Sập Hầm Mỏ Số 9
Bóng tối trong căn phòng tạp dịch chung của ngoại môn Vô Cực Trận Tông đặc quánh, nồng nặc mùi mồ hôi chua nồng và mùi gỗ mục ẩm ướt. Tiếng ngáy như sấm của hàng chục phu mỏ phế mạch vang lên đều đặn hằng đêm, nhưng đối với Vệ Thương, nó chỉ làm tăng thêm sự ngột ngạt đến điên người.
Anh đứng bất động như một bức tượng đá bên cạnh cánh cửa tre rách nát, đôi mắt sắc bén nheo lại, mắt trái khẽ rực lên một tia tơ máu vàng nhạt tà dị của cổ thần. Ánh trăng tàn hắt qua khe cửa sổ rách nát chiếu thẳng vào bóng lưng gầy nhom của Lục Vũ. Kẻ cùng phòng nham hiểm kia đang khom lưng, hai tay lén lút sục sạo dưới lớp chiếu rơm nát trên giường ngủ của Vệ Thương hòng tìm kiếm bằng chứng anh ra ngoài ban đêm để báo cáo cho Tôn Bằng.
Cơn đau từ bàn tay trái bị giẫm dập nát nứt xương dưới ủng sắt của Tôn Bằng đột ngột nhói lên, kéo theo luồng khí lạnh buốt của Thái Huyền Bế Khí Thuật đang cắn trả kinh mạch. Vệ Thương hít một hơi thật sâu, ép nhịp tim đang cộng hưởng với cổ thần Hoang Vương trong thức hải phải bình ổn trở lại. Anh bước tới một bước, bước chân nhẹ tênh không phát ra một tiếng động nhỏ nào trên nền đất ẩm.
“Ngươi đang tìm cái gì?”
Giọng nói của Vệ Thương vang lên đột ngột, trầm lạnh và không có chút hơi ấm phàm trần nào, giống như tiếng vọng từ dưới lòng đất nghĩa trang rêu phong rỉ máu.
Lục Vũ giật nảy mình như bị sét đánh. Hắn hốt hoảng rụt tay lại, xoay người nhìn Vệ Thương với gương mặt tái mét cắt không còn giọt máu. Chiếc la bàn cũ rỉ sét giắt bên hông hắn khẽ va vào thắt lưng da phát ra tiếng lách cách run rẩy.
“Vệ... Vệ Thương? Ngươi... ngươi về từ lúc nào?” Lục Vũ lúng túng lùi lại một bước, ánh mắt láo liên cố gắng che giấu sự sợ hãi tột độ. Hắn lén giấu bàn tay đang run rẩy vào sau lưng áo tạp dịch xám rách nát. “Ta... ta chỉ thấy giường của ngươi bẩn quá, định giúp ngươi phủi bớt tro bụi... Đúng vậy, chỉ là phủi bụi thôi!”
“Phủi bụi?” Vệ Thương tiến lên một bước nữa, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại cực hạn.
Ánh trăng tàn chiếu rõ vạt áo xám đẫm máu khô đen ngòm của anh. Bàn tay trái bị thương nặng bọc trong lớp vải rách nát rỉ ra những vệt máu đỏ tươi phàm nhân tươm ra ngoài. Nhưng thứ khiến Lục Vũ kinh hoàng nhất chính là mắt trái của Vệ Thương. Dưới bóng tối nhập nhẹm, tròng mắt trái của anh rực lên một tia sáng vàng kim nhạt tàn bạo, tỏa ra một luồng sát khí vô hình khiến Lục Vũ cảm giác như có một bàn tay khổng lồ vô hình đang bóp chặt lấy cổ họng hắn, khiến hắn không thể thở nổi.
“Lục Vũ, nhớ kỹ thân phận của ngươi.” Vệ Thương khẽ nghiêng đầu, giọng nói thì thầm sát tai hắn, mang theo hơi thở lạnh ngắt như băng tuyết địa mạch. “Nghĩa trang gác mộ rất yên tĩnh, nhưng cũng rất dễ chôn thêm một cái xác phế vật mà không ai hay biết. Đừng để ta thấy tay ngươi chạm vào giường của ta một lần nữa.”
