Huyết Chiến Sơn Mạch
Gió từ sa mạc Linh Châu thổi tới, mang theo cái nóng hầm hập của cát bỏng quyện chặt lấy màn sương đen kịt, lạnh lẽo của Hắc Vân sơn mạch. Sự giao thoa giữa hai luồng khí tức ấy tạo nên một trận cuồng phong u tối, gào rít qua những khe đá nhọn hoắt như những lưỡi đao vô hình.
Trên rìa vách đá dựng đứng, Vệ Thương đứng sừng sững trong tà áo choàng đen rách nát. Anh vừa gượng dậy sau khi gửi Vệ Ninh vào sâu trong một hang đá rêu phong hẻo lánh khuất tầm nhìn phía sau. Thân hình thiếu niên mười bảy tuổi gầy gò, tiều tụy, nhưng đứng thẳng như một cột mốc rỉ máu giữa đất trời hoang vu.
Nhục thân của anh lúc này đã rách nát đến cực hạn. Kinh mạch tứ chi bị tàn phá bởi bão cát không gian của Sinh Tử môn, bả vai trái gãy xương nhức nhối tột cùng, mỗi một nhịp thở đều kéo theo cơn đau thấu xương tủy. Trước ngực anh, vết sẹo phong ấn hình chữ Vạn của Trận tâm rách nát Vô Cực vừa được vá tạm bằng Thần thạch ngũ sắc vụn đang không ngừng phập phồng tà dị. Mặc dù màng ánh sáng ngũ sắc nhạt đã tạm thời ngăn dòng máu vàng kim rò rỉ, nhưng hơi nóng rát bỏng vẫn cuồn cuộn bốc lên bên trong, thiêu đốt tâm can anh hằng khắc. Cánh tay phải của anh—thứ đã vĩnh viễn hóa thạch vàng cổ hoàn toàn—lạnh ngắt như một khối sắt ngàn năm, buông thõng bất động và mất đi mọi cảm giác phàm trần. Mắt trái vĩnh viễn mang màu vàng kim nhạt của cổ thần đang rỉ ra một vệt lệ máu ròng ròng, nhức nhối như bị kim nung đâm thẳng vào nhãn cầu.
Anh nhìn xuống thung lũng biên cương phía dưới.
Dưới bãi cát vàng lộn lội đất đá, Tần Hoài đang bị vây chặt giữa hàng chục tu sĩ Mộ Dung thế gia mặc giáp sắt viền xanh ngọc bích. Trận thế của chúng vô cùng systematic và lạnh lùng, liên tục phóng ra những luồng kiếm khí màu xanh ngọc bích sắc bén để siết chặt vòng vây. Tần Hoài quỳ một gối dưới đất bùn, bả vai phải bị chém rách sâu gãy xương rỉ máu đỏ tươi xối xả nhuộm đỏ chiếc áo xám rách nát. Bàn tay phải của gã bị linh độc ăn mòn đen sạm, run rẩy kịch liệt đến mức không thể cử động. Gã chỉ còn biết dùng tay trái còn lành lặn nắm chặt lấy chuôi của thanh Trận kiếm rỉ sét.
Thế nhưng, thanh kiếm gãy ấy lúc này đã nứt rạn nghiêm trọng. Những vết nứt vỡ mới xuất hiện dọc theo thân kiếm rỉ sét, phát ra những tiếng kêu *rắc... rắc...* khô khốc dưới áp lực linh áp của đối thủ, chực chờ nổ tung thành trăm mảnh vụn sắt bất cứ lúc nào.
"Chỉ là một phế mạch kiến hôi, ngoan ngoãn quỳ xuống chịu trói để chấp sự Mộ Dung Hải xử lý, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây!"
Tên thủ lĩnh tiểu đội truy binh—một tu sĩ Luyện Khí tầng 9 đỉnh phong—cười lạnh ngạo nghễ. Gã vung tay ra hiệu, bốn tên hộ vệ lân cận lập tức tiến lên, kiếm quang màu xanh ngọc bích trên tay chúng bùng cháy dữ dội, chuẩn bị tung đòn quyết định chém đứt tay chân của Tần Hoài.
