Huyết Trận Vá Đan Điền
Hoàng hôn buông xuống lối ra hầm mỏ của mỏ khoáng Trận Thạch số 9, nhuộm đỏ vách đá hoang tàn bằng một thứ màu sắc thảm đạm như máu loãng. Gió sa mạc rít gào luồn qua các khe đá, mang theo tiếng rên rỉ u uất của địa mạch rò rỉ khí độc.
Vệ Thương đứng bất động trên mặt đất cát sỏi, bả vai gầy gò chịu đựng sức nặng từ thân thể yếu ớt của đường đệ Vệ Cảnh đang bất tỉnh nhân sự. Bàn tay trái bị thương nặng dập nát nứt xương của anh, dù đã quấn chặt bằng lớp vải thô bẩn thỉu, vẫn không ngừng rỉ ra những giọt máu đỏ tươi phàm nhân, tươm qua kẽ vải thấm đẫm xuống cán chiếc xẻng sắt cũ rỉ sét đang cầm ở tay phải. Kinh mạch tay phải của anh cũng đang tê liệt nhẹ, chấn động nhức nhối sau cú bộc phát ẩn trận phá đá dưới hầm sâu.
Đối diện với anh là cai lệ Triệu Hùng. Gã đàn ông thô kệch vạm vỡ đứng trần trụi nửa thân trên, cơ bắp đen sạm chằng chịt vết sẹo cuồn cuộn gân xanh, tay lăm lăm cây roi da trâu thấm muối thô bạo lực. Ánh mắt ti hí của gã khóa chặt vào chiếc xẻng sắt cũ nứt mẻ trong tay Vệ Thương, lóe lên tia sáng tham lam tột độ như dã thú ngửi thấy mùi con mồi béo bở.
“Vệ Thương, xẻng sắt trong tay ngươi... từ đâu mà có?” Giọng nói của Triệu Hùng khàn khàn, mang theo uy áp nặng nề của một tu sĩ Luyện Thể Luyện Khí tầng 6 đè nặng lên nhục thân phế mạch của Vệ Thương.
Vệ Thương khẽ ho một tiếng, để một vệt máu đỏ tươi tràn ra khóe môi, cố ý làm cho sắc mặt mình thêm phần nhợt nhạt tiều tụy. Anh cúi thấp đầu, run rẩy nói: “Triệu đầu mục... Đây... đây chỉ là chiếc xẻng sắt cũ kỹ của Tô lão đầu gác mộ để lại cho tôi trước khi chết. Lưỡi xẻng vốn đã nứt rạn từ lâu... Vừa rồi dưới hầm sập, tôi dốc toàn lực điên cuồng đào bới đá vụn mới cứu được Vệ Cảnh ra ngoài. Cán gỗ bị chấn động nứt vỡ rồi... Nếu ngài thích chiếc xẻng rác rưởi này, tôi xin dâng lên ngài để đổi lấy mạng sống cho em trai.”
Nói đoạn, Vệ Thương run rẩy chìa chiếc xẻng sắt cũ ra phía trước bằng bàn tay phải đang chấn động nhẹ.
Triệu Hùng bước tới, giật mạnh lấy chiếc xẻng sắt cũ. Gã dùng bàn tay thô bạo miết lên những vết nứt rạn dọc cán gỗ và lưỡi xẻng rỉ sét mẻ góc. Gã cố tình truyền một luồng linh lực Luyện Thể bạo liệt vào cán xẻng để dò tìm, nhưng chiếc xẻng hoàn toàn im lìm, không hề có bất kỳ phản ứng hay dao động linh lực nào phát ra ngoài. Ẩn trận phá đất do Tô lão đầu khắc chìm chỉ có thể kích hoạt bằng huyết khí đặc thù của huyết mạch Vệ gia, đối với linh lực thô thiển của Triệu Hùng, nó chẳng khác nào một đống sắt vụn không hơn không kém.
