Thần Thức Trốn Chạy
Bóng tối bên trong mật thất ngầm dưới sàn xe hàng ngột ngạt đến mức tưởng như có thể vắt ra dầu. Mùi đồng rỉ sét, mùi gỗ mục ẩm mốc quyện chặt lấy mùi cát bụi sa mạc khô khốc, tạo thành một thứ chướng khí bóp nghẹt buồng phổi.
Vệ Thương nằm áp sát vào tấm ván sàn lạnh lẽo, nhục thân phế nhân của anh bất động như một khúc gỗ mục. Bên cánh tay phải—thứ đã vĩnh viễn hóa thạch vàng cổ hoàn toàn sau khi bộc phát Kim Cương Thần Lực phá vỡ Sinh Tử môn—lạnh ngắt và mất đi mọi cảm giác phàm trần. Nó đè nặng xuống nền ván như một khối thiết sắt ngàn năm. Trong khi đó, bàn tay trái bị thương nặng dập nát quấn vải thô rỉ máu đỏ tươi phàm nhân hoàn toàn tê liệt, chỉ có thể run rẩy một cách vô lực hờ hững đặt lên lồng ngực gầy gò.
Nơi lồng ngực ấy, vết thương rách nát của phong ấn Trận tâm rách nát Vô Cực vừa được vá tạm thời bằng Thần thạch ngũ sắc vụn đang không ngừng phập phồng. Mặc dù màng ánh sáng ngũ sắc nhạt đã tạm thời ngăn dòng máu vàng kim tà dị rò rỉ, nhưng mỗi một nhịp đập cộng hưởng với cổ thần Hoang Vương sâu dưới địa mạch vẫn truyền đến những cơn nóng rát như thiêu đốt tận xương tủy.
Ngay bên cạnh anh, Vệ Ninh nằm lịm đi. Thân hình thiếu nữ gầy gò, kinh mạch bẩm sinh héo úa liên tục rò rỉ sinh mệnh lực khiến nàng chìm sâu vào cơn hôn mê vô tri. Gương mặt nhỏ nhắn nhợt nhạt của muội muội dán chặt vào vai trái gãy xương nhức nhối của Vệ Thương, hơi thở mỏng manh như tơ trời.
*Hưu...*
Đột ngột, một luồng sáng màu vàng nhạt, tà dị xuyên qua khe hở nhỏ hẹp của sàn gỗ, rọi thẳng vào mắt trái vĩnh viễn mang màu vàng kim nhạt của Vệ Thương.
Đó là luồng sáng từ mảnh vỡ Linh Lung Tâm Kính—pháp bảo soi chiếu thức hải của gã chấp sự Mộ Dung thế gia đang đứng ngay trên đầu anh. Luồng sáng vàng nhạt kia mang theo một thứ uy áp Trúc Cơ Kỳ vô hình, quét sát sạt qua mí mắt Vệ Thương, khiến vết sẹo hình chữ Vạn trước ngực anh bắt đầu phản ứng, nhấp nháy ánh đỏ tà dị dưới lớp ngụy trang.
"Kỳ lạ..." Giọng nói của gã chấp sự Mộ Dung gia truyền xuống qua kẽ gỗ, đầy vẻ nghi ngờ. "Mùi oán khí cổ xưa ở khu vực này rất đậm... nhưng sao la bàn lại không phát hiện dao động linh lực chủ động nào?"
Thiết Tùy đứng bên cạnh, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên cổ, vội vàng giải thích cứu nguy: "Chấp sự bớt giận! Xe hàng này chở toàn phế thạch trận rách nát thu gom từ nghĩa trang cổ Trận Châu, oán khí tích tụ vạn năm nên mới có mùi tà dị như vậy thôi ạ! Không có người ẩn nấp đâu!"
"Hừ, phế thạch trận? Để tự ta kiểm tra!"
Gã chấp sự hừ lạnh một tiếng đầy tàn nhẫn. Sức nặng của gã tu sĩ Trúc Cơ Kỳ khiến những tấm ván gỗ khẽ cong xuống, ép sát vào bả vai trái gãy xương của Vệ Thương.
*Rắc... rắc...*
Tiếng gỗ sồi chịu lực nặng nề vang lên khô khốc. Qua khe hở rộng chưa đầy nửa ngón tay, Vệ Thương nhìn thấy gã chấp sự vung ngược thanh trường đao hộ thân lấp lánh linh quang màu xanh ngọc. Lưỡi đao sắc bén hướng thẳng xuống khe ván gỗ ngầm, chuẩn bị đâm mạnh xuống để thăm dò mật thất.
Nếu lưỡi đao kia đâm xuống, không chỉ mật thất ngầm bị bại lộ, mà Vệ Ninh đang hôn mê bên cạnh chắc chắn sẽ bị kiếm khí xé rách nhục thân phàm nhân yếu ớt.
