Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Bẫy Trận Nghĩa Trang

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng đuốc lôi điện rọi thẳng qua cánh cửa vỡ nát, tiếng giày sắt của Phùng Đức nện xuống sàn nhà gỗ rầm rầm khiến tim Vệ Thương thắt lại dưới gầm giường gỗ.


Trong khoảng không gian chật hẹp và tối tăm dưới gầm giường, Vệ Thương nằm bất động như một xác chết lạnh ngắt. Anh đang vận hành Thái Huyền Bế Khí Thuật đến mức cực hạn. Luồng linh lực ít ỏi từ tiểu trận pháp ở đan điền giả hoàn toàn ngưng trệ, huyết dịch trong huyết quản như bị đông cứng lại thành băng. Việc cưỡng ép ngưng thở và phong tỏa mọi dao động sinh mệnh khiến kinh mạch toàn thân anh co thắt dữ dội, mang lại một cơn đau buốt nhói chạy dọc từ thắt lưng lên đến đỉnh đầu.


Nhưng Vệ Thương không dám thả lỏng dù chỉ một sợi tóc. Ngay trước ngực anh, vết sẹo hình chữ Vạn của phong ấn rỉ máu đang nóng bỏng như có một hòn than đỏ nung đốt cháy da thịt. Máu vàng kim nhạt âm thầm tướm ra qua kẽ chỉ tơ tằm, thấm đẫm chiếc áo tạp dịch xám rách nát. Anh phải dùng bàn tay trái bị thương nặng—bàn tay vốn đã bị giẫm dập nát nứt xương quấn vải thô đẫm máu đỏ tươi—ép chặt lên lồng ngực để ngăn chặn luồng tà khí tột cùng của cổ thần Hoang Vương rò rỉ ra ngoài. Mỗi một nhịp đập run rẩy của bàn tay trái đều truyền đến một cơn đau thấu xương, nhưng anh chỉ biết nghiến chặt răng, mắt trái vĩnh viễn hóa thành màu vàng kim nhạt rực lên một tia tơ máu tà dị trong bóng tối.


Phía trên đầu anh, tiếng giày sắt dừng lại ngay bên cạnh giường gỗ.


“Chấp sự, la bàn lôi điện không phát hiện dao động linh lực chủ động nào trong phòng này.” Tiếng một tên lính tuần tra vang lên, kèm theo tiếng máy móc la bàn kêu tít tít đều đặn đầy nghi hoặc. “Nhưng kỳ lạ thật... mùi máu ở đây rất nồng.”


Phùng Đức không trả lời ngay. Gã chậm rãi bước đi trong phòng ngủ nhỏ gác mộ. Cây roi da thấm muối thô và linh độc trên tay gã khẽ quẹt xuống nền đất, phát ra những tiếng sột soạt rợn người. Ánh mắt ti hí của gã quét qua chiếc giường tre trống rỗng của Vệ Ninh, rồi dừng lại ở bệ cửa sổ gỗ đang khép hờ.


“La bàn không dò ra là vì tên nghiệt súc đó đã dùng bí thuật bế khí.” Giọng Phùng Đức khàn khàn, mang theo sự tàn độc bẩm sinh của kẻ đứng đầu khu lao dịch ngoại môn. Gã tiến đến bệ cửa sổ, đưa bàn tay gầy guộc như chân gà quẹt nhẹ lên một vệt chất lỏng chưa kịp khô.


Dưới ánh sáng chập chờn của ngọn đuốc lôi điện, vệt chất lỏng đó lấp lánh một thứ ánh sáng vàng kim nhạt tà dị, tỏa ra một mùi hương ngọt ngào nhưng lạnh buốt sống lưng.


“Vệt máu vàng kim...” Đôi mắt Phùng Đức co rút lại, gã đưa ngón tay lên mũi ngửi, rồi cười lên một tiếng đầy tởm lợm. “Ha ha! Quả nhiên là huyết dịch dị biến của cổ xưa! Tên phế vật gác mộ này thực sự mang trong mình bí mật cấm kỵ của Vệ gia! Hắn chưa chạy xa được đâu, vết máu này vẫn còn nóng!”


