Giao Dịch Dưới Bão Cát
Lưỡi đao sắc bén ép sát cổ họng Vệ Thương, rỉ ra một vệt máu đỏ tươi phàm nhân hòa cùng cát bụi nóng bỏng.
Sức nóng của sa mạc Linh Châu như một lò nung khổng lồ, từng luồng hơi nóng phả vào mặt khiến da thịt Vệ Thương bỏng rát. Gã hộ vệ Luyện Khí Kỳ tầng 7 trợn trừng mắt nhìn vệt máu đỏ tươi vừa tươm ra từ cổ anh, rồi lại nhìn xuống ống tay áo xám rách nát đang rỉ ra thứ dịch thể màu vàng kim đặc quánh tà dị. Luồng linh lực từ lưỡi đao rỉ sét khẽ rung lên, tỏa ra sát ý lạnh người.
"Máu này... sao lại có ánh kim tà dị thế này? Ngươi là yêu nhân phương nào?" Gã hộ vệ gầm khẽ, lưỡi đao lại nhấn thêm một phân, cắt rách thêm một lớp da cổ của Vệ Thương.
Vệ Thương nằm rạp trên cát nóng, tay trái quấn vải thô đẫm máu đỏ tươi vẫn ôm chặt lấy thân hình gầy yếu của Vệ Ninh. Kinh mạch toàn thân anh đang co thắt dữ dội do phản phệ của bão cát không gian từ Sinh Tử môn. Lồng ngực anh—nơi Trận tâm rách nát Vô Cực đang phong ấn vị cổ thần Hoang Vương—phập phồng một cách tà dị, tỏa ra mùi hương ngọt ngào nồng nặc. Anh biết, nếu để gã hộ vệ này nhận ra tà khí cổ thần, cả anh và muội muội sẽ bị băm vằn ngay tại chỗ.
"Nín thở... phải đóng băng huyết dịch..." Vệ Thương thầm ra lệnh cho bản thân. Anh điên cuồng vận hành Thái Huyền Bế Khí Thuật, cưỡng ép nhịp tim cộng hưởng với Hoang Vương phải dừng lại. Một luồng khí lạnh buốt tỏa ra từ đan điền giả được vá bằng Cổ Trận Thần Sa, đóng băng hoàn toàn các mạch máu đang bạo tẩu. Sắc mặt anh trong chớp mắt trở nên xám xịt như xác chết, vệt máu vàng kim rỉ ra từ tay áo cũng ngừng chảy, chỉ còn lại vệt máu đỏ tươi phàm nhân rỉ ra từ cổ.
Thiết Tùy đứng bên cạnh, đôi mắt hí híp lại đầy gian manh. Gã khẽ phẩy chiếc quạt tròn, bước lại gần hai bước, đôi giày da dẫm lên cát nóng phát ra tiếng lạo xạo. Ánh mắt gã rà quét qua chiếc áo choàng đen rách nát đang che giấu cánh tay phải hóa thạch vàng của Vệ Thương, rồi dừng lại trên mảnh đồng cổ rỉ sét đang nằm trong bàn tay trái dập nát của anh.
"Khoan đã," Thiết Tùy lên tiếng, giọng nói khàn khàn đầy vẻ cáo già. Gã vẫy tay ra hiệu cho tên hộ vệ thu đao lại một chút. "Nhìn y phục này... quả thực là tạp dịch gác mộ của Vô Cực Trận Tông. Nhưng một phế nhân bị hủy đan điền như ngươi, làm sao vượt qua được biên giới Trận Châu đầy rẫy lính tuần tra để đến được Linh Châu này? Lại còn mang theo tàn phiến cổ tự này nữa?"
