Sa Mạc Biên Cương
Cát vàng nóng bỏng phả thẳng vào mặt Vệ Thương, kéo anh ra khỏi cơn hôn mê khi tiếng bước chân của đoàn lạc đà sa mạc biên cương bắt đầu vang lên từ xa.
Từng hạt cát như những mảnh than hồng nung đỏ, găm thẳng vào làn da rách nát của anh. Vệ Thương khẽ rên rỉ một tiếng, cơn đau đớn tột cùng từ lồng ngực lập tức ập tới như muốn xé rách linh hồn anh thành trăm mảnh. Anh cố gắng mở mắt, nhưng mi mắt trái nặng trĩu, rát bỏng. Khi lớp máu khô nứt ra, tầm nhìn của anh bị nhuộm bởi một màu vàng kim nhạt tà dị. Mắt trái của anh—thứ vĩnh viễn chuyển sang màu của cổ thần—vẫn đang rỉ ra những giọt lệ máu ròng ròng, nóng hổi hòa cùng cát bụi sa mạc.
Anh lết bàn tay trái phàm nhân bị thương dập nát, quấn chặt trong lớp vải thô đẫm máu đỏ tươi đã khô cứng, cố sức đẩy nhục thân rách nát của mình ngồi dậy. Mỗi một cử động khẽ khàng đều khiến bả vai trái bị gãy xương vai nhức nhối lên tận đại não.
"Ninh nhi..."
Giọng nói của Vệ Thương khàn đặc, khô khốc như tiếng hai mảnh đá cọ xát vào nhau. Anh vội vã quay đầu nhìn sang bên cạnh. Vệ Ninh vẫn nằm lịm trên bãi cát nóng bỏng. Thân hình thiếu nữ gầy yếu, mặc bộ y phục vải thô vá víu bám đầy bụi cát xám xịt. Gương mặt nhỏ nhắn của muội muội nhợt nhạt không còn một giọt máu, kinh mạch héo úa bẩm sinh của nàng đang không ngừng rò rỉ sinh mệnh lực. Nàng vẫn chưa tỉnh, hơi thở mỏng manh như sợi tơ trước gió.
Nhìn thấy muội muội vẫn an toàn, Vệ Thương khẽ thở phào, nhưng ngay lập tức, anh phải nghiến chặt răng để ngăn bản thân không gào lên vì đau đớn. Vết thương trước ngực anh—nơi Trận tâm rách nát Vô Cực đang phong ấn vị cổ thần Hoang Vương—lại nứt toác ra một đường rạn lớn sau khi chịu phản phệ kịch liệt từ bão cát không gian của Sinh Tử môn.
*Phập phồng! Phập phồng!*
Nhịp tim của anh đập một cách điên cuồng, cộng hưởng một cách tà dị với tiếng gầm rú trầm đục của cổ thần trong thức hải. Thứ máu màu vàng kim đặc quánh, tỏa ra mùi hương ngọt ngào tà tính nồng nặc, liên tục rỉ ra qua kẽ vải thô rách nát trước ngực anh. Mỗi một giọt máu vàng rơi xuống cát nóng đều phát ra tiếng "xèo xèo" ghê rợn, bốc lên một làn khói nhẹ chứa đầy oán khí cổ xưa.
Cánh tay phải của anh—thứ giờ đây đã hoàn toàn hóa thạch vàng cổ lạnh ngắt—nằm bất động trên cát như một pho tượng sắt nguội. Anh cố gắng cử động các ngón tay phải nhưng hoàn toàn bất lực. Lớp hóa thạch vàng kim nặng nề đã lan rộng đến tận khớp vai, tước đi mọi cảm giác phàm trần của da thịt. Anh không cảm nhận được cái nóng bỏng của cát sa mạc, không cảm nhận được gió rít, chỉ thấy một sức nặng khổng lồ, bạo liệt của thần lực cổ xưa đang cuộn chảy bên trong xương cốt cánh tay.
"Giới hạn chịu đựng của linh hồn phàm nhân... đã chạm ngưỡng nguy kịch." Vệ Thương thầm nghĩ, mắt trái vàng kim nhạt co rút lại.
