Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Sinh Tử Môn Đào Tẩu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Vạn sợi xích vàng nhạt rít lên xé gió, co rút lại với tốc độ kinh hoàng hướng thẳng về phía nhục thân rách nát của Vệ Thương và muội muội anh.


Trên bầu trời phế tích Vô Cực Trận Tông ngoại môn, linh áp Kim Đan Kỳ của Thiên sứ Chấp Pháp Cơ Dao đè xuống như một thềm đá vạn trượng, khiến những bức tường đá đổ nát xung quanh không ngừng rạn nứt rồi hóa thành bột mịn. Sương mù lôi điện tím sậm từ tàn trận của Tần Cảnh Sơn vừa tiêu tan, nay lại bị thay thế bởi một vùng kim quang rực rỡ nhưng lạnh lẽo, vô tình của Chấp Pháp Điện thượng giới. Tấm lưới khổng lồ dệt bằng vạn sợi xích vàng nhạt của Thiên Quy Tỏa đang co rút lại, phong tỏa hoàn toàn mọi lối thoát hướng về phía Sinh Tử môn ẩn giấu sâu dưới địa mạch.


"Vệ huynh... đi mau!"


Tần Hoài khàn giọng hét lên, máu tươi từ bả vai phải bị chém rách sâu xối xả tuôn ra, nhuộm đỏ cả chiếc kiếm bào xám rách nát. Bàn tay phải của gã bị linh độc ăn mòn đen sạm, run rẩy kịch liệt đến mức không thể cầm nắm. Thế nhưng, đôi mắt của kiếm tu phế mạch ấy không hề có một tia thối lui. Gã quỳ một gối dưới đất bùn lầy lội, tay trái nắm chặt lấy chuôi của thanh Trận kiếm rỉ sét vốn đã bị chấn nổ vụn thành trăm mảnh. Gã không còn kiếm, nhưng gã còn kiếm ý bất khuất của Phế Kiếm Quyết.


*Hưu! Hưu! Hưu!*


Tần Hoài điên cuồng vận chuyển phế mạch, thiêu đốt đến giọt sinh mệnh lực cuối cùng. Từng mảnh sắt vụn rỉ sét dưới đất cát đột ngột rung lên bần bật, hóa thành một luồng kiếm khí màu xám tro rách nát bùng cháy dữ dội. Gã vung tay trái, dẫn dắt trăm mảnh sắt gãy bay ngược lên không trung, thiết lập một bức tường kiếm ý xám xịt chắn ngay trước luồng kim quang đang giăng xuống.


"Chỉ là một phế mạch kiến hôi, dám cản thiên quy?" Giọng nói của Cơ Dao vang lên từ trên cao, lạnh lùng và tàn nhẫn không chút dao động.


*Ầm!*


Thiên Quy Tỏa va chạm kịch liệt với bức tường kiếm ý của Tần Hoài. Sức mạnh tuyệt đối của Kim Đan Kỳ lập tức nghiền nát luồng kiếm khí xám tro. Những mảnh sắt gãy nổ tung thành tro bụi, lôi điện vàng nhạt giáng xuống đánh thẳng vào ngực Tần Hoài, hất văng gã trượt dài trên đất cát, hộc ra những ngụm máu đỏ tươi đẫm bùn.


Cùng lúc đó, Linh Nhi bước tới bên cạnh Vệ Thương. Gương mặt thanh tú thoát tục của nàng trắng bệch không còn một giọt máu, kinh mạch toàn thân kiệt quệ sau khi tiêu hao thọ nguyên cứu trị cho anh trước đó. Nàng nhìn vết thương hình chữ Vạn trước ngực Vệ Thương—nơi Trận tâm rách nát Vô Cực đang phập phồng nhịp đập cộng hưởng tà dị với cổ thần Hoang Vương, rỉ ra thứ máu vàng kim đặc quánh tỏa hương ngọt ngào tà tính.


