Nhạc nềnHesitation

Lựa Chọn Cận Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa phùn dai dẳng cuối tháng năm phủ một lớp màn xám xịt lên bán đảo Bình Đông. Nước kênh Đôi đen ngòm, sủi bọt khí, mang theo mùi rác rưởi phân hủy và xác động vật trôi dạt vào sát mép những căn nhà sàn xập xệ chân đóng cọc gỗ mục. Ở nơi rốn nước nghèo nàn này của Sài Gòn, ánh sáng xa hoa lấp lánh từ những tòa tháp kính của Tập đoàn An Sinh bên kia sông chỉ là một thứ ảo ảnh xa vời, một thế giới khác hoàn toàn không thuộc về những kẻ dưới đáy xã hội.


Nằm sâu trong con hẻm 148 lầy lội, Phòng khám từ thiện Bình Đông im lìm trong bóng tối. Căn nhà cấp bốn mái tôn rỉ sét dột nát, tiếng nước mưa gõ bong bong xuống những chiếc thau nhôm đặt rải rác trên nền xi măng nứt nẻ. Mùi thuốc nam thảo mộc thô sơ sắc dở quyện với mùi ẩm mốc của tường vôi tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, tù túng đến nghẹt thở.


Lâm Sỹ Vân ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế gỗ gãy một bên tựa, đôi mắt sâu thẳm, quầng thâm đen vì những đêm dài mất ngủ nhìn trân trân vào di ảnh của em gái Lâm Diệp Chi đặt trên chiếc bàn thờ dán đề-cal vân gỗ đã bong tróc. Trong ảnh, Diệp Chi cười rạng rỡ, chiếc răng khểnh dễ thương và mái tóc dài thắt bím hai bên tinh khôi. Cô mới hai mươi tuổi, tràn đầy hoài bão khi bước chân vào An Sinh Biotech làm trợ lý nghiên cứu lâm sàng. Nhưng giờ đây, cô chỉ còn là một nắm tro tàn lạnh lẽo nằm sâu dưới lòng đất nghĩa trang Bình Đông.


"Suy tim bẩm sinh do biến chứng bệnh lý nền."


Đó là dòng kết luận lạnh lùng trên tờ bệnh án tử vong có chữ ký của bác sĩ Ngô Vĩnh mà tập đoàn An Sinh đã quăng vào mặt gia đình anh, kèm theo một xấp tiền đền bù dày cộp để đổi lấy sự im lặng. Nhưng Vân biết đó là một lời nói dối trắng trợn. Diệp Chi chưa từng có tiền sử bệnh tim. Em gái anh bị mưu sát. Cô đã lén ghi chép lại những sai phạm chết người của dòng thuốc an thần mới 'An Thần Khang' trước khi bị đẩy vào phòng mổ định mệnh số 9 dưới danh nghĩa một ca cấp cứu thất bại.


Tiếng khò khè đứt quãng từ chiếc giường tre góc nhà cắt đứt mạch suy nghĩ của Vân. Cha anh, ông Lâm Hoài, cựu công nhân cảng Bình Đông, đang nằm co quắp dưới tấm chăn chiên cáu bẩn. Biến chứng của cơn tai biến mạch máu não thứ hai kết hợp chứng sa sút trí tuệ tàn nhẫn đã biến người đàn ông vạm vỡ ngày nào thành một cái xác không hồn. Ông nhìn Vân bằng đôi mắt đục ngầu, vô thần, khóe miệng chảy nước dãi rỉ rả.


"Chi... Chi ơi... Con đi học về chưa? Cha đói..." Giọng ông thều thào, lơ mơ gọi tên đứa con gái đã khuất.


