Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Thanh Phong Y Quán

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng đuốc lôi điện rọi thẳng qua khe cửa tre rách nát, tiếng giày sắt của Phùng Đức nện xuống thềm gỗ rầm rầm khiến tim Vệ Ninh thắt lại.


Trong căn phòng chật hẹp bốc lên mùi máu tanh nồng nặc, Vệ Thương quỳ gục bên cạnh giường tre, bả vai trái của anh hoàn toàn biến dạng, xương vai gãy nứt khiến cánh tay trái thõng xuống một cách vô lực. Từng giọt máu đỏ tươi từ ngón tay dập nát của anh nhỏ xuống đất cát, hòa lẫn với thứ dịch thể màu vàng kim nhạt đang rỉ ra từ vết rách phong ấn trước ngực. Đau đớn như hàng vạn cây kim nung đỏ đâm thẳng vào tim mạch, nhưng ánh mắt anh vẫn lạnh lùng, khóa chặt vào đống đá vụn vàng xám trên sàn nhà—những gì còn lại của tà tu Trúc Cơ Huyết Sát Tử sau khi bị huyết độc cổ thần phản phệ rã nát.


“Ca... ca ca...” Vệ Ninh run rẩy, đôi mắt trong veo đầy nước mắt nhìn ca ca đẫm máu. Nàng muốn đỡ anh dậy nhưng thể chất suy nhược bẩm sinh cùng áp lực Trúc Cơ vừa rồi khiến nàng kiệt sức, chỉ có thể ú ớ nghẹt thở.


“Nín thở, Ninh nhi. Đừng khóc.” Vệ Thương khàn giọng nói, mắt trái vàng kim của anh khẽ nhấp nháy trong bóng tối. Anh cố vận hành *Thái Huyền Bế Khí Thuật* để đóng băng dòng chảy huyết khí bạo tẩu, nhưng đan điền giả được vá bằng *Cổ Trận Thần Sa* ở bụng dưới đang xoay tròn hỗn loạn, cự tuyệt mọi nỗ lực kiểm soát. Thọ nguyên bị tiêu hao thêm ba tháng khiến gương mặt thiếu niên mười bảy tuổi tái nhợt như một xác chết thực sự.


*Rầm! Rầm!*


“Mở cửa! Tạp dịch gác mộ Vệ Thương, có tà tu đột nhập tông môn hướng về phía nghĩa trang này! Mau mở cửa kiểm tra!” Tiếng hét của một tên lính tuần tra đêm vang lên ngay ngoài thềm gỗ, kèm theo tiếng la bàn lôi điện kêu tít tít dồn dập. Phùng Đức, chấp sự ngoại môn tàn bạo, đang đứng ngay sau đó. Linh áp Luyện Khí Đỉnh Phong của lão như một tảng đá nặng đè sập bầu không khí xung quanh căn nhà gỗ.


Giữa ranh giới sinh tử nghẹt thở, một bóng đen nhỏ gầy đột ngột lướt vào từ cửa sổ phía sau.


Đó là Diệp Hồng Trần. Thiếu niên tạp dịch mười hai tuổi gác mộ cùng Vệ Thương, mặc bộ áo xám quá khổ vá chằng vá chịt, khuôn mặt lanh lợi đầy bụi đất mỏ nhưng ánh mắt lại kiên định đến đáng sợ. Cậu bé không nói một lời thừa, lập tức lao đến bên đống đá vụn vàng xám của Huyết Sát Tử. Với kỹ năng *Thu gom trận sa nhanh chóng pháp* thiên bẩm, Diệp Hồng Trần vung tay quét một đường, toàn bộ đống đá vụn hóa thạch vàng của tà tu bị cậu gạt sạch vào dưới gầm giường tre, sau đó rải lên đó một lớp tro xám dày từ lò sưởi cũ để che giấu hoàn toàn tà khí.


“Vệ đại ca, cõng muội muội lên! Đệ đã mở lối đi ngầm ở phế tích Đường gia phía sau mộ tổ sư rồi!” Diệp Hồng Trần thì thào, giọng nói run rẩy nhưng động tác cực kỳ dứt khoát. Cậu bé dùng đôi vai gầy guộc của mình đỡ lấy bả vai không bị thương của Vệ Thương, giúp anh đứng dậy.