Anh cảm nhận rõ rệt ý thức phàm nhân của mình đang bị đông cứng dần. Ký ức về đêm gia tộc bị tàn sát, về nụ cười của mẫu thân dưới gốc đào mười năm trước bỗng chốc trở nên nhạt nhòa, lướt qua nhanh chóng rồi biến mất vào khoảng không xám xịt của thức hải. Sương mù vàng kim nhạt của cổ thần Hoang Vương đang không ngừng cuồn cuộn dâng lên, chực chờ nuốt chửng linh hồn anh.
"Ta không thể gục ngã... Ta phải cứu Ninh nhi... Ta phải tìm Thần thạch ngũ sắc vụn để gia cố phong ấn này..."
Ý chí phàm nhân bất khuất của Vệ Thương bùng cháy. Anh dùng bàn tay trái dập nát, quấn vải thô đẫm máu đỏ tươi ép chặt lên ngực, cố gắng vận hành Thái Huyền Bế Khí Thuật để đóng băng toàn bộ dòng chảy thần lực cổ thần rò rỉ. Cơn nóng rát trước ngực khẽ dịu đi một khắc, nhưng kinh mạch toàn thân anh lại đông cứng đau nhức kịch liệt do bế khí thuật cắn trả nhục thân tàn phế.
Anh cố gắng dùng chút tàn lực dưới chân để thi triển Tật Phong Trận Bộ hòng đưa muội muội rời khỏi bãi cát trống trải đầy hiểm họa này. Thế nhưng, ngay khi anh vừa vận chuyển huyết khí xuống chân, kinh mạch ở đùi đột ngột co thắt, đau đớn như bị hàng vạn kim châm đâm vào.
*Phụt!*
Vệ Thương hộc ra một ngụm máu đỏ tươi lẫn máu vàng kim nhạt, nhục thân lảo đảo rồi quỵ sụp xuống cát. Kinh mạch chân của anh đã bị bão cát không gian cắt rách hoàn toàn, tê liệt hoàn toàn, cự tuyệt mọi nỗ lực vận chuyển trận pháp di chuyển.
Đúng lúc này, tiếng chuông lạc đà gõ nhịp "leng keng... leng keng" đều đặn từ phía sau cồn cát cao vút vang lên rõ ràng hơn. Một luồng bụi cát xám xịt bốc lên giữa không trung nóng bỏng.
Vệ Thương cố sức ngẩng đầu nhìn qua mắt trái vàng kim nhạt. Xuất hiện từ sau cồn cát là một đoàn lạc đà sa mạc biên thùy gồm hơn mười con, chở đầy những thùng gỗ nặng nề chứa phế liệu trận pháp rỉ sét, quặng thô và các mảnh đồng cổ rách nát.
Đi đầu đoàn buôn là một gã trung niên mập mạp, mặc trường bào màu xám tro bám đầy bụi cát, thắt lưng đeo đầy những chiếc nhẫn ngọc trữ vật lấp lánh. Gương mặt gã luôn nở nụ cười giả tạo, nịnh bợ nhưng đôi mắt hí lại đảo liên tục đầy vẻ gian manh, lão luyện.
"Thiết Tùy..."
Vệ Thương thầm kinh ngạc trong lòng. Dựa theo ký ức gác mộ tại Trận Châu, anh lập tức nhận ra gã thương nhân lén lút của Thương hội Thiết Ký này. Thiết Tùy vốn chuyên thu mua phế liệu trận pháp lậu từ nghĩa trang của anh, không ngờ đoàn buôn của hắn lại xuất hiện ở vùng biên giới Linh Châu hoang vu này.
Đây là cơ hội duy nhất để tìm kiếm nơi ẩn náu và linh dược trị thương cho Vệ Ninh, nhưng cũng là một canh bạc sinh tử. Thiết Tùy là kẻ tham lam, chỉ nói chuyện bằng lợi ích sòng phẳng. Nếu gã phát hiện ra anh đang bị Chấp Pháp Điện truy nã vạn cổ, gã chắc chắn sẽ bán đứng anh ngay lập tức.
Vệ Thương nghiến răng chịu đựng cơn đau, vội vã dùng chiếc trường bào đen rách nát quấn chặt lấy cánh tay phải hóa thạch vàng cổ để che giấu dị biến. Anh nằm rạp xuống cát, ôm chặt Vệ Ninh vào lòng, giả vờ như hai kẻ tạp dịch tị nạn sắp chết đói.