Vệ Thương ho khụ khụ kịch liệt, cố tình để máu đỏ tươi tràn ra khóe môi, làm cho thể trạng của mình trông yếu ớt đến cực hạn. Anh thều thào đáp, giọng nói khô khốc như cát bụi:
"Thiết chưởng quỹ... cứu mạng... Tôi và muội muội bị phản đồ tông môn truy sát, buộc phải nhảy vào một vết nứt không gian cổ xưa mới thoát được đến đây... Mảnh đồng cổ này... chính là thứ tôi đào được dưới mộ cổ nghĩa trang... chứa tàn văn của Thái Cổ Thần Trận Ấn... Tôi muốn dùng nó để giao dịch với ngài..."
Thiết Tùy nghe đến bốn chữ "Thái Cổ Thần Trận Ấn", đôi mắt hí đột ngột rực sáng lên tia sáng tham lam vô độ. Là một thương nhân lén lút chuyên buôn bán phế liệu trận pháp, gã hiểu rõ hơn ai hết giá trị của những cổ tự thái cổ. Nếu gã mang mảnh đồng này về Linh Châu đấu giá cho các đại thế gia luyện khí, gã có thể đổi lấy hàng ngàn viên linh thạch thượng phẩm.
"Khặc khặc, một phế vật gác mộ sắp chết khát như ngươi, giữ vật này cũng vô dụng." Thiết Tùy cười giả tạo, chìa bàn tay mập mạp đeo đầy nhẫn bảo thạch ra. "Ta là kẻ sòng phẳng. Ta cho ngươi hai gáo nước sạch, một lọ tục cốt cao loại thường để bôi vết thương, và cho hai anh em ngươi đi nhờ xe hàng đến thương trấn biên thùy. Đổi lại, đưa mảnh đồng cổ đó đây."
"Không đủ..." Vệ Thương khàn giọng cắt ngang, mắt trái vàng kim nhạt co rút lại đầy quyết liệt. "Tôi cần... Thần thạch ngũ sắc vụn..."
Thiết Tùy nghe vậy, nụ cười giả tạo trên môi lập tức tắt lịm. Gã trợn mắt, hừ lạnh một tiếng:
"Ngươi đang mơ mộng hão huyền sao? Thần thạch ngũ sắc vụn là kỳ bảo ổn định không gian thời cổ đại, dù chỉ là mảnh vụn rác thải của các thế gia luyện khí thải ra, cũng đáng giá trăm viên linh thạch hoàn chỉnh! Ngươi lấy tư cách gì để đòi hỏi thứ đó từ ta?"
"Tôi biết... đoàn xe của ngài đang vận chuyển phế liệu trận thạch từ Trận Châu sang Linh Châu..." Vệ Thương bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt Thiết Tùy, không hề có chút sợ hãi của kẻ dưới đao. "Trong đống phế liệu đó, chắc chắn có lẫn Thần thạch ngũ sắc vụn mà ngài thu mua lậu. Mảnh đồng cổ này của tôi là thật, nhưng nếu không có phương pháp giải mã trận văn ẩn giấu bên trong, ngài mang về cũng chỉ là một miếng đồng nát không đáng một xu. Tôi có thể giải mã nó cho ngài... đổi lại, tôi cần Thần thạch ngũ sắc vụn để giữ mạng cho muội muội..."
Thiết Tùy nheo mắt nhìn Vệ Thương, trong lòng thầm kinh ngạc trước sự trấn tĩnh tột độ của thiếu niên này. Gã xoay xoay chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay, đang phân vân có nên trực tiếp giết người cướp của hay không. Thế nhưng, đúng lúc sát ý trong đầu gã vừa nhen nhóm, bầu trời sa mạc đột ngột biến đổi.
Một tiếng sấm trầm đục, nghẹt thở vang lên từ phía chân trời. Gió sa mạc vốn đang nóng bức bỗng chốc rít gào dữ dội, mang theo những luồng cát đỏ như máu cuộn xoáy giữa không trung.
"Chưởng quỹ! Không xong rồi! Là bão cát dị biến địa mạch!" Tên hộ vệ Luyện Khí tầng 7 hốt hoảng hét lên, nhìn về phía cồn cát xa xa đang sụp đổ hàng loạt. Một bức tường cát khổng lồ cao hàng trăm trượng, chằng chịt những tia lôi điện màu xám vàng bạo liệt đang lao nhanh về phía họ với tốc độ kinh hoàng.