Vệ Thương cắn răng, dùng cánh tay phải còn cử động được ôm chặt lấy Vệ Ninh, nén đau đớn nhét nàng vào lòng ngực đẫm máu của mình. Anh lén rải một nắm *Hương Hỏa Ngụy Trang Pháp* lên vết thương trước ngực để tạm thời dập tắt thứ ánh sáng vàng kim tàn bạo đang phát ra từ vết sẹo hình chữ Vạn.


*Rầm!*


Cánh cửa tre rách nát bị Phùng Đức vung chân đập tan tành thành trăm mảnh.


Nhưng ngay trước khi luồng ánh sáng đuốc lôi điện rọi thẳng vào trong phòng, ba bóng người đã chìm vào bóng tối của mật đạo ngầm nằm ngay sau bức vách gỗ mục.


Phùng Đức bước vào phòng, la bàn lôi điện trên tay lão xoay tròn điên cuồng rồi đột ngột dừng lại. Trên sàn nhà chỉ còn lại một vệt máu đỏ tươi kéo dài đến bệ cửa sổ, cùng một mùi tanh nồng của máu phàm nhân. Lão nhíu mày, dùng mũi ủng sắt gạt đống tro xám dưới gầm giường, nhưng chỉ thấy đất đá nghĩa trang rêu phong thông thường.


“Chấp sự, không có ai. Tên phế vật gác mộ và muội muội của hắn đã biến mất. Vệt máu này hướng ra rừng Hắc Phong.” Một tên lính tuần tra báo cáo.


Phùng Đức lạnh lùng hừ một tiếng, ánh mắt đầy nghi ngờ quét qua căn phòng trống rỗng: “Một kẻ phế mạch đan điền rách nát, lại dám biến mất ngay trước mắt ta. Truy đuổi theo hướng rừng Hắc Phong! Nếu gặp, giết không cần hỏi!”


***


Cơn mưa đêm tầm tã của Trận Châu trút xuống dãy núi Hắc Vân sơn mạch, gầm rú như muốn cuốn trôi toàn bộ oán khí tích tụ vạn năm dưới lòng đất.


Trong bóng tối của mạch đất ngầm, Diệp Hồng Trần cõng Vệ Thương trên lưng, bước chân lảo đảo đi qua những khe đá trơn trượt. Vệ Thương đã hoàn toàn rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Kinh mạch bả vai trái gãy nát đau đớn như bị lửa thiêu, lồng ngực rách nứt rỉ ra thứ dịch thể màu vàng kim nhạt thấm đẫm cả tấm lưng của Diệp Hồng Trần. Cơn bão cát không gian từ *Sinh Tử môn* vẫn còn dư âm cắn trả, khiến nhục thân anh liên tục xuất hiện những vết rạn nhỏ tựa như đồ gốm sắp vỡ.


Vệ Ninh đi bên cạnh, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy vạt áo đẫm nước mưa của ca ca, nước mắt hòa lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên khuôn mặt nhợt nhạt. Nàng không dám khóc thành tiếng, chỉ biết cắn chặt môi để không làm vướng chân Diệp Hồng Trần.


“Vệ đại ca, cố lên! Sắp tới Thanh Phong trấn rồi. Y quán của Linh Nhi tỷ tỷ ở ngay con hẻm phía trước.” Diệp Hồng Trần thở dốc, hai chân cậu bé run rẩy vì phải cõng một thiếu niên mười bảy tuổi vượt qua mười dặm đường rừng trong mưa lớn. Nhưng ý chí kiên trung của đứa trẻ tạp dịch gác mộ không cho phép cậu gục ngã.


Họ băng qua ranh giới ngoại môn, lẩn trốn vào những con hẻm hẻo lánh của Thanh Phong trấn—thị trấn sầm uất nhưng đầy rẫy hiểm họa dưới chân núi Vô Cực. Mùi than đá mỏ cát và sương đêm ẩm ướt bao phủ khắp nơi. Trước mắt họ hiện ra một ngôi nhà gỗ nhỏ đơn sơ, treo một tấm biển gỗ rách nát thoang thoảng mùi thuốc bắc thanh mát.