Vân siết chặt nắm tay, các khớp xương kêu răng rắc. Lòng ngực anh quặn thắt như có ai dùng dao tựa vào mà khía. Nỗi bất lực dâng lên nghẹn đắng ở cổ họng. Cha không còn nhận ra anh, em gái thì oan khuất nằm dưới đất sâu, còn kẻ thủ ác thì vẫn nhởn nhơ trong những văn phòng máy lạnh ngập tràn ánh sáng của An Sinh Tower. Anh chỉ là một kỹ thuật viên thần kinh bị sa thải, bị bôi nhọ lý lịch, bị đóng băng tài khoản ngân hàng. Con đường pháp lý thông thường đã bị bít lối hoàn toàn bởi tiền bạc và quyền lực tuyệt đối của Chủ tịch Trịnh Thế Hùng.


Vân thọc tay vào túi áo ngực, nắm chặt chiếc Huân chương chiến sĩ vẻ vang bằng đồng đỏ sờn cũ của ông nội để lại. Góc cạnh kim loại lạnh lùng ghim vào lòng bàn tay đau nhói, như một lời nhắc nhở đanh thép về lòng chính trực và danh dự dòng họ Lâm. Không. Anh không thể im lặng chịu chết. Nếu luật pháp bị thao túng bởi tiền bẩn, anh sẽ tự tìm công lý bằng con đường của riêng mình. Kể cả việc phải dấn thân vào bóng tối.


Anh đứng dậy, khoác chiếc áo gió sờn cũ, bước ra khỏi phòng khám và hướng thẳng về phía xưởng cơ khí cũ ở Quận 7, nơi Giáo sư Phan Đăng đang ẩn mình.


***


Căn hầm ngầm dưới xưởng cơ khí của Tư Mỏ Lết ẩm ướt và nồng nặc mùi dầu mỡ máy tiện. Nhưng sâu bên trong, đằng sau bức tường ngụy trang bằng những kệ lốp xe cũ, là một phòng thí nghiệm sinh học thần kinh thô sơ nhưng đầy đủ thiết bị kỳ lạ. Ánh sáng xanh lét từ chiếc máy đo điện não đồ đời cũ quét qua gương mặt đầy nếp nhăn suy tư của Giáo sư Phan Đăng.


"Cậu điên rồi, Sỹ Vân!"


Giáo sư Phan Đăng đập mạnh tập hồ sơ kỹ thuật xuống mặt bàn kim loại, tiếng vang chói tai dội vào bốn bức tường bê tông ẩm mốc. Ông nhìn Vân bằng ánh mắt vừa giận dữ vừa xót xa.


"Tôi thiết kế bản mẫu chip 'Phản xạ Tiếng vọng' này từ dự án quân sự cũ là để phục vụ nghiên cứu phục hồi chức năng vận động cho bệnh nhân bại liệt, không phải để cậu biến mình thành một con quái vật giết người! Cấy ghép liên kết neuron với một xác chết? Cậu có biết Trịnh Thế Nam là ai không? Hắn là một sát thủ dọn dẹp máu lạnh của tập đoàn!"


Vân đứng thẳng, vai hơi khòm nhưng đôi mắt sáng quắc như hai ngọn lửa lạnh giữa đêm tối. Anh bước lên một bước, giọng trầm và kiên định:


"Tôi không cần biết Trịnh Thế Nam là ai. Tôi chỉ biết hắn có kỹ năng bẻ khóa sinh trắc học và phản xạ cận chiến cực hạn của một kẻ dọn dẹp hàng đầu. Hệ thống an ninh của An Sinh Tower là một pháo đài bất khả xâm phạm. Nếu không có phản xạ của Nam, tôi thậm chí không qua nổi cổng quét mống mắt vòng ngoài chứ đừng nói là tiếp cận kho hồ sơ bệnh án tầng 12 để tìm bằng chứng minh oan cho Diệp Chi."