“Mẹ kiếp! Đúng là một đống sắt vụn rác rưởi!” Triệu Hùng tức giận vứt mạnh chiếc xẻng sắt cũ xuống đất cát, phát ra tiếng động khô khốc. Nhưng ánh mắt gã vẫn không thôi nghi ngờ. Gã híp mắt nhìn chằm chằm vào Vệ Thương, nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ. “Tô lão đầu gác nghĩa trang mộ cổ vạn năm, trong tay chắc chắn phải có bảo vật gia tộc cấm kỵ ẩn giấu. Vệ Thương, lão tử cảnh cáo ngươi, đêm nay hãy mang toàn bộ đồ đạc của Tô lão đầu để lại đến phòng ta cho ta kiểm tra. Bằng không, ngày mai em trai ngươi sẽ không mạng sống rời khỏi mỏ khoáng số 9 này!”
Nói đoạn, Triệu Hùng vung roi da quất mạnh vào không trung một tiếng chát chúa rồi xoay người bỏ đi, để lại một tràng cười tàn nhẫn vang vọng vách đá.
Vệ Thương nhìn theo bóng lưng thô kệch của gã, mắt trái rực lên một tia tơ máu vàng nhạt tàn bạo của cổ thần rồi nhanh chóng tắt lịm dưới lớp tro ngụy trang. Anh âm thầm nhặt chiếc xẻng sắt cũ lên, siết chặt cán gỗ nứt rạn. Triệu Hùng đã cắn câu. Đêm nay, gã sẽ tự tìm đến nghĩa trang gác mộ—nơi Vệ Thương đã chuẩn bị sẵn một huyết trận bẫy tự bạo để chôn thây gã và bọn tay sai mà không sợ bị Hình đường phát hiện.
Nhưng trước mắt, anh phải quay về nghĩa trang lập tức. Chiếc túi vải thô bẩn thỉu giắt bên hông áo tạp dịch xám của anh đang nóng bỏng rát. Cổ Trận Thần Sa vừa đào được dưới địa mạch hầm mỏ số 9 đang phát ra những luồng linh cơ nguyên thủy rực đỏ tà tính, nhấp nháy phát sáng nhạt cộng hưởng mãnh liệt với vết sẹo phong ấn hình chữ Vạn trước ngực anh. Nếu không vá đan điền rách nát ngay lập tức, nhục thân phế mạch của anh sẽ bị thần lực bạo liệt của cổ thần Hoang Vương xé rách hoàn toàn từ bên trong.
...
Đêm muộn.
Nghĩa trang Vô Cực Trận Tông bao phủ bởi một màn sương mù xám xịt bám đầy bụi thạch trận li ti lạnh ngắt. Những bia mộ rêu phong rải rác dưới ánh trăng tàn trông giống như những phiến đá gác cổng địa ngục.
Vệ Thương cõng Vệ Cảnh về đến căn nhà gỗ gác mộ hoang phế. Diệp Hồng Trần—thiếu niên tạp dịch trung thành nhỏ tuổi gác mộ cùng anh—vội vã chạy ra đón. Nhìn thấy đường đệ Vệ Cảnh bất tỉnh nhân sự và bàn tay trái dập nát của Vệ Thương, cậu bé hốt hoảng run rẩy nước mắt chảy ròng ròng.
“Vệ Thương ca ca! Người làm sao thế này? Để đệ... để đệ giúp người đưa Vệ Cảnh vào phòng.”
“Hồng Trần, im lặng.” Vệ Thương trầm giọng ra lệnh, giọng nói khàn khàn lạnh buốt khiến cậu bé rụt cổ lại nín thở. “Đưa Vệ Cảnh vào gian phòng bên cạnh, bôi thuốc mỡ thảo dược và trông chừng đệ ấy. Nhớ kỹ, không được để muội muội Vệ Ninh biết chuyện gì đã xảy ra dưới hầm mỏ. Nàng mang thể chất suy nhược yếu ớt, không chịu nổi chấn động tinh thần.”
“Đệ... đệ biết rồi, ca ca yên tâm!” Diệp Hồng Trần gật đầu lia lịa, cẩn thận cõng Vệ Cảnh lẩn vào gian phòng trong.