Vệ Thương dưới gầm giường thầm gọi một tiếng không ổn. Vệt máu vàng kim rỉ ra từ lồng ngực khi anh hấp thụ thần sa dưới hầm mỏ số 9 đã vô tình để lại trên bệ cửa sổ khi anh trèo vào phòng. Đây là một sơ hở chí mạng. Nếu Phùng Đức hạ lệnh cho lính tuần tra đâm nát gầm giường, anh sẽ bị bắt sống trước khi kịp kích hoạt bẫy trận.


Không thể chần chừ thêm nữa.


Vệ Thương dùng thần thức truyền một luồng ý niệm mỏng manh xuống mật đạo ngầm dưới sàn gỗ, nơi Tần Hoài đang ẩn nấp bảo vệ Vệ Ninh. Anh biết Tần Hoài đã lén lút trèo ngược lên từ lối thông gió phía sau nhà để canh gác cho mình.


*Cộc... cộc...*


Một tiếng động nhẹ phát ra từ phía bệ thờ đá nghĩa trang bên ngoài cửa sổ. Đó là Khương Diệp—chú thạch linh nhỏ bé canh cửa—đang dùng kỹ năng gõ đá báo động tầm xa theo mệnh lệnh thần thức của Vệ Thương để đánh lạc hướng kẻ thù.


“Có tiếng động ngoài nghĩa trang! Đuổi theo!” Phùng Đức hét lớn, vung roi da lao thẳng ra ngoài cửa gỗ vỡ nát. Hàng chục lính tuần tra giáp sắt cũng rầm rập đuổi theo sau.


Ngay khi tiếng bước chân vừa rời khỏi phòng, Vệ Thương lập tức lăn ra khỏi gầm giường gỗ. Nhục thân anh run rẩy dữ dội, bả vai trái gãy xương nhói lên một cơn đau kịch liệt khiến anh suýt chút nữa ngã quỵ. Anh cắn chặt môi, dùng tay phải hóa thạch vàng năm mươi phần trăm lạnh ngắt—cánh tay hoàn toàn mất đi cảm giác phàm trần—để đẩy cánh cửa sổ gỗ, nhẹ nhàng lướt ra ngoài sân nghĩa trang hoang phế dưới màn mưa bão tầm tã.


Giữa những hàng bia mộ rêu phong bám đầy bụi trận xám xịt, bóng tối bao phủ vạn vật. Tiếng sấm chớp rền vang trên bầu trời Trận Châu, rọi sáng gương mặt trắng bệch không còn giọt máu của Vệ Thương.


Từ trong bóng tối của một gốc thông già nghĩa trang, một thân ảnh gầy gò lướt ra sát cánh bên anh. Đó là Tần Hoài. Thanh Trận kiếm rỉ sét trên tay anh ta khẽ run lên, tỏa ra một luồng kiếm ý bất khuất dù lưỡi kiếm đã nứt rạn nghiêm trọng sau trận chiến ở y quán.


“Vệ huynh! Phùng Đức đã mang theo hơn hai mươi lính tuần phòng đêm bao vây toàn bộ lối ra.” Tần Hoài thấp giọng nói, vai phải rách nát của anh ta vẫn đang rỉ máu đỏ tươi nhuộm đẫm vai áo xám. “Chúng ta không thể chạy trốn bằng lối thông thường. Trận thế lôi điện của chúng đã khóa chặt cửa ngõ nghĩa trang.”


“Ta biết.” Vệ Thương lạnh lùng đáp, mắt trái vàng kim khẽ quét qua sân nghĩa trang bùn lầy. “Ta không có ý định chạy trốn. Đêm nay, ta sẽ dùng máu của chúng để hiến tế cho vong hồn của Tống đại thúc và tộc nhân Vệ gia.”


Sát ý trong lòng Vệ Thương cuồn cuộn dâng lên như sóng dữ khi anh nhớ đến cảnh Tống đại thúc bị Tần Phong dùng lôi điện đánh gãy chân trái ngoài sân nghĩa trang ban nãy. Người gác cổng lao dịch hiền lành đó đã mạo hiểm tính mạng chạy đêm báo tin cho anh, nay lại phải chịu đòn roi dã man của Tần gia. Mối nợ ân tình này quá lớn, và anh bắt buộc phải dùng máu của kẻ thù để hoàn trả.