*Linh Nhi y quán.*


Diệp Hồng Trần dùng hết sức lực còn lại, dùng đầu đập mạnh vào cánh cửa gỗ: “Linh Nhi tỷ! Cứu mạng! Vệ đại ca sắp không xong rồi!”


Cửa gỗ nhanh chóng mở ra. Một nữ tử thanh lệ thoát tục xuất hiện dưới ánh đèn dầu mờ ảo. Nàng mặc y phục xanh nhạt dệt từ tơ tằm dại, gương mặt lạnh lùng nhưng đôi mắt lập tức co rút lại khi nhìn thấy Vệ Thương đang bất tỉnh trên lưng Diệp Hồng Trần, lồng ngực rỉ ra thứ ánh sáng vàng nhạt tà dị.


“Vào mau!” Linh Nhi thấp giọng ra lệnh, nhanh chóng nghiêng người để họ bước vào rồi đóng chặt cửa, gài then sắt kiên cố.


Căn phòng ngập tràn mùi thảo dược dịu nhẹ. Linh Nhi không hỏi một lời thừa, giúp Diệp Hồng Trần đặt Vệ Thương nằm ngửa trên chiếc giường tre dài trong nội viên. Nàng quay sang nhìn Vệ Ninh đang run rẩy vì lạnh và sợ hãi, khẽ nói với Diệp Hồng Trần: “Hồng Trần, đưa Ninh nhi vào phòng trong thay y phục khô, nấu cho nàng một bát canh gừng ấm. Ở đây giao cho ta.”


“Vâng, Linh Nhi tỷ tỷ!” Diệp Hồng Trần gật đầu, dắt Vệ Ninh đang ngoái đầu nhìn ca ca một cách đầy lo lắng vào phòng trong.


Linh Nhi quay lại bên giường tre. Nàng vung tay xé rách bộ y phục tạp dịch đẫm máu và nước mưa của Vệ Thương, lộ ra nhục thân chằng chịt vết thương của anh. Khi nhìn thấy bả vai trái gãy nát hoàn toàn và bàn tay trái dập nát rỉ máu đỏ tươi, chân mày nàng nhíu chặt lại. Nhưng khi ánh mắt nàng chạm vào vết sẹo hình chữ Vạn rỉ máu vàng kim trước ngực anh, sắc mặt nàng lập tức tái đi.


“Thần lực rò rỉ... Đây là oán khí của cổ thần dưới Vực sâu phong ấn!” Linh Nhi thầm kinh hãi trong lòng. Là người duy nhất biết bí mật nhục thân gác trận của Vệ Thương, nàng hiểu rõ thứ dịch thể màu vàng kim này mang theo sức tàn phá khủng khiếp thế nào đối với một phàm nhân phế mạch.


Nàng nhanh chóng lấy ra một hộp gỗ chứa đầy thứ thuốc mỡ màu xanh lục—*Tục Cốt Cao đặc chế* do tự tay nàng bào chế từ cỏ cốt toái và sương đêm dãy Hắc Vân. Linh Nhi múc một thìa lớn thuốc mỡ, nhẹ nhàng bôi lên vết thương nứt rách trước ngực Vệ Thương hòng cầm máu và làm dịu cơn nóng rát.


Nhưng ngay khi thuốc mỡ vừa chạm vào rìa vết sẹo hình chữ Vạn, một luồng nhiệt lượng vàng kim tàn bạo đột ngột bùng phát từ lồng ngực Vệ Thương.


*Xèo xèo!*


Thuốc mỡ xanh lục lập tức bị bốc cháy, hóa thành một làn khói trắng rồi bay biến hoàn toàn (failed attempt). Luồng thần lực cổ xưa rò rỉ từ trận tâm rách nát mạnh mẽ đẩy lùi mọi dược lực ngoại khoa thông thường, khiến vết rách da thịt càng thêm rỉ máu vàng kim dữ dội.


“Không được... Dược lực thông thường hoàn toàn bị thần lực tà tính cự tuyệt!” Linh Nhi cắn môi, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. Nàng nhìn thấy cánh tay phải của Vệ Thương—nơi đang bắt đầu xuất hiện những vệt vàng kim nhạt và lớp da thịt bắt đầu cứng lại như đá cổ.