Lục Vũ run rẩy gật đầu lia lịa, hai chân nhũn ra suýt quỳ sụp xuống đất. Uy áp tinh thần đáng sợ kia đột ngột biến mất khi Vệ Thương xoay người bước qua, nằm lên chiếc giường trúc đơn sơ của mình. Lục Vũ hộc tốc leo lên giường của hắn ở phía đối diện, trùm chăn kín đầu, không dám thở mạnh cho đến tận lúc bình minh.
Vệ Thương nằm nghiêng trên giường trúc, bàn tay trái đau nhức kịch liệt được áp chặt vào chiếc ngọc bội Tố Tâm đeo trước ngực. Luồng linh cơ xám nhạt tinh khiết của đường huynh Vệ Vũ bám vào ngọc bội vẫn đang âm thầm tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ, xoa dịu phần nào cơn đau đứt đoạn của kinh mạch và ngăn chặn tàn niệm cổ thần Hoang Vương thừa cơ bạo tẩu trong thức hải. Anh nhắm mắt, nhẫn nhục chịu đựng đau đớn, chuẩn bị tinh thần cho một ngày lao dịch tàn khốc sắp tới.
...
*Chát! Chát!*
“Dậy mau! Lũ súc sinh phế mạch! Muốn ăn roi da tẩm muối của lão tử hay sao mà còn nằm ườn ra đó?”
Tiếng roi da trâu xé gió quất mạnh vào cánh cửa gỗ phòng tạp dịch vang lên chát chúa, cắt đứt giấc ngủ ngắn ngủi của hàng trăm phu mỏ phế mạch.
Vệ Thương mở mắt, ngồi dậy dứt khoát. Bàn tay trái của anh đã sưng húp lên như một củ khoai lang đỏ, các khớp xương nứt rạn nhức nhối đến mức không thể co duỗi bình thường. Anh dùng một dải vải thô bẩn thỉu quấn chặt lấy bàn tay trái găm chặt vào cổ tay để cố định xương khớp, rồi lặng lẽ bước theo dòng người tạp dịch gầy gò tiến vào Mỏ khoáng Trận Thạch số 9.
Mỏ khoáng số 9 là một vực sâu khổng lồ hoang phế nằm ở rìa phía Đông của ngoại môn Vô Cực Trận Tông. Không khí ở đây quanh năm bao phủ bởi một màn sương mù xám xịt bám đầy bụi thạch trận li ti, hít vào phổi có cảm giác bỏng rát rát như ngậm than hồng. Địa mạch nơi đây hoạt động hỗn loạn do thần lực cổ xưa rò rỉ từ vực sâu phong ấn dưới lòng đất tông môn dội ngược lên hằng ngày, tạo ra các khe nứt địa mạch đầy khí độc độc hại.
Đứng trên bục đá cao ở lối vào hầm mỏ là Triệu Hùng—cai lệ mỏ khoáng số 9 khét tiếng tàn ác. Gã đàn ông cao lớn thô kệch đứng trần trụi nửa thân trên lộ làn da ngăm đen bóng loáng vì mồ hôi, ngực trần lộ hình xăm gấu đen hung dữ hầm hố. Trên tay gã cầm cây roi da trâu thấm muối thô bạo lực, ánh mắt ti hí đầy vẻ khinh miệt quét qua hàng vạn tạp dịch phế mạch đang run rẩy cúi đầu.
“Hôm nay, định mức khai thác của mỗi tên là năm mươi khối thạch trận thô! Tên nào thiếu một khối, lão tử sẽ dùng roi sắt đánh phế tay chân rồi ném xuống Vực Sâu Hồn Phi!” Triệu Hùng gầm lên, giọng nói vang dội rúng động vách đá hầm mỏ.