Thiết Tùy biến sắc mặt, vội vàng hét lớn: "Mau! Kích hoạt trận bản phòng ngự trên ba xe hàng! Dùng linh thạch hạ phẩm hoàn chỉnh để duy trì!"
Hàng chục hộ vệ của đoàn buôn vội vã chạy quanh ba chiếc xe chở đầy phế liệu trận thạch. Thiết Tùy lấy ra ba tấm trận bản bằng gỗ sồi cũ kỹ, khảm linh thạch hạ phẩm vào trận nhãn hòng dựng lên một lá chắn linh lực bảo vệ đoàn xe.
Thế nhưng, cơn bão cát dị biến này mang thuộc tính thổ linh bạo tẩu cực mạnh, kèm theo lực hút cát lún kinh hoàng. Ngay khi bức tường cát quét qua rìa đoàn xe, luồng cát lún dưới lòng đất lập tức ăn mòn nền cát vững chắc, khiến bánh xe hàng bắt đầu chìm sâu xuống đất.
*Rắc! Rắc!*
Linh thạch hạ phẩm khảm trên trận bản của Thiết Tùy bị bão cát hút cạn linh lực một cách nhanh chóng, nứt vỡ thành tro bụi. Lá chắn linh lực mờ nhạt vừa dựng lên đã bị lôi điện địa mạch đánh tản hoàn toàn. Ba chiếc xe hàng chở phế liệu nặng nề bắt đầu nghiêng ngả, sắp sửa bị cát lún nuốt chửng.
"Trận pháp của ta không chống đỡ nổi! Linh lực bị hút cạn rồi!" Thiết Tùy hoảng loạn gào rú, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng trên gương mặt mập mạp. Gã nhìn đống tài sản xương máu của mình sắp bị chôn vùi dưới lòng sa mạc mà lòng đau như cắt.
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Vệ Thương gượng dậy. Anh nhìn lướt qua cấu trúc của ba chiếc xe hàng, dùng Hỗn Độn Trực Giác từ mắt trái vàng kim nhạt quét qua địa mạch đang hỗn loạn. Anh nhận ra bão cát lún này thực chất là do một luồng thần lực cổ xưa rò rỉ dưới lòng đất Linh Châu kích hoạt thổ linh bạo tẩu. Muốn ổn định đoàn xe, phải nghịch chuyển trọng lực của địa mạch lân cận.
"Thiết chưởng quỹ! Nếu tôi giữ được đoàn xe này cho ngài... ngài phải đưa Thần thạch ngũ sắc vụn cho tôi!" Vệ Thương hét lên giữa tiếng gió gào rú.
Thiết Tùy lúc này đã không còn lựa chọn nào khác, gã điên cuồng gật đầu: "Được! Chỉ cần ngươi giữ được xe hàng, ta sẽ đưa cho ngươi!"
Vệ Thương không chần chừ thêm một khắc. Anh lết thân hình rách nát đến sát chiếc xe hàng đi đầu. Cánh tay phải hóa thạch vàng cổ của anh hoàn toàn lạnh ngắt, không thể dùng để vẽ trận văn tinh tế. Anh buộc phải dùng bàn tay trái bị thương nặng dập nát, quấn vải thô đẫm máu đỏ tươi.
*Phập!*
Vệ Thương cắn rách đầu ngón tay trái, dòng máu đỏ tươi phàm nhân tuôn ra. Anh thi triển Huyết Trận Thủ, vung tay vẽ nhanh các đường trận văn đỏ rực trực tiếp lên các lá chắn sắt của ba chiếc xe hàng. Tốc độ vẽ trận của anh nhanh đến chóng mặt, chỉ trong vòng ba khắc sinh tử, những nét vẽ bằng máu đã hoàn thành, bùng cháy lên sát khí sắc bén của Huyền Cực Kiếm Trận.
