Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Phế Tích Oán Linh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm rít gào qua những rặng cây khô héo của Trận Châu, mang theo cái lạnh thấu xương của bão tuyết địa mạch và mùi tro tàn rã nát của trận thạch phế thải.


Vệ Thương quỳ độc độc trên đất bùn lạnh lẽo của Nghĩa trang Vô Cực Trận Tông, bám chặt bàn tay phải vào một bia mộ rêu phong để giữ thăng bằng. Bàn tay trái của anh—nơi vừa bị chiếc ủng sắt nặng nề của Tôn Bằng giẫm nát—đang run rẩy kịch liệt. Cơn đau buốt nhói từ những đốt xương ngón tay rạn nứt nện liên hồi vào thần trí anh, khiến mồ hôi lạnh vã ra như tắm, hòa lẫn với bùn đất bẩn thỉu trên khuôn mặt gầy gò. Máu đỏ tươi phàm nhân vẫn không ngừng rỉ ra từ các kẽ tay dập nát, nhỏ từng giọt xuống nền đất đen kịt.


Trong thức hải của anh, tiếng cười nhạo báng của cổ thần Hoang Vương lại vang lên, trầm đục và đầy cám dỗ tà ác: “Kẻ phàm nhân ngu xuẩn... Chỉ một con kiến hôi Luyện Khí tầng 5 cũng có thể giẫm nát tay ngươi... Hãy dâng hiến nhục thân này cho ta... Ta sẽ ban cho ngươi thần lực để nghiền nát cả tông môn này...”


“Câm miệng!” Vệ Thương thầm gầm lên trong lòng, ý chí sắt đá phàm nhân bộc phát cuồn cuộn, hóa thành xích sắt vô hình đè nén luồng sương mù vàng kim nhạt đang chực chờ tràn ra khỏi ngục giam thức hải.


Anh hít một hơi sâu, luồng khí lạnh buốt tràn vào buồng phổi xoa dịu phần nào cơn nóng rát dữ dội trước ngực. Vết sẹo phong ấn hình chữ Vạn trước ngực anh, dù đã được che phủ bởi một lớp tro xám của Hương Hỏa Ngụy Trang Pháp, vẫn đang âm thầm nhói buốt. Mỗi một nhịp đập cộng hưởng của trận tâm rách nát đều như nhắc nhở anh về cái giá tàn khốc của sự đồng hóa. Nhưng anh không thể gục ngã ở đây. Ngày mai đã là hạn chót của Tôn Bằng. Mười viên linh thạch hạ phẩm hoàn chỉnh—đó là một con số khổng lồ đối với một tạp dịch phế mạch gác mộ như anh. Nếu không nộp đủ, Tôn Bằng sẽ báo cáo việc anh lén lút vẽ huyết trận cho chấp sự Phùng Đức. Lúc đó, không chỉ anh bị bóc tách kinh mạch vứt xác xuống vực sâu, mà ngay cả muội muội Vệ Ninh đang thoi thóp trên giường trúc cũng sẽ không tránh khỏi cái chết.


Anh phải hành động ngay đêm nay. Nơi duy nhất có thể giúp anh tìm thấy chút hy vọng chính là Phế tích Vệ Gia Đường.


Vệ Thương lảo đảo đứng dậy, dùng vạt áo tạp dịch xám rách nát quấn chặt lấy bàn tay trái đang chảy máu để tạm thời cầm cự. Anh lén nhìn qua khe cửa căn nhà gỗ gác mộ, thấy Vệ Ninh đã chìm vào giấc ngủ mê mệt dưới tấm chăn vá víu, hơi thở tuy yếu ớt nhưng tạm thời ổn định nhờ mùi cỏ ngải khô từ chiếc túi thơm tỏa ra. Sau khi chắc chắn muội muội an toàn, Vệ Thương xoay người, lẩn khuất vào màn sương mù xám xịt dày đặc của nghĩa trang, hướng thẳng về phía phế tích của gia tộc.