Vệ Thương cúi đầu bước qua bục đá. Triệu Hùng liếc nhìn bàn tay trái quấn vải thô đẫm vệt máu đỏ của anh, khóe miệng gã nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn. Gã vung roi quất mạnh xuống đất ngay sát gót chân Vệ Thương, cát bụi bắn tung tóe.
“Vệ Thương! Tên phế vật gác mộ kia! Hôm nay tay trái của ngươi bị phế rồi sao? Lão tử cảnh cáo ngươi, nếu không nộp đủ thạch trận, đừng trách lão tử không nể tình phụ thân đã chết của ngươi!” Triệu Hùng cười sằng sặc, roi da trong tay khẽ gõ nhịp lên bắp tay cuồn cuộn gân xanh.
“Ca ca!”
Một tiếng gọi yếu ớt vang lên từ phía sau. Thiếu niên 14 tuổi Vệ Cảnh gầy nhom, tay trái bị gãy biến dạng treo lủng lẳng do bị cai lệ đánh đập mười năm trước, hộc tốc chạy đến chắn trước mặt Vệ Thương. Ánh mắt thiếu niên đầy tơ máu và sự u uất, nhưng vẫn cố gắng bảo vệ ca ca.
“Triệu đầu mục! Tay trái của ca ca tôi bị thương nặng do sập đá hôm qua... Xin ngài cho phép tôi gánh vác một nửa định mức của huynh ấy! Tôi sẽ đào thêm hai mươi lăm khối thạch trận!” Vệ Cảnh run rẩy cầu xin, đôi mắt đầy vẻ khẩn cầu.
“Cút ra! Đồ phế vật cụt tay!” Triệu Hùng vung chân đá thẳng vào ngực Vệ Cảnh, khiến thiếu niên gầy yếu văng ra xa, ngã nhào xuống đất bụi cát hộc máu mồm. “Một lũ phế mạch rác rưởi mà cũng bày đặt tình nghĩa huynh đệ? Muốn gánh vác thay? Được thôi! Hôm nay nếu hai anh em ngươi không nộp đủ một trăm khối thạch trận hoàn chỉnh, lão tử sẽ thiêu sống đứa em trai này của ngươi trước mặt ngươi!”
Sát ý trong lòng Vệ Thương bùng lên kịch liệt đến mức vết sẹo phong ấn lồng ngực rỉ máu vàng kim nhạt bắt đầu nóng rát dữ dội dưới lớp ngụy trang hương hỏa. Anh tiến lên đỡ Vệ Cảnh dậy, khẽ lau vệt máu trên khóe môi đường đệ.
“Đừng lo, ca ca tự có cách.” Vệ Thương thì thầm vào tai Vệ Cảnh, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Triệu Hùng đang đắc ý cười lớn trên bục đá.
Anh dắt Vệ Cảnh đi sâu vào đường hầm tối tăm của mỏ khoáng số 9. Tiếng cuốc đá vang lên rầm rập khắp hầm mỏ ngập tràn oán khí đen ngòm.
...
*Ầm... Ầm... Ầm!*
Đến giữa trưa, khi hàng ngàn phu mỏ đang mồ hôi nhễ nhại đào bới sâu dưới lòng đất, một tiếng nổ trầm đục đột ngột vang lên từ sâu trong địa mạch của mỏ khoáng số 9.
Mặt đất dưới chân Vệ Thương chấn động dữ dội. Những vết nứt địa mạch tự nhiên khổng lồ bắt đầu rạn rộng ra trên các vách đá hầm mỏ, phun ra những luồng khí độc địa mạch màu xám tím bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc.
“Sập hầm! Địa mạch bạo tẩu rồi! Chạy mau!”
Tiếng gào thét kinh hoàng vang lên khắp nơi. Hàng ngàn tạp dịch phế mạch hoảng loạn vứt bỏ cuốc xẻng, giẫm đạp lên nhau để tháo chạy về phía lối ra duy nhất của hầm mỏ số 9. Đá tảng từ trên trần hầm liên tục rơi xuống rầm rầm, đè nát nhục thân của những kẻ chạy chậm dưới đất.
