Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Bóng Ma Thế Gia

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cờ chiến màu xanh ngọc bích của Mộ Dung thế gia rít gió gào rú áp sát, mang theo sát cơ ngút trời phong tỏa toàn bộ nẻo đường trốn chạy của đoàn xe.


Trên sa mạc Linh Châu hoang vu, cát vàng cuộn lên thành những vệt dài như những con mãng xà khổng lồ đang bò trườn dưới cái nắng thiêu đốt. Thiết Tùy đứng trên mui chiếc xe đầu kéo, gương mặt mập mạp vốn luôn nở nụ cười giả lả giờ đây đã cắt không còn một giọt máu. Gã run rẩy cất mảnh đồng cổ rỉ sét chứa cổ tự Thái Cổ Thần Trận Ấn vào nhẫn trữ vật, đôi mắt hí híp lại đầy kinh hoàng nhìn về phía chân trời.


"Mẹ kiếp! Sát tinh đến rồi! Sao đám chó săn của Mộ Dung Hải lại tuần tra đến tận vùng biên cương hẻo lánh này chứ?" Thiết Tùy chửi thề một tiếng, giọng nói khàn đặc vì hoảng sợ. Gã nhảy phốc xuống bãi cát nóng, chạy xộc về phía Vệ Thương đang quỳ gục bên cồn cát.


Vệ Thương lúc này đang ôm chặt lấy Vệ Ninh. Nhục thân của anh sau khi vận hành Huyết Trận Thủ và Địa Mạch Khống Trận Thuật để nghịch chuyển bão cát lún đã kiệt quệ đến cực hạn. Kinh mạch tứ chi rách nát như những sợi tơ mướp khô, bả vai trái gãy xương nhói lên từng cơn đau thấu xương tủy. Vết sẹo phong ấn hình chữ Vạn trước ngực—nơi Trận tâm rách nát Vô Cực đang giam giữ cổ thần Hoang Vương—vừa được vá tạm thời bằng Thần thạch ngũ sắc vụn. Mặc dù màng ánh sáng ngũ sắc nhạt đã tạm thời ngăn chặn dòng máu vàng kim tà dị rò rỉ, nhưng hơi nóng bỏng rát vẫn không ngừng bốc lên, thiêu đốt tâm can anh hằng khắc.


"Vệ Thương! Nếu ngươi không muốn cả hai anh em đều bị phân thây làm củi đốt, thì mau chui vào đây!" Thiết Tùy nghiến răng, đá mạnh vào một chốt ngầm dưới gầm chiếc xe hàng thứ hai.


Một tiếng *cạch* khô khốc vang lên. Nền ván gỗ dưới gầm xe từ từ trượt ra, lộ ra một mật thất ngầm vô cùng chật hẹp, chỉ vừa đủ cho hai người nằm áp sát vào nhau. Đây là nơi Thiết Tùy dùng để cất giấu những món phế liệu trận thạch cấm kỵ thu mua lậu từ Trận Châu, xung quanh được lót bằng những lá chì dày và trận văn cách ly linh lực thô thiển.


Vệ Thương nhìn lướt qua mật thất ngầm, mắt trái vĩnh viễn mang màu vàng kim nhạt của cổ thần khẽ co rút. Anh biết, trong tình trạng nhục thân phế nhân tàn tạ lúc này, đối đầu trực diện với tu sĩ Mộ Dung thế gia chỉ có con đường chết. Anh ôm lấy thân hình gầy yếu, lạnh ngắt của Vệ Ninh, dùng chút sức tàn cuối cùng lết vào trong khoang ngầm chật hẹp. Thiết Tùy lập tức đóng sập cánh cửa sập lại, phủ lên trên một lớp cát bụi sa mạc để ngụy trang.


Bên trong mật thất ngầm, bóng tối đặc quánh và mùi đồng rỉ sét, mùi gỗ mục nồng nặc bao phủ lấy hai anh em. Không khí ngột ngạt đến mức dưỡng khí như bị rút cạn. Vệ Ninh nằm tựa vào lồng ngực Vệ Thương, hơi thở của nàng mỏng manh như sợi tơ, kinh mạch héo úa bẩm sinh vẫn đang âm thầm rò rỉ sinh mệnh lực.