*Leng keng... leng keng...*
Đoàn lạc đà dừng lại cách bệ cát của Vệ Thương mười trượng. Một tên hộ vệ mặc giáp da thú, tay cầm đại đao rỉ sét bước lên phía trước.
*Uỳnh!*
Một luồng linh áp Luyện Khí Kỳ tầng 7 bộc phát từ nhục thân của tên hộ vệ, đè nặng lên không khí nóng bỏng xung quanh Vệ Thương, khiến bãi cát dưới người anh khẽ lún xuống.
"Đứng lại! Kẻ nào đang nằm đó? Mau cút đi, nếu không đừng trách đại đao của ta vô tình!" Tên hộ vệ quát lớn, ánh mắt đầy cảnh giác khóa chặt vào nhục thân đẫm máu của Vệ Thương.
Áp lực tinh thần từ tu sĩ Luyện Khí tầng 7 khiến lồng ngực Vệ Thương thắt lại, nhịp tim cộng hưởng với cổ thần Hoang Vương hằng đêm lại bắt đầu loạn nhịp, vết thương chữ Vạn rỉ máu vàng dữ dội hơn. Vệ Thương nín thở hoàn toàn, vận hành Thái Huyền Bế Khí Thuật đến mức cực hạn để đóng băng hơi thở cổ thần, không để một tia tà khí nào lọt ra ngoài.
Thiết Tùy từ trên lưng lạc đà bước xuống, dùng chiếc quạt tròn phe phẩy xua đi hơi nóng. Gã bước đến cạnh tên hộ vệ, đôi mắt hí híp lại, dùng ánh mắt lão luyện rà quét từ đầu đến chân nhục thân rách nát của Vệ Thương.
"Chờ đã," Thiết Tùy khàn giọng nói, nụ cười giả tạo trên môi gã khẽ thu lại. "Nhìn y phục xám rách nát kia... là tạp dịch của Vô Cực Trận Tông? Sao lại chạy trốn đến vùng biên ải cằn cỗi này?"
Vệ Thương biết mình không thể giả chết lâu hơn. Anh giả vờ ho khụ khụ kịch liệt, để một vệt máu đỏ tươi phàm nhân tràn ra khóe môi, cố ý làm cho sắc mặt thêm phần tiều tụy, yếu ớt. Anh dùng bàn tay trái phàm nhân dập nát, quấn vải thô đẫm máu run rẩy đưa ra ngoài áo bào đen.
Trong lòng bàn tay rách nát của anh, là một mảnh đồng cổ rỉ sét nứt rạn—một mảnh tàn trận cổ nhặt được từ nghĩa trang mộ trận trước khi trốn chạy.
"Thiết... Thiết chưởng quỹ... cứu mạng..." Vệ Thương thều thào nói, giọng nói yếu ớt như sắp đứt hơi. "Tôi... tôi mang theo tàn phiến cổ tự của Thái Cổ Thần Trận Ấn... muốn giao dịch với ngài... đổi lấy một ít tục cốt cao và nước uống..."
Nhìn thấy mảnh đồng cổ rỉ sét chứa những đường vân trận pháp cổ xưa rực sáng nhạt trong tay Vệ Thương, đôi mắt hí của Thiết Tùy lập tức rực sáng lên tia sáng tham lam vô độ. Gã bước nhanh tới, gạt tay hộ vệ ra hòng giật lấy mảnh đồng cổ.
Thế nhưng, đúng lúc bàn tay Thiết Tùy sắp chạm vào mảnh đồng, một vệt máu vàng kim tà dị, đặc quánh như mật ong nung chảy, khẽ trượt từ trong ống tay áo xám rách nát của Vệ Thương xuống đất cát nóng bỏng.
*Xèo xèo!*
Mùi hương ngọt ngào nhưng tà dị tột cùng của máu cổ thần lập tức khuếch tán vào không khí sa mạc.
"Máu... màu vàng?"
Tên hộ vệ Luyện Khí tầng 7 lập tức biến sắc. Gã rống lên một tiếng kinh hoàng, vung mạnh thanh đại đao rỉ sét găm thẳng xuống sát cổ họng Vệ Thương.
*Keng!*
Lưỡi đao lạnh ngắt ép chặt vào làn da cổ rạn nứt rỉ máu của anh. Sát khí bùng phát từ lưỡi đao khiến sợi chỉ khâu da lồng ngực Vệ Thương khẽ run lên bần bật.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!