"Nhưng con chip này chưa từng được thử nghiệm lâm sàng hoàn thiện trên cơ thể người!" Giáo sư Đăng gào lên, ông lật mở những trang báo cáo kiểm định cũ, chỉ tay vào những biểu đồ sóng não hỗn loạn đỏ rực. "Cấu trúc neuron của cậu sẽ bị xung điện ngoại lai tàn phá. Đây, nhìn đi! Thử nghiệm trên linh trưởng đều dẫn đến hoại tử tế bào não vùng dưới đồi và đột quỵ vĩnh viễn trong vòng chưa đầy một trăm ngày. Cậu đang tự sát đấy!"


"Tôi đã chết từ cái ngày Diệp Chi nằm lại trên bàn mổ số 9 rồi, thưa Giáo sư," Vân cười lạnh, nụ cười mang theo sự tự hủy tột cùng. "Mạng sống này của tôi giờ chỉ là một công cụ để đòi nợ máu. Nếu bộ não của tôi phải chết sau một trăm ngày, tôi chấp nhận. Chỉ cần trong một trăm ngày đó, tôi vạch trần được bộ mặt thật của Trịnh Thế Hùng trước công luận."


"Cậu..." Giáo sư Đăng nghẹn lời. Ông nhìn chằm chằm vào chàng trai trẻ từng là học trò xuất sắc nhất, thủ khoa ngành Công nghệ Y sinh đầy triển vọng năm nào. Sự dằn vặt mặc cảm tội lỗi dâng lên trong lòng vị giáo sư già. Chính ông là người đã đặt nền móng cho công nghệ can thiệp neuron này, để rồi bị Trịnh Thế Hùng cướp đoạt và biến tướng nó thành công cụ trục lợi bất chính trên mạng sống người nghèo. Cái chết của Diệp Chi có một phần trách nhiệm gián tiếp từ sự sáng tạo của chính ông.


"Tôi không đồng ý," Đăng quay lưng lại, giọng run rẩy nhưng dứt khoát. "Tôi không thể tự tay đẩy học trò của mình vào chỗ chết não lâm sàng. Cậu đi đi. Tìm cách khác đi."


Không khí trong phòng lab ngầm đột ngột chùng xuống, chỉ còn tiếng quạt gió của máy chủ kêu u u u lạnh lùng. Vân không nói thêm lời nào. Anh lùi lại một bước, ánh mắt lướt qua khay dụng cụ phẫu thuật bằng thép không gỉ đặt trên bàn phụ.


Nhanh như cắt, Vân lao tới chụp lấy cán chiếc dao mổ y tế sắc lẹm.


"Sỹ Vân! Cậu làm gì thế?" Giáo sư Đăng giật mình quay lại, gương mặt biến sắc.


Vân đứng trước chiếc gương soi lớn dùng để hiệu chuẩn thiết bị quang học. Anh vén mái tóc đen rối sau gáy, để lộ vùng chẩm nhẵn nhụi. Tay phải anh cầm dao mổ, hướng mũi dao sắc bén thẳng vào vùng da chẩm, ngay sát đường mổ sinh thiết cũ còn hơi hồng.


"Nếu Giáo sư không mổ, tôi sẽ tự làm," giọng Vân lạnh tanh, không một chút run sợ. "Tôi đã tự học quy trình phẫu thuật thần kinh vi mô suốt ba năm qua. Tôi biết cách rạch da gáy và khoan xương chẩm. Kể cả khi bàn tay tôi có run rẩy làm đứt động mạch cảnh, tôi cũng sẽ tự cấy con chip này vào đầu trước khi chết ngạt vì mất máu."


Mũi dao mổ ấn mạnh xuống da gáy. Một vệt máu tươi đỏ thẫm lập tức rỉ ra, chảy thành dòng dọc theo cổ áo gió sờn cũ của anh. Vân không hề chớp mắt, cơ mặt anh căng cứng, ý chí tự hủy hoại bộc phát mạnh mẽ đến mức điên cuồng.


"Dừng tay! Cậu điên thật rồi!"