*Vù vù vù!*
Trận pháp Huyền Cực Kiếm Trận vốn là một trận pháp sát phạt kiếm đạo, nay được Vệ Thương biến tấu, khắc trực tiếp lên lá chắn sắt để tạo ra một vòng xoáy kiếm khí vô hình xung quanh xe hàng. Những luồng kiếm khí sắc bén xé gió gào rú, chém tản những tảng đá cát khổng lồ đang lao tới.
Thế nhưng, cát lún dưới bánh xe vẫn đang tiếp tục hút mạnh. Vệ Thương nghiến chặt răng, vết thương phong ấn trước ngực rách rộng thêm, rỉ ra máu vàng đặc quánh. Anh đập mạnh bàn tay trái đẫm máu xuống nền cát nóng bỏng dưới bánh xe, truyền huyết khí bản thân vào lòng đất sa mạc, thi triển Địa Mạch Khống Trận Thuật kết hợp Trọng Lực Áp Chế.
*Uỳnh!*
Mặt đất chấn động dữ dội. Một vòng tròn trận văn màu đỏ thẫm lan rộng dưới ba chiếc xe hàng. Trọng lực xung quanh bánh xe đột ngột bị nghịch chuyển, triệt tiêu hoàn toàn lực hút của cát lún. Ba chiếc xe hàng nặng nề bỗng chốc trở nên nhẹ bẫng, đứng vững vàng trên nền cát đang sụt lún.
Cơn bão cát lún hung hãn quét qua đoàn xe, nhưng bị vòng xoáy kiếm khí bảo vệ bên ngoài và lực trọng lực nghịch chuyển bên dưới đẩy lệch hướng, lao thẳng ra vùng hoang mạc trống trải phía sau.
Khi bão cát tan đi hoàn toàn, sa mạc biên cương trở lại vẻ tĩnh lặng nóng bức. Ba chiếc xe hàng của Thiết Tùy vẫn nguyên vẹn không hề sứt mẻ một phân.
Hàng chục hộ vệ và Thiết Tùy đứng chết lặng tại chỗ, há hốc mồm nhìn thiếu niên gầy gò đang quỳ gục trên cát hộc máu. Họ không thể tin nổi một phế nhân đan điền bị phế lại có thể dùng máu vẽ trận pháp nghịch thiên, khống chế cả địa mạch sa mạc chỉ trong chớp mắt.
"Ngươi... ngươi thực sự là một trận pháp sư phế mạch?" Thiết Tùy run rẩy bước lại gần Vệ Thương, ánh mắt nhìn anh giờ đây không còn sự khinh miệt nữa, mà là một nỗi khiếp sợ tột độ.
Vệ Thương dùng tay trái quấn vải thô lau đi vệt máu vàng đỏ hỗn tạp trên khóe môi, mắt trái vàng kim nhạt lạnh lùng nhìn thẳng vào Thiết Tùy, khàn giọng nói:
"Giao dịch hoàn thành. Thần thạch ngũ sắc vụn đâu?"
Thiết Tùy khẽ rùng mình trước ánh mắt tà dị của Vệ Thương. Gã hiểu rõ, dù thiếu niên này đang trọng thương, nhưng nếu gã lật lọng, những huyết trận tàn bạo kia có thể lấy mạng gã bất cứ lúc nào. Gã reluctantly thò tay vào nhẫn trữ vật, lấy ra một chiếc túi vải nhỏ màu xám, ném thẳng về phía Vệ Thương.
"Đây là Thần thạch ngũ sắc vụn ta thu mua lậu từ các mỏ hoang phế Linh Châu. Chỉ có bấy nhiêu thôi." Thiết Tùy nói, giọng nói vẫn còn run rẩy.
Vệ Thương chụp lấy chiếc túi vải nhỏ bằng bàn tay trái rách nát. Anh vội vã lết thân hình về phía cồn cát hẻo lánh, nơi Vệ Ninh vẫn đang nằm hôn mê.
