Vết Nứt Đầu Tiên
Bóng tối dưới tầng hầm B3 của tòa tháp An Sinh Tower không chỉ lạnh, nó còn đặc quánh mùi tử khí. Tiếng xì xì từ bốn họng phun khí Nitơ trên trần nhà vang lên đều đặn như nhịp thở của một con quái vật cơ khí khổng lồ. Làn khói trắng đục, lạnh buốt bò loang lổ trên mặt sàn bê tông vô trùng, chầm chậm dâng cao, đẩy lượng oxy ít ỏi còn sót lại vào những góc chết trên trần nhà.
Lâm Sỹ Vân nằm gục dưới chân cánh cửa thép khóa chặt. Lồng ngực anh co thắt dữ dội, phổi phập phồng điên cuồng cố hít thở nhưng chỉ nhận lại sự trống rỗng buốt giá của khí trơ. Ý thức của anh bắt đầu rã ra từng mảng. Trước võng mạc, những vệt sáng màu xám và xanh lục nhảy múa hỗn loạn. Phía sau gáy, vết mổ cũ bị rách sâu sau ca vận động mạnh đêm qua đang rỉ máu tươi, nóng hổi đối lập hoàn toàn với cái lạnh âm hai mươi độ C của căn phòng đông lạnh.
Trong túi áo gió sờn cũ, thiết bị nạp dữ liệu cầm tay 'Echo-Link' ngụy trang dưới vỏ hộp quẹt Zippo cổ bỗng rung nhẹ. Màn hình LED nhỏ xíu hiển thị dòng chữ xanh lục nhạt: `Quét dữ liệu gốc: 100%. Đã sẵn sàng nạp.`
Bản quét cấu trúc neuron gốc của Trịnh Thế Nam – gã sát thủ quá cố vừa bị tập đoàn thủ tiêu – đã nằm gọn trong tay anh. Nhưng nếu anh chết ngạt ở đây, bản quét này cũng sẽ tan thành tro bụi cùng lò thiêu y tế sát bên cạnh.
"Không được... chết..."
Vân nghiến chặt răng đến mức máu tươi rỉ ra nơi kẽ lợi, vị chát mặn của sắt đánh thức một chút lý trí mong manh cuối cùng. Anh biết, Hoàng Bách đang đứng ở phòng điều khiển trung tâm, lạnh lùng nhìn anh giãy giụa qua camera giám sát. Hắn muốn anh chết ngạt mà không cần tốn một viên đạn, biến vụ thâm nhập này thành một tai nạn y khoa tự sát.
Muốn sống sót, anh phải bẻ gãy luật chơi của chúng. Anh phải dùng đến thứ bạo lực mà anh hằng ghê tởm.
Vân run rẩy đưa tay ra sau gáy, ngón tay dính đầy máu tìm đến cổng kết nối vật lý của con chip 'Phản xạ Tiếng vọng' nằm sâu dưới lớp da chẩm. Anh cắm sợi cáp quang siêu nhỏ của Echo-Link vào.
*Kích hoạt cưỡng bức: Đồng bộ hóa Level 3 (51% - 75%).*
"Cảnh báo: Mạch Safe-Cut bị lỗi quá dòng. Không có bộ ngắt khẩn cấp. Nguy cơ tổn thương não bộ vĩnh viễn vọt lên 90%." Giọng nói tổng hợp lạnh lùng của thiết bị vang lên trong đầu Vân, nhưng anh đã không còn đường lui.
*Uỳnh.*
Một luồng điện thế vọt lên 50mA phóng thẳng vào sâu trong vỏ não Vân. Nó không còn là những cơn đau nửa đầu âm ỉ nữa, mà là một cú khoan trực diện bằng mũi khoan nung đỏ vào thùy chẩm. Vân trợn ngược mắt, toàn thân co giật dữ dội trên nền đất lạnh. Anh muốn hét lên nhưng thanh quản đã bị đông cứng bởi khí Nitơ. Máu tươi từ hai lỗ mũi và tai trái trào ra, nóng hổi, nhỏ xuống tấm vải liệm xám xịt của xác chết Trịnh Thế Nam nằm bên cạnh.