"Kiếm gãy... nhưng kiếm ý của ta chưa gãy!" Tần Hoài nghiến răng gầm lên, máu tươi tràn ra khóe môi. Gã cố gắng vận chuyển phế mạch, dẫn dắt luồng kiếm khí màu xám tro rách nát cuối cùng bùng lên quanh lưỡi kiếm nứt rạn, quyết tử một phen.
Trên vách đá, Vệ Thương hít một hơi sâu. Anh biết, nếu mình không ra tay ngay lập tức, Tần Hoài chắc chắn sẽ chôn thây tại đây. Nhục thân anh tuy kiệt quệ, đan điền bị phế vỡ hoàn toàn không thể vận hành linh lực chính thống, nhưng anh vẫn còn ý chí sắt đá phàm nhân và sức mạnh cấm kỵ của trận pháp nhục thân.
"Cổ thần Hoang Vương... nếu ngươi muốn nhục thân gác trận nhãn này tồn tại... thì đừng có quấy nhiễu thức hải của ta lúc này!"
Vệ Thương thầm ra lệnh trong lòng. Mắt trái vàng kim của anh khẽ co rút lại. Anh lăn mình xuống dốc đá dốc đứng, bỏ qua cơn đau xé rách của bả vai trái gãy xương, lướt nhanh như một bóng ma trong đêm sương mù hướng thẳng về phía chiến trường.
*Hưu!*
Sự xuất hiện đột ngột của một bóng đen đẫm máu từ trên vách đá lao xuống khiến tiểu đội truy binh Mộ Dung gia kinh hãi.
"Kẻ nào?" Tên thủ lĩnh hét lên, vội vã xoay người. Khi nhìn thấy mắt trái màu vàng kim nhạt và cánh tay phải hóa thạch vàng cổ của Vệ Thương, gã lập tức trợn tròn mắt. "Là tên tạp dịch mang cánh tay vàng! Hắn tự dẫn xác đến rồi! Bắt sống hắn!"
Hai tên hộ vệ Luyện Khí tầng 8 lập tức chuyển hướng, vung kiếm chém ra hai luồng kiếm khí màu xanh ngọc bích sắc bén xé rách không khí, lao thẳng về phía Vệ Thương.
Vệ Thương không hề thối lui. Anh biết rõ giới hạn nhục thân phàm nhân của mình lúc này không thể đỡ trực diện đòn đánh tầm xa. Anh nghiêng người tránh né, nhưng do bả vai trái gãy xương nhức nhối làm giảm tốc độ di chuyển, luồng kiếm khí thứ hai vẫn chém sạt qua vai trái của anh, xé rách lớp vải choàng đen, để lại một vết chém sâu hoắm rỉ máu đỏ tươi phàm nhân.
*Phốc!*
Cơn đau kịch liệt khiến Vệ Thương lảo đảo ngã gục xuống đất cát lầy lội. Thế nhưng, đây chính là chiến thuật của anh.
Ngay khi nhục thân chạm đất, bàn tay trái phàm nhân bị thương nặng dập nát quấn vải thô đẫm máu đỏ của anh đập mạnh xuống đất cát sơn mạch. Nơi anh đập tay xuống chính là một điểm rạn nứt địa mạch chứa thổ linh cơ dồi dào mà anh đã định vị chính xác bằng Hỗn Độn Trực Giác từ trước.
"Huyết Trận Thủ... Địa Mạch Khống Trận Thuật! Khởi!"
Vệ Thương gầm lên qua kẽ răng bật máu. Anh dùng tay trái đẫm máu tươi phàm nhân vẽ cực nhanh năm đường trận văn cốt lõi trực tiếp lên thềm đá rạn nứt dưới đất cát. Máu đỏ tươi tươm qua lớp vải thô, thấm sâu vào các kẽ đá rêu phong, kích hoạt hệ thống mạch trận ngầm của sơn mạch.
