Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Chấp Pháp Hạ Phàm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cột sáng thần lực màu vàng xám khổng lồ rống gào, xuyên thẳng qua mái vòm đổ nát của Trận Nhãn linh điện ngoại môn, đâm rách màn mây đen kịt của bầu trời Trận Châu. Luồng sáng tà dị ấy mang theo oán khí vạn vạn năm của cổ thần Hoang Vương, khiến không khí xung quanh bị bóp méo, phát ra những tiếng sấm rền trầm đục.


Dưới chân bệ thờ sụp đổ, bụi đá và tàn tro của Huyết Tế Đại Trận bay lộn xộn. Vệ Thương quỳ gục trong vũng máu đỏ lẫn máu vàng tà dị. Bả vai trái của anh bị lôi điện chém rách sâu, gãy xương bả vai, máu tươi đỏ thẫm chảy xối xả nhuộm đỏ nửa thân người gầy gò. Bàn tay trái—bàn tay vốn đã bị giẫm dập nát nứt xương từ trước—lúc này được quấn chặt bằng lớp vải thô đẫm máu, hoàn toàn tê liệt, bám đầy dăm gỗ mục và dính linh độc nhẹ từ tàn trận của Tần Cảnh Sơn.


Nhưng nỗi đau đớn khủng khiếp nhất lại đến từ lồng ngực. Vết sẹo hình chữ Vạn của Trận tâm rách nát Vô Cực đang nứt rộng ra một khoảng lớn. Từ vết rách ấy, thứ máu màu vàng kim đặc quánh rỉ ra không ngừng, tỏa ra mùi hương ngọt ngào tà tính nồng nặc. Mỗi một nhịp phập phồng của vết thương là một lần nhục thân phàm nhân của anh phải chịu đựng cơn nóng rát như bị thiêu sống. Cánh tay phải của anh—thứ đã bị biến dị hóa thạch vàng cổ hoàn toàn—lạnh ngắt như một khối đá ngàn năm, mất đi mọi cảm giác phàm trần, chỉ còn lại một sức nặng khổng lồ cuộn chảy bên trong xương cốt. Mắt trái của anh, giờ đây đã vĩnh viễn chuyển sang màu vàng kim nhạt của cổ thần, co rút lại thành một đường thẳng đứng như mắt dã thú, trừng trừng nhìn vào khoảng không.


Trong lòng ngực đẫm máu vàng của anh, Vệ Ninh nằm lịm đi. Thân hình thiếu nữ gầy yếu, sắc mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Kinh mạch bẩm sinh héo úa của nàng liên tục rò rỉ sinh mệnh lực sau khi vừa thoát khỏi xích sắt treo hiến tế. Nàng đã hoàn toàn hôn mê, hơi thở yếu ớt như ngọn nến trước gió bão.


"Vệ... Vệ huynh..."


Tần Hoài khàn giọng gọi, dùng cánh tay trái còn lành lặn để chống đỡ nhục thân rách nát ngồi dậy từ đất cát lầy lội. Vai phải của gã bị chém rách sâu lộ xương trắng, máu đỏ tươi nhuộm đẫm chiếc kiếm bào xám rách nát. Bàn tay phải của gã bị linh độc của Phùng Đức ăn mòn đen sạm, run rẩy kịch liệt đau đớn. Dưới đất, thanh kiếm gãy rỉ sét—vũ khí kiếm đạo duy nhất của gã—đã bị chấn nổ vụn hoàn toàn thành những mảnh sắt vụn rỉ sét rơi lã chã, mất sạch linh tính. Gã nhìn cột sáng thần lực đang đâm thủng bầu trời, đôi mắt đầy kiếm ý bất khuất lúc này cũng lộ ra vẻ kinh hoàng tột độ.


"Cột sáng này... sẽ dẫn lối cho bọn chúng." Tần Hoài khàn khàn nói, giọng nói run rẩy vì kiệt lực. "Chấp Pháp Điện... sẽ đến trong vài khắc."


Trong thức hải xám xịt của Vệ Thương, tiếng cười tàn bạo, ngạo nghễ của cổ thần Hoang Vương lại vang lên điên cuồng: "Khặc khặc... Kẻ phàm nhân hèn mọn, nhìn xem bầu trời kia đi! Kẻ thù của ta và ngươi đang đến. Dâng hiến nhục thân này cho ta... Ta sẽ giúp ngươi xé xác ả thiên sứ kia!"


