Kiếm Trận Sinh Tử Đồng Hành
Cơn mưa rào trút xuống Thanh Phong trấn mỗi lúc một nặng hạt, gầm rú trên những mái ngói rêu phong và dội sầm sập vào những con hẻm nhỏ nhầy nhụa đất cát. Nước mưa buốt giá thốc qua khe cửa tre của Linh Nhi y quán, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của địa mạch Trận Châu hoang vu.
Trong nội viên y quán, bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng. Vệ Thương nằm trên chiếc giường tre, lồng ngực gầy gò phập phồng một cách nhọc nhằn. Vết sẹo hình chữ Vạn trước ngực anh vừa được Linh Nhi dùng chỉ tơ tằm thấm máu khâu chặt lại hằng giờ trước, giờ đây đang nhấp nháy thứ ánh sáng ngũ sắc nhạt nhẽo của những mảnh Thần thạch ngũ sắc vụn. Cánh tay phải của anh, vốn đã hóa thạch vàng đến năm mươi phần trăm, lạnh ngắt và cứng đờ như một khối đá cổ đại, hoàn toàn mất đi cảm giác phàm trần.
*Bịch! Bịch! Bịch!*
Tiếng giày sắt nện xuống thềm đá ngoài ngõ hẻm dồn dập rống gào, át cả tiếng mưa rơi.
“Chấp sự, la bàn lôi điện phát hiện dao động tà khí rò rỉ ngay trong con hẻm này!” Tiếng hét của một tên lính tuần tra đêm ngoại môn vang lên sát sạt bên ngoài cửa gỗ y quán. Linh áp Luyện Khí Đỉnh Phong của Phùng Đức như một bức tường vô hình đè sập xuống mái nhà tranh, khiến những bình gốm chứa thảo dược trên bệ cửa sổ khẽ rung lên bần bật.
Linh Nhi đứng chết lặng bên giường tre, gương mặt thanh tú trắng bệch không còn một giọt máu. Đôi bàn tay y sư của nàng, vốn quen với việc châm cứu cứu người, giờ đây run rẩy dữ dội. Nàng vừa phát hiện ra vết thương trước ngực Vệ Thương không phải là một vết rách thông thường, mà là một trận pháp sống đang phập phồng nhịp đập cộng hưởng hoàn mỹ với vị cổ thần tà ác Hoang Vương dưới Vực sâu phong ấn.
“Linh Nhi, lùi lại phía sau lão phu.”
Tiếng gậy trúc gõ nhẹ xuống thềm gỗ phòng trong của Thẩm Vô Danh vang lên trầm đục. Lão giả mù hai mắt bước ra từ bóng tối, thần thái thong dong đến lạ kỳ. Ông vung tay ném một nắm tro đen từ lò luyện đan vào chiếc lư hương đặt ở góc phòng. Một mùi hương thảo dược đắng ngắt, nồng nặc lập tức bốc lên nghi ngút, che phủ hoàn toàn mùi máu vàng kim nhạt tà dị đang rò rỉ từ ngực Vệ Thương.
“Bế khí!” Thẩm Vô Danh thấp giọng ra lệnh.
Vệ Thương cắn chặt răng gỗ, nhắm nghiền mắt trái vàng kim nhạt. Anh lập tức vận hành *Thái Huyền Bế Khí Thuật* đến mức cực hạn. Kinh mạch toàn thân anh đột ngột đông cứng lại, nhịp tim giảm xuống mức một nhịp mỗi khắc, khiến cơ thể anh trở nên lạnh ngắt như một xác chết thực sự của nghĩa trang mộ trận. Vết sẹo phong ấn trước ngực tắt hoàn toàn ánh sáng ngũ sắc nhạt dưới lớp màng lọc của *Hương Hỏa Ngụy Trang Pháp*.
*Rầm!*
Cánh cửa gỗ y quán bị Phùng Đức vung chân đập tan tành. Luồng ánh sáng đuốc lôi điện rọi thẳng vào trong phòng, chiếu sáng gương mặt lạnh lùng vô tình của chấp sự ngoại môn.