“Tần huynh, hộ pháp cho ta!” Vệ Thương dứt khoát ra lệnh.


Anh bước nhanh đến bệ đá trung tâm nghĩa trang mộ trận—nơi đặt trận nhãn cốt lõi của toàn bộ khu mộ cổ. Đây là nơi Vệ Thương đã âm thầm chuẩn bị suốt ba tháng qua, chôn giấu vô số phế thạch trận và đồng cổ Trận Bản sâu dưới lớp đất cát bùn lầy để thiết lập một đại trận tự vệ phòng thân.


Phía trước mặt họ, tiếng giày sắt lại dồn dập áp sát. Phùng Đức dẫn đầu đội tuần tra đêm lướt qua màn mưa, ánh đuốc lôi điện rọi sáng toàn bộ sân nghĩa trang. Khi nhìn thấy Vệ Thương và Tần Hoài đang đứng bên bệ đá cổ, Phùng Đức cười lên điên cuồng, vung cây roi da thấm muối thô chỉ thẳng vào mặt anh:


“Ha ha! Tên tạp dịch phế vật! Quả nhiên ngươi đang trốn ở đây! Ngươi tưởng dùng một chú thạch linh ngớ ngẩn gõ đá là có thể qua mắt được ta sao? Mau quỳ xuống giao ra Vệ gia Trận Phổ và chịu trói, nếu không ta sẽ dùng roi da này lột sạch da thịt của ngươi!”


Hàng chục lính tuần phòng đêm lập tức vây quanh bệ đá, la bàn lôi điện trên tay chúng tỏa ra những luồng sét xanh nhạt khóa chặt mọi lối thoát của hai người.


Đối mặt với vòng vây trùng điệp và uy áp Luyện Khí Đỉnh Phong của Phùng Đức, Vệ Thương không nói một lời thừa. Anh cúi xuống, bàn tay trái bị thương nặng dập nát quấn vải thô rỉ máu đỏ tươi của anh run rẩy ấn mạnh lên bề mặt bệ đá cổ rêu phong.


Anh dùng hàm răng cắn rách đầu ngón tay cái của bàn tay trái, vết thương cũ rách ra khiến anh đau đớn đến mức trợn trừng mắt trái vàng kim tà dị. Một giọt máu đỏ tươi phàm nhân trộn lẫn với một tia tà khí vàng kim nhạt của thần lực cổ thần rò rỉ từ lồng ngực chảy xuống, nhỏ thẳng vào khe nứt trận nhãn trên bệ đá.


“Huyết Hỏa Tự Bạo Trận... Kích hoạt!” Vệ Thương thầm gầm lên trong lòng.


*Ầm!!!*


Mặt đất nghĩa trang đột ngột chấn động dữ dội. Từ sâu dưới lớp đất cát bùn lầy xung quanh bệ đá, hàng trăm đường trận văn màu đỏ thẫm bùng cháy sát khí rực rỡ đột ngột phát sáng. Luồng ánh sáng vàng đỏ tàn bạo của trận pháp tự bạo bộc phát ra ngoài, tạo thành một cột lửa khổng lồ thổi bay lớp đất đá nghĩa trang.


“Cái gì?! Đại trận tự bạo!” Phùng Đức kinh hoàng hét lên, gã vội vã thối lui nhưng đã quá muộn.


Sức mạnh bùng nổ của Huyết Hỏa Tự Bạo Trận quét qua sân nghĩa trang như một cơn bão lửa tàn bạo. Hơn mười tên lính tuần tra đêm đứng vòng ngoài chưa kịp kích hoạt linh giáp bảo vệ đã bị luồng hỏa diệm tà tính thiêu rụi giáp sắt nhẹ, ngã gục xuống bùn lầy gào thét thảm thiết. Những chiếc la bàn lôi điện trên tay chúng bị quá tải năng lượng, nổ tung thành những mảnh vụn kim loại găm thẳng vào da thịt.


Sương khói màu đỏ thẫm bốc lên nghi ngút, mang theo mùi máu tanh nồng nặc và mùi sulfur khét lẹt bao phủ toàn bộ chiến trường nghĩa trang mộ trận.