Trong khoảnh khắc ranh giới sinh tử bị xóa nhòa, hệ thần kinh của Vân bị cưỡng bức tái cấu trúc. Hàng triệu liên kết neuron cũ bị bẻ gãy không thương tiếc để nhường chỗ cho dòng thác dữ liệu sát thủ của Nam dội vào. Những kỹ năng cận chiến thực dụng, những phản xạ cơ bắp lạnh lùng từng giúp Nam sống sót qua hàng chục phi vụ dọn dẹp bẩn thỉu giờ đây tràn ngập vào tiểu não của Vân.
Ánh mắt Vân đột ngột thay đổi. Sự hoảng loạn biến mất, thay vào đó là một cái nhìn sắc lạnh, vô hồn và tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng. Cơ thể gầy guộc của anh đứng bật dậy, thẳng tắp như một dây cung đã lên nòng. Cơn ngạt khí vẫn còn đó, nhưng hệ vận động của anh đã được tiếp quản bởi một bản năng sinh tồn tàn nhẫn.
Vân cúi xuống, nhặt chiếc búa tạ của Tư Mỏ Lết bỏ quên trong túi đồ bảo trì kỹ thuật. Sức mạnh cơ bắp được giải phóng tối đa nhờ xung thần kinh Level 3 khiến cánh tay gầy guộc của anh nổi đầy gân xanh.
*Rầm! Rầm!*
Hai cú nện sấm sét bằng búa tạ giáng thẳng vào vách ngăn bằng nhựa composite của cửa thoát khí phụ sát trần nhà. Vách ngăn vỡ vụn, để lộ một đường ống tối tăm chứa luồng khí lưu thông ngược dòng. Vân vứt chiếc búa, lách người leo lên với sự uyển chuyển của một con mèo hoang đường phố, chui tọt vào đường ống thông gió ngay khi tiếng xì xì của khí Nitơ đạt đến đỉnh điểm.
Đường ống hẹp, bám đầy bụi công nghiệp và lạnh buốt. Vân bò bằng khuỷu tay và đầu gối, nhịp thở nông và đều đặn theo đúng quy tắc tiết kiệm oxy của Nam. Phía sau lưng anh, tiếng còi báo động của hệ thống an ninh bắt đầu rú vang khắp tầng hầm B3.
*Cạch.*
Vân dùng chân đạp bay tấm lưới sắt chắn lối ra ở đầu kia đường ống, thả mình rơi xuống hành lang kỹ thuật tối tăm của khu bảo trì. Nhưng anh chưa kịp đứng thẳng dậy thì ba tia sáng từ đèn pin cực mạnh đã rọi thẳng vào mặt anh.
"Đứng im! Kẻ xâm nhập ở đây!"
Ba tên bảo vệ vũ trang thuộc đội tuần tra của Hùng Sói xuất hiện ở ngã rẽ hành lang. Chúng mặc giáp đen, tay lăm lăm khẩu súng bắn điện tazer chuyên dụng.
Theo bản năng của một kỹ thuật viên y sinh, Vân định giơ tay xin hàng để tìm phương án thương lượng (thử nghiệm thất bại). Nhưng ngay lập tức, một luồng điện thế từ chip neuron phóng mạnh vào thùy chẩm, dập tắt ý định hèn nhát đó. Nhân cách của Nam gầm lên trong đầu anh, ép buộc anh phải phản kích.
*Hưu! Hưu!*
Hai sợi dây cáp điện cực từ súng tazer phóng ra, xé rách không khí lao về phía ngực Vân.
Với tốc độ phản ứng thần kinh rút ngắn xuống còn 0.12 giây của Level 3, Vân thực hiện một cú trượt dài trên sàn bê tông ướt nước, lách người qua hai sợi dây điện cực trong gang tấc. Súng bắn điện cần ba giây để nạp lại tụ điện. Đó là khoảng thời gian chết chóc.
Vân bật dậy như một chiếc lò xo lò xo thép. Anh rút khẩu dao bấm thép lạnh của Nam giấu trong tay áo ngực, ngón tay cái gảy nhẹ vào nút bấm.
*Cạch.*
Lưỡi dao Damascus sắc lẹm bật ra, phản chiếu ánh sáng xanh lam lạnh lẽo của đèn báo động.