Giáo sư Đăng hoảng hốt lao tới, dùng hết sức lực của một ông già gần sáu mươi tuổi để giật lấy cổ tay của Vân. Chiếc dao mổ rơi leng keng xuống nền xi măng. Đăng thở dốc, nhìn vệt máu tươi trên gáy Vân, rồi nhìn vào đôi mắt trống rỗng nhưng kiên định cận tử của anh. Ông hiểu rằng, nếu hôm nay ông đuổi Vân đi, chàng trai này chắc chắn sẽ tự khoan đầu mình trong một căn hẻm tối tăm nào đó ở Bình Đông và chết như một con chó hoang.


Sự im lặng bao trùm căn hầm ngầm. Giáo sư Đăng từ từ buông tay Vân ra, bả vai ông sụp xuống như vừa phải gánh chịu một sức nặng ngàn cân. Ông bước đến tủ kính bảo mật, nhập mật mã và lấy ra một chiếc hộp kim loại nhỏ màu xám bạc. Bên trong hộp, đặt trên lớp nhung đen, là một con chip silicon siêu nhỏ với hàng chục điện cực sợi quang mảnh như tơ nhện - Chip neuron lậu 'Phản xạ Tiếng vọng'.


Ông nhìn con chip, rồi nhìn Vân bằng ánh mắt dằn vặt tột cùng của một kẻ tội đồ đang chuẩn bị thực hiện một giao kèo với ác quỷ.


"Cậu có biết cái giá thực sự của việc này là gì không, Sỹ Vân?" Giọng giáo sư Đăng trầm xuống, khàn đặc như tiếng gỗ mục cọ xát. "Mỗi lần cậu kích hoạt thiết bị để mượn phản xạ cận chiến hay kỹ năng bẻ khóa của Trịnh Thế Nam, con chip sẽ phát ra các xung điện tần số cao để cưỡng bức đồng bộ hóa vỏ não. Quá trình đó sẽ thiêu rụi các liên kết neuron tự nhiên của cậu."


Ông tiến sát lại gần Vân, đặt bàn tay run rẩy lên vai anh, từng câu từng chữ thốt ra như một lời nguyền rủa tàn nhẫn:


"Mỗi lần cậu chiến đấu, mỗi lần cậu bẻ khóa thành công một phân khu an ninh của An Sinh... một mảnh ký ức tuổi thơ cuối cùng về em gái Diệp Chi của cậu sẽ biến mất vĩnh viễn khỏi bộ não này. Cho đến khi cậu vạch trần được Trịnh Thế Hùng, liệu cậu có còn nhớ nổi lý do mình bắt đầu? Hay cậu sẽ hoàn toàn quên sạch cô ấy, quên sạch bản ngã của mình, và trở thành một cái xác vô tri chỉ biết hành động theo bản năng giết chóc của Trịnh Thế Nam?"


Vân nhìn con chip lấp lánh ánh kim loại lạnh lẽo dưới ánh đèn phòng lab. Anh khẽ nhắm mắt, hình ảnh Diệp Chi cười răng khểnh lướt qua tâm trí anh lần cuối cùng trước khi bị bóng tối nuốt chửng. Anh mở mắt ra, nắm chặt chiếc Huân chương chiến sĩ của ông nội trong tay, cảm nhận sự thanh thản kỳ lạ của một kẻ đã bước một chân qua ranh giới của cái chết.


"Tôi chấp nhận," Vân nói, giọng anh tĩnh lặng như mặt nước hồ không một gợn sóng. "Hãy chuẩn bị bàn mổ đi, thưa Giáo sư."


Giáo sư Đăng thở dài một tiếng đầy cay đắng, ông quay sang bật công tắc của hệ thống khử trùng thiết bị y tế. Ngoài kia, tiếng còi xe tuần tra của đội an ninh Hoàng Bách bắt đầu lảng vảng quanh khu vực Bình Đông, tiếng còi rú vang rợn người xé toạc màn mưa đêm tĩnh mịch.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!