Phản Đồ Lập Mưu
Cơn bão đêm trút xuống Trận Châu hoang vu như muốn nhấn chìm cả nghĩa trang Vô Cực Trận Tông vào biển nước đen ngòm. Tiếng sấm rống gào hằng khắc trên chín tầng trời, dội những luồng lôi điện nhạt nhẽo xuống những bia mộ rêu phong rỉ máu. Giữa màn mưa xối xả, Vệ Thương lầm lũi bước đi, nhục thân gầy gò của thiếu niên mười bảy tuổi run lên bần bật dưới sức nặng của vết thương.
Bả vai trái của anh đã bị kiếm khí của đối thủ chém rách sâu, xương vai nứt rạn rỉ ra dòng máu đỏ tươi phàm nhân ướt đẫm lớp vải thô quấn vội. Nhưng cơn đau khủng khiếp nhất lại đến từ bàn tay trái—bàn tay vốn đã bị giẫm dập nát nứt xương dưới ủng sắt của lính tuần tra Tôn Bằng từ trước, nay lại vừa phải dốc lực đập xuống đất cát để kích hoạt Địa Mạch Khống Trận Thuật trong trận chiến tại Thanh Phong trấn. Mỗi nhịp bước đi, huyết dịch đỏ tươi lại tươm qua kẽ băng gạc rách nát, lạnh buốt và nhức nhối thấu xương. Ở bên cạnh, kiếm tu phế mạch Tần Hoài lặng lẽ đi theo, vai phải rách nát rỉ máu nhưng ánh mắt rực sáng kiếm ý bất khuất, tay vẫn nắm chặt chuôi Trận kiếm rỉ sét đã nứt rạn nghiêm trọng.
“Vào phòng đi,” Vệ Thương khàn giọng nói, mắt trái vĩnh viễn chuyển sang màu vàng kim nhạt của cổ thần khẽ quét qua bóng tối nghĩa trang để dò xét. Anh vận hành Thái Huyền Bế Khí Thuật đến mức cực hạn, đóng băng toàn bộ dòng chảy thần lực cổ thần rò rỉ dưới lồng ngực để tránh thu hút la bàn lôi điện của tuần tra ngoại môn.
Cánh cửa căn nhà gỗ gác mộ khép lại, ngăn cách tiếng gió rít gào bên ngoài. Từ trong bóng tối, một bóng đen nhỏ gầy lập tức lướt ra. Đó là Diệp Hồng Trần, thiếu niên tạp dịch mười hai tuổi gác mộ cùng anh. Gương mặt lanh lợi đầy bụi đất mỏ của cậu bé lộ rõ vẻ lo lắng tột độ khi nhìn thấy vết thương đẫm máu trên người Vệ Thương.
“Vệ ca! Huynh về rồi! Muội muội vẫn đang ngủ say ở phòng trong, y thuật châm cứu của Linh Nhi tỷ đã giúp muội ấy ổn định sinh mệnh lực.” Diệp Hồng Trần thấp giọng báo cáo, rồi chỉ xuống gầm giường tre trong góc phòng ngủ. “Còn nữa... đống đá vụn hóa thạch vàng của Huyết Sát Tử, đệ đã quét dọn sạch sẽ, giấu kín dưới gầm giường gỗ và phủ lên một lớp tro xám sưởi dày. Bảo đảm lính tuần tra có vào cũng không thể ngửi thấy mùi tà khí.”
Vệ Thương gật đầu, ánh mắt lạnh lùng xoa dịu đi vài phần: “Làm tốt lắm, Hồng Trần.” Anh bước đến bên giường tre của Vệ Ninh, nhìn gương mặt nhỏ nhắn, nhợt nhạt của muội muội đang ngủ yên bình. Mỏ neo tinh thần duy nhất của anh vẫn an toàn, điều đó giúp luồng sương mù vàng kim nhạt đang chực chờ bùng phát trong thức hải của anh dịu đi phần nào.
Nhưng Vệ Thương không biết rằng, ngay trong lúc anh đang tìm kiếm chút bình yên ngắn ngủi hằng đêm, một âm mưu đen tối đã bắt đầu bao phủ lấy nghĩa trang gác mộ này.