“Vệ Cảnh! Chạy mau!” Vệ Thương hét lớn, vung cánh tay phải kéo mạnh Vệ Cảnh đang lảo đảo chạy về phía trước.
Nhưng tai nạn ập đến quá nhanh. Một khối đá trận khổng lồ nặng hàng vạn cân từ trần hầm đột ngột sập xuống ngay trước mặt hai anh em, ngăn cách hoàn toàn lối ra của hầm mỏ số 9. Tiếng đất đá sụp đổ rầm rầm vang dội khắp không gian tối tăm, bụi đất xám xịt bốc lên mù mịt che khuất hoàn toàn ánh sáng lờ mờ của đuốc lò.
“Cứu tôi với! Lối ra bị chặn rồi!” Vệ Cảnh gào thét trong tuyệt vọng khi đất đá sạt lở đè nặng lên chân trái của thiếu niên, giam cầm anh sâu dưới lòng đất tối tăm.
Ở phía bên kia vách đá đổ nát, tiếng của Triệu Hùng vang lên đầy tàn nhẫn và dứt khoát: “Mẹ kiếp! Sập hầm số 9 rồi! Đóng chặt cửa sắt lối ra lại ngay! Không được để khí độc địa mạch bạo tẩu lan ra ngoài làm hỏng các mỏ thạch trận khác! Lũ tạp dịch phế vật bên trong chết thì thôi, bảo vệ thạch khoáng quan trọng hơn!”
“Triệu đầu mục! Vẫn còn hàng chục người đang bị kẹt bên trong! Cứu chúng tôi với!” Tiếng van xin thảm thiết của các phu mỏ vang lên nghẹn ngào bên kia vách đá sụp, nhưng đáp lại họ chỉ là tiếng rầm rầm nặng nề của cánh cửa sắt khổng lồ bị đóng sập hoàn toàn cách ly bên ngoài.
Khí độc địa mạch màu xám tím bắt đầu khuếch tán dữ dội từ kẽ nứt sâu dưới lòng đất, bao phủ lấy căn hầm tối tăm. Vệ Cảnh bị đè chặt dưới đá tảng hít phải độc khí, gương mặt gầy gò nhanh chóng tím tái, hơi thở yếu ớt dần rồi ngất lịm đi.
Vệ Thương đứng trong màn sương độc màu xám tím, mắt trái rực lên ánh sáng vàng kim tàn bạo của cổ thần. Anh biết, nếu dùng sức mạnh cơ bắp phàm nhân thuần túy để đẩy khối đá tảng nặng hàng vạn cân này, anh không chỉ thất bại mà còn khiến vách hầm sạt lở lần hai đè nát nhục thân phế mạch của mình.
Anh phải dùng đến công cụ phá đất đặc biệt của mình.
Vệ Thương lùi lại một bước, rút từ sau lưng ra chiếc Xẻng sắt cũ của Tô lão đầu—chiếc xẻng rỉ sét bám đầy bụi đất nghĩa trang mộ cổ. Anh ngưng thở hoàn toàn, vận chuyển một tia huyết khí nhỏ từ lồng ngực rỉ máu vàng truyền thẳng vào cán xẻng rỗng ruột để kích hoạt ẩn trận phá đất khắc chìm trên lưỡi xẻng rỉ sét.
*Vù...*
Lưỡi xẻng rỉ sét đột ngột phát ra một luồng sáng xám đen nhạt nhẽo vô thanh.
Vệ Thương vung xẻng, đâm mạnh lưỡi xẻng vào khe hở của khối đá trận khổng lồ đang đè nặng lên chân Vệ Cảnh. Nhờ ẩn trận phá đất kích hoạt, lưỡi xẻng sắt rỉ sét dễ dàng đào xuyên qua các lớp đá trận cứng nhất như đâm vào đất bùn mềm mại, hoàn toàn không gây ra một tiếng động lớn hay dao động linh lực nào ra bên ngoài.
