trái của anh từ từ giãn ra, nhịp tim hiển thị trên máy đo EEG-Pocket kết nối điện thoại bắt đầu hạ xuống mức an toàn. Cơn sốt cao bốn mươi độ dường như cũng bị chặn lại bởi dòng khí huyết vừa được điều hòa.


Đúng lúc đó, Chú Bảy Thuốc Nam bước vào qua cửa sau phòng khám, tay bưng một bát thuốc màu đen bốc khói nghi ngút, tỏa ra mùi đắng ngắt đặc trưng.


"Uống mau, Sỹ Vân! Đây là nước sắc từ cây Bán Chi Liên tươi mà tôi vừa lén lấy từ chỗ Bà Sáu Bán Chi Liên về. Thảo dược này có tính hàn cực mạnh, sẽ giúp cậu tiêu viêm màng não và hạ nhiệt vỏ não ngay lập tức mà không để lại vết vết hóa học cho tụi An Sinh truy vết."


Vân phun miếng cao su nát bét ra khỏi miệng, đón lấy bát thuốc bằng bàn tay dính đầy máu và mủ. Anh ngửa cổ uống cạn thứ nước đắng ngắt, lạnh buốt chạy dọc xuống dạ dày. Sức mát của cây Bán Chi Liên tươi nhanh chóng lan tỏa, xoa dịu cơn bão lửa đang thiêu đốt các tế bào thần kinh trong đầu anh.


Bác sĩ Vĩnh nhanh chóng dùng chỉ y tế khâu lại vết mổ sau gáy cho Vân một cách cẩn thận, rồi băng bó lại bằng lớp gạc vô trùng mới. Ca tự phẫu thuật thô sơ không thuốc tê đã hoàn tất thành công nhờ ý chí thép và sự hỗ trợ kịp thời của y học cổ truyền.


"Vết thương tạm thời được khống chế, mủ đã thoát hết," bác sĩ Vĩnh thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán. "Nhưng sức bền thần kinh của cậu đã bị suy giảm vĩnh viễn ít nhất mười phần trăm sau ca chấn động này. Vết mổ sau khi lành sẽ để lại một vết sẹo lồi rất lớn sau gáy, cậu phải che giấu nó thật kỹ."


Vân lờ mờ gật đầu, cơ thể anh mệt mỏi rã rời sau cuộc chiến sinh tử với chính thể xác mình. Anh nằm xuống võng, mắt lim dim chìm vào giấc ngủ phục hồi.


Nhưng sự bình yên không kéo dài được lâu. Khi bóng tối bao trùm lấy nhận thức của Vân, con chip thần kinh sau gáy bắt đầu phát ra những xung điện nhẹ, đều đặn tự động chạy thuật toán đồng bộ hóa Level 3.


Trong giấc mơ chập chờn của cơn sốt, Vân bàng hoàng nhận ra mình không còn thấy hình ảnh ngôi nhà tranh ven sông Bình Đông hay tiếng cười của em gái Diệp Chi nữa. Thay vào đó, những mảnh ký ức lạnh lùng, tàn bạo của sát thủ Trịnh Thế Nam bắt đầu tự động ghi đè, hiện lên rõ mồn một như chính cuộc đời của anh: những góc phố tối tăm đầy máu, những mật mã bẻ khóa két sắt phức tạp, và tiếng nói trầm ấm, lạnh lùng của Nam vang vọng khắp đại não.


Anh đang dần quên đi bản thân mình để trở thành kẻ sát nhân mà anh hận thù nhất.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!