Vệ Thương đi đến trước cửa phòng ngủ của muội muội Vệ Ninh. Qua khe cửa tre hẹp, anh nhìn thấy thiếu nữ gầy yếu đang nằm ngủ say trên chiếc giường tre đơn sơ. Sắc mặt nàng nhợt nhạt vì kiệt quệ sinh mệnh lực bẩm sinh, nhưng đôi chân mày thanh tú đã giãn ra, hơi thở bình ổn nhờ chiếc túi thơm chứa cỏ ngải khô mà nàng tự tay khâu treo đầu giường. Nàng chính là mỏ neo tinh thần duy nhất giữ vững lý trí phàm nhân của anh, ngăn chặn tàn niệm cổ thần đồng hóa thức hải.
“Ninh nhi, ca ca sẽ bảo vệ muội... Chờ ca ca.” Vệ Thương âm thầm tự hứa trong lòng, ánh mắt đầy kiên nghị dứt khoát.
Anh xoay người bước ra ngoài, đi thẳng vào khu vực cấm địa mộ trận—nơi sâu nhất và hẻo lánh nhất của nghĩa trang cổ xưa. Dưới một bia mộ tổ sư rêu phong đổ nát là một lối vào mật đạo dẫn xuống thung lũng đá ngầm tối tăm. Đây là nơi Thái Huyền Tử—tàn hồn cựu tông chủ Vô Cực Trận Tông ẩn cư để trốn tránh sự bôi xóa của Tiên Điện thượng giới.
Vệ Thương ngồi xếp bằng trên bệ đá lạnh buốt trong hang ngầm tối tăm. Anh cởi bỏ lớp áo tạp dịch xám rách nát bám đầy bụi mỏ, lộ ra lồng ngực gầy gò chằng chịt vết sẹo trận văn màu máu. Ngay chính giữa ngực anh, vết sẹo hình chữ Vạn đang rỉ ra thứ ánh sáng vàng kim nhạt nhẽo nhưng đầy tà tính của Trận tâm rách nát Vô Cực. Phong ấn đang rạn nứt nhẹ, rò rỉ thần lực tà ác của cổ thần Hoang Vương khiến nhục thân anh nóng bỏng rát như bị nung đỏ.
Anh lấy chiếc túi vải thô giắt hông ra, đổ nắm bột Cổ Trận Thần Sa rực đỏ tà tính lên bệ đá. Linh cơ nguyên thủy thái cổ dồi dào từ thần sa bốc lên thành những luồng sương mù đỏ nhạt, quấn quýt lấy cơ thể anh hừng hực khí tức.
Vệ Thương nhắm mắt, thần thức lập tức chìm vào Thức hải Vệ Thương.
Trong không gian tinh thần xám xịt bao la hằng đêm của anh, một ngai vàng bằng đá khổng lồ bị hàng vạn xích sắt gỉ sét quấn chặt hiện ra mờ ảo trong làn sương mù màu vàng kim nhạt. Trên ngai vàng, ý chí khổng lồ của cổ thần Hoang Vương rống gào dữ dội, đôi mắt to lớn rực sáng như hai luồng lôi điện thái cổ nhìn chằm chằm vào linh hồn Vệ Thương đầy tàn bạo.
“Phàm nhân hèn mọn... Ngươi đang mang thứ gì về đây? Tinh huyết của ta... Hãy dâng hiến nhục thân rách nát này cho ta... Ta sẽ ban cho ngươi thần lực để nghiền nát cả tông môn này!”
“Câm miệng!” Vệ Thương thầm gầm lên trong thức hải, ý chí phàm nhân sắt đá bộc phát cuồn cuộn hóa thành xích sắt vô hình đè nén luồng sương mù vàng kim nhạt đang chực chờ bạo tẩu đoạt xá.
“Thương nhi, giữ vững tâm thần!”