Phế tích Vệ Gia Đường nằm ở rìa phía Tây của ngoại môn Vô Cực Trận Tông, vốn là một vùng cấm địa đổ nát bị tông môn phong tỏa lỏng lẻo bằng vài đạo tàn trận lôi điện sơ cấp. Nơi đây từng là dinh thự nguy nga của gia tộc gác cổng trận nhãn cổ xưa, nay chỉ còn lại những cột đá đổ nát, những mảng tường cháy sém nhuốm màu máu khô vạn năm đen ngòm. Gió tuyết địa mạch quét qua phế tích rít lên những tiếng hú ghê rợn như tiếng khóc than của hàng trăm tộc nhân đã khuất.


Vệ Thương mạo hiểm luồn lách qua những khe hở của tàn trận hộ tông rách nát. Nhờ huyết mạch Vệ gia chính thống chảy trong người, anh dễ dàng tránh được sự nhận diện sai lệch của tàn trận phòng ngự vốn đang hoạt động hỗn loạn. Mỗi bước đi trên đất đá phế tích đều khiến bàn tay trái của anh đau đớn kịch liệt, nhưng anh vẫn cắn răng chịu đựng, đôi mắt sắc bén rà quét khắp các góc tối hòng tìm kiếm bất kỳ mảnh vỡ trận thạch hay di vật nào còn sót lại.


Đột ngột, một luồng khí lạnh thấu xương, mang theo oán khí đen ngòm bốc lên từ một góc đổ nát dưới chân một bệ thờ đá bị vỡ làm đôi.


*Húuuu!*


Một âm thanh rên rỉ u uất vang lên. Từ trong mảnh vỡ trận kỳ màu đen rách nát găm trên một đống xương khô, một luồng linh hồn tàn khuyết màu xám nhạt từ từ ngưng tụ. Gương mặt của vong hồn biến dạng méo mó vì đau đớn tột cùng, hai mắt rỗng tuếch rỉ ra oán khí đen ngòm.


“Tần Cảnh Sơn... Trả lại linh căn cho ta... Trả lại...” Vong hồn gào thét vô thanh, oán khí bùng phát hóa thành những sợi xích đen nhỏ xíu quấn chặt lấy chân hồn thể.


“Đường huynh... Vệ Vũ?” Vệ Thương khựng lại, lồng ngực co thắt dữ dội.


Đây chính là đường huynh của anh, người từng là thiên tài trận pháp của gia tộc, nay lại bị biến thành một oán linh u uất, hài cốt bị kẻ thù dùng để luyện chế quỷ trận kỳ làm củi đốt trận pháp ngoại môn. Oán linh Vệ Vũ cảm nhận được hơi thở sống, đôi mắt rỗng tuếch đột ngột rực lên sát khí tà ác, lao thẳng về phía Vệ Thương, móng vuốt oán khí đen kịt chực chờ bóp nát thần thức anh.


Vệ Thương không lùi bước. Anh khẽ chạm tay vào chiếc ngọc bội Tố Tâm đeo trước ngực. Ngọc bội cảm ứng được huyết mạch gia tộc, đột ngột tỏa ra một luồng sáng ấm áp màu cẩm thạch dịu nhẹ, bao phủ lấy vong hồn đang điên cuồng. Luồng sáng tịnh hóa dịu dàng thẩm thấu vào oán khí, khiến vong hồn Vệ Vũ khựng lại giữa không trung. Gương mặt méo mó của vong hồn dần dần khôi phục lại đường nét thư sinh quen thuộc của ngày xưa.


“Vệ Thương... đệ... đệ vẫn còn sống sao?” Giọng nói truyền âm của Vệ Vũ run rẩy vang lên trong thức hải Vệ Thương, mang theo sự kinh ngạc và đau xót tột cùng.


“Đường huynh, đệ vẫn sống. Đệ đang bảo vệ Ninh Nhi.” Vệ Thương nén đau đớn, giọng nói kiên định.


“Ninh Nhi... Tốt quá...” Vong hồn Vệ Vũ khẽ mỉm cười nhợt nhạt, nhưng hồn thể xám nhạt của anh bắt đầu rạn nứt, tàn linh sắp sửa tiêu biến hoàn toàn vĩnh viễn. “Thời gian của ta không còn nhiều... Nghe đây, Vệ Thương... Tần gia sắp sửa kích hoạt một đợt vây quét lớn... Bố phòng tuần tra ngoại môn đêm nay có sơ hở ở phía mạch ngầm mỏ số 9... Hãy tránh né đường đó... Và nhớ kỹ... Đừng bao giờ tin kẻ cùng phòng của đệ... Hắn...”