“Thẩm mù quáng! Ngươi có thấy kẻ nào đẫm máu chạy qua đây không?” Phùng Đức hống hách bước vào, la bàn lôi điện trên tay lão xoay tròn điên cuồng do ảnh hưởng của mùi tro đan dược đắng ngắt.
Thẩm Vô Danh khom lưng, giả vờ run rẩy chống gậy trúc bước ra: “Chấp sự bớt giận... Lão phu mù lòa, chỉ nghe thấy tiếng mưa gió ngoài kia gào rú. Y quán nhỏ này chỉ có vài bệnh nhân phàm nhân đang hôn mê chờ chết... Làm sao có kẻ nào dám đột nhập?”
Phùng Đức nhíu mày, vung đuốc rọi thẳng vào giường tre nơi Vệ Thương đang nằm bất động, da dẻ tái nhợt không có chút hơi thở linh lực nào. Ủng sắt của lão nện xuống nền đất sát sạt giường tre, la bàn lôi điện rà quét sát lồng ngực Vệ Thương nhưng chỉ phát ra tiếng tít tít lỏng lẻo của tro hương hỏa ngụy trang.
“Hừ, một đống phế thải phàm nhân.” Phùng Đức khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt xuống đất cát, rồi quay người ra lệnh cho lính tuần phòng: “Hơi thở tà tu biến mất rồi. Chắc chắn hắn đã chạy trốn ra rừng Hắc Phong theo vệt máu giả ngoài kia! Truy đuổi theo hướng đó!”
Tiếng giày sắt của đội tuần tra đêm xa dần vào màn mưa tầm tã.
Lúc này, Vệ Thương mới từ từ mở mắt trái vàng kim nhạt, hít một hơi thật sâu để khôi phục nhịp thở phàm nhân. Lồng ngực anh nhói buốt dữ dội, vết khâu bằng chỉ tơ tằm của Linh Nhi bị rạn nứt nhẹ rỉ ra vài giọt máu đỏ tươi phàm nhân.
“Linh Nhi tỷ, Thẩm tiền bối... tôi không thể ở lại đây lâu hơn.” Vệ Thương gượng ngồi dậy, giọng nói khàn khàn nhưng dứt khoát. “Phùng Đức là kẻ xảo quyệt, lão sẽ sớm nhận ra mùi tro đan dược này là ngụy tạo. Tôi phải rời đi để tránh mang họa diệt môn đến cho y quán.”
Linh Nhi định ngăn cản, nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên định đến lạnh lùng của thiếu niên mười bảy tuổi, nàng chỉ biết im lặng thở dài. Nàng nhanh chóng lấy ra một tấm vải thô sạch quấn chặt bả vai trái gãy xương của anh, rồi nhét vào tay áo anh một lọ *Tục Cốt Cao đặc chế*.
“Cầm lấy. Vết khâu của ngươi chưa lành hoàn toàn, nếu mượn thần lực cổ thần một lần nữa, nhục thân ngươi sẽ vỡ vụn thành tro bụi.” Linh Nhi khẽ nói, đôi mắt đầy vẻ lo lắng phức tạp.
Vệ Thương gật đầu sòng phẳng: “Nợ ân tình này, Vệ Thương khắc cốt ghi tâm. Hồng Trần, Ninh nhi giao cho đệ bảo vệ ở mật đạo phế tích Đường gia. Ta sẽ quay lại trước khi trời sáng.”
Anh khoác lên mình chiếc áo choàng xám cũ kỹ rách nát để che giấu bả vai trái tàn tật và cánh tay phải hóa thạch vàng lạnh ngắt, rồi lẩn trốn vào màn mưa bão của Thanh Phong trấn.
***
Thanh Phong trấn về đêm chìm trong sương mù ẩm ướt và bóng tối ngột ngạt. Những con phố đá vắng lặng không một bóng người phàm, chỉ có tiếng gió rít qua những khe hẻm hẹp.