Một giọng nói uy nghiêm nhưng trầm buồn vang lên bên tai anh. Từ trong bia mộ tổ sư mờ ảo của thức hải, một linh thể mờ ảo của lão giả râu tóc bạc phơ khoác đại bào tông chủ thêu thái cực trận văn lấp lánh ánh vàng bước ra ngoài. Đó chính là tàn hồn Thái Huyền Tử.
“Sư tôn!” Vệ Thương cung kính hành lễ bằng thần thức.
Thái Huyền Tử nhìn lướt qua nắm Cổ Trận Thần Sa rực đỏ tà tính bên ngoài cơ thể anh, khẽ thở dài đầy hối tiếc: “Cổ Trận Thần Sa này thực chất là bụi máu hóa thạch từ nhục thân của cổ thần Hoang Vương rỉ ra qua vạn năm phong ấn dưới địa mạch. Linh cơ nguyên thủy bên trong vô cùng bạo liệt và đầy rẫy oán niệm cổ xưa. Đan điền của ngươi đã bị phế vỡ hoàn toàn, kinh mạch rách nát rạn nứt. Muốn vá lại đan điền bằng thứ thần sa tà tính này, ngươi bắt buộc phải dùng nhục thân gánh chịu đại trận sống, thiết lập *Đan Điền Vá Trận Quy Tắc*.”
“Xin Sư tôn chỉ điểm phương pháp!” Vệ Thương kiên quyết nói, ánh mắt không chút dao động trước cái chết.
“Đan Điền Vá Trận Quy Tắc là dùng chính huyết khí bản thân làm chất dẫn, vẽ đường trận văn vòng tròn màu máu xung quanh bụng dưới để thuần hóa linh cơ nguyên thủy của thần sa, biến đan điền bị phế thành một tiểu trận pháp vòng tròn quay đều không ngừng.” Thái Huyền Tử trầm giọng cảnh báo, gương mặt linh thể mờ ảo đầy vẻ nghiêm trọng. “Quá trình này sẽ đau đớn tột cùng như bị vạn kim châm đâm vào linh hồn, xương cốt bị thiêu sống nung đỏ. Nếu ý chí phàm nhân của ngươi lung lay dù chỉ một khắc, oán khí cổ thần trong thần sa sẽ lập tức đồng hóa linh hồn ngươi, khiến ngươi vĩnh viễn biến thành một cổ ma tàn sát vô trí!”
“Đệ tử thà chịu vạn kim châm đâm xương cốt, quyết không chịu khuất phục!” Vệ Thương gầm lên đầy quyết liệt, lời hứa bảo vệ muội muội Vệ Ninh vang dội trong lồng ngực.
Thần thức của anh lập tức quay trở lại nhục thân vật lý vật lý.
Trong hang đá ngầm lạnh ngắt, Vệ Thương mở mắt dứt khoát. Anh dùng ngón tay trỏ của bàn tay phải đang tê liệt nhẹ, cắn rách đầu ngón tay đỏ tươi rỉ máu phàm nhân. Anh bắt đầu vẽ những nét trận văn vòng tròn phức tạp của Đan Điền Vá Trận Quy Tắc trực tiếp lên vùng da thịt xung quanh bụng dưới—vị trí đan điền bị phế vỡ mười năm trước.
Máu đỏ tươi phàm nhân làm mực, da thịt nhục thân làm trận bản. Mỗi một nét vẽ bằng huyết khí kéo theo một cơn đau đứt đoạn kinh mạch nhói buốt, nhưng anh vẫn cắn chặt răng gỗ, không để ngón tay run rẩy dù chỉ một phân.
Khi đường trận văn vòng tròn màu máu hoàn thành hoàn mỹ phát sáng đỏ nhạt, Vệ Thương bốc lấy nắm Cổ Trận Thần Sa rực đỏ tà tính trên bệ đá, áp mạnh lòng bàn tay đẫm máu vào bụng dưới của mình.
*Oành!*
Một luồng nhiệt lượng bạo liệt khổng lồ từ thần sa đột ngột bộc phát bùng nổ trực tiếp vào bụng dưới của anh.
“A...!”