“Nghiệt súc! Ta phải giết ngươi!”


Từ trong màn khói bụi tự bạo, một tiếng gầm rú đầy giận dữ vang lên. Chấp sự Phùng Đức bước ra, dù y phục xám của gã đã bị lửa thiêu rách nhiều chỗ và gương mặt xám xịt vì khói bụi, nhưng tu vi Luyện Khí Đỉnh Phong dồi dào linh lực đã giúp gã chống đỡ được đòn tự bạo chí mạng.


Gã điên cuồng vung cây roi da thấm muối thô và linh độc lên không trung. Cây roi da quét ra những luồng gió độc màu xanh thẫm tịnh hóa hoàn toàn sương khói bùng nổ xung quanh, tạo thành một vùng áp lực linh độc lạnh buốt đè nặng lên nhục thân đang kiệt quệ của Vệ Thương.


“Vệ huynh, cẩn thận độc roi!” Tần Hoài hét lớn, vung Trận kiếm rỉ sét lao lên ngăn cản.


Nhưng ngay lúc đó, một bóng đen nhỏ bé từ trong kẽ đá nghĩa trang bất ngờ lao ra. Đó là Khương Diệp—chú thạch linh nhỏ bé cao chưa đầy hai gang tay. Dưới sự điểm hóa bằng huyết trận của Vệ Thương, chú khôi lỗi đá nhỏ bé xám xịt chằng chịt các đường trận văn màu máu đột ngột hóa thạch ngụy trang, phình to nhục thân đá cứng cáp lên gấp mười lần, lao thẳng đến ôm chặt lấy hai chân của Phùng Đức dưới đất bùn.


“Cái thứ quái thai gì thế này?! Cút ra!” Phùng Đức giật mình, gã dùng chân giẫm mạnh xuống đất hòng đập nát chú khôi lỗi đá.


*Binh! Rắc!*


Sức mạnh vật lý thô bạo của tu sĩ Luyện Khí Đỉnh Phong khiến thân thể đá của Khương Diệp bị nứt vỡ mười phần trăm, những mảnh đá vụn rơi rớt xuống bùn lầy, nhưng chú thạch linh trung thành vẫn ngốc nghếch ôm chặt lấy chân gã không buông, hoàn thành sứ mệnh làm lá chắn phòng ngự vật lý tạo khoảng trống.


“Cơ hội tốt! Phế Kiếm Quyết... Phá Không Kiếm Chỉ!”


Tần Hoài tận dụng một khắc Phùng Đức bị khóa chặt di động, anh ta nhảy vọt lên không trung, dồn toàn bộ linh lực phế mạch ít ỏi còn lại vào lưỡi Trận kiếm rỉ sét. Một luồng kiếm ý sắc bén màu xám tro rách nát bộc phát từ vết rỉ sét, chém thẳng một đường kiếm khí sắc bén xuống bả vai phải của Phùng Đức, chém rách lớp giáp sắt nhẹ của gã rỉ máu đỏ tươi.


“Lũ kiến hôi guốc sắt! Chết đi cho ta!”


Phùng Đức rống lên đau đớn, cơn giận dữ tột độ khiến gã bộc phát toàn bộ linh lực lôi điện trong đan điền. Gã vung ngược cây roi da thấm linh độc quấn chặt lấy lưỡi Trận kiếm rỉ sét của Tần Hoài.


*Rắc!*


Thanh kiếm sắt gãy rỉ sét vốn đã nứt rạn nghiêm trọng nay bị sức mạnh lôi đình của roi da siết chặt, nổ tung thành trăm mảnh vụn kim loại rơi rớt. Lực kéo thô bạo từ cây roi da kéo ngã Tần Hoài xuống đất bùn lầy. Linh độc màu xanh thẫm từ roi da thấm qua kẽ tay phải của Tần Hoài, ăn mòn da thịt anh ta khiến bàn tay phải run rẩy, đen sạm đi vì trúng độc cực kỳ đau đớn.


“Tần huynh!” Vệ Thương kinh hoàng hét lên. Anh muốn bước tới dùng cánh tay phải hóa thạch vàng Kim Cương Thần Lực để giải cứu, nhưng lồng ngực anh đột ngột thắt lại.