Vệ Thương bước đi lầm lũi trong bóng tối, bước chân nhẹ tênh không phát ra tiếng động nhờ kỹ thuật ẩn nấp khí tức dã ngoại học từ Tô lão đầu gác mộ. Anh cần tìm kiếm các mảnh quặng thô hoặc linh thạch vụn rò rỉ từ các xe hàng chợ đen để duy trì năng lượng cho đan điền giả của mình.
*Keng! Keng! Keng!*
Đột ngột, tiếng kim loại va chạm sắc bén vang lên từ phía con hẻm cụt dẫn ra phế tích *Cổ Kiếm trủng* hoang phế bên rìa thị trấn. Tiếng xé gió của kiếm khí rít lên chói tai hằng khắc, kèm theo tiếng cười cợt nhả đầy khinh miệt.
“Phế mạch kiếm tu! Ngươi nghĩ mình là ai mà dám nhặt kiếm cổ từ Cổ Kiếm trủng của Mộ Dung thế gia? Giao ra thanh kiếm gãy rỉ sét đó, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây!”
Vệ Thương khẽ nhíu mày. Anh lướt nhẹ thân hình dột nát vào bóng tối của một bức tường đổ, mắt trái vàng kim nhạt khẽ nhấp nháy sát khí để nhìn thấu màn mưa đêm.
Tại bãi đất trống lầy lội trước cửa ngõ phế tích kiếm trủng, một nam tử trẻ tuổi gầy gò đang bị vây chặt giữa ba tu sĩ mặc trường bào xanh ngọc bích thêu hoa văn tơ tằm vàng—trang phục đặc trưng của thuộc hạ Chấp sự Linh Châu *Mộ Dung Hải*.
Đó là *Tần Hoài*.
Anh ta khoác chiếc trường bào xám rách bám đầy bụi đất sa mạc, gương mặt góc cạnh tiều tụy nhưng đôi mắt lại rực sáng một ý chí kiếm đạo bất khuất đến đáng sợ. Tay phải Tần Hoài nắm chặt một thanh kiếm sắt gãy rỉ sét đầy vết nứt vỡ nhặt được từ mộ kiếm cổ. Kinh mạch toàn thân anh ta rạn nứt, linh lực mỏng manh của một phế mạch tu sĩ Luyện Khí tầng 9 đang bộc phát một cách hỗn loạn hòng duy trì kiếm ý.
“Kiếm của phế nhân... chỉ có thể gãy, chứ không bao giờ quỳ!” Tần Hoài khàn giọng hét lên, vung kiếm chém ra một luồng kiếm ý sắc bén nhưng rách nát về phía trước.
“Ngu xuẩn!”
Thủ lĩnh truy binh của Mộ Dung gia cười lạnh. Hắn và hai tên thuộc hạ đang ngự kiếm phi hành lơ lửng trên không trung tầm cao mười trượng, hoàn toàn vượt ngoài tầm với của một kiếm tu phế mạch dưới đất cát bùn lầy.
*Vút! Vút!*
Hai luồng kiếm khí màu xanh ngọc bích sắc bén phóng xuống từ trên không, chém rách toạc vai phải của Tần Hoài, máu đỏ tươi phun ra nhuộm đỏ chiếc áo xám. Tần Hoài loạng choạng quỳ một gối xuống bùn lầy, dùng thanh kiếm rỉ sét chống đỡ nhục thân, răng cắn chặt đến chảy máu để không rên rỉ (failed attempt / cost paid).
“Chết đi!” Thủ lĩnh truy binh vung tay, chuẩn bị phóng ra đòn kiếm khí chí mạng kết liễu.
Chứng kiến cảnh tượng bất công tàn bạo đó, trong lòng Vệ Thương dâng lên một luồng cảm xúc giằng xé dữ dội. Anh nhìn thấy hình ảnh của chính mình trong sự kiên cường bất khuất của Tần Hoài—một kẻ bị thế giới tu tiên ruồng bỏ, bị coi như giun dế dưới chân những thế gia thống trị tàn bạo.