Vệ Thương không kìm được gầm lên một tiếng đau đớn nghẹn ngào. Cảm giác bỏng rát dã man tột cùng lập tức bao phủ toàn thân anh. Bột thần sa rực đỏ tà tính như hóa thành hàng vạn dòng dung nham nóng chảy nung đỏ, điên cuồng len lỏi vào các vết rạn nứt của đan điền phế vỡ, gặm nhấm kinh mạch thô sơ và xương cốt nhục thân phế mạch.
Cơn đau đớn dữ dội này vượt xa mọi sự chịu đựng phàm nhân, như thể có hàng vạn kim châm nung đỏ đang đâm sâu vào linh hồn anh hằng giờ hằng khắc hằng giây. Da thịt bụng dưới của anh bắt đầu xuất hiện những vết rạn rỉ máu đỏ tươi xen lẫn những vệt máu vàng kim nhạt tà dị của cổ thần.
“Dâng hiến... dâng hiến linh hồn phàm nhân hèn mọn cho ta...” Tiếng gầm rú dụ dỗ của cổ thần Hoang Vương vang dội rúng động thức hải Vệ Thương, luồng sương mù vàng kim nhạt chực chờ tràn ra ngoài bóp nát tim mạch anh.
Trong cơn đau đớn tột độ cận kề cái chết, ý thức của Vệ Thương bắt đầu mơ hồ hỗn loạn. Nhục thân anh nóng bỏng rát bốc lên những làn khói xám nhạt, suýt chút nữa đã bạo thể hóa thành tro bụi tại chỗ do nạp thần sa quá nhanh bạo liệt (failed attempt).
“Thương nhi! Giữ vững mỏ neo tinh thần!” Tiếng hét của Thái Huyền Tử vang dội trong thức hải cảnh báo nguy kịch.
Hình ảnh nụ cười trong veo dịu dàng của muội muội Vệ Ninh dưới ánh trăng tàn chợt lướt qua nhanh chóng trong tâm trí anh.
“Ta quyết không thể chết ở đây! Ta còn phải bảo vệ Ninh nhi!”
Vệ Thương trợn tròn mắt trái vàng kim tàn bạo, ý chí phàm nhân bất khuất bùng phát cực hạn. Anh dùng tay trái quấn vải thô đập mạnh vào ngực, ép nhịp tim đang bạo tẩu phải cộng hưởng bình ổn trở lại với nhịp đập cổ thần dưới vực sâu. Anh chủ động điều chỉnh đường đi của huyết trận, làm chậm tốc độ nạp thần sa, dùng chính máu tươi phàm nhân của mình để bao bọc, tịnh hóa và thuần hóa từng luồng linh cơ bạo liệt của thần sa.
*Rầm... Rầm... Rầm...*
Tiểu trận pháp vòng tròn màu máu xung quanh bụng dưới của anh bắt đầu quay đều không ngừng, phát ra ánh sáng vàng nhạt rực rỡ dưới da thịt. Cổ Trận Thần Sa rực đỏ dần dần bị hút chặt vào các vết rạn nứt của đan điền bị phế vỡ, lấp đầy khoảng trống rách nát bằng một living array sống động xoay tròn tinh tế.
Cơn đau đớn nóng rát từ từ dịu đi, thay thế bằng một luồng linh khí nguyên thủy mát lạnh chảy xuôi theo kinh mạch thô sơ khắp nhục thân anh.
Đan điền bị phế vỡ hoàn toàn đã được vá tạm thời bằng một tiểu trận pháp sống!
Vệ Thương hít một hơi sâu đầy sảng khoái, cảm nhận rõ ràng luồng linh lực mỏng manh như sợi tơ đang ngưng tụ thành dòng chảy nhỏ chảy xuôi kinh mạch.
Anh đã đột phá giới hạn phàm nhân, chính thức bước vào cảnh giới *Phàm nhân bước đầu cảm ứng linh khí* (Luyện Khí Sơ Kỳ tầng 1) thông qua nhục thân đúc trận pháp sống!