Khoảng cách năm mét bị Vân rút ngắn trong nháy mắt. Tên bảo vệ đi đầu chưa kịp rút gậy ba khúc thì Vân đã áp sát. Anh không đâm vào ngực – nơi có lớp giáp kevlar bảo vệ – mà vung dao cắt một đường ngọt lịm vào khớp vai phải của đối thủ, nơi giáp nối giữa các tấm bảo hộ.
*Xoẹt. Á!*
Tên bảo vệ hét lên đau đớn, khẩu súng bắn điện rơi khỏi bàn tay đã bị đứt gân cơ delta. Vân không dừng lại, anh xoay người, dùng chuôi dao nện thẳng vào xương quai hàm của gã, khiến gã đổ gục xuống sàn như một khúc gỗ.
Tên thứ hai vung chiếc gậy ba khúc bằng thép carbon quật mạnh vào đầu Vân. Vân không né, anh dùng chính thân hình của tên bảo vệ thứ nhất làm lá chắn sống.
*Bốp!*
Cú quật bằng gậy sắt giáng thẳng vào mũ bảo hiểm của đồng bọn. Nhân lúc đối phương bị khựng lại, Vân lách ra từ phía sau lá chắn, lưỡi dao bấm trong tay anh vạch một đường sắc lẹm qua cổ tay của tên thứ hai, cắt đứt gân tay giữ gậy.
Tên thứ ba hoảng loạn, buông súng bắn điện và cố gắng rút khẩu súng lục rulo từ bao da bên hông.
"Chết đi!"
Chiến thuật tầm xa của đối phương buộc Vân phải đưa ra quyết định dứt khoát. Anh ném mạnh chiếc bộ chặn sóng RF-Shield cầm tay trong tay trái thẳng vào mặt tên thứ ba. Thiết bị kim loại nặng nện trúng sống mũi gã làm máu mũi phun ra xối xả, khiến phát súng bắn ra bị chệch hướng, găm thẳng vào đường ống nước trên trần nhà.
*Đoàng! Xì...*
Nước nóng từ đường ống bị vỡ phun ra mù mịt hành lang. Vân lao qua làn khói nước, tung một cú đá tàn nhẫn vào chấn thủy của tên thứ ba, rồi bồi thêm một cú chặt bằng cạnh tay vào động mạch cảnh bên cổ gã. Tên bảo vệ trợn mắt, ngã quỵ xuống vũng nước nóng, bất tỉnh nhân sự.
Cuộc chiến kết thúc trong vòng chưa đầy hai mươi giây. Ba tên bảo vệ vũ trang nằm la liệt trên sàn hành lang dính đầy máu và nước nóng.
Vân đứng giữa hành lang mờ sương, ngực phập phồng thở dốc. Vết mổ sau gáy anh lúc này như một miệng núi lửa đang phun trào, dòng điện từ con chip liên tục phóng ra những xung cực đại khiến nửa gương mặt bên trái của anh bị co giật méo mó. Cơn đột quỵ neuron thứ nhất đang cận kề.
Anh lết từng bước đến bên xác tên bảo vệ thứ ba, nhặt lại bộ chặn sóng RF-Shield đã bị móp méo. Anh kích hoạt thiết bị ở công suất tối đa, găm nó vào bảng phân phối camera hành lang để gây nhiễu loạn toàn bộ hệ thống giám sát của Lâm Thế Kiệt trong khu vực hầm B3.
"Chạy... phải chạy..."
Ý thức của Sỹ Vân cố gắng giành lại quyền kiểm soát thể xác từ nhân cách Nam. Anh lảo đảo lao ra lối thoát hiểm dẫn đến cổng sau tòa tháp, nơi hướng ra bến đò Bình Đông sông Quận 8.
Cơn mưa bão ngoài trời trút xuống như trút nước, gột rửa đi những vệt máu tươi trên mặt và áo bảo hộ của Vân. Dưới bến đò tối tăm, chiếc ghe máy cũ kỹ của Gái Mập đang nổ máy chờ sẵn. Vân lao xuống boong ghe, đổ ập xuống như một cây cổ thụ bị đốn hạ ngay khi chiếc ghe vừa rời bến lướt vào màn mưa giông trắng xóa.