"Câm miệng!" Vệ Thương thầm gầm lên trong lòng, ý chí sắt đá phàm nhân bộc phát cuồn cuộn, hóa thành xích sắt vô hình đè nén luồng sương mù vàng kim đang chực chờ tràn ra khỏi thức hải. Anh ôm chặt Vệ Ninh hơn, ánh mắt lạnh lùng khóa chặt vào khoảng không trung tâm linh điện.


Anh biết mình không thể mượn lực lượng của Hoang Vương một cách vô tội vạ. Cái giá phải trả là nhục thân phàm nhân này sẽ bị đồng hóa hoàn toàn thành tượng đá vàng cổ, vĩnh viễn mất đi nhân tính, không thể thực hiện lời hứa bảo vệ muội muội. Anh phải giữ vững bản ngã phàm nhân, bằng mọi giá.


*Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!*


Đột ngột, ba tiếng nổ rền vang vọng từ chín tầng trời. Bầu trời Trận Châu đang xám xịt bụi trận bỗng chốc bị xé toạc ra bởi một luồng sáng vàng kim rực rỡ, lộng lẫy nhưng vô tình. Luồng sáng ấy lấn át hoàn toàn cột sáng thần lực vàng xám, tỏa ra một luồng linh áp khổng lồ của cảnh giới Kim Đan Kỳ.


Linh áp giáng thế như một tảng đá vạn trượng từ trên trời rơi xuống. Toàn bộ phế tích Vô Cực Trận Tông ngoại môn chấn động dữ dội, những bức tường đá còn sót lại của linh điện đổ sập rầm rầm.


*Hự!*


Tần Hoài hộc ra một ngụm máu tươi, nhục thân bị linh áp đè nén đến mức xương khớp kêu răng rắc, quỳ gục hoàn toàn xuống đất cát lầy lội. Vệ Thương cũng cảm thấy lồng ngực mình như bị một thùy búa khổng lồ nện thẳng vào. Đầu gối anh run rẩy kịch liệt, nhưng anh không quỳ. Anh cắn chặt răng đến mức bật máu tươi khóe môi, dùng cánh tay phải hóa thạch vàng cổ găm chặt xuống đất đá, lấy chính tấm lưng rách nát của mình để che chắn hoàn toàn cho Vệ Ninh bên dưới, ngăn cản luồng linh áp hủy diệt chạm vào cơ thể yếu ớt của nàng.


Từ trong quầng sáng vàng kim rực rỡ trên không trung, một bóng người vĩ ngạn chậm rãi giáng lâm.


Đó là một nữ tử khoác chiến giáp vàng kim lấp lánh, gương mặt đeo một chiếc mặt nạ phượng hoàng che khuất dung nhan, chỉ lộ ra đôi mắt lạnh lùng, vô tình như băng tuyết vạn năm. Quanh thân nàng, các sợi xích vàng nhạt khổng lồ gầm rú uốn lượn như những con rồng vàng.


Thiên sứ Chấp Pháp của Chấp Pháp Điện thượng giới—Cơ Dao.


Nàng đứng lơ lửng giữa hư không đổ nát, đôi mắt lạnh lùng quét qua xác chết đan điền vỡ nát của Tần Cảnh Sơn, rồi dừng lại trên nhục thân chằng chịt vết rạn rỉ máu vàng kim của Vệ Thương.


"Dị số dị hóa." Giọng nói của Cơ Dao vang lên, thanh thoát, lạnh lùng như tiếng ngọc cổ va chạm, nhưng chứa đựng một thứ uy áp chấp pháp vô tình coi phàm nhân như cỏ rác. "Hạ giới phế mạch, lại dám gánh chịu trận tâm cổ xưa, dung hợp thần lực tà ác. Theo thiên quy thượng giới, mạt sát thần hồn, hủy diệt nhục thân."


Không một lời giải thích, không một sự xét hỏi. Đối với Chấp Pháp Điện thượng giới, phàm nhân chỉ là cỏ rác hiến tế khí vận, bất kỳ dấu hiệu dị hóa cổ thần nào đều phải bị tiêu diệt ngay lập tức để duy trì thiên quy giả tạo.


Cơ Dao vung tay phải. Sợi xích vàng nhạt quấn quanh cổ tay nàng—pháp bảo tối cao **Thiên Quy Tỏa**—lập tức rít lên xé gió, hóa thành một luồng kim quang tàn bạo giáng thẳng xuống lồng ngực Vệ Thương. Luồng kim quang đi đến đâu, không khí ở đó bị hút cạn linh khí, tạo thành một vùng chân không chết chóc.