Chưa kịp nói hết câu, hồn thể của Vệ Vũ đã hoàn toàn tan rã thành những đốm sáng xám nhạt dưới cơn gió tuyết địa mạch gào rú. Luồng oán oán hận vạn năm tiêu biến, chỉ để lại một luồng linh cơ xám nhạt tinh khiết nhất rớt xuống, tự động bám nhẹ vào chiếc ngọc bội Tố Tâm của Vệ Thương. Ngọc bội hấp thụ linh cơ, phát ra một tiếng ngân thanh thản, truyền một luồng hơi ấm dịu nhẹ xoa dịu hoàn toàn vết sẹo rỉ máu trước ngực anh, giúp phong ấn lồng ngực tạm thời ổn định.


Vệ Thương đứng lặng trước đống xương khô của đường huynh, bàn tay phải siết chặt đến mức rách da. Mối thù diệt tộc này, anh vĩnh viễn không quên. Tần gia, Tần Cảnh Sơn, anh sẽ bắt chúng phải trả giá bằng máu.


Nhưng ngay khi anh định cúi xuống thu nhặt mảnh vỡ trận kỳ rách nát của Vệ Vũ, thần giác nhạy bén của anh—vốn được tôi luyện hằng đêm dưới áp lực của cổ thần—đột ngột cảnh báo nguy hiểm.


Có tiếng bước chân lén lút dẫm lên tuyết vụn rào rạo từ phía sau đổ nát.


Có kẻ đang bám theo anh.


Vệ Thương lập tức xoay người, lướt nhẹ vào bóng tối của một bia mộ đá rêu phong đổ nát bên rìa phế tích. Anh nín thở, mắt trái rực lên một tia tơ máu vàng nhạt, nhìn xuyên qua màn sương mù xám xịt.


Từ trong bóng tối, một thân ảnh gầy nhom, mặc áo tạp dịch xám cũ kỹ giống hệt anh từ từ bước ra. Đó là Lục Vũ—kẻ cùng phòng nham hiểm và đố kỵ của anh tại phòng tạp dịch chung. Trên tay Lục Vũ đang cầm một chiếc la bàn bằng đồng rỉ sét cũ kỹ. Kim la bàn quay mòng mòng liên tục, phát ra những tiếng cạch cạch nhỏ xíu, chỉ thẳng về phía bia mộ nơi Vệ Thương đang ẩn nấp.


“Kỳ lạ... Rõ ràng la bàn cảm ứng được dao động linh lực rò rỉ ở quanh đây...” Lục Vũ lẩm bẩm, ánh mắt ti hí đầy vẻ tham lam và nghi ngờ quét qua quét lại khắp các góc tối. “Tên phế vật Vệ Thương kia đêm nào cũng lén lút ra ngoài... Chắc chắn hắn đang giấu giếm bảo vật gia tộc. Nếu mình tìm được bằng chứng giao nộp cho Tần Phong đại ca, một viên Trúc Cơ Đan chắc chắn sẽ thuộc về mình...”


Sát ý trong mắt Vệ Thương bùng lên kịch liệt. Bàn tay phải của anh khẽ nâng lên, ngón tay trỏ rỉ máu chực chờ vẽ nhanh Huyết Trận Thủ để diệt khẩu kẻ phản bội này ngay tại chỗ. Nhưng anh lập tức khựng lại. Bàn tay trái của anh đang bị thương nặng nứt xương, không thể hỗ trợ kết ấn nhanh chóng. Hơn nữa, phế tích Vệ Gia Đường nằm quá gần khu vực tuần tra ngoại môn, nếu bộc phát linh lực tự bạo trận pháp lúc này, tiếng động lớn chắc chắn sẽ thu hút Tôn Bằng và đội tuần tra đêm áp sát vây quét.


Anh buộc phải nhẫn nhịn. Anh phải trốn thoát mà không để lại bất kỳ dấu vết nào.