*Uỳnh! Uỳnh!*


Tiếng vó của những con thú cưỡi sa mạc dẫm mạnh lên cát nóng vang lên ngay bên ngoài, rúng động cả khung xe hàng gỗ sồi. Vệ Thương nín thở. Anh biết, la bàn dò tìm hơi thở của Mộ Dung thế gia cực kỳ nhạy cảm với tà khí cổ xưa. Chỉ cần một tia thần lực rò rỉ từ lồng ngực anh thoát ra ngoài, mảnh vỡ Linh Lung Tâm Kính của chúng sẽ lập tức phát hiện.


"Phải đóng băng toàn bộ huyết dịch... phải hóa thành xác chết..."


Vệ Thương cắn chặt răng gỗ, nhắm mắt lại, điên cuồng vận hành Thái Huyền Bế Khí Thuật. Đây là bí thuật đóng băng hơi thở do tàn hồn tổ sư Thái Huyền Tử truyền thụ. Anh cưỡng ép nhịp tim đang phập phồng cộng hưởng với Hoang Vương trong thức hải phải dừng lại.


*Phịch... phịch...*


Nhịp tim của anh chậm dần, chậm dần, rồi dừng hẳn. Dòng máu đỏ tươi phàm nhân và luồng máu vàng kim tà dị đang cuộn chảy trong kinh mạch lập tức bị một luồng hàn khí thấu xương đóng băng hoàn toàn. Nhục thân của Vệ Thương trở nên lạnh ngắt, sắc mặt xám xịt không còn một tia sinh khí, hệt như một xác chết phế nhân đã nằm sâu dưới nghĩa trang mộ trận mười năm.


Thế nhưng, cái giá phải trả cho việc cưỡng ép vận hành bế khí thuật trên một nhục thân rách nát là vô cùng tàn khốc. Kinh mạch lồng ngực của anh rạn nứt dữ dội, đau đớn như bị hàng vạn chiếc kim nung đỏ đâm xuyên qua tim. Thần lực cổ thần bị đóng băng đột ngột phản phệ, rống gào trong thức hải xám xịt:


"Kẻ phàm nhân ngu xuẩn... dám đóng băng sức mạnh của ta... Ngươi muốn tự hủy nhục thân này sao?"


Vệ Thương không màng đến tiếng gầm rú của Hoang Vương. Anh dùng bàn tay trái bị thương nặng dập nát quấn vải thô đẫm máu đỏ tươi, ép chặt chiếc ngọc bội Tố Tâm trước ngực. Chiếc ngọc bội cẩm thạch rách nát—di vật duy nhất của mẫu thân—sau khi hấp thụ linh cơ của Vệ Vũ đã xuất hiện một vết nứt rạn lớn chạy dọc thân ngọc, nhưng lúc này vẫn tỏa ra một luồng hơi ấm dịu nhẹ, tịnh hóa luồng tà khí cổ thần đang chực chờ bùng phát từ vết sẹo chữ Vạn rỉ máu.


Ngay phía trên đầu anh, qua những khe hở nhỏ hẹp của sàn gỗ xe hàng, tiếng giày sắt nện xuống sàn xe vang lên rầm rập.


"Đoàn xe của Thương hội Thiết Ký, tất cả đứng yên tại chỗ!" Một giọng nói lạnh lùng, trịch thượng vang lên. Đó là tiếng của một chấp sự thuộc phân đường Mộ Dung thế gia. "Chúng ta nhận được tin báo có nghịch hành giả mang hơi thở cổ thần trốn chạy từ Trận Châu sang đây. Kẻ nào dám che giấu sẽ bị mổ xẻ kinh mạch, hiến tế cho đại trận!"


Tiếng Thiết Tùy lập tức vang lên, giọng điệu run rẩy nhưng vẫn cố giữ vẻ nịnh bợ quen thuộc của một thương nhân đen lão luyện:


"A, Mộ Dung chấp sự tôn kính! Đoàn xe nhỏ của tiểu nhân chỉ vận chuyển phế liệu trận thạch cấp thấp sang Linh Châu để kiếm chút chênh lệch linh thạch vụn thôi mà. Làm sao dám chứa chấp nghịch hành giả chứ? Đây, đây là chút lễ mọn... mong chấp sự nhận cho..."