Áp lực tử vong cận kề. Vệ Thương biết, nếu bị sợi xích vàng nhạt kia khóa chặt linh mạch, nhục thân phong ấn của anh sẽ bị bóp nát hoàn toàn trong vòng ba khắc.


Anh muốn dùng cánh tay phải hóa thạch vàng cổ để đập gãy xích sắt như đã từng làm với Vương Đằng. Vệ Thương nghiến răng gầm lên, vung tay phải hóa thạch vàng bộc phát Kim Cương Thần Lực đấm thẳng vào luồng kim quang đang lao tới.


*Oành!*


Một tiếng nổ vật lý kinh hoàng vang lên. Tuy nhiên, khác với những pháp bảo thông thường, Thiên Quy Tỏa của thiên sứ chấp pháp không bị đập vỡ. Sợi xích vàng nhạt tự động hấp thụ toàn bộ sức mạnh vật lý bạo liệt từ cánh tay vàng, rồi phản phệ ngược lại kinh mạch của Vệ Thương.


*Răng rắc!*


Xương bả vai phải của Vệ Thương bị chấn nứt, kinh mạch toàn thân rách nát thêm nhiều đường vân. Anh hộc ra một ngụm máu đỏ pha vàng kim, nhục thân bị hất văng lùi lại vài trượng, trượt dài trên đất đá đổ nát. Vết sẹo phong ấn trước ngực rách rộng thêm, máu vàng rỉ ra xối xả, tột cùng đau đớn như bị thiêu sống.


"Phế vật phàm nhân, cậy vào chút thần lực tà ác rò rỉ mà đòi chống lại thiên quy?" Đôi mắt dưới mặt nạ phượng hoàng của Cơ Dao không một chút gợn sóng. Nàng lại vung tay, Thiên Quy Tỏa lại hóa thành một luồng kim quang giáng xuống, lần này hướng thẳng vào tim mạch của Vệ Thương.


Trong tình thế chí mạng, Vệ Thương không thể né tránh vì Vệ Ninh đang nằm ngay bên cạnh. Anh dùng bàn tay trái dập nát quấn vải thô, run rẩy giật mạnh chiếc **Ngọc bội Tố Tâm** đeo trước ngực ra phía trước.


"Mẫu thân..." Vệ Thương thầm khấn, dồn một tia huyết dịch phàm nhân đỏ tươi cuối cùng từ đầu ngón tay dập nát vào ngọc bội.


*Ong!*


Chiếc ngọc bội cẩm thạch rách nát đột ngột bùng phát một luồng sáng ấm áp màu cẩm thạch, thiết lập một lá chắn ánh sáng mờ nhạt bảo vệ trước ngực anh. Đây chính là tàn trận tịnh hóa huyết mạch do mẫu thân Diệp Tố Tâm để lại.


*Ầm!*


Thiên Quy Tỏa va chạm kịch liệt với lá chắn cẩm thạch. Luồng sáng ấm áp của ngọc bội cố gắng tịnh hóa và đẩy lùi lôi điện vàng nhạt của xích sắt chấp pháp. Tuy nhiên, sự chênh lệch tu vi giữa một phế mạch Luyện Khí tầng 1 và một Kim Đan Kỳ thiên sứ là quá khổng lồ.


*Răng rắc! Răng rắc!*


Trên thân ngọc bội Tố Tâm xuất hiện thêm nhiều vết rạn nứt lớn chạy dọc thân ngọc, linh tính bị hao tổn nghiêm trọng, ánh sáng mờ nhạt dần và chực chờ vỡ vụn. Lá chắn cẩm thạch bắt đầu rạn nứt như thủy tinh sắp vỡ.


"Không thể chống đỡ quá ba hơi thở..." Mắt trái vàng kim nhạt của Vệ Thương co rút lại. Anh nhận thấy sự chênh lệch tu vi quá lớn, cận chiến hoàn toàn không có cơ hội thắng lợi. Anh cần một khoảng trống, một khắc chí mạng để Tần Hoài có thể gượng dậy đưa Vệ Ninh rút lui về phía Sinh Tử môn ẩn giấu sâu dưới địa mạch.


Muốn làm nhiễu loạn thần trí của một Kim Đan tu sĩ, chỉ có thể dùng đòn tấn công tinh thần bất ngờ từ nguồn oán niệm khổng lồ của cổ thần.


"Hoang Vương... đưa oán lực cho ta!" Vệ Thương thầm hét lên trong thức hải.