Mở chiếc túi vải ra, bên trong là mười mấy mảnh đá nhỏ chỉ bằng móng tay, phát ra ánh sáng ngũ sắc mờ nhạt nhưng chứa đựng quy tắc vá trời ổn định không gian cực kỳ tinh khiết.
Nhục thân Vệ Thương lúc này đang gào thét đau đớn. Phong ấn Trận tâm rách nát Vô Cực trước ngực anh đang nứt toác ra những đường rạn lớn, máu vàng rỉ ra thấm đẫm áo bào đen. Nếu không gia cố ngay, linh hồn anh sẽ bị oán niệm của cổ thần Hoang Vương nuốt chửng hoàn toàn.
Anh ngồi xếp bằng dưới bóng râm của cồn cát, áp sát những mảnh Thần thạch ngũ sắc vụn trực tiếp vào vết sẹo hình chữ Vạn rỉ máu trước ngực. Anh vận hành Thần Thạch Hấp Thụ Quy Tắc kết hợp Khâu Da Đúc Trận Thuật.
*Xèo xèo! Xèo xèo!*
Tinh hoa thần thạch ngũ sắc nóng bỏng như lửa thiêu lập tức tan chảy, xâm nhập vào từng thớ thịt rách nát và những sợi chỉ tơ tằm thấm máu khâu da. Cơn đau đớn tột cùng ập tới khiến toàn thân Vệ Thương run rẩy dữ dội, xương cốt toàn thân phát ra tiếng kêu răng rắc gãy vỡ nhẹ. Anh cảm giác như có hàng vạn chiếc kim nung đỏ đang đâm xuyên qua tim mạch, đục đẽo vào xương tủy.
Trong thức hải xám xịt, tiếng gầm rú của cổ thần Hoang Vương bỗng chốc bị áp chế bởi quy tắc vá trời của thần thạch ngũ sắc. Những vết rạn nứt rỉ máu vàng kim trước ngực anh từ từ khép lại, được bao phủ bởi một lớp màng lọc ánh sáng ngũ sắc nhạt màu xám vàng.
Cơn nóng rát dịu đi, nhịp tim tà dị của anh cũng dần bình ổn trở lại. Tuy nhiên, đan điền của anh vẫn trống rỗng rạn nứt hoàn toàn—linh lực chính thống không hề phục hồi một phân, chỉ có tiểu trận pháp sống ở bụng dưới xoay tròn để duy trì huyết khí phàm nhân. Cánh tay phải của anh vẫn hóa thạch vàng cổ hoàn toàn lạnh ngắt, vĩnh viễn mất đi cảm giác phàm trần.
"Tạm thời ổn định được phong ấn... nhưng đây chỉ là giải pháp tạm thời." Vệ Thương thở hắt ra một hơi, mồ hôi lạnh đẫm đìa trên trán.
Anh gượng dậy, bế Vệ Ninh bước lại gần đoàn xe của Thiết Tùy để chuẩn bị lên xe lánh nạn. Thế nhưng, ngay khi anh vừa bước ra khỏi bóng râm cồn cát, tên hộ vệ cảnh giới của đoàn xe đột ngột hét lớn, giọng nói tràn đầy kinh hoàng:
"Chưởng quỹ! Nhìn phía chân trời kìa! Có truy binh!"
Vệ Thương lập tức ngoảnh đầu nhìn về phía biên giới Trận Châu xa xôi qua mắt trái vàng kim nhạt.
Ở phía chân trời sa mạc nóng bỏng, bụi cát bốc lên mù mịt. Giữa làn cát bụi ấy, xuất hiện hàng chục cờ chiến màu xanh ngọc bích thêu hình kính lung linh phát sáng—đó chính là cờ chiến của phân đường Mộ Dung thế gia đang rầm rộ tuần tra, lao nhanh về phía họ với tốc độ kinh hoàng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!