Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Huyết Trận Thủ Sát Tà

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương đêm lùa qua những khe hở của căn nhà gỗ gác mộ, mang theo cái lạnh thấu xương của nghĩa trang Vô Cực Trận Tông. Tiếng kẽo kẹt rợn người từ cánh cửa tre phòng ngủ của Vệ Ninh vang lên giữa đêm tĩnh mịch, mỏng manh nhưng dội thẳng vào thần thức của Vệ Thương như một tiếng sét đánh ngang tai.


Dưới hang đá ngầm cấm địa, nơi bóng tối bao trùm, Vệ Thương đột ngột mở mắt. Mắt trái của anh rực lên một luồng ánh sáng vàng kim nhạt tà dị, đồng tử co rút lại như mắt dã thú. Luồng linh khí mỏng manh từ tiểu trận pháp *Đan Điền Vá Trận Quy Tắc* vừa mới hình thành ở bụng dưới lập tức bạo tẩu, xoay tròn điên cuồng. Liên kết huyết mạch giữa anh và muội muội Vệ Ninh như một sợi dây vô hình bị kéo căng đến mức cực hạn, truyền về một cảm giác sợ hãi lạnh buốt.


Có kẻ đột nhập!


Không kịp nghĩ ngợi, Vệ Thương nén lại cơn đau đớn dữ dội từ lồng ngực—nơi vết sẹo hình chữ Vạn của *Trận tâm rách nát Vô Cực* đang rạn nứt rỉ máu vàng kim nhạt dưới lớp tro ngụy trang. Anh dùng bàn tay trái bị thương nặng dập nát quấn vải thô chống xuống bệ đá, mặc cho máu đỏ tươi tươm qua kẽ vải, nhổm người dậy lao thẳng lên lối ra mật đạo.


Trong phòng ngủ nhỏ gác mộ, không khí lúc này đặc quánh và tanh nồng mùi máu mục. Huyết Sát Tử đứng sừng sững bên cạnh giường tre của Vệ Ninh. Chiếc huyết bào đỏ thẫm của lão bay phần phật dù trong phòng không có gió, tỏa ra làn sương mù màu máu tà ác đè nặng lên không gian. Dưới áp lực tinh thần của một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ Sơ Kỳ, Vệ Ninh hoàn toàn bị đóng băng, kinh mạch héo úa của nàng co thắt lại khiến nàng chỉ có thể ú ớ nghẹt thở trong cơn mê, gương mặt nhỏ nhắn nhợt nhạt không còn một giọt máu.


“Khặc khặc... Thể chất tương thích cổ thần hoàn mỹ thế này, lại mang huyết dịch tinh khiết tột cùng.” Huyết Sát Tử cười điên cuồng, móng tay dài đen kịt sắc bén vươn ra, chỉ còn cách cổ họng mảnh mai của Vệ Ninh nửa tấc. “Nuốt chửng ngươi, đạo cơ của lão phu sẽ đại thành!”


“Dừng tay!”


Một tiếng gầm lạnh buốt vang lên từ phía cửa. Vệ Thương lao vào như một con sói độc trong đêm tối. Mắt trái vàng kim của anh khóa chặt vào bóng lưng Huyết Sát Tử, sát ý cuồn cuộn dâng trào.


Huyết Sát Tử khẽ quay đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên tia khinh miệt tột cùng khi nhìn thấy bộ y phục tạp dịch xám rách nát của Vệ Thương. Lão hừ lạnh: “Một con kiến hôi phế mạch? Cút!”


Lão vung tay trái, một luồng sương đỏ tà ác bộc phát từ *Huyết Sát Chưởng Pháp* quét thẳng về phía Vệ Thương. Vệ Thương không hề lùi bước. Nhận thấy luồng sương đỏ mang theo uy áp Trúc Cơ áp đảo, anh vội vã vơ lấy một mảnh phế thạch trận rêu phong bên góc phòng, truyền một tia huyết khí ít ỏi vào để ném thẳng vào đối thủ hòng cản đòn. Nhưng sức mạnh của một tu sĩ Luyện Khí tầng 1 quá yếu ớt, mảnh đá trận vừa chạm vào sương đỏ đã bị oán lực bóp nát vụn thành tro bụi trong chớp mắt (failed attempt).


Luồng sương đỏ tà ác lao tới, quấn chặt lấy hai chân và bả vai của Vệ Thương như những sợi xích bằng máu, găm chặt anh xuống sàn nhà gỗ. Lực ép Trúc Cơ khiến xương khớp toàn thân anh kêu răng rắc gãy vỡ nhẹ, lồng ngực rách nứt dữ dội. Lớp tro xám của *Hương Hỏa Ngụy Trang Pháp* bị thổi bay, lộ ra vết sẹo phong ấn hình chữ Vạn đang rực sáng ánh vàng kim tàn bạo, rỉ ra những giọt máu vàng cổ ngọt ngào tà dị.


Mùi máu cổ thần rò rỉ lập tức tràn ngập căn phòng.


Huyết Sát Tử hít một hơi thật sâu, đôi mắt đỏ ngầu của lão co rút lại, run rẩy vì phấn khích tột độ: “Máu... máu cổ thần! Ngươi mới là vật chứa thực sự! Ha ha ha! Thần lực thái cổ nằm trong ngực ngươi!”


Lão từ bỏ Vệ Ninh, xoay hẳn người lại, lao thẳng về phía Vệ Thương như một bóng ma màu đỏ. Móng vuốt đen kịt của lão nhắm thẳng vào lồng ngực Vệ Thương, muốn trực tiếp móc tim bóc tách trận tâm để cướp đoạt thần lực.