*Oong! Ầm! Ầm!*
Mặt đất thung lũng đột ngột chấn động dữ dội. Từ dưới lòng đất cát, các vòng tròn trận văn màu đỏ thẫm lan rộng với tốc độ kinh hoàng, bao phủ toàn bộ phạm vi mười trượng xung quanh tiểu đội truy binh Mộ Dung gia.
Một luồng áp lực vô hình, tàn bạo bộc phát từ tâm trận nhãn. Đó chính là kỹ năng̀Trọng Lực Áp Chề cực hạn.
Trong chớp mắt, trọng lực trong phạm vi trận pháp đột ngột tăng lên gấp mười lần. Không khí xung quanh trở nên đặc quánh, nặng nề như chì đúc.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Hàng loạt tiếng động khô khốc vang lên. Bốn tên hộ vệ Mộ Dung gia đang vây sát Tần Hoài lập tức bị áp lực khổng lồ đè nặng xuống đất cát. Giáp sắt trên người chúng nặng nề như núi đè, khiến xương khớp toàn thân chúng phát ra những tiếng kêu răng rắc gãy vỡ. Chúng không thể duy trì nổi ngự kiếm phi hành, những thanh phi kiếm màu xanh ngọc bích rơi leng keng xuống bùn đất, mất đi hoàn toàn linh quang. Cả bọn bị ép phải quỳ rạp xuống đất cát lầy lội, không cách nào nhấc nổi đầu dậy.
Ngay cả tên thủ lĩnh Luyện Khí tầng 9 đỉnh phong cũng bị luồng trọng lực vạn cân đè nặng lên bả vai. Gã quỳ một gối xuống đất, dùng thanh trường đao cắm sâu xuống đá tảng để chống đỡ nhục thân đang run rẩy kịch liệt, gương mặt tuấn tú biến dạng vì kinh hoàng tột độ.
"Trận pháp trọng lực địa mạch? Làm sao một tên phế mạch tạp dịch lại có thể kích hoạt địa trận mạnh mẽ thế này?" Gã thủ lĩnh gào lên trong đau đớn.
Để duy trì đại trận trọng lực khống chế diện rộng này, Vệ Thương phải trả một cái giá vô cùng tàn khốc. Vết thương phong ấn hình chữ Vạn trước ngực anh rạn nứt nghiêm trọng, màng ánh sáng ngũ sắc nhạt bị xé rách, rỉ ra từng dòng máu màu vàng kim đặc quánh, tỏa ra mùi hương ngọt ngào tà dị nồng nặc. Cánh tay phải hóa thạch vàng của anh đột ngột xuất hiện thêm các vết nứt rỉ máu vàng kim lớn, bộc phát một luồng nhiệt lượng nóng rát như bị nung đỏ hừng hực (chạm ngưỡng Giới hạn chịu đựng của linh hồn phàm nhân). Hai chân anh hoàn toàn tê liệt, run rẩy không đứng vững.
"Tần huynh... ra tay!" Vệ Thương khàn giọng hét lớn, máu tươi lẫn máu vàng trào ra từ khóe môi.
Tần Hoài nằm ngoài tâm trận nhãn trọng lực nên không bị ảnh hưởng nặng nề. Chứng kiến Vệ Thương mạo hiểm mạng sống khống chế đối thủ, gã kiếm tu phế mạch gầm lên một tiếng đầy bi tráng. Gã dùng tay trái còn lành lặn nhấc thanh Trận kiếm rỉ sét nứt rạn nghiêm trọng lên.
Thế nhưng, lưỡi kiếm gãy rỉ sét của Tần Hoài lúc này đã xuất hiện thêm các vết nứt vỡ mới chực chờ nổ tung, không thể chịu nổi một đòn chém sát mạnh mẽ nào nữa.