***
*Bíp... Bíp... Bíp...*
Tiếng máy đo nhịp tim điện tử kêu đều đặn, chậm rãi đưa Lâm Sỹ Vân ra khỏi khoảng không vô tận của bóng tối.
Anh mở mắt. Ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn dầu hỏa cũ kỹ treo trên vách lá đập vào mắt anh, nhạt nhòa và tù mù. Mùi dầu gió, mùi thuốc nam thảo dược thoang thoảng lẫn trong tiếng mưa rơi rả rích trên mái tôn dột nát.
Đây là khu ổ chuột Bình Đông.
"Anh Vân! Anh tỉnh rồi!"
Một khuôn mặt đen nhẻm, lo lắng của cậu bé mồ côi Tèo Điện hiện ra trước mắt anh. Cậu bé đang cầm chiếc khăn ấm, tay kia vẫn giữ chặt miếng cao su bảo vệ phòng trường hợp Vân bị co giật cắn lưỡi.
"Tèo... Điện..." Vân khàn giọng gọi, cổ họng anh khô khốc như sa mạc. "Cha tôi... đâu?"
"Ông Lâm Hoài được thím Út Trầm đưa sang chùa Lá lánh nạn rồi anh. Hùng Sói chưa tìm đến đó đâu. Anh yên tâm," Tèo Điện sụt sịt mũi, nhanh tay đỡ Vân ngồi dậy trên chiếc võng rách.
Vân cảm thấy đầu mình nặng trĩu, vùng chẩm sau gáy tê dại hoàn toàn, không còn cảm giác đau đớn thực thể nhưng có một sự trống rỗng kỳ lạ đang lan rộng trong tâm trí anh. Anh thọc tay vào túi áo gió, sờ thấy thiết bị Echo-Link vẫn an toàn bên trong. Bản quét dữ liệu gốc của Nam đã được bảo toàn.
Anh đã thắng cuộc chiến ở hầm B3. Anh đã lấy được chìa khóa để vạch trần tội ác của An Sinh.
Nhưng niềm vui chiến thắng chưa kịp nhen nhóm thì một nỗi sợ hãi tột cùng ập đến. Vân nhìn quanh căn phòng khám cũ nát, mắt anh dừng lại ở chiếc bàn gỗ rỉ sét, nơi đặt bức ảnh thờ của em gái Lâm Diệp Chi.
Anh nhìn vào bức ảnh.
Trong khung kính cũ kỹ, cái tên "Lâm Diệp Chi" vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. Anh biết đó là em gái ruột của mình, người mà anh đã thề sẽ dùng cả mạng sống để đòi lại công lý. Anh nhớ rõ từng nét chữ viết tay của cô, nhớ chiếc răng khểnh dễ thương của cô mỗi khi cười.
Nhưng khi anh cố gắng tái tạo lại khuôn mặt cô trong đầu, thùy thái dương của anh chỉ phản hồi bằng những dải sóng nhiễu xám xịt của máy vô tuyến mất tín hiệu.
Gương mặt của Diệp Chi... nụ cười rạng rỡ của cô... ánh mắt trong sáng của cô... tất cả đã biến mất.
Trước mắt anh lúc này, bức ảnh của em gái chỉ còn là một khoảng không xám xịt, vô hồn và trống rỗng đến lạnh người. Con chip neuron 'Phản xạ Tiếng vọng' đã lấy đi mảnh ký ức đẹp đẽ nhất của anh để trả giá cho phản xạ cận chiến Level 3 đêm qua.
"Diệp Chi..."
Vân lầm bầm, hai tay ôm lấy đầu, những giọt nước mắt vô thức tràn ra từ khóe mắt đỏ ngầu tơ máu, lăn dài trên gương mặt méo mó vì co giật. Anh vẫn nhớ tên cô, nhớ mối thù của cô, nhưng anh đã không còn nhớ nổi người em gái mình yêu thương trông như thế nào nữa. Vết nứt thần kinh đầu tiên đã chính thức hoàn tất, kéo anh vào con đường tự xóa sổ bản ngã không thể quay đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!