"Khặc khặc! Chấp nhận ta đi, phàm nhân!" Ý chí cổ thần gầm rú, phóng ra một luồng sương mù vàng kim tàn bạo tràn ngập thức hải của Vệ Thương.


Vệ Thương không để cổ thần đoạt xá, anh dùng chuỗi hạt bồ đề cổ quấn tay trái làm mỏ neo giữ vững đạo tâm phàm nhân, chỉ mượn một tia oán niệm khổng lồ phóng ra ngoài qua ánh mắt.


Anh nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lùng dưới mặt nạ phượng hoàng của Cơ Dao. Mắt trái vĩnh viễn chuyển sang màu vàng kim nhạt của anh đột ngột rực sáng ánh vàng kim tàn bạo tột cùng, đồng tử co rút lại thành một đường thẳng đứng như mắt của một con cổ thú thái cổ khổng lồ. Phía sau lưng anh, hư ảnh một đôi mắt khổng lồ rực sáng như hai vầng thái dương vàng kim của cổ thần Hoang Vương mơ hồ hiện lên từ trong sương mù.


Kỹ năng đặc thù—**Thần Thức Chấn Nhiếp**!


*Uỳnh!*


Một luồng sóng xung kích tinh thần vô hình, mang theo oán khí vạn vạn năm của cổ tộc bị diệt môn và sát ý tàn bạo của cổ thần, phóng thẳng vào thức hải của Cơ Dao.


Cơ Dao đang kiêu ngạo đứng giữa hư không bỗng nhiên khựng lại. Đôi mắt lạnh lùng dưới mặt nạ phượng hoàng trợn trừng kinh hoàng. Trong thức hải của nàng, một ngai vàng đá khổng lồ chằng chịt xích sắt hiện ra, một bàn tay khổng lồ màu vàng cổ đang thò ra từ hư không bóp chặt lấy linh hồn nàng. Sự kiêu ngạo của vị thiên sứ chấp pháp hoàn toàn bị nghiền nát trong giây lát, thần trí nàng rơi vào ảo giác sợ hãi tột cùng, toàn thân đông cứng bất động.


Một khắc chí mạng!


*Phụt!*


Vệ Thương hộc ra một ngụm lệ máu ròng ròng từ mắt trái vàng kim. Thần thức của anh bị mài mòn đau đớn dữ dội như có hàng vạn kim châm nung đỏ đâm xuyên qua linh hồn. Anh quỳ sụp xuống đất, thở hổn hển, lồng ngực rỉ máu vàng kim dữ dội do phong ấn rách rộng thêm.


"Tần... Tần huynh... mau cõng Ninh nhi... chạy về phía Sinh Tử môn... mau!" Vệ Thương khàn giọng gầm lên, máu tươi và lệ máu nhuộm đỏ cả gương mặt thiếu niên mười bảy tuổi.


Tần Hoài nghiến răng chịu đựng đau đớn bả vai gãy, dùng tay trái còn lành lặn ôm lấy Vệ Ninh, gượng dậy lết đi từng bước nặng nề về phía sau điện đổ nát.


Tuy nhiên, một khắc chí mạng trôi qua quá nhanh.


Tu vi Kim Đan Kỳ của Cơ Dao và ý chí chấp pháp vô tình giúp nàng hồi phục thần trí cực nhanh. Chỉ sau một hơi thở, đôi mắt dưới mặt nạ phượng hoàng của nàng đã lấy lại sự lạnh lùng, nhưng lần này kèm theo một cơn thịnh nộ lôi đình ngút trời.


"Nghịch tặc! Dám dùng tà oán quấy nhiễu thần trí chấp pháp!"


Cơ Dao gầm lên một tiếng lạnh lùng. Nàng vung mạnh cả hai tay, linh lực Kim Đan Kỳ bộc phát cuồn cuộn như bão táp. Sợi xích vàng nhạt Thiên Quy Tỏa quấn quanh người nàng bỗng chốc bùng cháy ánh sáng vàng kim rực rỡ, tự động phân tách, nhân lên thành vạn vạn sợi xích vàng nhạt nhỏ hơn, giăng kín toàn bộ bầu trời của nghĩa trang phế tích Vô Cực Trận Tông.


Vạn sợi xích vàng nhạt gầm rú uốn lượn, đan xen vào nhau tạo thành một tấm lưới khổng lồ bao phủ vạn dặm, phong tỏa hoàn toàn mọi lối thoát, co rút lại với tốc độ kinh hoàng hướng thẳng về phía nhục thân rách nát của Vệ Thương và muội muội anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!