Vệ Thương nhắm mắt, ngưng thở hoàn toàn. Anh bắt đầu vận hành Thái Huyền Bế Khí Thuật—bí thuật đóng băng hơi thở do Thái Huyền Tử truyền thụ.


Trong chớp mắt, toàn bộ dòng chảy huyết khí và linh lực mỏng manh trong kinh mạch Vệ Thương hoàn toàn ngừng hoạt động. Cơ thể anh trở nên lạnh ngắt, không còn một tia sinh mệnh lực hay hơi thở nhục thân nào tỏa ra ngoài, giống hệt như một xác chết lạnh lẽo đã nằm sâu dưới đất nghĩa trang vạn năm. Vết sẹo phong ấn trước ngực tắt hoàn toàn ánh sáng phát sáng.


Lục Vũ cầm la bàn bước từng bước một tiến sát về phía bia mộ rêu phong. Tiếng ủng vải dẫm lên tuyết vụn rào rạo vang lên đều đặn, mỗi tiếng nện như búa gõ vào thần trí đang căng thẳng của Vệ Thương.


Năm trượng...

Ba trượng...

Một trượng...


Lục Vũ đi lướt qua ngay sát bia mộ, khoảng cách giữa hắn và Vệ Thương chỉ chưa đầy một gang tay. Hơi thở nóng hổi của hắn thậm chí còn phả vào làn da lạnh ngắt của anh.


Chiếc la bàn đồng rỉ sét trên tay Lục Vũ đột ngột mất đi mục tiêu. Kim la bàn đang quay cuồng bỗng chốc đứng im phăng phắc, chỉ thẳng vào khoảng không vô định.


Lục Vũ gãi đầu, tức giận gõ mạnh vào mặt kính la bàn: “Mẹ kiếp! Thứ đồ phế thải mua từ hắc thị này lại hỏng đúng lúc này sao? Rõ ràng vừa nãy còn chỉ hướng này...”


Hắn nhìn quanh một lượt, chỉ thấy những bia mộ câm lặng và sương mù xám xịt lạnh lẽo, hoàn toàn không có bóng người. Nghĩ rằng bản thân đã nhìn nhầm hoặc la bàn bị nhiễu bởi khí lạnh địa mạch rò rỉ, Lục Vũ hậm hực phun một bãi nước bọt, xoay người bước nhanh rời khỏi phế tích để trở về phòng ngủ trước giờ giới nghiêm.


Sau khi tiếng bước chân của Lục Vũ hoàn toàn biến mất, Vệ Thương mới từ từ mở mắt, thở hắt ra một luồng khí lạnh buốt.


*Hự...*


Cơ thể anh run lên bần bật. Việc vận hành Thái Huyền Bế Khí Thuật quá lâu dưới bão tuyết địa mạch lạnh buốt đã bắt đầu cắn trả nhục thân anh. Toàn bộ kinh mạch toàn thân bị đông cứng đau nhức kịch liệt như bị hàng vạn kim châm đâm vào xương tủy. Vết sẹo phong ấn lồng ngực rạn nứt nhẹ rỉ ra một giọt máu vàng kim nhỏ, thấm qua lớp tro hương hỏa ngụy trang làm anh nóng rát bỏng da thịt.


Vệ Thương chịu đựng đau đớn tột cùng, lảo đảo lết thân thể kiệt quệ trở về căn nhà gỗ gác mộ trong đêm tối mịt mùng. Anh phải quay lại phòng tạp dịch chung trước khi trời sáng để tránh bị nghi ngờ.


Khi Vệ Thương khẽ đẩy cánh cửa tre rách nát lẻn vào phòng tạp dịch chung, căn phòng vẫn chìm trong bóng tối ngột ngạt và tiếng ngáy ngủ của các tạp dịch khác. Anh nhẹ nhàng bước về phía chiếc giường trúc đơn sơ của mình ở góc phòng.


Nhưng ngay khi bước tới gần giường, bước chân Vệ Thương đột ngột khựng lại cực hạn.


Trong bóng tối lờ mờ của ánh trăng tàn hắt qua khe cửa sổ, anh nhìn thấy một bóng người gầy nhom đang lén lút cúi khom lưng bên giường của mình. Đó chính là Lục Vũ—kẻ đã trở về trước anh vài khắc hộc tốc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!