***
Tại mật phủ ngoại môn Tần gia, ánh nến lung linh chiếu sáng gương mặt tuấn tú nhưng đầy vẻ ngạo mạn của Tần Phong. Gã khoác chiến bào thêu hoa văn sấm sét xa hoa, tay phe phẩy chiếc quạt xếp ngọc thạch, ánh mắt khinh miệt nhìn xuống thiếu niên gầy nhom đang quỳ rạp dưới đất cát nền đá.
Kẻ đang quỳ chính là Lục Vũ—đệ tử tạp dịch cùng phòng với Vệ Thương. Gương mặt chuột tai khỉ của hắn lộ rõ vẻ nham hiểm, đố kỵ và tham lam tột cùng.
“Tần thiếu gia, chấp sự Phùng Đức,” Lục Vũ run rẩy dâng lên một mảnh giấy da dê rách nát bám đầy vết máu khô đen ngòm. “Đây là bản vẽ trận pháp phế thải mà đệ lén ăn cắp được dưới gối của Vệ Thương. Hằng đêm, đệ đều thấy hắn lén lút trích máu đầu ngón tay để vẽ những đường trận văn tà dị này lên bia mộ nghĩa trang. Hắn... hắn chắc chắn đang tàng trữ bí mật cấm kỵ của Vệ gia!”
Tần Phong khẽ nhíu mày, vung quạt xếp nhận lấy mảnh giấy da dê. Gã đối chiếu các nét vẽ màu máu trên giấy với các cuộn thư tịch cổ của Vệ gia mà Tần gia đã cướp đoạt được mười năm trước trong đêm tàn sát. Đôi mắt gã đột ngột co rút lại.
“Đây là... Huyết Trận Thủ!” Tần Phong thốt lên, giọng nói run rẩy vì kinh ngạc. “Nét vẽ bằng máu đầu ngón tay không cần linh lực, bỏ qua đan điền bị phế... Đây chính là bí thuật vẽ trận cấm kỵ của Vệ gia! Tên phế vật gác mộ đó thực sự đang âm thầm tu luyện huyết trận!”
Phùng Đức—chấp sự ngoại môn tàn bạo với vết sẹo dài trên mặt—bước ra từ bóng tối, đôi mắt ti hí lóe lên sát khí lạnh buốt: “Không chỉ có vậy. Đêm qua la bàn lôi điện của ta phát hiện dao động tà khí cực mạnh tại nghĩa trang gác mộ. Xác chết của tà tu Huyết Sát Tử biến mất không dấu vết, chỉ để lại một vũng máu vàng kim tà dị. Ta cứ nghĩ là tà tu trốn chạy, hóa ra... tất cả đều liên quan đến tên tạp dịch phế mạch này!”
Tần Phong cười lạnh, ném một chiếc bình sứ nhỏ xuống trước mặt Lục Vũ: “Làm tốt lắm. Đây là Trúc Cơ Đan mà ngươi hằng khao khát. Nhưng nhớ kỹ, nếu ngươi dám tiết lộ nửa lời về chuyện này, ta sẽ dùng lôi điện thiêu cháy toàn bộ kinh mạch của ngươi.”
Lục Vũ mừng rỡ như điên, vội vã vồ lấy chiếc bình sứ, liên tục dập đầu tạ ơn mà không hề biết rằng viên đan dược bên trong thực chất là một viên Trúc Cơ Đan giả chứa kịch độc khống chế của Tần gia. Hắn lùi ra ngoài, trong lòng tràn ngập sự đắc ý khi nghĩ đến cảnh tượng Vệ Thương bị Tần gia nghiền nát.
Ngay lập tức, Tần Phong và Phùng Đức tiến vào mật thất sâu nhất của phủ để bái kiến Trưởng lão phản đồ Tần Cảnh Sơn. Lão giả tóc muối tiêu ngồi xếp bằng trên bệ đá, xung quanh bao phủ bởi luồng hỏa diệm lôi điện bạo liệt của tu vi Trúc Cơ Kỳ Trung Kỳ Đỉnh Phong.