Vệ Thương nghiến chặt răng, kéo lê thân thể tê liệt lết đến sát bên cạnh Tần Hoài. Anh cắn rách đầu ngón tay trái phàm nhân đẫm máu đỏ, vung tay vẽ nhanh các đường trận văn phong hệ rực rỡ trực tiếp lên lưỡi kiếm gãy rỉ sét của Tần Hoài.
"Huyết Trận Thủ... Huyền Cực Kiếm Trận gia trì!"
Máu tươi chứa một tia thần lực rò rỉ thấm sâu vào các vết rỉ sét và rạn nứt trên lưỡi kiếm gãy. Trong chớp mắt, thanh Trận kiếm rỉ sét bùng cháy lên luồng ánh sáng đỏ rực rỡ sát khí thái cổ, tạm thời khóa chặt các vết nứt vỡ, giải phóng một luồng kiếm ý sắc bén xé gió gào rú vang dội.
*Hưu!*
Tần Hoài vung kiếm chém ra một đòn quyết định. Luồng kiếm khí màu đỏ rực mang theo tốc độ xé gió cực hạn của Huyền Cực Kiếm Trận lao thẳng về phía tên thủ lĩnh đang bị trọng lực găm chặt dưới đất cát.
*Phốc! Xoẹt!*
Lưỡi kiếm gãy bén nhọn chém đứt hoàn toàn hộ thể linh giáp và chém đôi nhục thân của gã thủ lĩnh Mộ Dung gia ngay tại chỗ. Máu tươi bắn xối xả lên những tảng đá xám đen của sơn mạch.
Ba tên hộ vệ còn lại thấy thủ lĩnh bị chém chết dứt khoát, đại trận trọng lực bắt đầu suy yếu do Vệ Thương kiệt lực, chúng lập tức hoảng hốt thu hồi phi kiếm rách nát, lết thân thể rệu rã trốn chạy trối chết vào màn sương đen của núi sâu.
"Tần... Tần huynh..." Vệ Thương đổ gục xuống đất cát lầy lội bên cạnh bệ đá, lồng ngực gầy gò phập phồng dữ dội, máu vàng rỉ ra thấm đẫm bãi cát nóng dưới chân.
Tần Hoài cũng kiệt lực ngã quỵ bên cạnh anh, thanh Trận kiếm rỉ sét trên tay gã khẽ run lên bần bật, các vết nứt vỡ rạn nứt rộng thêm nghiêm trọng, linh tính kiếm ý gần như tiêu biến hoàn toàn.
Thế nhưng, ngay trước khi tên thủ lĩnh Mộ Dung gia trút hơi thở cuối cùng dưới đất cát đẫm máu, bàn tay đứt lìa của gã đột ngột dùng chút tàn lực cuối cùng bóp nát một viên ngọc phù màu xanh lục giấu trong tay áo. Đó là một viên truyền âm phù mật tông.
*Phốc!*
Ngọc phù nổ tung thành một luồng sương mù xanh ngọc bích nhạt, truyền đi một làn sóng thần thức dồn dập mang theo giọng nói khàn khàn rách nát của gã thủ lĩnh vang vọng vào không trung sa mạc:
"Mộ Dung Hải... chấp sự... Vệ Thương... mang cánh tay vàng... đang ở biên giới Hắc Vân sơn mạch... tọa độ..."
Luồng sương xanh bốc cháy thành tro bụi, gửi đi tín hiệu chí mạng về phía bản gia thế gia ở Linh Châu.
Vệ Thương quỳ gục trên đất bùn lầy lội, mắt trái vàng kim nhạt rỉ lệ máu ròng ròng nhìn theo luồng tro tàn truyền âm phù biến mất vào không trung sa mạc. Phong ấn trước ngực anh rạn nứt dữ dội rỉ máu vàng kim nhạt bỏng rát cực hạn, báo hiệu một cuộc vây sát dã man mới của Mộ Dung Hải sẽ giáng xuống sơn mạch trong vòng vài canh giờ tới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!