Vệ Thương biết, nhục thân phế mạch của anh lúc này không thể vận hành bất kỳ luồng linh lực chính thống nào để phòng ngự. Anh chỉ có hai lựa chọn: Hoặc nằm im chịu chết, hoặc phải mượn lực lượng cấm kỵ của cổ thần.
"Phải ra tay..."
Ý nghĩ vừa lóe lên, mắt trái màu vàng kim nhạt của Vệ Thương đột ngột co rút lại thành một đường thẳng đứng như mắt dã thú. Anh không thể dùng sức mạnh vật lý của cánh tay phải hóa thạch vàng để phá vỡ sàn xe, vì như vậy sẽ làm nổ tung toàn bộ xe hàng, khiến cả anh và muội muội rơi vào vòng vây của hàng chục tu sĩ thế gia bên ngoài.
Biện pháp duy nhất là tấn công tinh thần.
Vệ Thương tập trung toàn bộ thần thức đang kiệt quệ vào mắt trái. Sâu trong thức hải xám xịt, ngai vàng đá khổng lồ giam giữ vị cổ thần Hoang Vương đột ngột chấn động. Luồng sương mù màu vàng kim nhạt cuồn cuộn bốc lên, mang theo oán niệm vạn năm tàn bạo của cổ tộc.
*Oong!*
Ngay khi lưỡi đao của gã chấp sự Mộ Dung gia chuẩn bị đâm xuống sàn xe gỗ, Vệ Thương nhìn thẳng qua khe gỗ, kích hoạt Thần Thức Chấn Nhiếp cực hạn.
Một luồng sóng xung kích vô hình, mang theo sát ý thái cổ ngập trời phóng ra từ mắt trái của anh, xuyên qua khe gỗ đập thẳng vào linh hồn của gã chấp sự.
*Phốc!*
Gã chấp sự Mộ Dung gia đột ngột khựng lại giữa không trung. Lưỡi đao cách sàn gỗ chỉ còn một phân bỗng chốc đông cứng. Gương mặt gã biến dạng vì đau đớn tột cùng, đôi mắt trợn trừng lộ rõ vẻ kinh hoàng tột độ như vừa nhìn thấy một vị ma thần thái cổ bước ra từ vực sâu vạn trượng.
Thần thức của gã bị oán niệm khổng lồ của Hoang Vương bóp nát trong tích tắc. Gã hộc ra một ngụm máu đầu đen ngòm, lảo đảo lùi lại ba bước, thanh trường đao trong tay rơi leng keng xuống sàn xe.
Cùng lúc đó, Vệ Thương phải chịu phản phệ kịch liệt. Mắt trái của anh đau nhức dữ dội như bị kim nung đâm thẳng vào nhãn cầu, máu tươi ròng ròng chảy ra từ khóe mắt, nhuốm đỏ một bên mặt xám xịt. Phong ấn trước ngực rạn nứt nhẹ, rỉ ra một tia máu vàng kim nhạt bỏng rát.
"Có biến!" Đám hộ vệ Mộ Dung gia xung quanh lập tức kinh hãi hét lên khi thấy chấp sự đột ngột hộc máu thương nặng.
Đúng lúc cục diện hỗn loạn cực hạn, bão cát sa mạc nóng bỏng bên ngoài đột ngột rít gào dữ dội. Từ trong màn cát vàng mịt mù che khuất ánh mặt trời, một luồng kiếm ý màu xám tro rách nát bùng phát như sấm sét.
*Hưu!*
Một bóng người khoác trường bào xám rách bám đầy bụi đất sa mạc lao ra với tốc độ kinh hoàng. Đó chính là Tần Hoài—kiếm tu phế mạch tưởng như đã chôn thây dưới bão cát không gian của Sinh Tử môn.
Tần Hoài vung thanh Trận kiếm rỉ sét nứt rạn đầy vết rạn nứt bằng tay trái còn lành lặn. Thanh kiếm gãy rỉ sét bộc phát một luồng kiếm khí sắc bén xé gió gào rú, chém thẳng một đường hình bán nguyệt vào sảnh xe.
*Xoẹt! Phốc!*
Lưỡi kiếm gãy bén nhọn chém đứt hoàn toàn cánh tay cầm đao của gã chấp sự đang bị tê liệt thần trí. Máu tươi bắn tung tóe lên những tấm ván gỗ sồi.
"Vệ huynh! Mau đi!" Tần Hoài khàn giọng gầm lên, bả vai phải gãy xương của gã rỉ máu đỏ tươi nhuộm đỏ chiếc áo xám.
Sự xuất hiện đột ngột của Tần Hoài đã thu hút toàn bộ sự chú ý của truy binh. Các hộ vệ Mộ Dung thế gia lập tức vây quanh gã kiếm tu phế mạch, vung hàng loạt pháp bảo và kiếm khí màu xanh ngọc bích sắc bén bao phủ lấy gã.