“Lực lượng không có thiện ác... Kẻ gác cổng nếu giữ vững đạo tâm... sẽ là người gác cổng vĩ đại nhất.” Lời dạy của Thái Huyền Tử vang vọng trong tâm trí anh.
“Ta không thể cứu được cả gia tộc... nhưng ta sẽ bảo vệ ý chí này!” Vệ Thương thầm gầm lên trong lòng.
Anh bước ra khỏi bóng tối, bàn tay trái bị thương nặng dập nát quấn vải thô đẫm máu đỏ khẽ run rẩy. Anh không mượn thần lực của Hoang Vương để tránh phong ấn bạo tẩu, mà chọn cách mượn lực lượng địa mạch đất cát.
*Bùm!*
Vệ Thương đập mạnh bàn tay trái xuống mặt đất sũng nước mưa. Huyết dịch đỏ tươi từ ngón tay dập nát thấm sâu vào lòng đất cát, kích hoạt quy tắc của *Địa Mạch Khống Trận Thuật* (exchange beat 2).
Ngay lập tức, mặt đất chấn động dữ dội. Các vòng tròn trận văn màu đỏ thẫm lan rộng dưới chân ba tên truy binh đang bay lượn, phát ra thứ ánh sáng tà dị ăn mòn linh lực ngoại cảnh.
*Vù vù vù!*
Quy tắc *Trọng Lực Áp Chế* vạn cân đột ngột bùng phát trong phạm vi mười trượng (exchange beat 3). Không khí xung quanh ba tên tu sĩ Mộ Dung gia trở nên đặc quánh, áp lực trọng lực tăng lên gấp mười lần đè nặng lên nhục thân và phi kiếm của chúng.
“Cái gì?! Trọng lực biến dị địa mạch ở đâu ra thế này?!” Thủ lĩnh truy binh hoảng hốt kêu lên khi chiếc phi kiếm dưới chân hắn đột ngột mất đi linh lực nâng đỡ.
Cả ba tên tu sĩ ngự kiếm phi hành lảo đảo, không thể duy trì thăng bằng trên không trung và rơi sầm sập xuống đất cát bùn lầy nhầy nhụa (advantage swing 1 / counter beat 1).
Tần Hoài dù đang trọng thương rách vai, nhưng đôi mắt kiếm tu nhạy bén lập tức nhận ra cơ hội ngàn vàng. Anh ta gầm lên, vung *Trận kiếm rỉ sét* lao lên chém thẳng vào cổ họng thủ lĩnh truy binh (exchange beat 4).
*Keng!*
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên dội ngược. Một lá chắn ánh sáng màu xanh ngọc bích—*hộ thể linh giáp* của thủ lĩnh Mộ Dung gia tự động kích hoạt bảo vệ lồng ngực hắn. Thanh kiếm gãy rỉ sét của Tần Hoài bị phản chấn nứt rạn thêm, không thể đâm xuyên qua lớp giáp phòng ngự đắt tiền (failed attempt 2 / counter beat 2).
“Ha ha! Phế vật! Kiếm gãy rác rưởi của ngươi làm sao phá được hộ thể linh giáp của thế gia!” Thủ lĩnh truy binh cười điên cuồng, vung kiếm chém ngược một đường kiếm khí chém rách sâu vai phải của Tần Hoài, đẩy anh ta ngã văng ra đất cát (cost paid 2).
Nhìn thấy Tần Hoài lâm vào thế bí, Vệ Thương biết mình không thể chần chừ thêm một khắc nào nữa. Anh lướt tới áp sát chiến trường bằng *Tật Phong Trận Bộ* dứt khoát.
“Tần Hoài! Giữ chặt kiếm!” Vệ Thương khàn giọng hét lớn.
Anh cắn rách đầu ngón tay trái đã dập nát, máu đỏ tươi chứa một tia linh cơ tịnh hóa phun ra dồi dào. Vệ Thương thi triển kỹ thuật *Huyết Trận Thủ* cực hạn, vung ngón tay vẽ nhanh phong trận *Huyền Cực Kiếm Trận* trực tiếp lên thân lưỡi kiếm gãy rỉ sét của Tần Hoài trong vòng đúng ba khắc sinh tử (exchange beat 5).