"Vệ Thương, giữ vững phàm tâm!" Linh Nhi run rẩy nói, ngón tay thanh mảnh kẹp lấy cây kim châm bạc cuối cùng.


Nàng dồn toàn bộ tàn dư linh lực của y đạo tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng 6 vào thân kim, thi triển Thanh Tâm Châm Pháp. Cây kim bạc bùng phát một luồng sáng xanh nhạt thanh mát, đâm sâu vào huyệt đạo bả vai trái đang gãy xương rách thịt của Vệ Thương.


*Xèo xèo!*


Một làn khói đen oán khí bốc lên nghi ngút từ đầu kim châm. Cơn nóng rát như bị thiêu sống trước ngực Vệ Thương đột ngột dịu đi một khắc, huyết độc cổ thần đang bạo tẩu trong kinh mạch tạm thời bị khóa chặt. Thế nhưng, Linh Nhi cũng vì thế mà bị oán khí phản phệ, hộc ra một ngụm máu tươi, nhục thân lảo đảo rồi quỳ sụp xuống bên cạnh bệ đá cổ.


"Linh Nhi! Tần huynh!"


Vệ Thương gầm lên, mắt trái vĩnh viễn chuyển sang màu vàng kim nhạt của cổ thần chảy ra một giọt lệ máu ròng ròng. Anh ôm chặt Vệ Ninh trong lòng ngực đẫm máu vàng. Thân hình muội muội gầy yếu, lạnh ngắt và hoàn toàn hôn mê sâu, kinh mạch héo úa của nàng liên tục rò rỉ sinh mệnh lực. Nàng là mỏ neo tinh thần duy nhất của anh, anh tuyệt đối không thể để nàng rơi vào tay Chấp Pháp Điện hay bị cổ thần đồng hóa.


Thế nhưng, việc sử dụng thần lực cổ xưa quá độ để phản sát trước đó đã đẩy nhục thân của Vệ Thương chạm đến Đồng Hóa Ngưỡng Cảnh báo.


*Răng rắc! Răng rắc!*


Tiếng xương cốt gãy vỡ nhẹ vang lên rợn người từ cánh tay phải của anh. Lớp hóa thạch vàng kim lạnh ngắt, mất đi mọi cảm giác phàm trần bắt đầu lan rộng từ cẳng tay lên khớp vai, rồi bò dần lên bả vai và một phần cổ. Những vết nứt lớn chằng chịt xuất hiện trên da thịt anh, rỉ ra thứ máu vàng kim nhạt nhấp nháy ánh sáng đỏ tà dị. Ý thức phàm nhân của anh bắt đầu bị đóng băng, ký ức tuổi thơ ấm áp bên cha mẹ và muội muội đột ngột nhạt nhòa, lướt qua nhanh chóng như những mảnh vỡ thủy tinh.


"Dâng hiến linh hồn cho ta... Ta sẽ ban cho ngươi sức mạnh diệt thiên địa..." Tiếng cười tàn bạo, ngạo nghễ của cổ thần Hoang Vương rống gào vang vọng thẳng trong thức hải xám xịt của anh, cố gắng bóp nát chút lý trí phàm nhân cuối cùng.


"Câm miệng! Ta là phàm nhân... Ta là ca ca của Vệ Ninh!" Vệ Thương thầm gầm lên, ý chí sắt đá phàm nhân bùng phát cuồn cuộn kết hợp với chuỗi hạt bồ đề cổ quấn quanh tay trái phát ra mùi hương thanh tịnh, cưỡng ép đè nén luồng sương mù vàng kim đoạt xá xuống sâu dưới thức hải.


Anh biết mình không thể thối lui, cũng không thể đối đầu trực diện với Cơ Dao khi nhục thân đã rách nát hoàn toàn. Lối thoát duy nhất là Sinh Tử môn—vết nứt không gian cổ xưa nằm sâu dưới lòng đất cấm địa linh điện.