Tuy nhiên, tảng đá khổng lồ quá nặng, sức tàn phá của thần lực rò rỉ cắn trả khiến cán gỗ cũ kỹ của chiếc xẻng sắt xuất hiện những vết nứt mẻ nghiêm trọng kêu răng rắc gãy vỡ nhẹ. Kinh mạch tay phải của Vệ Thương bị chấn động mạnh cắn trả, máu đỏ tươi phàm nhân tươm ra rỉ đỏ cả lớp vải thô quấn tay.
“Ca ca... nóng quá... tôi không thở được...” Vệ Cảnh rên rỉ yếu ớt trong cơn mê sảng, khí độc địa mạch đang gặm nhấm sinh mệnh lực mỏng manh của thiếu niên.
Thời gian không còn nhiều. Khí độc địa mạch bốc lên nghi ngút che khuất tầm nhìn thần thức.
Vệ Thương nhắm mắt trái vàng kim lại, kích hoạt Địa Mạch Ẩn Thân Chiêu—bí thuật hòa nhập hơi thở bản thân vào địa mạch đất đá nghĩa trang mộ cổ học từ Tô lão đầu.
Trong chớp mắt, thần thức của anh lan tỏa ra ngoài nhục thân phàm nhân, hòa nhập hoàn toàn vào cấu trúc địa thạch của hầm mỏ số 9. Anh không dùng mắt để nhìn, mà dùng thần giác nhạy bén để cảm nhận dòng chảy năng lượng của địa thạch đang đè nén xung quanh. Trong bóng tối mù mịt bụi đất, anh nhìn thấy rõ ràng các đường rạn nứt tự nhiên chạy dọc theo khối đá trận khổng lồ sập đổ.
Đây chính là quy luật trận pháp địa mạch rạn nứt tự nhiên.
“Trận nhãn rạn nứt nằm ở góc Tây Bắc!”
Vệ Thương mở mắt dứt khoát. Anh vung chiếc Xẻng sắt cũ của Tô lão đầu, chọc mạnh lưỡi xẻng găm thẳng vào đúng điểm yếu trận nhãn rạn nứt của khối đá tảng khổng lồ.
*Rắc... Rắc... Rắc...*
Khối đá tảng nặng hàng vạn cân không cần đẩy bằng sức mạnh vật lý khổng lồ, tự động rạn nứt thành trăm mảnh nhỏ vỡ vụn dưới tác động chính xác của ẩn trận phá đất găm trúng lõi.
Vệ Thương vứt xẻng sắt nứt mẻ xuống đất, vội vã dùng cánh tay phải bế thốc Vệ Cảnh đang bất tỉnh nhân sự lên bả vai gầy gò của mình hộc tốc chạy ra ngoài.
Nhưng ngay khi anh cúi xuống nhặt lại chiếc xẻng sắt cũ rỉ sét sát kẽ nứt địa mạch sâu nhất dưới lòng đất hầm mỏ số 9, mắt trái vàng kim của anh đột ngột khựng lại cực hạn.
Sâu dưới lòng kẽ nứt địa thạch vừa bị sập lở bộc phát, một luồng ánh sáng đỏ thẫm tà dị nhạt đang âm thầm nhấp nháy phát sáng rực rỡ trong bóng tối đen ngòm. Đó là một túi bột đá trận cổ đại lấp lánh như cát máu khô, tỏa ra một luồng linh cơ nguyên thủy dồi dào tột độ dội thẳng vào lồng ngực rỉ máu của anh.
Đây chính là Cổ Trận Thần Sa—bột đá trận cổ đại rò rỉ chứa linh cơ nguyên thủy thái cổ!
Trong thức hải của anh, ý chí cổ thần Hoang Vương đột ngột gầm rú điên cuồng đầy thèm khát: “Cổ thạch... Đó là máu hóa thạch của ta... Hãy nuốt chửng nó... Ta sẽ ban cho ngươi sức mạnh bất tử...”