Đồng hóa bạo tẩu! Nếu không tịnh hóa ngay lập tức, nhục thân anh sẽ hóa thạch vàng hoàn toàn và linh hồn sẽ bị cổ thần Hoang Vương đoạt xá mất trí.


Linh Nhi hít một hơi sâu, đôi mắt lạnh lùng hiện lên sự quyết liệt. Nàng đứng bật dậy, đi tới góc phòng lấy ra một chiếc hộp bằng bạc chế tác tinh xảo. Mở hộp ra, bên trong là bộ kim châm bằng bạc lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo—pháp bảo truyền thừa *Thanh Tâm Châm Pháp* của nàng.


“Vệ Thương, chịu đựng một chút. Ta phải dùng *Huyết Độc Tịnh Hóa Quy Tắc* để nghịch châm dẫn lưu oán khí. Đau đớn này... phàm nhân khó lòng chịu nổi.” Linh Nhi lầm bầm, tay phải ngưng tụ một luồng linh lực Luyện Khí tầng 6 xanh nhạt, vuốt nhẹ lên lưỡi châm bạc.


*Vút! Vút! Vút!*


Động tác của Linh Nhi nhanh như chớp. Nàng đâm liên tiếp mười hai cây kim châm bạc vào các huyệt đạo chủ chốt xung quanh cánh tay phải đang hóa thạch và vùng bả vai trái gãy nát của Vệ Thương.


“Á...!”


Một tiếng rên rỉ đau đớn tột cùng thoát ra từ kẽ răng gắn chặt của Vệ Thương. Nhục thân anh run rẩy dữ dội trên giường tre. Trong thức hải xám xịt của anh, ý chí khổng lồ rực rỡ ánh vàng của cổ thần Hoang Vương bắt đầu gầm rú điên cuồng, oán khí vạn năm bùng phát va đập mạnh mẽ vào các xiềng xích tinh thần, cố gắng mài mòn lý trí phàm nhân của anh.


*Xèo xèo xèo!*


Ngay tại các đầu kim châm bạc cắm trên nhục thân Vệ Thương, từng luồng khói đen oán khí kịch độc bắt đầu bốc lên nghi ngút, tỏa ra mùi máu mục tanh tưởi và sát khí tà dị lạnh buốt. Kim châm bạc nhanh chóng bị nhuốm đen hoàn toàn bởi huyết độc cổ thần.


Linh Nhi liên tục truyền linh lực vào bộ kim để duy trì trận pháp tịnh hóa, sắc mặt nàng ngày càng nhợt nhạt, kinh mạch toàn thân run rẩy do linh lực bị tiêu hao một lượng lớn cực hạn. Nhưng luồng khói đen bốc ra từ ngực Vệ Thương vẫn không hề thuyên giảm, ngược lại càng lúc càng đậm đặc, vết rách phong ấn trước ngực rỉ máu vàng kim ngày càng rộng ra.


“Oán khí quá mạnh... Linh lực của ta sắp cạn kiệt rồi, không thể áp chế nổi nghịch chuyển huyết độc!” Linh Nhi cắn chặt môi đến rỉ máu đỏ, đôi tay run rẩy cố gắng cắm thêm cây kim thứ mười ba.


“Linh Nhi, dừng tay. Dùng nghịch châm áp chế trực tiếp thần lực cổ xưa là tự sát.”


Một giọng nói trầm khàn, già nua đột ngột vang lên từ phía cánh cửa phòng thuốc phía sau.


Linh Nhi giật nảy mình, quay đầu lại.


Từ trong bóng tối của gian phòng trong, một lão giả mù hai mắt bước ra. Ông mặc bộ y phục đan sư rách rưới bám đầy mùi thảo dược và khói lò, tay chống một cây gậy trúc xanh rỉ sét. Đôi mắt mù lòa của ông hướng thẳng về phía giường tre của Vệ Thương, gương mặt trầm mặc không chút gợn sóng.


Đó chính là Thẩm Vô Danh—lão giả mù ẩn cư tại tiệm thuốc ngoại môn Thanh Phong trấn.


“Thẩm gia gia? Ngài... ngài sao lại ở đây?” Linh Nhi kinh ngạc hỏi, đôi tay vẫn đang run rẩy giữ chặt kim châm bạc.