Vết nứt phong ấn rỉ máu trước ngực rách rộng thêm một vết rạn lớn do anh vừa tiêu hao quá nhiều huyết lực để kích hoạt tự bạo trận. Máu vàng kim nhạt phun ra dữ dội thấm đẫm bàn tay trái bị thương nặng của anh, nhịp tim cộng hưởng với cổ thần Hoang Vương đập thình thịch liên tục ba nhịp dồn dập khiến đầu óc anh chao đảo, mắt trái vàng kim nhạt chảy ra một dòng lệ máu tươi ròng ròng.


“Kẻ phàm nhân yếu ớt... giải phong ấn ra... ta sẽ ban cho ngươi sức mạnh để bóp nát đầu tên Trúc Cơ nửa bước này...” Tiếng gầm rú dụ dỗ của Hoang Vương lại vang lên điên cuồng trong thức hải.


“Câm miệng!” Vệ Thương cắn răng gầm lên trong lòng, anh dùng ý chí sắt đá phàm nhân đè nén oán khí cổ thần, cố gắng gượng dậy vẽ một đường trận văn phòng ngự bằng máu đầu ngón tay trái bị giẫm dập nát.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc bế tắc tột cùng đó, khi màn khói bụi màu đỏ thẫm của trận tự bạo vừa bị gió bão thổi tản đi một nửa, một luồng uy áp sấm sét cuồng bạo, mạnh mẽ hơn Phùng Đức gấp mười lần đột ngột giáng xuống từ trên bầu trời nghĩa trang.


*Đoàng!!!*


Một tia lôi điện màu tím sậm khổng lồ xé rách màn đêm bão tuyết, đánh thẳng xuống bệ đá trung tâm nghĩa trang mộ trận, tạo ra một hố sâu cháy sém đen ngòm ngay sát vị trí của Vệ Thương.


Từ sau màn khói bụi tự bạo và lôi điện tím sậm, một thân ảnh tuấn tú khoác gấm vóc xa hoa thêu hoa văn sấm sét từ từ bước ra. Gương mặt gã đầy vẻ ngạo mạn, khinh miệt tột cùng nhìn xuống Vệ Thương đang quỳ gục đẫm máu dưới đất bùn.


Đó chính là thiên kiêu ngoại môn Tần Phong—cháu ruột của Trưởng lão Tần Cảnh Sơn. Trên tay phải gã cầm chiếc quạt xếp ngọc thạch lấp lánh ánh sáng lôi điện tím sậm, tỏa ra luồng uy áp Luyện Khí Kỳ tầng 9 đỉnh phong áp đảo hoàn toàn không gian nghĩa trang.


“Tên tạp dịch phế mạch dơ bẩn gác mộ,” Tần Phong cười lạnh, gọng nói cao ngạo vang vọng trong mưa bão đầy sát khí. “Ngươi tưởng dùng mấy cái bẫy trận rác rưởi bằng máu này là có thể trốn thoát khỏi lòng bàn tay của Tần gia ta sao? Ngọc bội di vật của mẹ ngươi đeo trước ngực... đêm nay ta sẽ tự tay giật lấy nó và đập nát lồng ngực rỉ máu tà dị kia của ngươi!”


Tần Phong đột ngột vung chiếc quạt xếp ngọc thạch ra trước mặt. Ba luồng lôi điện màu tím sậm cuồng bạo như ba con mãng xà khổng lồ rống gào phóng ra từ quạt xếp, mang theo sức mạnh hủy diệt vạn vật giáng thẳng xuống lá chắn trận pháp phòng ngự màu máu mỏng manh mà Vệ Thương vừa vẽ vội bằng bàn tay trái bị thương nặng.


*Rắc rắc... Đoàng!!!*


Lá chắn trận pháp màu máu bị luồng sét tím sậm chém đứt hoàn toàn, nổ tung thành những mảnh vụn ánh sáng đỏ thẫm biến mất vào hư vô. Sức mạnh lôi điện phản phệ đánh thẳng vào bả vai trái gãy xương của Vệ Thương, hất văng nhục thân rách nát của anh trượt dài trên đất bùn lầy nghĩa trang rêu phong rỉ máu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!