Vệ Thương nén đau đớn dữ dội lồng ngực rỉ máu, nhanh chóng dùng bàn tay trái dập nát bốc một nắm Cổ Trận Thần Sa giấu chặt vào chiếc túi vải thô bẩn thỉu rách nát giắt bên hông áo tạp dịch xám, rồi cõng Vệ Cảnh lẩn trốn qua các đường hầm mỏ bỏ hoang sâu dưới lòng đất thoát hiểm nhanh chóng hướng về phía lối ra.
...
Bên ngoài lối ra hầm mỏ số 9, khói bụi xám xịt bốc lên nghi ngút từ khe cửa sắt khép chặt.
Triệu Hùng đứng chắp tay sau lưng bục đá cao, khóe miệng nhếch lên nụ cười đầy tàn nhẫn khi nghĩ đến việc hai anh em Vệ Thương đã bị chôn sống chết ngạt hoàn toàn sâu dưới lòng đất tối tăm hầm mỏ số 9 sập hầm.
“Triệu đầu mục! Cửa sắt... cửa sắt bị đập vỡ rồi!”
Một tiếng hét kinh hoàng của lính gác Hình đường vang lên phá vỡ bầu không khí im lặng.
Triệu Hùng giật mình xoay người nhìn lại. Cánh cửa sắt khổng lồ nặng hàng ngàn cân bảo vệ lối ra hầm mỏ số 9 đột ngột bị đập nứt vỡ rạn nứt rầm rầm từ bên trong.
*Rầm! Quyềnh!*
Cánh cửa sắt khổng lồ bị đá văng ra ngoài đất cát bụi bặm mù mịt. Từ trong màn sương độc màu xám tím dày đặc bốc lên lưu huỳnh nồng nặc, thân ảnh gầy gò khoác áo tạp dịch xám rách nát bám đầy bụi đất của Vệ Thương từ từ bước ra ngoài ánh sáng mặt trời.
Anh cõng trên bả vai đường đệ Vệ Cảnh đang thở dốc yếu ớt nhưng mạng sống tạm thời bảo toàn an toàn. Trên tay phải của Vệ Thương đang cầm chiếc Xẻng sắt cũ của Tô lão đầu—chiếc xẻng sắt rỉ sét giờ đây đã bị nứt mẻ cán gỗ nghiêm trọng rỉ máu đỏ tươi phàm nhân thấm đẫm lưỡi xẻng.
Triệu Hùng trợn tròn hai mắt kinh hoàng dã man nhìn Vệ Thương đứng bất động trước mặt mình.
Gã không thể tin nổi vào mắt mình. Làm sao một tên phế mạch tạp dịch đan điền bị phế vỡ hoàn toàn, tay trái bị thương nặng nứt xương lại có thể một mình đào xuyên qua hàng vạn khối đá tảng sập hầm mỏ số 9 khổng lồ chặn lối ra chỉ trong vòng nửa canh giờ ngắn ngủi nghẹt thở?
Ánh mắt tham lam, nghi ngờ tột cùng của Triệu Hùng từ từ khóa chặt vào chiếc Xẻng sắt cũ rỉ sét nứt mẻ trong tay Vệ Thương. Gã nhận ra chiếc xẻng sắt cũ này chắc chắn không phải công cụ khai thác thông thường, mà là một pháp bảo phá đất cấm kỵ cực kỳ quý hiếm ẩn giấu trận pháp cổ xưa của gia tộc Vệ thị còn sót lại.
Triệu Hùng tiến lên một bước, vung cây roi da trâu thấm muối thô bạo lực lên không trung phát ra tiếng chát chúa xé gió rít gào đầy sát khí dữ dội dọa nạt.
Gã nhìn chằm chằm vào Vệ Thương với ánh mắt tham lam hung ác cực hạn, giọng nói khàn khàn đầy vẻ thèm khát cướp đoạt di vật bảo vật gia tộc cấm kỵ lật tẩy bí mật:
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!