Trong ranh giới sinh tử nghẹt thở, thần thức của Vệ Thương bình tĩnh đến đáng sợ. Mắt trái vàng kim của anh thấu thị chuyển động của Huyết Sát Tử, tính toán chính xác khoảng cách. Đối đầu trực diện với Trúc Cơ bằng linh lực là tự sát. Anh chỉ có một cơ hội duy nhất: dùng nhục thân làm bẫy, dụ địch cận chiến cực hạn để phản sát.


“Chết đi, con kiến hôi!” Huyết Sát Tử gầm lên, móng vuốt đen kịt đâm thẳng xuống.


Vệ Thương không tránh né. Anh dồn toàn bộ huyết khí phàm nhân vào cánh tay trái bị thương nặng dập nát quấn vải thô, vung lên chặn đỡ trực tiếp đòn đánh của Huyết Sát Tử.


*Rắc!*


Xương bả vai và ngón tay trái của Vệ Thương gãy nát hoàn toàn dưới sức mạnh tà độc của *Huyết Sát Chưởng*. Đau đớn tột cùng xé rách linh hồn khiến anh suýt ngất đi, nhưng anh vẫn cắn chặt răng đến rỉ máu đỏ tươi, dùng năm ngón tay trái gãy nát bấu chặt lấy cổ tay của Huyết Sát Tử, khóa cứng chuyển động của lão trong vòng một khắc.


“Ngươi...!” Huyết Sát Tử kinh hoàng khi thấy một phế mạch tạp dịch lại có ý chí sắt đá đáng sợ đến thế.


“Huyết Trận Thủ!”


Vệ Thương gầm lên. Anh cắn rách đầu ngón tay của bàn tay phải, bỏ qua mọi đau đớn nhục thân, vung tay vẽ điên cuồng vào lòng bàn tay trái đang khóa chặt đối thủ. Tốc độ vẽ trận bằng máu bộc phát cực hạn dưới sinh tử áp lực, chỉ trong vòng chưa đầy ba khắc ngắn ngủi, một trận văn màu đỏ thẫm bùng cháy sát khí rực rỡ đã hoàn thành hoàn mỹ.


Đó chính là *Trận Văn Sát Ấn* khắc trực tiếp lên lòng bàn tay trái!


“Sát!”


Vệ Thương dùng bàn tay trái mang *Trận Văn Sát Ấn* đâm thẳng vào lồng ngực Huyết Sát Tử. Sát khí sắc bén như đao kiếm bộc phát từ trận văn, đâm xuyên qua hộ thể linh giáp yếu ớt của lão tà tu khinh địch.


Chưa dừng lại ở đó, vết rạn phong ấn trước ngực Vệ Thương nứt toác ra do mượn lực cực hạn, giải phóng một luồng thần lực cổ xưa rò rỉ bạo tẩu. Vệ Thương mượn luồng máu vàng kim tà độc này truyền thẳng vào vết thương của đối thủ thông qua lòng bàn tay trái—thi triển *Huyết Độc Phản Phệ* tàn khốc.


“A... Không thể nào! Thần lực này...!”


Huyết Sát Tử gào thét thảm thiết. Kinh mạch toàn thân lão lập tức bị nhuốm màu vàng kim rỉ sét tà dị. Lớp da thịt từ vết thương trước ngực lão bắt đầu hóa thạch vàng rực rỡ, rồi nhanh chóng rã nát thành tro bụi dưới sức mạnh ăn mòn tàn bạo của huyết độc cổ thần. Chỉ trong ba hơi thở, toàn bộ nhục thân của lão tà tu Trúc Cơ Kỳ Sơ Kỳ đã hóa thành một đống đá vụn vàng xám rã nát hoàn toàn trên sàn nhà gỗ, không để lại một sợi sinh mệnh lực nào.


Trận chiến kết thúc dứt khoát và tàn bạo.


*Bịch!*


Vệ Thương quỵ gối gục ngã xuống sàn nhà bên cạnh giường tre của em gái. Nhục thân anh kiệt quệ huyết lực hoàn toàn, kinh mạch bả vai trái gãy nát đau đớn dữ dội, lồng ngực rách nứt một vết thương lớn rỉ máu vàng kim nhạt nhấp nháy không ngừng. Mức độ đồng hóa trong thức hải chao đảo dữ dội, tiếng gầm rú của Hoang Vương lại vang lên đầy cám dỗ đoạt xá hằng đêm.


“Ca... ca ca...” Vệ Ninh từ trong cơn mê nghẹt thở tỉnh lại, nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu và Vệ Thương đang gục ngã liền khóc nấc lên trong kinh hoàng.


Vệ Thương cố gượng dậy, dùng tay phải run rẩy vuốt tóc nàng, giọng nói yếu ớt khàn khàn: “Đừng sợ... Ninh nhi... Ca ca vẫn ở đây...”


*Gâu! Gâu! Gâu!*


Đột nhiên, tiếng sủa dữ dội và dồn dập của linh khuyển Hắc Tử vang vọng từ phía cổng nghĩa trang cắt ngang bầu không khí tàn cuộc. Tiếng sủa mang theo sự cảnh báo tột độ về một luồng sát khí và oán khí đang tiến sát nghĩa trang mộ trận.


Từ phía xa sương mù xám xịt, ánh sáng lập lòe của hàng chục ngọn đuốc lôi điện bắt đầu xuất hiện, kèm theo tiếng bước chân rầm rập của lính tuần tra ngoại môn. Dao động linh lực cực mạnh từ trận chiến vừa rồi đã đánh động đến toàn bộ hệ thống tuần phòng.


Đội tuần tra đêm do Chấp sự ngoại môn Phùng Đức dẫn đầu đang tiến sát vào nghĩa trang.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!