Các nét vẽ trận văn màu đỏ thẫm bùng cháy dữ dội trên lưỡi kiếm rỉ sét, tịnh hóa hoàn toàn lớp rỉ sắt rào cản và giải phóng toàn bộ tàn dư kiếm ý bất diệt ẩn sâu trong thớ thép cổ vạn năm trước.
*Uỳnh!*
Thanh kiếm gãy rỉ sét của Tần Hoài đột ngột bùng cháy luồng kiếm quang màu đỏ thẫm rực rỡ gào rú xé gió, tỏa ra một thứ uy áp sắc bén chém sắt như chém bùn (advantage swing 2 / counter beat 3).
Tần Hoài cảm nhận được luồng sức mạnh kiếm trận gia trì khổng lồ truyền vào tay phải, đôi mắt anh ta rực sáng thần quang kiếm đạo. Anh ta dồn toàn bộ huyết khí phế mạch còn lại vào một chiêu chém sát dứt khoát.
*Xoẹt! Đoành!*
Lưỡi kiếm đỏ thẫm chém thẳng xuống. Hộ thể linh giáp màu xanh ngọc bích của thủ lĩnh truy binh bị chém đứt đôi như một tờ giấy mỏng, kéo theo cái đầu kiêu ngạo của hắn bay văng ra ngoài, máu tươi phun trào hòa lẫn nước mưa xối xả (exchange beat 6).
Hai tên thuộc hạ còn lại của Mộ Dung gia chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó, đạo tâm hoàn toàn sụp đổ. Chúng vứt bỏ vũ khí, hoảng hốt ngự kiếm tháo chạy trối chết vào màn mưa đêm để báo tin cho Mộ Dung Hải.
Vệ Thương quỳ gục xuống bùn lầy, lồng ngực phập phồng dữ dội rỉ máu đỏ tươi từ vết khâu chỉ tơ tằm bị rạn nứt rộng thêm. Đan điền giả bụng dưới xoay tròn điên cuồng để hấp thụ linh khí bạo tẩu xung quanh xoa dịu nhục thân tổn thương nặng nề (cost paid 3).
Màn mưa lạnh buốt vẫn trút xuống không ngừng gào rú, rửa trôi những vết máu đỏ tươi và vết thạch vàng tàn dư trên nền đất cát Thanh Phong trấn hoang sơ.
Tần Hoài đứng lặng trong mưa, bả vai phải đẫm máu run rẩy. Anh ta nhìn thanh kiếm gãy rỉ sét đang tắt dần ánh sáng đỏ thẫm của kiếm trận, rồi quay sang nhìn thiếu niên gầy gò mặc áo xám gác mộ đang quỳ gục đẫm máu vàng kim nhạt trước ngực.
Anh ta nhận ra vết thương trước ngực Vệ Thương là một phong ấn tà dị khổng lồ, và thiếu niên này vừa mạo hiểm tính mạng dùng huyết trận để cứu sống mình khỏi tay thế gia tàn bạo.
Một sự kính trọng và đồng cảm tột cùng dâng lên trong lòng kiếm tu phế mạch.
*Keng!*
Tần Hoài đột ngột quỳ một gối xuống vũng bùn lầy nhầy nhụa trước mặt Vệ Thương. Anh ta dùng hết sức lực cắm mạnh thanh kiếm gãy rỉ sét sâu vào lòng đất cát địa mạch, hai tay ôm quyền, cúi đầu tuyên thệ với giọng nói vang vọng kiên định át cả tiếng sấm rống gào của bão đêm:
“Kiếm tu phế mạch Tần Hoài, hôm nay được ân công dùng huyết trận cứu mạng. Từ nay về sau, thanh phế kiếm này của Tần Hoài sẽ vĩnh viễn là hộ vệ thủ hộ sát cánh bên cạnh trận pháp của ngươi! Nếu có kẻ muốn chạm đến trận tâm của ngươi, phải bước qua xác của Tần Hoài này trước!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!