Khi nghe báo cáo về vết sẹo hình chữ Vạn và bí thuật Huyết Trận Thủ của Vệ Thương, mắt Tần Cảnh Sơn đột ngột mở trừng trừng, tỏa ra luồng tham lam tột độ:
“Trận tâm rách nát Vô Cực... Nó chắc chắn đang được phong ấn trong nhục thân của tên phế vật đó! Mười năm trước, Vệ Trường Phong thà chết không chịu giao ra trận phổ, hóa ra lão đã dùng chính cơ thể của con trai mình làm trận nhãn sống để giam giữ bảo vật! Phùng Đức! Ngay lập tức dẫn theo toàn bộ lính tuần phòng đêm và Hình đường Chấp sự đột kích nghĩa trang mộ trận ban đêm! Nhớ kỹ, phải bắt sống Vệ Thương! Ta cần nhục thân của hắn nguyên vẹn để bóc tách trận tâm!”
“Tuân lệnh trưởng lão!” Phùng Đức liếm môi đầy tàn độc, vung cây roi da thấm muối và linh độc phát ra tiếng vút vút xé gió trong không khí.
***
Cùng lúc đó, tại khu sảnh hậu cần ngoại môn, lao dịch trưởng Tống đại thúc đang dọn dẹp các thùng rượu mạnh dưới hầm lạnh. Ông là người đàn ông trung niên thô kệch nhưng trọng nghĩa khí, luôn âm thầm che chở và phân công công việc nhẹ nhàng cho Vệ Thương gác mộ.
Tình cờ ghé qua hành lang mật phủ để nhận lệnh bài cấp phát, Tống đại thúc lén nghe trộm được cuộc đối thoại tàn bạo của Phùng Đức và lính tuần phòng về kế hoạch đột kích bắt sống Vệ Thương ngay trong đêm nay.
“Hỏng rồi! Chúng muốn giết chết thằng bé Vệ Thương!” Tống đại thúc kinh hoàng, tim đập thình thịch như nổi trống.
Ông biết rõ sự tàn bạo của Hình đường ngoại môn—nơi đao phủ Vương Đằng chuyên bẻ gãy xương khớp và tra tấn phế nhân đến chết. Không màng đến tính mạng bản thân, Tống đại thúc lén lút lẻn ra khỏi sảnh hậu cần, mạo hiểm chạy xuyên đêm trong cơn bão tuyết địa mạch mưa gió tầm tã hướng về phía nghĩa trang mộ trận hẻo lánh.
Bùn lầy sa mạc sa bồi bám chặt lấy đôi chân trần của ông, gió bão quật rách chiếc áo da thú sờn cũ, nhưng Tống đại thúc vẫn điên cuồng chạy, hơi thở khàn đặc nghẹn ngào trong lồng ngực.
***
Tại căn nhà gỗ gác mộ nghĩa trang, Vệ Thương đang ngồi xếp bằng trên sàn đất, tay trái quấn vải thô đẫm máu gác lên đầu gối, mắt trái vàng kim nhạt nhắm chặt để tịnh hóa dòng huyết khí bạo tẩu của đan điền giả. Tần Hoài đứng tựa lưng vào cột gỗ, tay không rời chuôi kiếm gãy nứt rạn.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Tiếng đập cửa dồn dập, hoảng loạn vang lên cắt đứt bầu không khí im lặng.
“Vệ Thương! Mở cửa! Mau trốn đi!” Tiếng hét khản đặc, nghẹn ngào của Tống đại thúc vang lên ngoài cửa tre.
Tần Hoài lập tức rút nửa lưỡi kiếm gãy rỉ sét ra khỏi vỏ, tỏa ra một luồng kiếm ý cảnh giác sắc bén. Vệ Thương mở mắt, nhíu mày ra hiệu cho Tần Hoài thu kiếm, rồi tự mình bước ra mở cửa.