Vệ Thương dùng cánh tay phải hóa thạch vàng cổ nặng nề găm chặt xuống đất, bế chặt Vệ Ninh bằng tay trái phàm nhân đẫm máu đỏ tươi, kéo lê nhục thân tàn phế lết nhanh về phía cánh cổng đá bám đầy rỉ sét vạn năm của Sinh Tử môn.


"Nghịch tặc, còn muốn trốn chạy?"


Cơ Dao lạnh lùng quát. Vạn sợi xích vàng nhạt của Thiên Quy Tỏa giăng kín bầu trời đồng loạt lao xuống, siết chặt không gian xung quanh Vệ Thương. Sức nóng và uy áp từ xích sắt chấp pháp khiến da thịt anh bắt đầu nứt toác, máu vàng kim phun ra xối xả.


Nhìn thấy vạn xích sắt đang giáng xuống đầu ca ca và muội muội, Tần Hoài dùng chút tàn lực cuối cùng, lao thân mình đẫm máu ra phía trước, dùng nhục thân phế mạch của mình để cản chặn hai sợi xích vàng nhạt đang lao tới nhanh nhất.


*Phụt!*


Xích sắt đâm xuyên qua vai Tần Hoài, khóa chặt linh mạch gã găm xuống đất cát. Gã đau đớn gầm lên nhưng tay trái vẫn cố giữ chặt xích sắt: "Vệ huynh... đi... mau!"


Linh Nhi cũng vung bộ kim châm bạc cuối cùng, châm thẳng vào địa mạch bệ đá cổ để kích hoạt tàn trận phòng ngự Thủy Nhu, tạo ra một lá chắn ánh sáng mờ nhạt che chắn phía sau lưng Vệ Thương hòng trì hoãn lôi điện của Cơ Dao.


"Trốn đi!" Linh Nhi khàn giọng hét, khóe môi đầy máu tươi.


Vệ Thương không ngoảnh lại, nước mắt hòa lẫn lệ máu chảy dài trên gương mặt thiếu niên mười mười bảy tuổi. Anh đã áp sát Sinh Tử môn. Cánh cổng đá cổ xưa bám đầy rỉ sét vạn năm lúc này đang đóng chặt, bị phong tỏa bởi một lớp rào cản không gian mờ ảo.


Để kích hoạt cổng dịch chuyển cổ xưa này, bắt buộc phải dùng huyết dịch cổ thần tinh khiết nhất kết hợp với sức mạnh vật lý cực hạn.


Vệ Thương nhìn vết thương lồng ngực đang rỉ máu vàng kim dữ dội, anh áp sát ngực vào khe nứt của cánh cổng đá. Máu vàng kim đặc quánh tỏa hương ngọt ngào tà dị lập tức thấm sâu vào những đường vân cổ tự trên đá xám, khiến cánh cổng run lên bần bật, tỏa ra luồng sáng vàng đỏ hỗn tạp.


"Kim Cương Thần Lực... bộc phát cho ta!"


Vệ Thương gầm lên một tiếng bi tráng. Anh dồn toàn bộ thần lực rò rỉ của cổ thần vào cánh tay phải đã hoàn toàn hóa thạch vàng cổ. Cánh tay rực sáng ánh vàng kim tàn bạo, chằng chịt trận văn màu máu, bộc phát một sức nặng vạn cân vật lý cực hạn.


Anh vung nắm đấm hóa thạch vàng đấm thẳng vào rào cản không gian của Sinh Tử môn.


*UỲNH! OÀNH!*


Một tiếng nổ kinh thiên động địa rúng động toàn bộ Trận Châu vang lên. Sức mạnh vật lý khổng lồ của Kim Cương Thần Lực đập nát hoàn toàn lớp rào cản không gian mờ ảo, tạo thành những vết nứt vỡ vụn như thủy tinh. Cánh cổng đá khổng lồ rít lên trầm đục, từ từ mở ra một vết nứt không gian đen kịt, bên trong cuồn cuộn những luồng bão cát không gian và gió cắt sắc bén.