Nhưng cái giá tích lũy phải trả vô cùng tàn khốc. Vết sẹo phong ấn hình chữ Vạn trước ngực anh đột ngột rạn rộng thêm một vết nứt lớn rỉ máu vàng kim dữ dội rò rỉ ra ngoài lớp tro ngụy trang. Ba tháng thọ nguyên thực tế của anh đã bị tiêu tốn hoàn toàn sau đợt đột phá vá đan điền đau đớn tột cùng này.
“Hộc... hộc...” Vệ Thương thở dốc, mồ hôi đầm đìa nhỏ giọt xuống bệ đá lạnh buốt. Anh vội vã lấy một ít tro tàn hương hỏa rải lên vết thương lồng ngực rỉ máu vàng kim nhạt để tạm thời che giấu hơi thở tà khí cổ thần bằng Hương Hỏa Ngụy Trang Pháp.
Tuy nhiên, lượng thần lực cổ thần rò rỉ bạo tẩu trong lúc đột phá quá mạnh mẽ. Mùi máu cổ thần rỉ ra từ vết nứt trước ngực anh mang theo hương vị ngọt ngào tà dị tột độ tột cùng, vô tình khuếch tán ra ngoài cửa ngõ mật đạo hang đá ngầm, lan tỏa nhanh chóng ra khắp khu nghĩa trang mộ trận hoang phế rộng lớn.
Mùi máu dị thường này đối với tu sĩ chính đạo có thể chỉ là một luồng tà khí xa lạ mờ nhạt, nhưng đối với những kẻ tu luyện tà công khát máu, nó chẳng khác nào một liều linh dược vô giá ngàn năm khó gặp.
...
Bên ngoài nghĩa trang mộ trận, màn đêm tĩnh mịch đen ngòm bao phủ vạn vật vạn dặm sơn mạch.
*Xào xạc... xào xạc...*
Tiếng lá khô xào xạc vang lên bên rìa nghĩa trang rêu phong rỉ máu.
Từ trong bóng tối sương mù xám xịt của rừng sâu, một thân ảnh gầy gò da bọc xương từ từ lướt ra ngoài. Lão già khoác huyết bào đỏ thẫm bốc mùi máu tanh nồng nặc, móng tay dài đen kịt sắc bén găm đầy sát khí tà ác. Đôi mắt lão rực lên ánh sáng đỏ ngầu điên cuồng tà ác rợn người khi hít hà luồng không khí thoang thoảng mùi máu cổ thần rò rỉ từ nghĩa trang.
Đó chính là Huyết Sát Tử—kẻ tà tu hấp huyết Trúc Cơ Kỳ Sơ Kỳ khét tiếng đang ẩn cư lẩn trốn sự truy quét của Chấp Pháp Điện tại biên giới Trận Châu hằng đêm.
“Huyết dịch tinh khiết tột cùng... Mùi vị ngọt ngào này... Thần lực thái cổ... Ha ha ha! Trời giúp ta rồi! Nuốt chửng thứ huyết dịch này, đạo cơ tà ác của ta chắc chắn sẽ đột phá Trúc Cơ Trung Kỳ!”
Huyết Sát Tử cười khặc khặc điên cuồng đầy khát máu tàn nhẫn vô thanh. Thân ảnh lão giống như một bóng ma màu đỏ tà ác, lướt nhanh vô hình qua hàng vạn bia mộ rêu phong rỉ máu của nghĩa trang Vô Cực Trận Tông hoang phế.
Lão không đi về phía hang đá ngầm sâu dưới đất nơi Vệ Thương đang thiền định yếu ớt, mà lần theo mùi hương tương thích huyết mạch rò rỉ mạnh nhất dẫn lối trực tiếp.
Đôi mắt đỏ ngầu rực sáng tà ác của Huyết Sát Tử khóa chặt vào ô cửa sổ tre rách nát của gian phòng ngủ nhỏ gác mộ—nơi muội muội Vệ Ninh gầy yếu đang nằm ngủ say không hề phòng bị.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!