Tống đại thúc ngã nhào vào trong phòng, toàn thân sũng nước mưa và bùn đất, gương mặt run rẩy vì lạnh và sợ hãi. Ông nắm chặt lấy bả vai phải của Vệ Thương, giọng nói đứt quãng:
“Vệ Thương... chạy mau! Lục Vũ... tên phản đồ cùng phòng của ngươi... hắn đã ăn cắp bản vẽ trận pháp bằng máu của ngươi đem nộp cho Tần Phong hòng đổi lấy Trúc Cơ Đan! Tần Cảnh Sơn đã biết bí mật trận tâm trong ngực ngươi rồi! Phùng Đức đang dẫn theo toàn bộ lính tuần phòng Hình đường vây quét nghĩa trang ban đêm để bắt sống ngươi bóc tách kinh mạch! Chạy mau!”
Nghe đến cái tên Lục Vũ phản bội, mắt trái của Vệ Thương đột ngột rực lên một tia tơ máu vàng tà dị tột cùng. Lòng căm hận cuồn cuộn dâng lên trong lồng ngực anh, vết sẹo phong ấn hình chữ Vạn trước ngực nhói buốt dữ dội rỉ ra một giọt máu vàng kim nhạt ngọt ngào tà dị.
Sự phản bội đê tiện này giống hệt như cách mà Vương Lăng—người từng là bạn thân thiết của anh—đã bán đứng gia tộc Vệ gia mười năm trước để cầu vinh hoa phú quý.
“Lại một kẻ phản bội nữa...” Vệ Thương trầm giọng nói, giọng nói lạnh lẽo không có chút hơi ấm phàm trần nào khiến Tống đại thúc rùng mình. Nhưng anh lập tức lấy lại sự tỉnh táo lạnh lùng để bảo vệ muội muội.
“Hồng Trần! Đưa Ninh nhi vào mật đạo phế tích Đường gia ngay lập tức!” Vệ Thương dứt khoát ra lệnh.
Diệp Hồng Trần không nói một lời thừa, lập tức bế Vệ Ninh đang ngủ say từ giường tre lao xuống mật đạo ngầm ẩn dưới tấm ván gỗ phòng ngủ.
Tần Hoài vung kiếm gãy, ánh mắt đầy sát khí: “Vệ huynh, ta sẽ ở lại sát cánh chiến đấu cùng ngươi tiêu diệt lũ chó săn này!”
“Không được!” Vệ Thương gạt đi, bàn tay trái bị thương nặng gãy xương nứt bả vai của anh nhói đau dữ dội khi anh cố gắng vung tay. “Kinh mạch bả vai trái của ta đang bị nứt rạn nghiêm trọng, cánh tay phải hóa thạch vàng năm mươi phần trăm mất cảm giác phàm trần lạnh ngắt. Ta hiện tại kiệt quệ huyết lực, không thể đối đầu trực diện với tu sĩ Trúc Cơ Kỳ Phùng Đức cùng hàng trăm lính tuần phòng lôi điện. Ngươi phải đi theo bảo vệ Ninh nhi và Hồng Trần dưới mật đạo phế tích. Ta sẽ ở lại thu dọn dấu vết và đánh lạc hướng chúng!”
Tần Hoài cắn răng, nhìn vết thương rỉ máu vàng kim trước ngực Vệ Thương và bàn tay trái dập nát quấn vải thô của anh, biết lời Vệ Thương là đúng. Anh ta ôm quyền dứt khoát: “Bảo trọng! Nếu ngươi có mệnh hệ gì, phế kiếm này của ta sẽ chém nát phủ Tần gia để báo thù!”
Tần Hoài lập tức lao xuống mật đạo, tấm ván gỗ khép chặt lại và được Vệ Thương rải lên một lớp bụi trận xám xịt để ngụy trang hoàn hảo.
Vệ Thương quay sang nhìn Tống đại thúc đang run rẩy: “Thống lĩnh đại thúc, ơn cứu mạng này Vệ Thương khắc cốt ghi tâm. Ngài mau rời đi theo lối cửa sau rừng Hắc Phong, đừng để chúng phát hiện ngài đã báo tin cho tôi.”
“Được... ngươi phải sống sót đấy, thằng bé!” Tống đại thúc vội vã chạy ra cửa sau lẩn vào sương mù rừng sâu.