Tiếng kim loại va chạm giòn giã của linh thạch hạ phẩm vang lên. Thế nhưng, gã chấp sự Mộ Dung gia hừ lạnh một tiếng, gạt phăng tay Thiết Tùy ra:


"Bớt nói nhảm đi! Mộ Dung Hải trưởng lão đã hạ lệnh, bất kỳ đoàn xe nào đi qua vùng biên cương này đều phải được soi chiếu bằng Linh Lung Tâm Kính. Ai dám cản trở, sát vô xá!"


*Cộp... cộp... cộp...*


Tiếng bước chân của gã chấp sự tiến lại gần chiếc xe hàng thứ hai—chiếc xe nơi Vệ Thương và Vệ Ninh đang ẩn nấp ngay phía dưới sàn gỗ. Sức nặng của gã tu sĩ Trúc Cơ Kỳ khiến những tấm ván gỗ khẽ cong xuống, đè sát vào bả vai trái gãy xương của Vệ Thương.


Vệ Thương nằm bất động trong bóng tối mật thất, mắt trái vàng kim nhạt trợn trừng nhìn qua khe hở gỗ hẹp sát sạt trên đầu. Anh nhìn thấy bốt sắt của gã chấp sự dừng lại ngay phía trên mặt mình chỉ cách một gang tay.


*Hưu!*


Một luồng sáng màu vàng nhạt, tà dị đột ngột bùng phát từ bàn tay của gã chấp sự. Gã đang cầm một mảnh vỡ Linh Lung Tâm Kính—pháp bảo soi chiếu thức hải chuyên dụng của Mộ Dung thế gia. Luồng sáng vàng nhạt từ kính soi chiếu xuyên qua các kẽ hở sàn gỗ, rà quét gắt gao khắp khoang xe chở phế liệu.


Ngay khi luồng sáng vàng nhạt quét qua, vết nứt phong ấn Trận tâm rách nát Vô Cực trước ngực Vệ Thương đột ngột phản ứng với pháp bảo soi chiếu. Thứ thần lực cổ xưa bị đóng băng dưới lồng ngực bắt đầu nhấp nháy ánh sáng đỏ nhạt dị thường, bộc phát nhiệt lượng nóng rát dữ dội như muốn thiêu cháy lớp da thịt khâu chỉ đỏ tơ tằm.


"Không được dao động... không được để lộ một tia linh lực..."


Vệ Thương cắn chặt môi đến mức bật máu tươi phàm nhân. Anh dùng bàn tay trái dập nát ép chặt ngọc bội Tố Tâm vào vết sẹo chữ Vạn rỉ máu, cưỡng ép tịnh hóa hấp thụ luồng tà khí rò rỉ trước khi ánh sáng vàng nhạt của kính soi quét trúng. Ngọc bội Tố Tâm khẽ run lên, tỏa ra luồng sáng ấm áp mờ nhạt dưới lớp áo choàng đen để triệt tiêu dao động tà tính.


Thế nhưng, mảnh vỡ Linh Lung Tâm Kính cực kỳ nhạy cảm với oán khí cổ thần. Luồng sáng vàng nhạt của nó bắt đầu co rút lại, tập trung rà quét quanh khu vực sàn gỗ của chiếc xe hàng thứ hai.


"Kỳ lạ..." Gã chấp sự Mộ Dung gia lẩm bẩm, giọng nói đầy nghi hoặc. Lão xoay nhẹ mảnh kính soi, truyền thêm một luồng linh lực Trúc Cơ Kỳ vào gương. "Mùi tà khí cổ xưa ở khu vực này rất đậm... nhưng sao la bàn lại không phát hiện dao động linh lực chủ động nào?"


Thiết Tùy đứng bên cạnh, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên cổ, vội vàng giải thích cứu nguy: "Chấp sự bớt giận! Xe hàng này chở toàn phế thạch trận rách nát thu gom từ nghĩa trang cổ Trận Châu, oán khí tích tụ vạn năm nên mới có mùi tà dị như vậy thôi ạ! Không có người ẩn nấp đâu!"


"Câm miệng! Để tự ta kiểm tra!"


Gã chấp sự lạnh lùng quát, vung tay khiến luồng sáng từ Linh Lung Tâm Kính bùng phát mạnh mẽ hơn. Luồng sáng vàng nhạt tàn bạo xuyên qua khe gỗ sàn xe, bắt đầu quét sát sạt cánh cửa gỗ của mật thất ngầm nơi Vệ Thương đang nín thở.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!