Thẩm Vô Danh không trả lời. Ông bước từng bước vững chãi đến bên giường tre, tiếng gậy trúc nện xuống nền đất nghe đều đặn như nhịp tim. Ông khẽ đưa bàn tay gầy gộc, đầy vết sẹo bỏng lò rèn lên, đặt nhẹ lên trán của Vệ Thương đang nóng bỏng như lò nung.


Một luồng linh lực ấm áp, thâm trầm và tinh khiết tột cùng bộc phát từ bàn tay của lão giả mù, truyền thẳng vào thức hải của Vệ Thương.


Trong thức hải của anh, luồng sương mù vàng kim bạo tẩu của Hoang Vương vừa chạm vào luồng linh lực ấm áp này liền khựng lại, tiếng gầm rú tà tàn bạo bị đẩy lui một phần sâu vào ngục giam xích sắt. Thần trí đang chao đảo của Vệ Thương lập tức được xoa dịu, giữ lại được chút thanh tỉnh phàm nhân cuối cùng.


“Thẩm tiền bối... ngài...” Vệ Thương khẽ mở mắt trái vàng kim nhạt, run rẩy nhìn lão giả mù. Anh nhận ra tu vi thực sự của Thẩm Vô Danh tuyệt đối không phải phàm nhân, mà là một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ ẩn cư thâm sâu.


“Nhóc con, ý chí phàm nhân của ngươi quả thực sắt đá, nhưng nhục thân rách nát này không chịu nổi sự ăn mòn của thần lực cổ xưa đâu.” Thẩm Vô Danh thầm thở dài. Ông thò tay vào trong tay áo rộng rách rưới, lấy ra một chiếc lọ bằng ngọc thạch xám rạn nứt cổ xưa.


Mở nắp lọ, một mùi hương dược thảo thanh khiết tột cùng, lạnh buốt như băng tuyết lan tỏa khắp căn phòng y quán, lập tức dập tắt mùi máu mục tanh tưởi của oán khí cổ thần.


Ông đổ ra lòng bàn tay một viên đan dược màu đỏ sẫm, xung quanh quấn quanh ba đường vân dược hương màu tuyết trắng nhạt.


“Đây là *Tịnh Huyết Đan (Bán thành phẩm)* do tự tay lão phu luyện chế từ thảo dược bổ khí huyết thượng phẩm của thế gia cổ đại vạn năm trước. Nuốt nó đi, nó sẽ lọc sạch tạp chất huyết độc trong kinh mạch ngươi, tạm thời ngăn chặn cánh tay phải hóa thạch vàng.” Thẩm Vô Danh đưa viên đan dược sát môi Vệ Thương.


Vệ Thương không một chút do dự, há miệng nuốt chửng viên đan dược vô giá.


Viên đan vừa trôi xuống cổ họng liền hóa thành một luồng dược lực lạnh buốt như dòng sông băng trôi chảy khắp hệ thống kinh mạch rách nát của anh. Xung đột cực hạn xảy ra giữa cái lạnh tột cùng của đan dược và nhiệt lượng nóng bỏng của máu cổ thần. Vệ Thương co rút người lại, toàn thân phát ra tiếng kêu răng rắc gãy vỡ nhẹ của xương khớp đang được tái tạo.


*Xèo xèo xèo!*


Từ mười hai cây kim châm bạc trên người anh, luồng khói đen oán khí bốc lên nghi ngút dần chuyển sang màu xám nhạt rồi biến mất hoàn toàn. Thứ dịch thể màu vàng kim nhạt rỉ ra từ vết sẹo lồng ngực bắt đầu recede, thu hẹp lại thành những tia máu đỏ tươi phàm nhân. Lớp da thịt cứng ngắc như đá cổ trên cánh tay phải của anh tạm thời ngừng lan rộng lên khớp vai, ổn định lại ở mức độ cũ.


Linh Nhi thở phào nhẹ nhõm, nàng lập tức rút toàn bộ kim châm bạc đã bị nhuốm đen ra, vứt vào một chậu nước tịnh hóa. Nàng nhanh chóng lấy chỉ tơ tằm thấm máu và kim bạc khâu da đúc trận thuật, bắt đầu khâu lại các đường trận pháp phòng ngự trực tiếp lên da thịt xung quanh vết nứt trước ngực Vệ Thương để gia cố phong ấn.