"Chém chết tên phế mạch kiếm tu này cho ta!" Gã chấp sự mất tay gào rú điên cuồng trong đau đớn.
Vệ Thương không bỏ lỡ thời cơ ngàn năm có một. Anh dùng cánh tay phải hóa thạch vàng cổ—thứ numb hoàn toàn nhưng mang sức nặng và độ cứng của thiết thạch—như một chiếc móc sắt khổng lồ đập mạnh từ dưới gầm xe lên.
*Ầm!*
Tấm ván sàn gỗ sồi dày ba phân bị cánh tay vàng đập vỡ vụn thành trăm mảnh. Vệ Thương ôm chặt lấy Vệ Ninh bằng tay trái phàm nhân đẫm máu, lăn mình thoát khỏi mật thất ngầm chật hẹp, nhảy thẳng xuống bãi cát nóng bỏng dưới gầm xe.
Anh không hề thối lui hay bỏ chạy hèn nhát. Mắt trái chảy lệ máu ròng ròng của anh quét qua chiến trường. Anh nhìn thấy Tần Hoài đang gồng mình chống đỡ giữa vòng vây của năm tu sĩ Mộ Dung gia.
Tần Hoài cố gắng dùng Phá Không Kiếm Chỉ bằng tay phải bị linh độc ăn mòn đen sạm để dứt điểm nhanh một tên hộ vệ áp sát. Thế nhưng, giáp sắt nặng nề của đối thủ chứa trận pháp phòng ngự đã chặn đứng kiếm chỉ, phản chấn lực khiến ngón tay phải của Tần Hoài bị gãy nứt đau đớn, máu đỏ tươi rỉ ra kẽ móng.
"Vệ huynh! Đừng quản ta! Đưa Ninh nhi đi trước!" Tần Hoài gầm lên, vung Trận kiếm rỉ sét chém chặn một luồng kiếm khí xanh ngọc.
*Keng! Rắc...*
Thanh kiếm gãy rỉ sét của Tần Hoài va chạm với pháp bảo đối thủ, phát ra tiếng kêu răng rắc gãy vỡ nhẹ. Trên lưỡi kiếm vốn đã nứt rạn xuất hiện thêm những vết nứt vỡ nghiêm trọng mới, linh tính kiếm ý suy giảm rõ rệt.
Vệ Thương nghiến chặt răng đến mức bật máu môi. Anh hiểu rõ bối cảnh chiến thuật lúc này: Nhục thân anh đang rách nát, cánh tay phải tê liệt hoàn toàn, nếu lao vào cận chiến trực diện mà không có sự chuẩn bị, cả ba người đều sẽ chôn thây tại rìa sa mạc này. Anh cần phải lùi lại, đưa Vệ Ninh đến nơi an toàn, rồi tìm kiếm một vị trí địa mạch thích hợp để thiết lập địa trận khống chế hỗ trợ Tần Hoài phá vây.
"Tần huynh! Giữ mạng sống chờ ta!"
Vệ Thương khàn giọng gầm lên một câu huyết thệ. Anh ôm chặt Vệ Ninh, vận hành chút huyết lực tàn dư dưới đan điền giả dồn xuống hai chân, thi triển bộ pháp lẩn trốn, vọt thẳng về phía những hẻm đá chằng chịt của dãy Hắc Vân sơn mạch bao phủ bởi sương mù đen kịt ở phía xa.
Gió cát sa mạc nóng bỏng rít gào sau lưng anh, mang theo tiếng va chạm kim loại chói tai của kiếm khí và tiếng la hét tàn bạo của truy binh thế gia. Vệ Thương lướt đi giữa những tảng đá nhọn hoắt, bả vai trái gãy xương nhói lên từng cơn đau thấu tim mạch, lồng ngực rỉ máu vàng đỏ hỗn tạp thấm đẫm lớp áo choàng đen.
Anh chạy điên cuồng liên tục nửa dặm, vượt qua những con dốc đá dựng đứng của Hắc Vân sơn mạch, cuối cùng đặt Vệ Ninh nằm ẩn nấp an toàn sâu trong một hang đá rêu phong hẻo lánh khuất tầm nhìn.
Nhìn muội muội vẫn đang hôn mê mê sảng, Vệ Thương lau vệt lệ máu trên mắt trái vàng kim nhạt của mình. Anh xoay người đứng bên rìa vách đá, nhìn xuống thung lũng biên cương phía sau.
Dưới bãi cát vàng mịt mù, Tần Hoài đang bị vây chặt giữa hàng chục tu sĩ Mộ Dung gia mặc giáp sắt. Thanh Trận kiếm rỉ sét trong tay gã kiếm tu phế mạch rực lên những luồng kiếm khí màu xám tro yếu ớt cuối cùng, lưỡi kiếm bắt đầu xuất hiện thêm các vết nứt vỡ nghiêm trọng chực chờ nổ tung thành trăm mảnh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!