Phía sau lưng anh, lá chắn Thủy Nhu của Linh Nhi vỡ vụn hoàn toàn dưới vạn xích sắt vàng nhạt của Cơ Dao.


Vệ Thương ôm chặt Vệ Ninh vào lòng, dùng tấm lưng rách nát chằng chịt vết thương che chắn hoàn toàn cho nàng. Anh nhìn lại phía sau một lần cuối cùng. Giữa đất cát lầy lội phế tích nghĩa trang, Tần Hoài bị xích sắt khóa chặt rỉ máu đỏ tươi dữ dội, Linh Nhi quỳ gục kiệt quệ linh lực, và Cơ Dao lơ lửng giữa không trung vung tay phóng luồng lôi điện chí mạng giáng xuống.


"Chờ ta trở lại... Ta sẽ đập tan thiên quy giả dối của các ngươi!" Vệ Thương khàn giọng gầm lên, đôi mắt rực sát ý ngút trời.


Anh ôm chặt muội muội, dứt khoát nhảy thẳng vào vết nứt không gian đen kịt của Sinh Tử môn.


*Uỳnh!*


Vết nứt không gian khép lại ngay khi luồng lôi điện vàng nhạt của Cơ Dao giáng xuống bệ đá cổ, nổ tung thành những mảnh đá vụn xám xịt.


Bên trong Sinh Tử môn, dòng chảy bão cát không gian hỗn loạn gào rú như hàng vạn con dã thú khát máu. Những luồng gió cắt sắc bén như đao kiếm điên cuồng chém sát dã man lên nhục thân rách nát của Vệ Thương. Da thịt anh bị cắt rách chằng chịt, máu đỏ tươi và máu vàng kim trộn lẫn phun ra liên tục. Cánh tay phải hóa thạch vàng cổ của anh chịu phản phệ không gian kịch liệt, lớp hóa thạch lan rộng hoàn toàn đến khớp vai, lạnh ngắt và nặng nề như một khối sắt nguội.


Anh hoàn toàn lạc mất liên lạc với Tần Hoài và Linh Nhi trong dòng chảy thời không hỗn loạn. Cơn đau đớn tột cùng xé rách kinh mạch và linh hồn khiến thần thức anh dần chìm vào bóng tối mờ mịt, nhưng vòng tay trái phàm nhân của anh vẫn ôm chặt lấy cơ thể nhỏ bé của Vệ Ninh không một chút buông lơi.


*Bùm!*


Một luồng chấn động không gian mạnh mẽ hất văng hai cơ thể rách nát ra khỏi dòng chảy thời không.


Vệ Thương rơi tự do từ trên không trung xuống, đập mạnh nhục thân lên bãi cát vàng nóng bỏng của sa mạc Linh Châu hoang vu vạn dặm.


Cát nóng bỏng rát phả thẳng vào mặt anh. Vệ Thương gượng dậy trong đau đớn tột cùng, máu tươi trào ra khóe môi. Anh nhìn xung quanh, chỉ thấy một hoang mạc cát vàng trải rộng không thấy điểm dừng, bão cát gào rú quanh năm che khuất ánh mặt trời.


Cánh tay phải của anh lúc này đã hoàn toàn hóa thạch vàng rực rỡ, chằng chịt vết sẹo trận văn màu máu, lạnh ngắt và mất đi mọi cảm giác phàm trần. Lồng ngực gầy gò của anh nứt toác một vết thương khổng lồ, thứ máu vàng kim nhạt ngọt ngào tà dị liên tục rỉ ra thấm đẫm bãi cát nóng, bốc lên những làn khói nhẹ. Vết sẹo phong ấn hình chữ Vạn trước ngực không ngừng nhấp nháy ánh sáng đỏ nhạt tà dị đầy dồn dập, phát ra tiếng nhịp tim cộng hưởng tà tà của cổ thần Hoang Vương đang gầm rú đòi đoạt xá, báo hiệu phong ấn nhục thân đang lung lay cực hạn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!