“Thẩm tiền bối... vì sao ngài lại giúp tôi?” Vệ Thương nằm trên giường tre, giọng nói yếu ớt nhưng mắt trái vàng kim vẫn sắc bén nhìn lão giả mù. “Ngài biết rõ thứ ẩn giấu trong ngực tôi là một vị cổ thần tà ác bị Chấp Pháp Điện thượng giới truy lùng vạn vạn năm.”


Thẩm Vô Danh chống gậy trúc, đôi mắt mù hướng ra cửa sổ rỉ rả tiếng mưa rơi, gương mặt già nua hiện lên một nụ cười đầy u uất và căm hận sâu sắc:


“Bởi vì lão phu ghét Tiên Điện thượng giới. Chúng đã phân thây cổ tộc, tiêu diệt thế gia đan dược của lão phu để bòn rút sinh mệnh lực làm củi đốt linh khí duy trì thọ nguyên vạn năm. Nhóc con, ngươi mang nhục thân phong ấn cổ thần, chính là dị số nghịch thiên duy nhất dưới hạ giới này. Lão phu muốn nhìn thấy ngươi bẻ gãy xích sắt thiên quy giả dối của chúng.”


Chân tướng tàn khốc về sự sụp đổ của thế gia đan dược vạn năm trước rò rỉ qua lời nói thâm trầm của lão giả mù, gieo vào lòng Vệ Thương một sự chấn động mạnh mẽ về trật tự thế giới giả dối thượng giới.


“Nghỉ ngơi đi. Linh dược của lão phu chỉ tạm thời tịnh hóa huyết độc và ổn định phong ấn nhục thân. Cánh tay phải của ngươi... đã hóa thạch hoàn toàn năm mươi phần trăm, vĩnh viễn mất đi một phần cảm giác phàm trần đau đớn.” Thẩm Vô Danh xoay người, bước chậm rãi vào bóng tối phòng trong, để lại một câu cảnh báo lạnh lùng.


Linh Nhi cẩn thận thắt nút sợi chỉ khâu da cuối cùng trước ngực Vệ Thương. Nàng dùng một tấm vải thô sạch thấm nước ấm lau sạch những vệt máu vàng kim còn sót lại trên làn da gầy gò của anh.


Nhưng ngay khi ngón tay nàng chạm vào vết sẹo hình chữ Vạn đã được khâu chặt bằng chỉ đỏ...


Linh Nhi đột ngột đông cứng người lại.


Đôi mắt thanh tú của nàng co rút cực hạn, run rẩy vì kinh hoàng. Nàng nhìn thấy dưới lớp chỉ khâu tơ tằm đỏ thẫm, vết sẹo hình chữ Vạn không phải là một vết thương rách da thông thường, nor is it a dead seal.


Nó đang *phập phồng*.


Một nhịp đập trầm đục, vô cùng nhẹ nhưng mang theo một thứ uy áp cổ xưa vĩ đại, đang đập cộng hưởng hoàn mỹ với nhịp tim phàm nhân của Vệ Thương. Nó giống như một sinh linh sống đang thở, liên kết trực tiếp với một thực thể khổng lồ tà ác đang ngủ say sâu dưới hàng vạn xích sắt gỉ sét của Vực sâu phong ấn.


“Vệ Thương... vết thương này của ngươi... nó đang sống...” Linh Nhi lầm bầm trong sự sợ hãi tột độ, bàn tay nàng run rẩy không dám chạm vào lồng ngực anh.


Đúng lúc đó, từ ngoài ngõ hẻm hẻo lánh của Thanh Phong trấn, tiếng sủa cảnh báo dồn dập của linh khuyển Hắc Tử lại vang lên giữa màn mưa tầm tã. Mùi dược thảo tịnh hóa và oán khí bốc lên nghi ngút từ y quán đã bắt đầu khuếch tán ra ngoài sương đêm.


Tiếng giày sắt nện xuống nền đá ướt át của đội tuần tra đêm ngoại môn đang áp sát con hẻm nhỏ y quán hẻo lánh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!