Vệ Thương lập tức thu dọn toàn bộ tàn trận phế thạch và các mảnh đồng cổ Trận Bản trên bàn gỗ. Tuy nhiên, thời gian quá gấp gáp. Vết thương bả vai trái gãy xương làm giảm khả năng di chuyển linh hoạt của anh, khiến anh vô tình để lại một vài vệt máu vàng kim nhạt rỉ ra từ vết rạn phong ấn lồng ngực chưa kịp lau sạch trên bệ cửa sổ.
*Gâu! Gâu! Gâu!*
Tiếng sủa dữ dội của linh khuyển Hắc Tử vang lên ngoài cổng nghĩa trang, rồi đột ngột tắt lịm bởi một tiếng sét nổ vang trời. Tiếng bước chân rầm rập của hàng trăm lính tuần phòng mang giáp sắt nện xuống nền đất bùn nghĩa trang, bao vây chặt chẽ toàn bộ căn nhà gỗ gác mộ.
“Bắt lấy lão già này!” Tiếng hét tàn độc của Tần Phong vang lên từ ngoài sân nghĩa trang.
Vệ Thương nấp sau khe cửa sổ gỗ, mắt trái vàng kim nhạt khẽ nhấp nháy nhìn ra ngoài. Anh kinh hoàng thấy Tống đại thúc đã bị lính tuần phòng bắt giữ ngay khi vừa chạy ra rìa nghĩa trang.
Tần Phong đứng sừng sững trong mưa bão, gương mặt tuấn tú đầy vẻ tàn nhẫn tột độ. Gã vung cây quạt xếp ngọc thạch phóng ra một luồng lôi điện cuồng bạo Cuồng Lôi Trận Thuật đánh thẳng vào chân trái của Tống đại thúc (cost paid / hidden continuity note).
*Rắc! Á hự!*
Tiếng xương chân trái gãy vụn vang lên giòn giã hòa lẫn tiếng hét đau đớn tột cùng của Tống đại thúc. Ông ngã gục xuống bùn lầy, máu đỏ tươi phun ra dữ dội nhuộm đỏ đất nghĩa trang.
“Nói! Tên phế vật Vệ Thương đang trốn ở đâu? Có phải ngươi đã lén lút báo tin cho hắn không?” Tần Phong khinh bỉ dùng ủng sắt giẫm mạnh lên vết thương gãy xương của Tống đại thúc hộc máu.
Tống đại thúc cắn chặt răng, phun một ngụm máu tươi vào ủng sắt của Tần Phong: “Lũ phản đồ... các ngươi... sẽ bị thiên đạo trừng phạt!”
“Ngu xuẩn! Đập nát chân còn lại của hắn cho ta!” Tần Phong tức giận gầm lên.
Trong căn nhà gỗ, chứng kiến cảnh Tống đại thúc bị hành hạ dã man vì bảo vệ mình, hai mắt Vệ Thương rực lên sát ý tột cùng, bàn tay trái bị thương nặng dập nát quấn vải thô siết chặt đến mức máu đỏ tươi tươm qua kẽ băng gạc nhỏ xuống đất cát. Anh muốn lao ra ngoài giải cứu, nhưng lý trí lạnh lùng của một trận pháp sư gác trận nhãn sống kéo anh lại. Nhục thân anh đang tàn phế, nếu bộc phát thần lực cổ thần lúc này trước mặt hàng trăm lính tuần phòng, phong ấn lồng ngực sẽ vỡ vụn hoàn toàn, đẩy muội muội Vệ Ninh vào cảnh nguy kịch.
“Nhẫn nhẫn... ta phải nhẫn nhịn chờ đợi thời cơ cận chiến dứt điểm!” Vệ Thương thầm gầm lên trong lòng, vận hành Thái Huyền Bế Khí Thuật đến mức tối đa để ngưng thở hoàn toàn, biến nhục thân thành một xác chết lạnh ngắt không có chút linh lực nào dưới gầm giường gỗ.
*Rầm!*
Tiếng bước chân rầm rập của lính tuần tra bao vây nghĩa trang mộ trận, Phùng Đức vung roi da đập vỡ nát cánh cửa gỗ căn nhà gác mộ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!